Thursday, October 26, 2023

Thơ về Mẹ 3

 BÀN TAY MẸ
(Kính dâng hương linh MẸ)
Bàn tay mẹ dắt năm xưa,
Còn nguyên in dấu, nắng mưa sớm chiều.
Bên ngôi nhà ấy thương yêu,
Thời gian phủ lớp, khói chiều nhẹ bay.
Đi qua những tháng năm này,
Buồn vui, sướng khổ, chẳng thay đổi lòng.
Nhớ thời cắp sách chân không,
Mẹ dìu con bước, giữa không gian này.
Bàn tay chạm khắc đắng cay,
Gió từng cơn thổi, tháng ngày quạnh hiu.
Mẹ đi để lại bao điều,
Bên hiên nhà vắng, tiếng đều đặn thương.
Vẫn biết, trần thế vô thường,
Trải đều trên những, con đường đi qua.
Và rồi nắng cũng nhạt nhoà,
Hoa kia đã rụng, phôi pha kiếp người.
Mẹ đi, vẫn nở nụ cười,
Chắp tay chào nhẹ, để rồi ra đi.
Bận lòng chi chuyện sân si,
Qua bờ ảo mộng, nói gì cũng thôi.
Hôm nay, mẹ đã đi rồi,
Nhưng con vẫn thấy, mẹ ngồi đâu đây.
Sen vàng vừa nở phương Tây,
Đón chân mẹ bước, phút giây yên bình.
Thầy Đức Thành

MẸ
Con về Sài Gòn có mẹ ngóng trông
Ánh mặt trời nở bừng trên gác trọ
Được hôn lên đôi tay gầy khô nhỏ
Mọi khổ đau chợt tan biến vào chiều
 
Mẹ giũ bụi trần đọng trong mắt con yêu
Bằng vòng ôm ấm nồng nguồn sáng
Chỉ bên mẹ mới thấy đời quang đãng
Mới thấy mình như chiếc kẹo ngọt ngào
 
Đã nhiều lần thủ thỉ cùng trăng sao
Con là giấc mơ mẹ thời thiếu nữ
Dù ở quê hay làm người xa xứ
Tâm thật trong dẫu ai có nhiễu phiền
 
Mẹ tựa vào ngày niềm thương vô biên
Con bé ngày xưa thành người bươn chải
Tình yêu đa đoan, dặm trường xa ngái
Nước mắt chòng chành lẫn với khói sương
 
Chỉ bên mẹ mới thấy những con đường
Chạm chân trời màu hoàng hôn rạng rỡ
Con chạm vào mặt trời mẹ để thở
Ánh sáng dịu dàng trong như mặt trăng
VTNM

Này bạn, nếu như đang còn mẹ
Bạn – người hạnh phúc nhất trên đời
Ta xin tặng bạn hoa hồng thắm
Cài lên ngực áo, phía tim mình
 
Này bạn, nếu đang còn có mẹ
Hãy nghe nhịp đập trái tim mình
Và nghe nhịp đập trong tim mẹ
hòa cùng một nhịp giữa nhân gian
 
Từ khi khôn lớn, xa lìa mẹ
Bạn có khi nào biết ngóng trông
Một vòng tay mẹ ,như trời biển
Che chở con, từ thuở lọt lòng
 
Từ khi rời khỏi vòng tay mẹ
Vỗ cánh chim bằng, mơ biển khơi
Bạn có bao giờ ngồi nhớ lại
Tiếng ru hời của mẹ ta xưa
 
Mẹ ở quê nhà xa lắc đó
ngày đêm mòn mỏi ngóng con về
Vòng tay mở rộng chờ ta ghé
Sao chẳng quay về bên tiếng ru?
 
Nếu như mai mốt không còn mẹ
Ai nhốt dùm ta những nỗi buồn
Ai người xoa dịu lòng ta xót
Ai đón ta về, nương náu tâm
 
Bạn hỡi, nếu như không còn mẹ
Ai khuyên ta sống thẳng trên đời
Quê hương, chốn mẹ chờ ta đó
Hơi ấm bên trời, đâu phải quê
 
Này bạn, nếu như không còn mẹ
Ta, kiếp lạc loài, phận cút côi
Nâng chén rượu buồn như nước mắt
Hiểu mình, chỉ có mẹ ta thôi!
 
