Sunday, April 5, 2020

Thơ của Ngói 1

Anh Sợ Mai Rồi Cũng Bặt Tăm - Áo Bạc Mười Phương Tình Một Phương - Câu Chuyện Tình Yêu - Chỉ Còn Lại Thơ - Chiều - Chiều Cuối Năm Uống Rượu Một Mình - Cơn Mộng Du Tình Yêu -  Cõi Mộng Vô Biên - Em Có Nghe Gió Réo Tận Vô Cùng! - Em Đã Quên Rồi Lời Hẹn Ước – Haikau - Hình Như - Hương Xưa - Kể Chuyện – Kẻ Mộng Du – Lệ Ai Hóa Đá Ngàn Năm Đợi Chờ - Linh Hồn Chiếc Ghế - Ly Rượu Buồn vỡ Giữa Cơn Mơ - Màu Hoa Khế - Mưa Qui Nhơn - Mưa Trong Tôi – Nắng Mai - Người Về (2) - Nhã Ca – Nỗi Đau (Cõi Lưu Đày 3) - Rượu Đời Ta Đã Cạn – Sóng Bạc Đầu 



ANH SỢ MAI RỒI CŨNG BẶT TĂM

Anh đắp nỗi buồn thay chiếu chăn
Đêm sâu Trời quạnh Bóng trăng tàn
Đôi chim mơ ngủ trong vòm lá
Tiếng nghẹn như lời của thở than

Anh đếm đo từng cơn, nhịp đập
Trái tim thương tật gõ ưu phiền
Ngọn lửa nhân tình chưa kịp thắp
Anh sợ mai rồi cũng bặt tăm

Hình như đêm tối sâu thăm thẳm
Cơn gió khuya rờn rợn kéo qua
Ôi bóng thiên thu hờn thiên cổ
Ôi gió oan cừu thổi xác xơ

Ai về? Tro nguội Đêm sương quạnh
Xé tờ thư cũ sưỡi niềm đau
Ai gọi tên anh từ xa vắng
Tiếng gọi đùn lên nấm mộ sầu

Ngọn lửa nhân tình chưa kịp thắp
Anh sợ mai rồi cũng bặt tăm
Anh sợ mai rồi ai đứng khóc
Giữa miền quên lãng buổi trăng tan.
                         Lê Văn Trung

ÁO BẠC MƯỜI PHƯƠNG TÌNH MỘT PHƯƠNG
                  

Ta về, áo bạc, lòng trăm mảnh
Chén rượu tương phùng trắng thế nhân
Tay cầm sợi tóc đau đoài đoạn
Hà cớ vì đâu ta phong trần

Tay cầm sợi tóc mà nước mắt
Chảy ngược vào tim, chảy nghẹn ngào
Ta cầm đời ta, sao em khóc
Ta cầm đời ta, sao em đau

Ta nghe sầu tận trời ly xứ
Ta nghe buồn xót đời lưu phương
Ta gọi tên mình nghe lạ hoắc
Ta gọi tên em mà quặn lòng

Năm mươi năm trôi giạt thác ghềnh
Làm sao đành nhớ, không đành quên
Tay cầm sợi tóc mà thương xót
Mái tóc ai xưa đen dáng huyền

Tay cầm sợi tóc mà không thể
Nối cuộc tình xưa đã chớm phai
Ta cầm đời ta như chén rượu
Bình không, ly vỡ, không đành say
                                 Lê Văn Trung

CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU

Câu chuyện tình yêu là chuyện của dòng sông
Lời tình tự chảy mềm như lụa
Chảy thao thiết qua những bình nguyên xanh ngát
Như lòng em chảy biếc một màu thu
Như tiếng hát em vời vợi giữa cơn mơ

Câu chuyện tình yêu là câu chuyện kể bằng thơ
Như thần thoại, như ảo huyền cổ tích
Câu chuyện tình yêu là câu chuyện kể bằng nước mắt
Có nỗi hân hoan có nỗi muộn phiền
Có nỗi nhớ nhung xao xác bập bềnh

Câu chuyện tình yêu là chuyện của những con đường
Nhuộm vàng thắm áo chiều xưa lụa mỏng
Là câu chuyện của gió của mưa của vòng tay ảo mộng
Của tóc nhung huyền của mắt sương phai
Của rưng rưng từng ngón nhỏ bàn tay
Cầm chiếc lá thả bay về xa thẳm
Cầm nỗi nhớ thả bay mùa nguyệt lặn
Cầm câu thơ thơm ngát thịt da người
Ôi những con đường chạy suốt hồn tôi
Còn in mãi dấu chân tình rêu biếc
Tôi trải thơ mình như cỏ thơm như rượu nồng như cơn mơ diễm tuyệt
Tôi trải hồn tôi lên nỗi nhớ hoang đường
Tôi trải chiều tôi xanh ngát những hoàng hôn
Trời đất dâng hoa đẹp mùa hôn phối

Tôi sẽ về theo con đường của câu chuyện tình diệu vợi
Câu chuyện tình yêu là chuyện của những giấc mơ.
                                  Lê Văn Trung

CHỈ CÒN LẠI THƠ

Hồn cổ thạch cũng rêu bầm năm tháng
Còn đau gì chuyện bãi bể nương dâu
Có đi tới cuối chân trời vô hạn
Lòng vẫn đau từng giọt máu ban đầu

Nếu phải vác một nghìn cây thập giá
Nếu phải ngàn lần lên đồi Golghota
Ôi thi sỹ ngươi chỉ là rơm rạ
Ngươi chỉ là giọt lệ nở thành hoa

Nếu phải sống trong vòng tay quỷ dữ
Nếu phải chìm trong giấc mộng yêu ma
Ôi thi sỹ ngươi chi là cây cỏ
Hãy xanh vì hạnh phúc quá bao la

Chúa chẳng thể!
Ta cũng đành không thể
Ngăn dòng sông mà không vỡ đôi bờ
Chúa không thể!
Dù ơn Người
Tận thế!
Chỉ còn thơ!
Vĩnh cửu một hồn thơ

Vườn đá tảng! Ôi thơ, Vườn Đá Tảng
Một ngày kia thơ hóa thạch trong mồ
Em dẫu đến dẫu đi, dù quên lãng
Một ngàn năm thơ vẫn sáng như thơ.
                                  Lê Văn Trung

CHIỀU

Rồi nắng chiều hôm cũng úa vàng
Người về cho kịp buổi sương tan
Cho mây phiêu lãng nghìn năm cũ
Kịp nhuộm hoàng hôn mấy bến sông

Người gửi gì trong từng giọt nắng
Long lanh nỗi nhớ rụng theo chiều
Người như thoảng gió mùa trăng vỡ
Thổi buốt qua đời tôi hắt hiu

Tôi thấy tôi như một chuyến tàu
Qua ga người không dám qua mau
Tay người chưa vẫy mà tôi đã
Thấy lệ người rơi mấy giọt sầu

Tôi thấy tôi buồn bên góc phố
Người chưa qua mà gió xôn xao
Áo người chưa vướng vào trong gió
Mà gió tôi mềm theo áo bay

Người về đâu! Về đâu chiều nay!
Chiều không mưa, chiều sương lên đầy
Tôi con tàu muộn buồn ga vắng
Ai đợi chờ ai? Ai có hay?
                        Lê Văn Trung

CHIỀU CUỐI NĂM UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

Xin rót cho đầy chiều cuối năm
Cơn say thiên cổ mộng điêu tàn
Hỡi ơi thành quách rêu phong cả
Ai ném gươm vào tim máu loang

Hãy uống cùng ta, ngày tháng lụn
Trăng em tròn khuyết chuyện trăm năm
Ta một đời mây, ồ! Tan hợp!
Ta một đời sương, ồ! Lạnh hàn!