Mây trắng sẽ là khăn tang trắng
Ta, kẻ mồ côi đội dưới trời
Dâng chén rượu tràn thay nước mắt
Rót gửi càn khôn – tạ lỗi Người
Tran Ho Dung [Dung Tran]

MẸ
Đỗ Trung Quân
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian? ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?

Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới! 

Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?

BÀI THƠ VỀ MẸ
Võ Đình Tiên
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ
Không lần nào kể hết nỗi lòng con.
Ơn nghĩa sinh thành như biển như non, 
Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi.
Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,
Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái đầu.
Bỏ quê hương trang trải những niềm đau,
Mà năm tháng chưa phai mờ giông bão.
Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,
Con đòi theo níu vạt áo không rời.
Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai,
Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng.
Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh nặng,
Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào.
Không chỗ nào có bóng mát cây cao,
Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút.
Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút,
Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần.
Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,
Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật.
Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,
Công danh lật đật, có trước không sau.
Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu,
Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố,
Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ.
Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn,
Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn !
Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,
Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả,
Như đời con trôi dạt chốn trời xa.

MẸ VÀ ĐÔI GÁNH
Chiếu Tuệ
Sớm mai Mẹ đi gánh nước,
Mẹ gánh hai thùng sương đầy
Mặt trời hãy còn yên giấc
Bờ lau sậy còn ngủ say.
Buổi trưa Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh đôi thùng nắng vàng
Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy
Thấy cả mây trời mênh mang.
Buổi chiều Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy
Mưa lên nhạc mềm nón lá
Mẹ về ướt áo không hay!
Rồi đêm, lại đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sao trời
Có khi con nhìn rất lạ
Trong thùng có cả trăng trôi!
Ngày ngày Mẹ đi gánh nước
Gánh theo sương nắng bao mùa
Gánh cả đời con nằng nặng
Tình thương Mẹ nói sao vừa…

LỜI RU CỦA MẸ
Xuân Quỳnh
Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát
Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng
Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống
Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con
Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa nắng gắt
Lời ru là bóng mát
Lúc con lên núi thẳm
Lời ru cũng gập ghềnh
Khi con ra biển rộng
Lời ru thành mênh mông 

HÁT RU CHO MẸ
Trần Kiêu Bạt
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về
Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ...ầu ơ!

Tình Mẹ
Lại Văn Hạ
Cho con giấc ngủ trong nô
i
Ngọt ngào lời mẹ à ơi tháng ngày
Gió về từ những bàn tay
Lời ru của mẹ đong đầy giấc con
À ơi hình bóng nước non
Có con sáo sậu, đậu mòn cành đa
Dịu dàng câu hát dân ca
Giọt mồ hôi mặn chắt ra lúa vàng
Xanh xanh là lũy tre làng
Dòng sông biêng biếc bên hàng phi lao
Ấm lòng con khúc ca dao
Rót vào con những ngọt ngào thương yêu
Thương sao làn khói lam chiều
Từ mái rạ chốn quê nghèo bay lên
Ngủ yên, con nhé ngủ yên
À ơi...tiếng mẹ dịu hiền ru con... 

LÒNG MẸ
Con nhói lòng một tiếng gọi ”cha…”
Trưa hè nắng lao xao vàng lá rụng
Cô bé tìm cha giữa phố phường đông đúc
Vạt tóc hoe in nắng trên vai gầy.
Chạnh lòng nhớ ngày xưa bé thơ ngây
Bao buồn vui con gửi về phía mẹ
Cả cuộc đời người tảo tần lặng lẽ
Cha biền biệt nơi nao…?
Mái nhà tranh gió thổi ào ào
Mưa trút nước phập phồng bong bóng
Chở che con yêu thương bằng biển rộng
Mẹ của con không phải của ca dao.
Con lớn lên từ những ước ao
Mẹ vun đắp qua tháng ngày thầm lặng
Người là cha suốt bốn mùa mưa nắng
Viết cho con những thương nhớ hao gầy.
Bao năm rồi giờ tóc mẹ màu mây
Trang thơ con lại thêm nhiều khoảng trống
Cuộc đời mẹ như bao ngàn con sóng
Vỗ về con năm tháng đến bạc đầu. 