Hãy uống cùng ta, hề! Tri âm!
Em uống cùng ta, hề! Giai nhân!
Này đây rượu chảy trường giang mộng
(Có cơn say nào mà không buồn?)

Em đã xa từ năm mươi năm
Ta bỏ đi từ trăng khuyết rằm
Gươm xưa hoen rỉ cùng xương máu
Ta ném ta vào mộng vỡ tan

Thôi đừng buồn nữa, tên hàn sĩ
Đất trời thiên cổ một cơn say
Rượu không cháy cạn nguồn ân ái
Tình của trăm năm ai rót đầy?

Thôi đừng buồn nữa, người yêu dấu
Giọt lệ em là men rượu cay
Hãy rót đầy! Sao không cạn nổi
Ta gửi về đâu giọt rượu này?
                       Lê Văn Trung

CƠN MỘNG DU TÌNH YÊU

Em
Người đàn bà thức dậy sáng nay
Sau một đêm trăn trở trong cơn mộng du tình yêu
Chợt thấy lòng mình đã khác
Người thi sỹ hôm qua
Và tình nhân hôm nay
Là hai thế giới
Mộng và thực
Mộng thì đẹp vô cùng
Nhưng cõi thực là cõi gần gủi hơn
Tình yêu trong cõi mộng.
Chỉ là những vòng hoa trang trí
Trong bữa tiệc tình yêu
Và sọt rác cuộc đời
Nơi lưu giữ những sắc màu trang trí của thế gian
Người đàn bà
Qua một đêm trăn trở trong cơn mộng du tình yêu
Chợt thấy mình
Đã âm thầm bỏ lại
Một vòng hoa
Ngày hôm qua
Nàng ngỡ như là tình yêu
Nhưng chỉ là cơn mộng.
Lê Văn Trung

CÕI MỘNG VÔ BIÊN

Tình ngỡ như vàng mùa hương sắc
Lòng ngỡ như phai niềm ái ân
Em rót về đâu dòng lệ ngát
Tôi rót về đâu rượu ướp nồng

Trăng thuở mười ba trăng hàm tiếu
Tình cũng rằm ươm tình mãn khai
Gió thổi về đâu hương ảo diệu
Mây trôi về đâu màu chiêm bao

Em hỡi mùa xưa xanh mấy độ
Mà đêm tình ái vội phai vàng
Hoa xưa từ buổi mùa trăng nở
Còn nguyên trinh tuyết nụ quỳnh lan

Khoảnh khắc trăm năm là hư ảo
Ta còn nghìn cõi mộng vô biên
Tình có vì nhau mà thắm lại
Lòng có vì nhau mà lệ nồng.
                      Lê Văn Trung

EM CÓ NGHE GIÓ RÉO TẬN VÔ CÙNG

Em có về theo cơn gió mùa đông
Mang cái lạnh vàng ươm lời hẹn cũ
Mang cái rét run run vòng tay nhỏ
Mang vàng phai một cõi nhớ xa mù

Ta một đời, trong cuộc kiếm tìm nhau
Dòng sông cũ, con đường xưa, diệu vợi
Vườn xanh đã bao lần thay lá mới
Áo người qua vàng thắm mấy mùa thu

Ôi cuộc trần gian muôn sắc muôn màu
Mà nỗi nhớ mùa đông tím bầm nỗi nhớ
Em có về theo chập chùng cơn gió
Thổi qua chiều lạnh buốt một câu thơ

Thổi qua chiều lạnh suốt cõi hoang vu
Tôi với tôi, một ngày trên mặt đất
Tôi tìm tôi, giữa trăm dòng lưu lạc
Mà tình em như một chốn quay về

Tiếng hát buồn chìm lặng suốt cơn mê
Lòng em cũng chìm trong chiều đông giá
Hay em đã nghìn năm còn xa lạ
Cõi tình tôi vàng úa một mùa đông

Em có nghe gió réo tận vô cùng!
                              Lê Văn Trung

EM ĐÃ QUÊN RỒI LỜI HẸN ƯỚC

Lòng bỗng nhớ mùa thu xưa  hẹn ước
Cùng muôn hoa về mở hội trăng rằm
Và em đã một lần không thể đến
Là trọn đời lỗi hẹn với trăm năm

Trăng bữa ấy đã cam đành vội khuyết
Nụ hoa buồn thương nhớ một bàn tay
Mây bữa ấy che hồn tôi hiu hắt
Không người mô về vũ hội hoa này

Trăng bữa ấy chao nghiêng đồi lạnh lẽo
Áo choàng sương thao thiết lụa da nồng
Câu thơ cũ cầm trên tay tàn héo
Nụ buồn xưa rơi xuống giữa hư không

Em bữa ấy không về, quên hẹn cũ
Trăng mùa xưa từ ấy cũng không về
Cây vườn tôi lá vàng thêm mấy độ
Mà không đành rơi xuống giữa cơn mơ

Lòng nhớ mãi vườn xưa xanh như ngọc
Tóc quỳnh hương rối mãi một làn hương
Rồi không thể , rồi quên lời hẹn ước
Em về đâu để lạnh một vầng trăng.
                                  Lê Văn Trung

HAIKAU
(Trích thơ của Ngói)

1*
Quên nhau quên cũng không đành
Nhớ nhau là nợ - duyên - tình thiên thu
2*
Tóc người chải một màu trăng
Còn nguyên sơ mộng hương rằm trong thơ
3*
Thắp lên em một nụ cười
Cho chiêm bao cũng vang lời tình ca
4*
Hãy vì thơ mà nở hoa
Từ trong máu lệ thịt da của người
5*
Thắp lên em một nụ cười
Linh hồn tôi cháy rực ngời lửa thiêng.
                               Lê Văn Trung

HÌNH NHƯ

Hình như cơn gió mùa xa vắng
Gửi lại hoàng hôn trong mắt người
Mây cũng xa xăm chiều quên lãng
Gửi sợi vàng phai trên áo ai

Hình như giọt nắng mùa thu cũ
Đọng lại u hoài trên lối xưa
Người cầm hạt nắng mà thương nhớ
Những hắt hiu dài theo giấc mơ

Trên cành soan úa, đôi chim nhỏ
Ủ mỏ vào nhau mà thở dài
Hình như nỗi nhớ bầm trong máu
Gần nhau mà quay quắt nhớ nhau

Mây bốn phương hoài mây lãng du
Mây còn gửi lại một cơn mơ
Ai về phơi mỏng tình nhung lụa
Cho tóc huyền xưa chảy mấy bờ

Hình như người cũng từ xa vắng
Gửi lại trong chiều tôi thoáng hương
Buổi trăng vừa khuyết lòng quên lãng
Còn nở vào tôi một đóa hồng.
                            Lê Văn Trung

HƯƠNG XƯA

Hương của mùa xưa còn ngát lệ
Trăng của tình xưa còn nguyên rằm
Câu thơ vời vợi nguồn vi diệu
Nở đóa quỳnh trên phím nguyệt cầm

Tay đang ôm mềm dòng mưa qua
Câu thơ ru nồng môi tương tư
Tóc nhớ thương ai mà tóc rối
Mắt nhớ thương ai mà lệ mờ

Tôi say hương chiều tan trong mưa
Em tan theo dòng mưa hương xưa
Em mở lòng trăng tình nguyệt nở
Em mở lòng trăng tình nguyên sơ

Tôi chết hồn nhiên, chết nhiệm mầu
Chết từ linh diệu của chiêm bao
Em mở lòng trăng thơm lệ ngát
Tôi uống từ trăng đóa nguyệt sầu.
                               Lê Văn Trung

KỂ CHUYỆN
Người về trong nắng đầu xuân
Áo mây trắng cả một vùng chiêm bao
Có con chim đậu cành mai
Líu lo kể mãi những bài tình ca
Kể rằng tận cuối trời xa
Có người chải tóc lụa là dưới trăng
Trắng ngần một đóa quỳnh hương
Thơm lừng một nụ xuân hồng mãn khai
Người về theo nắng ban mai
Xiêm y lộng ngọc, ngực cài nhũ hương
Có con chim múa dịu dàng
Trên đôi cánh mỏng một trang thơ tình
Thế rồi tôi bỗng như chim
Mãi vui quên kể chuyện tình đã quên.
Lê Văn Trung
    
KẺ MỘNG DU

Tôi chạy dài theo triền dốc đời tôi
Như kẻ mộng du dò dẫm trong những cơn mê hoặc
Như kẻ đang say một mùi hương độc dược
Và hoang tưởng về một cõi người
Nơi có tình yêu, hạnh phúc và khổ đau
Nơi có tôi và em
Và những kẻ yêu nhau
Nơi mặt trời vẫn mọc sau viền mây rạng rỡ
Nơi ánh trăng thắm mượt mà trên thịt da thiếu nữ
Và rừng thiên thu vẫn ngào ngạt hương hoa
Nơi có hoàng hôn đẹp như một giấc phù hoa
Và vương miện tình yêu lóng lánh ánh hào quang trong mắt người yêu dấu

Thế mà em ơi
Chỉ là cơn mộng ảo
Tôi chạy dài theo triền dốc đời tôi
Tôi chạy trăm năm mệt mỏi rã rời
Vẫn là kẻ mộng du trong giấc đời mê hoặc
Vẫn là kẻ lang thang qua muôn trùng bất trắc
Cầm cố đời mình cho hết cuộc rong chơi
Tôi gửi lòng sầu theo những áng mây trôi
Bay vô định
Bay miệt mài
Tìm kiếm
Em là cõi chiêm bao giữa đất trời huyền nhiệm
Tôi ngàn năm dò dẫm đi hoài trong cơn mộng du.
                                       Lê Văn Trung

LỆ AI HÓA ĐÁ NGÀN NĂM ĐỢI CHỜ

Như con dơi về trú đông
Trong hang đời quạnh một vùng tối đen
Có người lỡ cuộc tình duyên
Áo sương tìm động u huyền lãng quên

Như con vượn lẽ đầu non
Tàn hơi tiếng hú chảy mòn suối khe
Có người tìm thấy trong mơ
Câu thơ mắc cạn ven bờ đá rêu

Như con chim nhạn kêu chiều
Tiếng đau rụng dưới chân đèo nhân gian
Có người giữa cuộc chia tan
Lệ ai hóa đá ngàn năm đợi chờ.
                        Lê Văn Trung

LINH HỒN NHỮNG CHIẾC GHẾ

Mỗi khi đi ngang qua công viên
Tôi thường tự hỏi
Trên chiếc ghế đá này ai đã từng ngồi
Ngồi một mình tư lự nhìn vu vơ
Ngồi một mình đếm những chiếc lá rơi
Ngồi một mình nhìn những cặp tình nhân
Tay trong tay lang thang vòng vo không điểm dừng

Nhìn những chú chó thả rong chạy tung tăng trên cỏ
Và nhìn bàn tay mình khói thuốc vàng rưng rưng
Mỗi khi đến sân ga
Những chuyến tàu đến và đi liên tục không ngừng
Ai đứng vẫy tay
Cay sè đôi mắt
Ai ngồi bên hai đường ray sắt
Chiếc túi trên vai
Mắt mỏi một phương nào
Trên chiếc ghế chờ
Có hai người hôn nhau
Khi tiếng còi vang từng hồi giục giã
Hai kẻ hôn nhau không hề hối hã
Gì rồi cũng phải chia tay
Sớm hay chầy rồi tay cũng tuộc khỏi bàn tay
Bỏ lại nền đá sân ga lạnh ngắt
Một giọt buồn không là nước mắt
Mà cả hồn người ra đi
Mà cả nỗi đau của kẻ đứng chờ

Có niềm vui nào đọng lại ở công viên
Có nỗi đau nào còn đọng lại ở sân ga
Những chiếc ghế nằm buồn hiu hắt
Người bỏ đi lạnh ngẳt chỗ ngồi
Có hai người mà hai cõi đơn côi
Chiếc ghế trống
Một chỗ ngồi cũng trống

Tôi vẫn tự hỏi mình sao muôn đời vẫn ngóng
Một đôi lần người trở lại công viên
Chiếc ghế ấm nụ hôn tình đến muộn
Một đôi lần người trở lại sân ga buồn
Chiếc ghế trống còn vương mềm sợi tóc
Tôi biết chắc có một người sẽ khóc
Tôi sẽ chép thơ lên dòng nước mắt
Của linh hồn những chiểc ghế yêu nhau.
                                    Lê Văn Trung

LY RƯỢU BUỒN VỠ GIỮA CƠN MƠ

(Thơ của Ngói)
Em ơi chén "rượu giang hồ" cũ
Ta uống chưa tàn một giấc mơ
Chưa uống mà ly buồn đã vỡ
Ly rượu buồn vỡ giữa cơn mơ
Hồn ta máu chảy như là rượu
Tình ta máu chảy như là men
Ta gọi trăm năm mà bật khóc
Ta gọi thiên thu mà muộn phiền
Đời chưa hào sỹ anh hùng tận
Bẻ bút mài gươm mà quặn lòng
Đời chưa "túy ngọa sa trường" hận
Mơ gì tài tử với giai nhân
Ta rót tràn ly, hề! Chiến quốc!
Ta uống cạn ly, hề! Xuân thu!
Thì có gì đâu hờn vong quốc
Không Ngũ Tử Tư mà bạc đầu
Đêm nay ta mời ta ly rượu
Đêm nay ta buồn trong cơn say
Tình đã vùi chôn mồ thiên cổ
Đất trời còn mất có ai hay!
NGÓI
LÊ VĂN TRUNG
MÀU HOA KHẾ
Gió phơi nắng thắm vàng tơ lụa
Trải xuống vườn xanh nỗi nhớ người
Có đôi bướm trắng vô tình quá
Âu yếm bay vờn theo nắng rơi
Hoa khế cũng vàng pha sắc tím
Không rụng mà rơi rất nhẹ nhàng
Nhớ em chiều vắng buồn qua phố
Hương còn tương tư, hương chưa tan
Hoa tím hay thơ chùng nỗi nhớ
Tím giữa vàng ươm nắng lụa vàng
Hoa tím hay lòng chưa kịp nở
Nụ tình dang dỡ với trăm năm
Bóng em - Hoa tím - Chùng trong nắng
Tôi gửi về đâu màu tím phai
Màu hoa xưa rụng vào quên lãng
Tình em theo hoa từng cánh bay.
Lê Văn Trung