 



Trích đoạn Pháp của Sư Viên Minh 1

 
Trích đoạn Pháp Thầy Viên Minh
 
“Trăng khi tròn khi khuyết
Đời có khổ có vui
Thỏng tay vào cuộc thế
Cớ chi phải ngậm ngùi?”
 
".... Con đã bám vào bản vẽ mà tâm tưởng con phác họa nên về một mẫu đời sống hạnh phúc gia đình đầy lý tưởng đã dự phóng trong con, rằng: "Nếu như chồng là thế này, nếu mà con như thế kia, phải chi tình yêu và sự hòa hợp diễn ra như thế nọ..." một cách hợp tình hợp lý như trong ý tưởng của mình, thì cuộc đời sẽ hạnh phúc biết bao!
 
Nhưng bài học thực tế xuất hiện trong vai người chồng không như ý của con để ngầm thức tỉnh con rằng: “Không phải thế đâu, hạnh phúc không lệ thuộc vào người khác, vào điều kiện hay hoàn cảnh bên ngoài, mà là đóa hoa vô ưu chỉ nảy nở trong tận cùng sâu thẳm của một tâm hồn có thể vượt qua muôn vàn phong ba bão tố”.
 
“Cuồng phong bão tố ngất trời
Khúc vô thành vẫn ngàn đời vô thanh!”
 
Chính những chất liệu của bất như ý, của sự xung khắc mới là những gam màu biến hóa bất ngờ và vô tận, để rồi đột nhiên “xung khí dĩ vi hòa” toát ra trong bức tranh hiện thực muôn màu muôn vẻ của cuộc sống đầy khổ đau mà vô cùng mầu nhiệm này.
 
“Trăng khi tròn khi khuyết
Đời có khổ có vui
Thỏng tay vào cuộc thế
Cớ chi phải ngậm ngùi?”
 
Cựu Ước nói: “Ta đến không phải để đem lại hòa bình trên đất mà bèn là gươm giáo, ta đến để chia rẽ vợ với chồng, cha với con...”
 
Theo Phật giáo, Pháp - chân lý của đời sống - cũng thể hiện luật nhân quả nghiệp báo rất ư nghiệt ngã tưởng chừng như vô cùng tàn nhẫn. Nhưng nếu ai hiểu ra thì đó đích thực là lòng từ bi vô hạn.
 
Dù đôi lúc có vẻ như khắc nghiệt vậy đó, nhưng lòng từ bi vô tận của Pháp chính là sự kiên nhẫn và tận tình không ngừng để sẵn sàng nhắc nhở những ai chưa thấy ra niềm hạnh phúc phong phú sẵn có trong chính mình, những ai còn tìm cầu hạnh phúc nơi người khác, nơi điều kiện và hoàn cảnh bên ngoài.
 
Hoàn cảnh bên ngoài cũng có giá trị của nó, khi con biết xem đó là bài học giúp mình thấy ra chính mình, thấy ra ý nghĩa đích thực của đời sống.
 
Khi con đã nhận ra niềm hạnh phúc ngay nơi thái độ sống bên trong, thì con sẽ cám ơn tất cả những trờ ngại trong đời, cám ơn người chồng gắt gỏng, la lối, hờ hững, phớt lờ... đã giúp con biết trở về gặp lại niềm hạnh phúc bên trong, một niềm hạnh phúc quá êm đềm lặng lẽ, dường như vô hình vô vị nên khó có thể nhận ra trong thế giới đầy những lôi cuốn bên ngoài.
 
Nhưng khi ai chạm được vào niềm hạnh phúc tự tại an nhiên ấy thì mới thấy tất cả mọi hấp dẫn hào nhoáng bên ngoài đều trở thành vô nghĩa.
 
Và chính khi con chạm vào niềm hạnh phúc an bình sâu thẳm ấy thì tình yêu thương mới thật sự nảy nở trong con, một tình yêu thương rộng mở không còn ranh giới tôi và anh, của tôi và của anh, không cần có điều kiện cho đi và nhận lại trong mối quan hệ ngã nhân, mà chỉ còn sự tương giao ung dung vô ngại của vạn pháp trong trùng trùng duyên khởi tự nhiên.
 
Lúc bấy giờ dù vẫn ở giữa cuộc đời có được có mất, có thành có bại, có hưng có suy, có vui có khổ, nhưng con vẫn an nhiên tự tại, bởi vì:
 
“Khi xúc chạm việc đời
Tâm không động không sầu
Tự tại và vô nhiễm
Là phúc lành cao thượng”
(Hạnh Phúc Kinh - Mangala Sutta)
 
Vậy bao lâu con nhận ra chân lý:
“Tự do là ung dung trong ràng buộc,
Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau”
 
Từ chén đắng cuộc đời thì con sẽ thấy ra toàn bộ bài học tuyệt vời mà chân lý đã ân cần trao tặng cho con. Hãy là người giác ngộ, không là người đau khổ, con có biết không?

Thơ Thân Thị Ngọc Quế

 
T của Thân Thị Ngọc Quế là ni sư Thích Nữ Tâm Mãn có tựa đề màu đỏ.  Các tác giả khác tựa đề màu xanh
 
Chữ đốt trầm, ý khơi hương
Vọng ngôi sao sáng, cúng dường hôm mai
Mây vàng khói trắng bóng ai!
Chập chờn hư niệm, đời Ngài lung linh
Bút nên tâm, mực nên tình
Quỳ xin sám hối - chân kinh lòng này!
Trăng và hoa nở trên tay
Sương mơ còn ngại, lá lay rừng mòng!
 
“Tôi ngỡ ngàng đến nơi đây
Rồi vô tình cũng phương này ra đi” …
 
VỀ TRIỀU SƠN PHƯƠNG
Thơ như mãi đi tìm
Cánh rừng ngát hoa sim
Trên đồi xanh muôn thuở
Trong bạt ngàn lặng im
 
Thơ như nhớ vầng trăng
Lạc mất giữa đêm rằm
Bước về mây cô tịch
Tìm ánh vàng xa xăm
 
Mây theo thuyền trên sóng
Vượt qua gió mùa đông
Về đến bờ nắng biếc
Lấp lánh bến Huyền Không
 
Thuyền chở nắng thênh thang
Theo thiền sư áo vàng
Ngược dòng sông Bạch Yến
Về đồi cỏ mây ngàn
 
Người ngồi nhìn nước mây
Qua làn sóng đổi thay
Tà áo vàng phất phới
Giữa hoa ngàn gió bay
 
Thuyền như lướt trời xanh
Soi bóng tre yên lành
Bến núi xa trầm mặc
In làn nước long lanh
 
Có những đàn trâu hiền
Bước qua bờ truân chuyên
Bỏ lại trên ngàn sóng
Chiếc bóng vỡ trần duyên
 
Thuyền ghé bến cỏ non
Cỏ bước theo đường mòn
Nghe tiếng chim ríu rít
Đón người về sơn thôn
 
Lối cỏ lượn quanh đồi
Đồi tiếp đồi không thôi
Như đàn rùa cổ tích
Tắm nắng chiều xa xôi
 
Cùng nhau lên dốc cao
Tiếng rừng hát xôn xao
Làm rung cành hoa tím
Vần thơ tím chiêm bao
 
Có giọt sương trên hoa
Ôm màu nắng chan hòa
Tâm hồn ai thanh thoát
Yêu mây trời bao la
 
Gậy thiền nhẹ khua vang
Trên đồi, bóng y vàng
Thiền sư vừa xuống núi
Đón nụ cười xuân sang
 
Người bước nhẹ nhàn vân
Trải bao cuộc phong trần
Nay về miền núi thẳm
Quên bóng chiều bâng khuâng
 
Giữa trúc biếc hoa vàng
Người dựng Phong Trúc Am
Nghe gió đùa hiên trúc
Tĩnh lặng cánh hoa đàm
 
Chống gậy về Sơn Phương
Núi rừng bát ngát hương
Ẩn cư cùng mây trắng
Nhuộm trắng cả tà dương
 