MƯA QUI NHƠN

Mưa trên môi người như giọt lệ
Mưa trên tóc người như sương phai
Chiều Qui Nhơn mưa như chuyện kể
Mưa hoang đường lụa chảy trên vai

Tôi uống trăm dòng mưa nhớ nhung
Tôi tắm trong dòng mưa ngát hương
Em như cơn gió nghìn phương mộng
Chảy thiết tha trong rượu ướp nồng

Qui Nhơn tàn thu hay vàng đông
Lời mưa như nhạc réo trong hồn
Em rót vào thơ nguồn vi diệu
Em nhuốm tình tôi ngọn lửa hồng

Mưa ru tình trầm lên vai hương
Mưa thơm tóc chiều mưa Qui Nhơn
Tôi đưa người về mưa rất nhẹ
Mà sao lòng tôi mưa mênh mông.
                            Lê Văn Trung

MƯA TRONG TÔI

Em ơi chiều mỏng mềm như thơ
Xin trải tình lên cỏ hẹn hò
Xin tỏa mùi hương hồn nguyệt nỡ
Xin ướp nồng men tình thơm tho

Chếnh choáng như chiều quay quắt say
Như chiều ôm chặt gió chiều lay
Tôi mơ thấy mắt chiều mưa ướt
Tôi mơ thấy tóc chiều đang bay

Em có bao giờ thu biếc xanh
Đường khuya vàng phố, phố không đèn
Bàn chân ướm nhẹ vào cơn mộng
Để lại vô cùng nỗi nhớ quên

Em ơi chiều mỏng mềm như im
Mưa ngủ hiền ngoan tóc lụa huyền
Em chải trăm dòng mưa diệu ảo
Mưa hồng mưa ngọc mưa trinh nguyên

Em có bao giờ chiều chưa vơi
Tình có bao giờ mềm đôi môi
Mưa ơi xin ấm vòng tay lụa
Mưa ơi xin là mưa trong tôi.
                      Lê Văn Trung

NẮNG MAI

Nắng vội quá! Nhuộm vàng hoa hoàng yến
Tôi ngỡ mùa thu vàng áo giai nhân
Tôi ngỡ áo em bay giữa nắng lụa ngần
Ôi nắng sớm lay mùa thu ngủ muộn

Nắng ủ trong sương muôn màu lấp lánh
Nhớ mắt lệ ngời lấp lánh giọt tình tôi
Nắng níu mây qua gió hát bên trời
Nắng ấm môi thơm mật trầm hương ngọc

Từng sợi nắng nở hoa vờn trên tóc
(Ôi tóc thiên thần một thuở rối tình xanh)
Nắng sớm về tỏa ngát sắc hương em
Hồn ướp nắng mà say nồng cơn mộng

Hồn ướp nắng mà vàng theo áo mỏng
Áo vàng bay! Vời vợi áo màu thu
Em có về nghe nắng kể cho nhau
Lời tình tự nhiệm mầu câu nhã nhạc

Tiếng em hát hay nắng vàng đang hát
Tôi uống từng giọt nắng ướp hương xưa
Ôi nắng vàng! Vàng nhuộm cả cơn mơ
Đừng vội quá! Níu mùa thu ở lại.
                                   Lê Văn Trung

NGƯỜI VỀ (2)

Người về Áo lụa phai sương
Vàng hoa tôi rắc phấn hồng lên thơ
Người về hát giữa đêm mơ
Trăng đang hàm tiếu đôi bờ quỳnh hương

Người về Xuân Hạ Thu Đông
Môi trầm mắt ngọc một vùng chiêm bao
Người về Hoa bướm tìm nhau
Dòng sông tôi Hát bên cầu tình nhân

Người về Đóa lệ thanh tân
Chảy vô biên cõi trăm năm nhiệm mầu.
                               Lê Văn Trung

NHÃ CA
Xin nở bình yên một đóa hồng
Trong lòng em tình vẫn nồng hương
Và tôi mùa vẫn còn nguyên đán
Còn khát khao hoài giọt nắng xuân
Xin rót vào thơ rượu ái tình
Xin ươm vào mộng mật vàng ươm
Xin mây vàng thắm màu xiêm áo
Da thịt chìm trong hồn tuyết sương
Em, Nắng hoàng hoa
Nắng lụa hồng
Tôi trải hồn xanh biếc thảm xuân
Tôi đan ngàn sợi mây ngà ngọc
Em nở thơm từng nụ ái ân
Xin chảy thiên thu dòng vô tận
Xin vỗ vào nhau sóng nhiệm mầu
Cho đóa tình nguyên màu nguyên đán
Xin tạ ơn đời vẹn trước sau.
Lê Văn Trung

NỖI ĐAU
(Cõi Lưu Đày 3)

Giấu mặt nhìn nhau tội nghiệp nhau
Núi xơ xác núi, đồi trơ đồi
Nước xoáy vào tim người xói lỡ
Nước rỉ vào tim người nỗi đau

Cành khô đợi mỏi cánh chim về
Trùng trùng vô tận đá vọng phu
Đá vọng phu hề chinh chiến lụy
Chinh chiến hề thay chốn ngục tù

Suối khô đợi mỏi cơn mưa lạ
Đá nứt bày khuôn mặt hãi hùng
Đá cũng kinh hoàng bầy thú dữ
Nhe nanh cắn xé cả linh hồn

Người chết quấn hờ manh chiếu rách
Chôn vội vàng dưới lớp cát nông
(Không biết ngày mai trong đáy mộ
Có còn tìm thấy nắm xương không?)

Mắt cũng bầm đen dòng lệ máu
Khóc nhau đành nuốt quặn niềm đau
Năm chung mảnh ván mà câm lặng
Nghi nghờ cả cái lén nhìn nhau.
                               Lê Văn Trung

RƯỢU ĐỜI TA ĐÃ CẠN

Ta ngồi uống mãi chiếc ly không
Rượu chảy trăm năm đã cạn dòng
Hình như trong đáy ly buồn bã
Giọt lệ người như một tấm lòng
Rượu đời ta, chén rượu hoàng hôn
Ta đang cạn chén đời quên lãng
Ta đang say, chén vỡ rượu tràn
Người còn không áo mỏng sương chiều
Người còn không tóc rối mềm vai
Ta nghe tiếng gió đang thầm thỉ
Tình đã phai từ trong thiên tai
Ta uống đời ta ly rượu cạn
Ta uống tình ta men rượu cay
Ta biết ngàn năm là vô tận
Sao còn buồn chi! Còn đắng cay!
Đập vỡ bình! Vỡ cả hồn không
Ôi rượu đời ta đã cạn dòng
Làm sao say được đêm tàn muộn
Làm sao quên mà không đau lòng!
                     Lê Văn Trung

SÓNG BẠC ĐẦU

Trăm năm chén rượu không đành uống
Ta rót chưa tàn nỗi nhiễu nhương
Ta gọi ta rền vang đáy mộ
Ai về đứng khóc giữa đêm sương