Thong dong giữa núi thiền
Quê nhà phụng pháp duyên
Nụ cười tâm nguyệt mãn
Quên trăng lạnh ngoài hiên
 
Vườn mây thoảng gió đùa
Sương chạm mái song thưa
Nghe thu về bên cửa
Vần thơ ngát hương xưa
 
Nguyện về đây thăm người
Thăm chiều tím bên đồi
Lá bay trời hư ảo
Cho tôi nhìn thấy tôi
 
Xin làm nhánh cỏ mây
Yên tịnh lắng ngàn cây
Thơ dâng niềm cô tịch
Với một hoàng hôn mây
 
In trên đỉnh trời chiều
Bóng cây già quạnh hiu
Hàn huyên cùng khói núi
Bao nỗi niềm hoang liêu
 
Thiền sư lên đỉnh trời
Ngồi yên với xa xôi
Áo vàng in đá biếc
Tựa vào cõi trăng khơi
 
Bước lên đỉnh đồi mơ
Để người dắt qua bờ
Chập chùng hoa cỏ thắm
Dấu hoang… thiên cổ mờ
 
Người tặng cành chân hương
Hoa đỏ Triều Sơn Phương
Màu hoa còn sáng mãi
Trong ánh mắt thiên trường
 
Về trong cõi sương mù
Thăm thẳm những rừng thu
Quên bao mùa gió thổi
Phai mờ bước phiêu du
 
Thiền trúc ẩn Sơn Phương
Đón mây trắng qua vườn
Núi rừng là bạn lữ
Vui cùng ánh triêu dương
 
Ai về nhớ núi xa
Có phải núi nhìn ta
Bên đồi vương gió trúc
Trong bát ngát yên hà
 
Chừng như núi nhớ nhung
Mây trắng tỏa mịt mùng
Dáng người về sương khói
Hốt nhiên hóa vô cùng.
 
GIỌT NƯỚC CÁNH SEN
Ngàn năm, Giọt nước có buồn không 
Sao vẫn long lanh Dưới ánh hồng 
Trên cánh sen vàng Ai biết được 
Ngàn năm Giọt nước có buồn không. 
 
 GỬI ÁNH TRĂNG NON
Nghe tiếng chi vương ngọn cỏ mềm
Vần thơ thao thức với trăng đêm
Tháng ngày lặng chảy bờ thu vắng
Hoa lá thầm lay cánh mộng êm
Dù biết bóng mơ tàn mấy nỗi
Nào hay biển nhớ dạt bao niềm
Buồn ai thoảng chút hương tâm sự
Cho ánh sao mai lặng trước thềm.
 
Cảm tác
GỬI ÁNH TRĂNG NON
Thiên Sứ
Văng vẳng tiếng xưa chạm cỏ mềm.
Lẻ loi ánh nguyệt nhạt trong đêm.
Bờ môi còn thắm mùa thu vắng?
Mắt biếc u buồn nhớ mộng êm.
Ai trách bể dâu sầu mấy nỗi.
Người đi sao chẳng tỏ bao niềm?
Trăng buông nhạt mãi hương tâm sự.
Nức nở thu xưa nhỏ trước thềm.
 
GỬI ÁNH TRĂNG NON
Bùi Giáng
Chuyển thể từ thơ Thân Thị Ngọc Quế
Tiếng chi vương ngọn cỏ mềm
Vần thơ thao thức trăng đêm ngỡ ngàng
Bờ thu vắng, tiếng thu vang
Lá hoa lay mộng mở trang âm thầm
Bóng mơ biển nhớ bao niềm
Nào hay mấy nỗi lặng chìm chút hương
Ngọn mềm lá cỏ còn vương
Sao mai lạnh bóng người tương tư gì.

GỬI ÁNH TRĂNG NON
Bùi Giáng
Gót hài đi. Vướng cỏ mềm.
Cô liêu trăng Khóc giữa miền Ngân Giang.
Ai đem đi. Ánh thu vàng.
Để tờ thơ cũ Ngỡ ngàng thâu đêm.
Bể dâu xưa. Gửi nỗi niềm.
Sóng cồn đại hải. Đã chìm dư hương.
Còn đâu tơ nguyệt vấn vương?
Ai tìm kỷ niệm. Giữa miền tương tư?
 