Cố quận? Mười phương mù cố quận
Mắt mờ muôn dặm bóng tà huy
Có con chim khách ngang đầu ngõ
Gửi một lời đau buổi biệt ly

Ta rót lòng ta đã mỏi mòn
Rượu nghìn năm cũ men chưa tan
Ôi lòng dâu biển hòa trong rượu
Ta rót về đâu hỡi thế gian

Em mãi mù xa trời viễn xứ
Ta con thuyền giạt cuối bờ đau
Dòng rượu đời ta như sóng vỗ
Ta vỗ ngàn năm sóng bạc đầu.
                            Lê Văn Trung

Tập Thơ Cát Bụi Phận Người 3 - Lê Văn Trung

Cùng lận đận bên trời một lứa - Dạ lan hương - Nghe tiếng chim cu gáy nhớ những ngày đã xa - Muối mặn gừng cay - Sao chẳng đành bỏ lại - Tôi và em - Khung cửa sổ - Cát bụi phận người 2 - Thuyền lá - Thời gian nhìn lại - Từ Hải mời rượu Thúy Kiều - Ngồi một mình ở quán ven đường - Chợ nghèo - Ơn người - Cùng em ngoài phố - Còn lại - Đôi cõi đôi nơi - Sẽ có lúc - Thơ Bùi giáng - Ba trăm năm nữa - Rượu tầm xuân - Qua Hàn giang - Gặp bạn - Nước đã xa nguồn - Hấp hối - Tưởng niệm - Giờ thánh tẩy



CÙNG LẬN ĐẬN BÊN TRỜI MỘT LỨA
                              * tặng Phạm Ngọc Lư

bao năm chưa gặp lại
giờ người đã thế này
áo giang hồ bạc thếch
rượu giang hồ còn say?

ta một trời dâu bể
người trăm phương bụi mù
tên lính già thất trận
vết thương cũ còn đau

ta mời người uống cạn
ly rượu tàn cuối đông
trôi theo dòng hoạn nạn
“thiên nhai luân lạc nhân” (2)

ta nhớ mười năm cũ
lòng như mây trắng bay
ta nhớ người ngày ấy
tình thanh xuân còn đầy

giờ mười năm gặp lại
áo giang hồ tả tơi
hồn giang hồ vữa mục
tình giang hồ muôn nơi

ta biết bởi gì đâu
hỏi nhau càng thêm buồn
ngươi cũng hiểu từ lâu
chuyện đất trời mênh mông

ai đã từng xuôi ngược
qua trăm bến ngàn bờ
hiểu những điều sau trước
lòng nào không xót xa

ta nhìn ngươi đứt ruột
ngươi nhìn ta ngậm ngùi
ôi cõi ngoài xa lắc
chỉ còn ta với ngươi.
            Lê văn Trung

(*) (**): ý thơ Bạch Cư Dị

DẠ LAN HƯƠNG

nụ hoa bừng giữa đêm hương
nở trinh nguyên đóa vô thường đời em
hồn tôi như giọt sương quỳnh
chảy đôi dòng lệ trên nhành từ tâm
kiếm tìm tận cõi vô ngôn
đốt thơ oan nghiệt –khép vòng tử sinh
không tôi vô ảnh vô hình
không em, khói bụi phù vân lụy phiền
chỉ còn thoáng dạ lan hương
thoát thai từ buổi tang thương đất trời.


NGHE TIẾNG CHIM CU GÁY NHỚ NHỮNG NGÀY ĐÃ XA

con chim cu gáy bên 
ta nghe như tiếng gọi bè bạn xưa
nhớ em tóc ướt chiều mưa
con đường đi học anh vừa mười lăm
nhớ hoa cau nở tẳng rằm
nhớ mâm cơm mẹ ngoài sân gió nồm
nhớ mùi bồ kết nồng thơm
 cứ thoang thoảng mãi trong hồn cỏ cây

ôi trăm năm cuộc vơi đầy
 đẩy ta xa mãi những ngày đầy hoa
 tìm đâu vạn nẻo vạn nhà
 buồn nghe chim gọi đời ta giữa chiều
 cúc – cu – cu buồn hiu hiu
tiếng tang thương đứt dây diều đồi sương

thuyền em trong đục mấy dòng?
bạn bè ta biết long đong cõi nào?
bao nhiêu nước chảy qua cầu?
 cho đau lòng mẹ trắng màu thời gian



hoa cau rụng úa sau vườn
nhạt hương bồ két trên nguồn tóc xưa
 nhà ai tiếng vọng ầu ơ
con chim nhớ bạn cúc cu gọi buồn.


MUỐI MẶN GỪNG CAY

mong trăm năm sống một ngày
một ngày xin sống được vài phút giây
là ta đã thật đủ đầy
với em
dưới cõi trời này
cho nhau

sớm hôm từng sợi cơ cầu
buộc vào nhau những bể dâu ngọt ngào
vị ngọt ngào của thương đau
nỗi thương đau của nông sâu nhạt nồng

của phôi phai của thắm hồng
của nguồn hona lạc của lòng quạnh hiu
của nắng xế của mưa chiều
 ta cho qua hết núi đèo đời ta

trăm năm tìm bóng quê nhà
dừng chân lưu lạc bóng tà huy phai
ta mong chỉ có một ngày
với em muối mặn gừng cay ấm lòng.

SAO CHẲNG ĐÀNH BỎ LẠI
Tặng Vinh

thế nào rồi cũng phải
bỏ đất trời mà đi
 trời đọa đầy khổ ải
đất chẳng xót thương gì

thế nào rồi cũng phải
bỏ cõi người mà đi
bỏ tình em ở lại
 có ngọt bùi đắng cay

thế nào rồi cũng phải
bỏ lại hạt bụi này
bỏ lòng thơ cỏ dại
bỏ một đời mây bay

bỏ một chiều cuống quit
bỏ một đêm điên cuống
bỏ một ngày đói khát
uống cạn dòng tang thương

thế nào rồi cũng phải
bỏ hết niềm mê say
với bao dòng hệ lụy
trói buộc xác hồn này

sao chẳng đành bỏ lại
bài thơ còn dở dang
sao chẳng đành mãi amix
quên biệt cõi trần gian

mày bỏ trời đi đâu
mày bỏ đất đi đâu
làm sao mà giấu được
những vết hằn thương đau

mày bỏ người đi đâu
mày bỏ tình đi đâu
hạt bụi mầy còn đó
nằm lạnh dưới mồ sâu.


TÔI VÀ EM
Tặng nhà thơ Uyên Hà

Thôi em ạ có chi đâu mà vội
Đường dù xa, hãy nán lại nơi này.
Nơi ta đã khản rao lời réo gọi
Bờ vực nào sâu hút đáy tương lai.

Nơi ta đã một trăm lần hạnh phúc
Là ngàn lần đối mặt với tai ương
Giữa hoan lạc thiên đường và địa ngục
Ta cùng em đã mấy bận vui buồn.