VƯỜN MẸ NGÀY XƯA
Hoa bí vàng như nắng
Mẹ nhặt nắng trong vườn
Đem cài lên kỷ niệm
Sao màu nắng nhớ thương.
Ôi nhớ vàng hoa mướp
Hoa bay vàng tuổi thơ
Bằng bao nhiêu cánh bướm
Sao giờ bướm bơ vơ.
Nhớ giàn bầu hoa trắng
Trắng lời mẹ ru buồn
Một đời con đi mãi
Chưa hết lời ru thương.
Muốn làm chim viễn xứ
Cánh nhỏ bao dặm trường
Cũng về vườn nắng cũ
Nhặt lấy cánh hoa buồn.
 
Còn nghe tiếng gọi
Sao vẫn còn nghe tiếng sóng
Triền miên vang mãi trong lòng
Như những dòng sông vẫn chảy
Mang chiều về cõi mênh mông.
 
Sao vẫn còn nghe tiếng lá
Mùa thu rụng xuống vườn xưa
Để ai trong hoàng hôn tím
Nhớ đời lạnh bến sông mưa.
 
Sao vẫn còn trong im vắng
Lời hát là khúc chiều tà
Như gọi người về dĩ vãng
Hay là hoa lại gọi hoa
 
Bài thơ muốn viết lên sương.
Lên mây lên gió lên đường khói bay
    (Bùi Giáng)
 
Bổng dưng mình tách đôi mình.
Cho mình bên nọ nhớ mình bên kia
Bổng dưng giọt nước mà chia.
Thành hai giọt nước chia lìa nhớ thương
Bổng dưng mình tách trùng dương.
Để cho mình lại nhớ thương chính mình
Bỗng dưng mình tách đôi mình.
Cho mình bên nọ nhớ mình bên kia....
(Trụ Vũ)
 
THEO ÁNH THƠ SƯƠNG
Có chàng lạc giữa phù vân.
Ngẩn ngơ nhìn cuộc phong trần ngẩn ngơ
Có chàng tìm ánh thơ sương.
Kết thành hoa nắng trong vườn tâm tư
Có chàng đi giữa nắng tà.
Thả bao tiếng nhạc cho hoa chớm vàng…."
 
Theo dấu chân thơ lên núi biếc.
Còn nghe tiếng sáo ước mơ chiều…
Nay dấu chân thơ đã ra đi biền biệt.
Có ai ở lại nghẹn ngào cất tiếng hát :
"Xin gởi lại hoàng hôn bóng nhớ
Câu thơ tiếng nhạc cách muôn trùng
Với bao kỷ niệm trong lời hát
Còn thoảng trong sương trắng mịt mùng…"
 
Tuyết Mùa Viễn Xứ
Con chim hót như chưa từng đã hót
Một bài ca vô tận giữa bụi hồng
Tuyết mùa viễn xứ mênh mông
Từ đâu khách địa mà trông ngóng về
Tôi nằm khóc mãi tình tôi
Yêu trăng viễn xứ yêu trời lang thang
(Chiêm bao viễn xứ mây vàng)
Tuyết mùa phảng phất mộng trường éo le.
 
Gửi ánh trăng non
Nghe tiếng chi vương ngọn cỏ mềm
Vần thơ thao thức với trăng đêm
Tháng ngày lặng chảy bờ thu vắng
Hoa lá thầm lay cánh mộng êm
Dù biết bóng mơ tàn mấy nỗi
Nào hay biển nhớ dạt bao niềm
Buồn ai thoảng chút hương tâm sự
Cho ánh sao mai lặng trước thềm.

Bùi Giáng (bài họa)
Tiếng chi vương ngọn cỏ mềm
Vần thơ thao thức trăng đêm ngỡ ngàng
Bờ thu vắng, tiếng thu vang
Lá hoa lay mộng mở trang âm thầm
Bóng mơ biển nhớ bao niềm
Nào hay mấy nổi lặng chìm chút hương
Ngọn mềm lá cỏ còn vương
Soa mai lạnh bóng người tương tư gì.