Nơi ta đã chơi trò chơi sinh tử
Ném đời ta trong đục giữa muôn dòng
Khi thua sạch canh bạc đời đen đỏ
Còn phụ gì nhau em hỡi phút sau cùng

Xương thịt dẫu tàn phai đời gỗ mục
Giọt lệ ngàn năm hằng đọng giữa tim người
Đá sỏi còn đau ứa tràn nước mắt
Em là ai mà không thấy ngậm ngùi

Em là ai mà ngang dọc giữa đời tôi
Không để lại chút tàn phai hương sắc
Ta lạc nhau rồi từ trong tiền kiếp
Để mình tôi ngồi dưới cội điêu tàn

Ném đời mình trôi giữa biển tang thương
Còn khản giọng thét cao lời réo gọi
Đây tiệc nhân gian mời em nán lại
Ta nâng ly uống cạn chén đoạn trường

Để mai này giữa hạnh phúc tai ương
Chẳng nỗi khổ đau chẳng niềm hoan lạc
Chẳng có chẳng không chẳng còn chẳng mất
Ta tan hoang vô ảnh vô hình.

Ta lạc nhau từ vạn nẽo u minh
Câu thơ chết
                     luân hồi
                                    ta
                                         bụi cát
Đời thơ chết ai viết lời thánh nhạc
Vội vàng chi em hỡi tiệc chưa tàn
Giọt máu này rơi xuống mấy ngàn năm
Còn đỏ mãi cả một trời oan nghiệt
Máu và thơ giữa muôn vòng sinh diệt
Tôi và em giữa hư thực hoang đường
Thì sá gì một chút bụi trần gian
Không ngồi lại cùng tôi trong khoảnh khắc
Xin ngồi lại cho tôi nhìn rõ mặt
Em là ai mà xuôi ngược giữa đời tôi

Gió tai ương thổi bạc kiếp con người
Chén oan nghiệt vỡ tràn dòng rượu đắng

Ôi cõi nhân gian tôi chẳng hờn chẳng giận
Mà ngồi đây chờ đợi mấy trăm năm


KHUNG CỬA SỔ

nhớ người năm cũ qua đây
để vương sợi tóc lên ngày quạnh hiu
trăm năm tôi với bóng chiều
nương tay khung cửa tàn xiêu kiếp người.

CÁT BỤI PHẬN NGƯỜI 2

tưởng hắn chết tôi vui mừng khôn xiết
bởi rồi ra hắn cũng biệt trần gian
nhưng khờ dại vì chút lòng tham tiếc
hắn phân vân giữa địa ngục thiên đàng

thế là hắn không về đâu, ở lại
hắn lao vào cuộc tìm kiếm bi thương
hắn cào xới, hắn điên cuồng gieo-gặt
hắn tung hô, đạp đổ, hắn vui-buồn

hắn mở toang những hàng rào hư ảo
những gai chông từng rỉ máu linh hồn
hắn ươm giống cả những mầm tốt xấu
trái chung cây thiện ác chín trong vườn

nghìn năm trước hắn chính người gieo hạt
hạt giống nào người ban tặng trần gian
vườn địa đàng mọc trăm ngàn cây lạ
hắn bây giờ ăn trái đắng đau thương

hắn bây giờ: ở không nhà đi không chốn đến
hắn lêu bêu bầm dập cuộc sinh tồn
chết uổng sống thừa mấy vòng lận đận
hắn rêu rao bán nốt mảnh linh hồn

em có phải người đầu tiên với hắn
bớt một thêm hai cho thỏa dạ hờn ghen
người có phải chưa nguôi điều oán giận
hắn trăm năm nuôi ước vọng không thành

hắn ở đấy khu vườn không ranh giới
không đậy che không cửa nẻo - điêu tàn
loài bọ sâu cứ mặc tình lui tới
bọn ó diều, rắn rít, lũ mèo hoang

hắn ở đấy không mặt trời tối mịt
gió thiên thu thổi buốt tận trong mồ
ôi sự sống cũng vàng như nỗi chết
hắn mong tìm một cõi đến hư vô

tôi gặp hắn trong khu nhà vĩnh biệt
đôi mắt trừng nhìn tận máu xương tôi
hắn không thể tin vào ngày sau hết
sẽ thoát đi cho khỏi kiếp con người.

       

THUYỀN LÁ

Gió ngàn xa rụng lá mùa
Tôi về nhặt lá chiều mưa làm thuyền
Chiếc mùa đông chở tình em
Sóng xua bờ đá đắm chìm cuối sông
Chiếc mùa thu một khoang buồn
Tôi xuôi ngược với trăm dòng chia xa
Hai mươi năm bóng tẳng nhào
Ngậm ngùi tôi với bao la biển trời


THỜI GIAN NHÌN LẠI
Tặng Hiệp

Sáu mươi năm những bọt bèo vô nghĩa
Câu thơ nào em viết xuống đời anh
Xin đủ ấm một góc chiều mộ địa
Anh nằm nghe lá úa rụng bên mình

Sáu mươi năm anh kiếm tìm kiệt sức
Vòng tay em nương bóng ngã bên thềm
Sin ngủ với giấc mơ buồn sương đục
Màu thiên thu trắng lạnh cả vô biên

Sáu mươi năm anh bới cào bật máu
Đất đá vô tâm rách xước thịt da
Cành truân chuyên dòng đời xin trú đậu
Đêm đông buồn gió lạnh cuối trời xa

Sáu mươi năm chiếc thuyền nan mỏng mảnh
Những dòng sông những bến lạ chia lìa
Em thả nhẹ chiếc neo chiều cuối bãi
Khói mờ giăng rười rượi mấy bờ khuya

Sáu mươi năm căm căm mùa gió bấc
Giọt rượu nào em nhỏ xuống ly không
Vừa đủ ấm như một dòng nước mắt
  Hạnh phúc nào cũng ngấm mặn long đong

Cõi thiên địa càn khôn nào vô hạn
Xin cùng tôi đi tới tận không cùng
Dẫu già cỗi trái tim leo lắt sáng
Vệt hào quang từ nguồn cội đau thương.
12 . 2004
Đồng Nai những ngày bạo bệnh


TỪ HẢI MỜI RƯỢU THÚY KIỀU




sao em chẳng uống cùng tôi
chén chua chén xót ngậm ngùi Kiều ơi
bao năm cạn chén rượu người
dở cơn say tỉnh dở lời trăm năm

đầy vơi mấy chén thăng trầm
đục trong mấy chén hợp tan bọt bèo
mời em dù có ít nhiều
cùng tôi uống chén rượu chiều tàn đông

tiếc gì đâu một giang sơn
tiếc làm chi chuyện giáo gươm chiến trường
hắt hiu một ngọn cờ hàng
 trả cho xong nợ phù vân hỡi người

này em hãy uống cùng tôi
chén oan nghiệt rót tận trời tang thương
mười lăm năm chén đoạn trường
 sá gì một chén sau cùng Kiều ơi

đắng cay uống giọt lệ người
uổng công ngang dọc uổng đời trượng phu
mong chi khanh tướng công hầu
 cân đai áo mão bạc đầu lợi danh

cùng tôi cạn giọt rượu tình
hợp tan dâu bể xin đành mai sau.