Tiếng lá buồn xưa
Lá theo chiều rụng bao giờ
Nhẹ bay vào những trang thơ u hoài
Gió mùa đông nép bên ngoài
Ngắm hoa lan trắng điểm vài nhánh sương
Trăm năm còn một chút hương
Của ngàn năm mãi nhẹ vương bên đời
Ngoài song chiếc lá rơi rơi
Gọi hoàng hôn xuống trong lời gió reo
Sao nghe chiếc lá bay vèo
Chút buồn xưa lại về theo giấc vàng
Như trang thơ thoảng tiếng đàn
Còn vương ánh nguyệt lặng tàn cuối mây.

Bùi Giáng họa:
Chiều rụng bao giờ lá rụng theo
Nhẹ bay vào những trang thơ vèo
Gió mùa đông nép bên ngoài cửa
Sương trắng vài nhành lan trắng theo
Còn một chút hương lưa lại cõi
Trăm năm mộng mỵ bến phong kiều
Chút buồn xưa lại về theo giấc
Mơ đắm đuối tàn ánh nguyệt gieo
Nhiều chiều lá rụng trong veo
Như từ vô tận cheo leo giậy nguồn
Mùa dông sương tuyết vui buồn
Gió bên ngoài cửa như ruồng rẫy hoa
Sự tình sự huống té ra
Là yêu rất mực thiết tha sự tình
Gió mùa đông nép bên ngoài
Để nghe để ngóng tình hoài lang thang
Đêm dài lịch sử lỡ làng
Kéo dài vô tận muôn vàn mất đi
Vi vu viên xứ nhu mỳ
Tuyết mùa khách địa thuận tuỳ về thăm
Người về từ cõi xa xăm
Ta đi từ mất trăm năm ta về
Lá theo chiều rụng bao giờ"
Dằng dai bay mãi vào thơ u hoài
Gió mùa đông nép bên ngoài"
Ngắm lan huệ trắng điểm vài giọt sương
Huệ lan sực nức phi thường
Từng cay đắng lại dịu dàng hơn xưa
Ngoài song chiếc lá rơi rơi
Gọi hoàng hôn xuống trong lời gió reo
Từng nghe gió lá bay vèo
Nay còn nghe lại lá vèo vèo rơi
Cô thôn vườn cũ nối đời
Còn vang vọng mãi suốt đời cành hương.
 
Xa cõi đi về
Tôi ngỡ ngàng đến nơi đây
Rồi vô tình cũng phương này ra đi
Tháng ngày là cuộc phân ly
Trăm năm nào có nghĩa gì thời gian
Tình thương theo gió thênh thang
Buồn vui rồi trả lại ngàn mây bay
Đã quên rồi những đổi thay
Sá gì bụi cát tỉnh say bước đời
Ngọn cỏ nào giọt sương phơi
Long lanh hát với mặt trời ban mai
Rồi theo nước chảy sông dài
Nước về thăm thẳm tháng ngày trùng khơi

Bùi Giáng họa:
Một bận ngỡ ngàng tôi đến đây
Rồi ra đi cũng chính phương này
Vô tình là cuộc ngày theo tháng
Nối tiếp chia xa tới tận kỳ
Trăm năm nào có nghĩa gì
Thời gian vĩnh viễn thuận tùy tình thương
Thênh thang theo gió ngàn phương
Buồn vui rồi trả lại ngàn mây bay
Quên rồi những đổi những thay
Quên rồi bụi cát vần xoay bước đời
Nhớ chăng chút giọt sương phơi
Trên đầu ngọn cỏ dưới trời ban mai
“Rồi theo nước chảy sông dài
Nước về thăm thẳm tháng ngày trùng khơi"