NGỒI MỘT MÌNH Ở VEN ĐƯỜNG

rượu buôn không có bạn
thơ buồn xa vắng người
rót tàn ly vô hạn
chưa hết cuộc đầy vơi

cơm áo đời tẻ nhạt
bạc thếch trời ly hương
quán chiều mưa hiu hắt
ai uống cùng ta không?

có phải người muôn dặm
có phải tình trăm năm
có phải lòng dâu bể
tơi tả cuộc thăng trầm

chẳng còn ai ở lại
chẳng còn ai trở về
rượu buồn hoen trang giấy
xót đau từng câu thơ


CHỢ NGHÈO
(Thơ viết cho Hiệp)

Ngày qua ngày lại ngày qua
Tôi cùng em đẩy xe ra chợ nghèo
Chở đầy xe nỗi gieo neo
Mua long đong bán bọt bèo quẩn quanh

Chợ chìm chợ nổi lênh đênh
Bán ngày lưu lạc mua tình ly hương
Tôi nhìn hai vết xe lăn
Ngậm ngùi như dấu bàn chân bên đường

Của em giọt lệ giọt sương
Nghìn năm còn đọng trong lòng nỗi đau
Chợ nghèo rách dột sạm màu
Thời gian tiếng dế buồn nao bóng chiều

Bạn mua đời được bao nhiêu
Chở đầy xe nỗi gieo neo ta về.
Đồng Nai 9. 2003

ƠN NGƯỜI
(Thơ viết cho Hiệp)

trăm năm cuộc bể dâu nầy
ta đi chưa hết một ngày buồn vui
em vì ta trọn một đời
lao đao lận đận đầy vơi phận người

dẫu xót xa dẫu ngậm ngùi
trời cao bể rộng ghi lời tạ ơn
dẫu chưa hết cuộc vuông tròn
dẫu còn mù mịt tìm phương trở về

dẫu chưa qua hết cơn mê
em cùng ta dẫu bộn bề dọc ngang
ta xin, dẫu có muộn màng
trái tim em rất nhẹ nhàng như thơ

để ta tưởng chẳng bao giờ
phải đi cho tận đôi bờ tử sinh
Đà Nẵng 2003




CÙNG EM HOÀI PHỐ

(tặng N.T.H để nhớ ngày về dự đám cưới
cháu Ấn ở Hội An)

đưa em qua khỏi Chùa Cầu
chưa nhìn thấy hết một màu rêu phong
có người về tự ngàn năm
hỏi con đường nhỏ sợ nhầm lối xưa

đưa em xuống bến sông Hoài
làm sao qua được cõi ngoài nhân gian
có ai gọi chiếc đò ngang
gởi câu thơ cổ buồn sang xứ người

đưa em dạo phố đời tôi
ai vô tình chạm vọng hồi chuông vang
có người ngồi cổng Chùa Ông
nhìn thăm thẳm cõi vô cùng Hội An

đưa em theo cuộc xoay vần
lá ngàn năm cũ đã vàng áo thu
có người hỏi phố xưa đâu
buồn tôi lạc giữa Chùa Cầu quạnh hiu

đưa em bến phố chợ chiều
bao dòng xuôi ngược tôi theo lối nào
có người mãi tận ngàn sau
không tìm thấy được nông sâu đời mình

đưa em vòng quẩn vòng quanh
viết câu thơ nối chút tình thiên thu
hỡi ơi trăm bể ngàn dâu
  còn nguyên huyền bí nhiệm màu Đông phương.

CÒN LẠI

con đường nào sẽ đưa em
về bên kia cõi yên bình cùng tôi
che nhau một mảnh mây trời
ta đi cho tận vòng đời quẩn quanh
dẫu muôn ngàn nỗi lênh đênh
mong còn lại chút nghĩa tình ngàn năm.

ĐÔI CÕI ĐÔI NƠI

Em co rút cửa thiên đường chật hẹp
Đâu thấy ta lồng lộng giữa trần gian
Dẫu mai kia dưới chin tầng địa ngục
Giọt rượu đời xin cạn với trăm năm

SẼ CÓ LÚC

sẽ có lúc em quên điều đáng nhớ
một đôi khi ta nhớ cái nên quên
trần gian hởi trăm năm là bé nhỏ
chuyện nhớ quên sao lẫn lộn vô chừng

sẽ có lúc em đi là đi mãi
ta ngu ngơ lẩn thẩn chạy vòng vòng
ôi kim cổ qua muôn ngàn giông bão
ta bạc đầu tơi tả áo thanh xuân

   sẽ có lúc nơi bến bờ xa lạ
cuộc buồn vui không vướng bận trong đời
chiếc thuyền nhỏ đưa em về muôn ngã
không dòng sông nào là của riêng tôi

sẽ có lúc đêm tàn trăng thiếu phụ
câu thơ xưa chừng nhạt ý phai lời
ta khờ dại gọi tên người dưới mộ
tiếng dội vào đá núi lạnh sương rơi

sẽ có lúc nơi cuối đường sinh diệt
nợ phù hoa em trả lại muôn trùng
ta những tưởng trong phút giờ ly biệt
em mang theo chút kỹ niệm sau cùng

ôi trọn kiếp cứ mơ hồ ảo tưởng
cuộc trần gian phù phiếm có ra gì
khi ôm chặt biết bao là ước vọng
bỗng một chiều gió cuộn khói sương đi

điều đẹp nhất chẳng còn ai giữ lại
nến bi thương tôi thắp lệ hai hàng
đã đến lúc ra đi là đi mãi
ai vá giùm cho kín áo tang thuơng

thôi dẫu nhớ dẫu quên đừng vướng bận
cõi trăm năm hiu hắt bóng con người
em với ta như muôn ngàn số phận
lạc thiên thu giữa hệ luỵ đầy vơi

THƠ BÙI GIÁNG
Kính viếng nhà thơ Bùi Giáng


“lá hoa cồn” nọ bây giờ
Nửa hồn phố thị, nửa bờ non xa
Nguồn mưa dội xuống giang hà
 “ngàn thu rớt hột” “màu hoa trên ngàn”.



BA TRĂM NĂM NỮA
“Bất tri tam bách dư niên hậu”
Nguyễn Du

ba trăm năm nữa quay về
cố hương lân lý bạn bè còn ai
ba trăm năm sẽ đầu thai
suối xưa rừng cũ sương mai gió chiều
làm con chim đứng quạnh hiu
bên mồ thiên cổ tiếng kêu đoạn trường

ba trăm năm còn một phương trời?
hay là lạc giữa vô thường phù du”
hay là lạc giữa thiên thu
cuối vòng sinh diệt tìm đâu cõi người?

trăm năm tàn cuộc đầy vơi
tàn cơn huyễn mộng cạn đời tài hoa
rang chiều nhạt cuối trời xa
ba trăm năm gởi sầu qua vạn trùng

thuyền ai đậu bến vô cùng
mái chèo khua nhẹ nỗi buồn Tố Như
ba trăm năm nữa – bây giờ
giọt đàn vỡ xuống đôi bờ có – không.


RƯỢU TẦM XUÂN

Khi buồn quá ngâm dăm câu thơ cổ
Đi lêu bêu khắp phố xã Sài Gòn
Ta chợt nhớ thời em còn nhỏ xíu
Mà làm ta say khướt rượu tầm xuân

Ai biết đâu bỗng một tối trăng rằm
Ta tỉnh dậy với một cành hoa úa
Tình vội đến vội đi ta cứ ngỡ
Người trăm năm đùa cợt nẽo phù vân

Cuộc biển dâu biến hóa giữa phong trần
Lòng góa phụ “bạch đầu dương liễu sắc”
Ta thì vẫn lêu bêu đời lang bạt
Năm mươi năm bèo bọt mấy vần thơ

Năm mươi năm chưa cạn chén giang hồ
Còn chếnh choáng rượu tầm xuân mật ngọt
Giọt hệ lụy chảy tràn dòng nước mắt
Tan vào đâu trong mỗi phận đời ta

Năm mươi năm, ta cứ tưởng ngày qua
Còn say khướt rượu tầm xuân túy lúy
Ta cứ ngỡ cành hoa chiều thiếu nữ
Tình trăm năm đâu dễ đã phai vàng

Ta trở về tìm lại một vầng trăng
Ôi “nhân điện bất tri hà xứ khứ”
Tiếng ai hát buổi hoàng hôn góa phụ
Lời bi thương nhuộm trắng dải ngân hà

Ta về đây buồn với mảnh trời xa
Buồn với nỗi buồn xưa, lòng vẫn nhớ
Chén rượu cũ, tầm xuân vừa mới nở
Đã làm ta say khướt giữa trần gian
Tháng 7. 1998

QUA HÀN GIANG
Tỳ bà hành cảm tác

buổi tối bơi thuyền qua Hàn giang
chợt nghe ai ngâm khúc Tỳ bà hành
buồn nhớ tới người đã qua sông
bèn rót tràn ly rượu
từng giọt chảy theo dòng
ánh trăng mờ
                      gợn sóng
                                 tầm dương xưa

không biết sông trôi xuôi về đâu
người bên trời lận đận
không biết giọt rượu tan vào đâu
nước mắt ngấm trong lòng
cơn triều cường muối mặn

tiếng ai thắt ruột
quyện vào trong gió
thở dài
đêm cuối đông
bơi thuyền qua Hàn giang
ai ngâm chi khúc Tỳ bà hành
não ruôt

GẶP BẠN
Tặng Hạ Đình Thao

Mười ba năm trước về thăm bạn
Cây quít bên hè chưa trổ bông
Tóc bạn còn xanh hơn màu lá
Con thơ mấy đứa chưa vỡ lòng

Đón ta rượu ấm lời thơ cũ
Lòng hết giang hồ, vui thú quê
Bạn chỉ vườn cây đang tuổi lớn
“Mai mốt đi đâu nhớ ghé về”

Rồi biệt hơn mười năm trở lại
Cây quit ngày xưa cao quá đầu
Bạn ta giờ đã già hơn trước
Mưa nắng thời gian tóc đổi màu

Bạn vẫn nhìn ta cười kiêu bạc
Áo cơm dày dạn cuộc phong trần
“Chúa lớn bây giờ cao hơn bố
Nhớ ghé về khi cháu lấy chồng”

Giã bạn ta đi lòng nhủ thầm
Mai sau biết có một lần thăm (?)
Chắc gì gặp lại - đời tro bụi
Ai lót cho ai một chỗ nằm
(Đồng Nai 1985 -1988)

NƯỚC ĐÃ XA NGUỒN
Tặng bạn bè thời Đại Lộc – Duy Xuyên

Lần lữa mãi mà không về thăm được
Đã lâu rồi, lâu quá phải không em?
Bao khốn khó bao mảnh đời xuôi ngược
Cứ hẹn dần hẹn mãi cũng đành quên

Đêm xa xứ nhớ vầng trăng Giao Thủy
Nhớ hàm răng ứa ngọt trái bòn bon
Tóc ai bay mát rượi sodng Thu Bồn
Đôi mắt ấy xanh màu dâu ngọc biếc

Bàn tay ấy níu chân trời xa tắp
 Chưa hẹn hò àm thuyền cứ chao nghiêng
Đêm tháng bảy trăng neo bờ Đại Lộc
Lòng Thu chưa về kịp bến Duy Xuyên

Đôi môi ấy thắm màu hoa gạo đỏ
Nắng như vàng tơ óng Mã Châu ơi
Tiếng ai hát bay qua lòng Phím Ái
Lời trăm năm chưa gởi kịp cho người

Trăng vạn cổ treo buồn trên đỉnh tháp
Người xa quê. Tình Chiêm nữ mang mang
Cuộc hung phế mù trong lòng bụi cát
Mỹ Sơn ơi! xa mấy dặm Đồ Bàn

Đồi mua tím mấy mùa bông tím thẫm
Người qua cầu cởi áo, gió bay xa
Tình gởi lại, không tình ai níu giữ
Quán bên đường ngồi uống một mình ta

Lần lữa mãi thôi cũng đành lỗi hẹn
Ôi trăm năm nước cứ mãi xa nguồn
Đời như nhánh lục bình trôi ra biển
Giữa muôn trùng hun hút bóng quê hương.

HẤP HỐI

Khi kiệt sức nơi cuối đường sinh tử
Em bỗng nhiên thành Bụt rất từ bi
Ta hấp hối chắc chiu từng hơi thở
Nguyện yêu người bất tuyệt lửa cuồng si.

TƯỞNG NIỆM

Em lẫn khuất khắp thiên đường địa ngục
Ta buồn tênh ngồi đợi giữa trần gian
Cành hoa úa trên tay người buổi ấy
Vẫn còn nguyên dòng lệ ấm vô cùng.

GIỜ THÁNH TẨY

Ngày mai anh về hát trên rừng xanh
Có các em thổi tù và qua lũng thấp.
Có các em lùa mây trắng làm hoa
Anh về đứng trên mỏm đá này
Tay các em là rừng
Tóc các em là cỏ
Hãy nghe anh hát – tên ca sĩ cuồng điên
Hát nghêu ngao như một người du mục
Hãy thắp giùm anh những vì sao
Khi gió đã băng qua triền núi biếc
Khi thiên nhiên đã phủ kín hồn anh
Ôi các em
Hãy đứng vòng quanh anh
Tung hoa lên trong giờ thánh lễ
Anh sẽ tặng các em những vòng kim cương
Làm bằng thơ tinh huyết

Ngày mai anh sẽ về hát trên rừng xanh
Có các em thổi tù và buồn bã
Khi chuyến tàu đầu ngày băng qua đồng cỏ
Xin gửi đi những hệ lụy đời anh
Và gửi đi những phiền muộn của các em
Hãy rửa sạch những hạt bụi trên bàn chân cẩm thạch
Những dư ảo trên đôi mắt sao ngời
Để chúng ta được thánh tẩy
Đợi giờ phục sinh

Ngày mai anh về hát trên rừng xanh
Có các em nắm tay nhau khiêu vũ
Các em khiêu vũ trên hồn anh
Anh hát nghêu ngao những bài du mục
Các em hãy tung hoa trong giờ thánh lễ
Các em tung hoa lên hồn anh
Ôi các em
Tâm hồn anh là một chùm hoa trắng
Hãy khiêu vũ nữa đi
Hãy hát lên nữa đi
Các em thấy không anh đứng trên mỏm đá này
Đôi tay dang ra trong lời thuyết giáo
Anh sẽ hát với các em
Những bài ngợi ca thiên nhiên
Ngợi ca các em
Những thiên thần bé nhỏ
Có trái tim bằng mây
Và tâm hồn bằng gió
Lòng các em là bầu trời nguyệt bạch
Tay các em là suối ngọc tuyền


Ngày mai anh về hát trên rừng xanh
Có các em thổi tù và qua lũng thấp
Khi chuyến tàu đầu ngày băng qua đồng cỏ
Xin gửi đi những hệ lụy đời anh
Và gửi đi những muộn phiền đời em

Chúng ta sắp đến giờ thánh tẩy.

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...