CÁNH CHIM VIỄN MỘNG
Tôi trở về quê hương vàng nhật mộ
Dấu chân buồn lạnh cả bóng phù vân
Đường xa xăm ngày tháng nhuốm phong trần
Thấy bụi cát phủ bước chiều huyễn mộng
Tôi đã quên, đỉnh mây ngàn gió lộng
Biển sương mù xao động sóng trầm luân
Rừng bạt ngàn vết cỏ úa tà huân
Xin trở lại với ngàn xưa thanh thoát
Đã quên rồi, bước thời gian lãng bạt
Ta trở về gặp lại với tình ta
Tình vu vơ như một tiếng đàn xa
Vừa ngân nhẹ, đã tàn trong sương sớm
Trong im lặng bình minh vừa mới chớm
Ánh lửa nào soi sáng cả hồn ta
Chợt lung linh vàng nắng trước hiên nhà
Cùng mai nở huy hoàng trong tỉnh thức

Chạnh Lòng
Nhà em có mấy dây tiêu
Có làn khói trắng dâng chiều lên cao
Đồi xa nắng chếch bên rào
Có người mang nắng đi vào hoàng hôn
 
 Bài họa của Bùi Giáng:
 
CHÙA TÂY PHƯƠNG
Đến chưa? Hỡi bậc đá mòn
Ai về tìm lại cõi tâm xưa về
Mái rêu trầm mặc trên đồi
Uy nghi chùa cổ dưới trời bóng trưa
Ngỡ ngoài đỉnh khói Tây Phương
Nào hay La Hán hiện trường hiên mưa
Trà dâng thanh tịnh hương xưa
Lặng hồn mấy ngọn sóng đùa đùa chơi
 
TÌNH THƠ
Vầng trăng thuyền chở theo mây
Để ai còn nhớ bao ngày xiết bao
Hồn thơ muôn thuở trót vào
Nên ngàn năm lạc cõi nào mộng nay
Thời gian khói biếc dấu mờ
Buồn trang phương thảo ngác tờ hương say
Chiều nao tìm lại bên bờ
Vỡ trên sông bóng nguyệt mờ gầy nhom
 
Ngọc Quế viết tặng Ni trưởng Huệ Giác:
Người về bên núi hồn như núi
Thanh thoát trưa vàng ngân tiếng ve
Sớm biết Kim Cang cành trúc lắng
Ngày vang Bát nhã bóng chiều nghe
Yêu sao mây sáng vùng cây ngát
Nhớ mãi xuân tàn lối mộng che
Dù biết bồ đề cơn gió thoảng
Vẫn thương nhành cỏ giọt sương hè.
 
VỀ LẠI THÀNH NỘI
Vào thành nội nhớ vườn ai
Những hoa sứ trắng rơi đầy tuổi thơ
Như cành hoa của ngày xưa
Với mầu lụa trắng vẫy đùa nắng thu
Vào thành nội thấy mưa ngâu
Thoảng hương gởi lại nét sầu thời gian
Với bao ngày tháng phai tàn
Mầu hoa vẫn lấm tấm vàng tuổi xanh,
Hàng cây thắp nắng trên cành
Sáng mầu rêu biếc bên thành quách xưa
Mình tôi về gọi nắng thưa
Điểm trang cho cánh hoa mùa cuối năm.
 
XA CÕI ĐI VỀ
Tôi ngỡ ngàng đến nơi đây
Rồi vô tình cũng phương này ra đi
Tháng ngày là cuộc phân ly
Trăm năm nào có nghĩa gì thời gian
Tình thương theo gió thênh thang
Buồn vui rồi trả lại ngàn mây bay
Đã quen rồi những đổi thay
Sá gì bụi cát tỉnh say bước đời
Ngọn cỏ nào giọt sương phơi
Long lanh hát với mặt trời ban mai
Rồi theo nước chảy sông dài
Nước về thăm thẳm tháng ngày trùng khơi.
 
Thơ DIỆU LINH
 
Tâm Hạnh
Phủi tay áo lộng non ngàn
Về nghe hạc trắng vỗ tràn hư không 
Thả rơi mấy vạt bụi hồng
Nơi bờ tục lụy bên giòng nhân gian
Người từ mấy nẻo quan san
Về mang sắc áo nhuộm vàng tà huy
Khép tờ hoa mộng xuân thì
Mở trang kinh kệ, huyền vi phút này
Người là sứ giả Như Lai
Về gieo tâm hạnh hiển bày chân nguyên
Rồi mai cởi bỏ nghiệp duyên

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...