BÀN TAY MẸ
(Kính dâng hương linh MẸ)
Bàn tay mẹ dắt năm xưa,
Còn nguyên in dấu, nắng mưa sớm chiều.
Bên ngôi nhà ấy thương yêu,
Thời gian phủ lớp, khói chiều nhẹ bay.
Đi qua những tháng năm này,
Buồn vui, sướng khổ, chẳng thay đổi lòng.
Nhớ thời cắp sách chân không,
Mẹ dìu con bước, giữa không gian này.
Bàn tay chạm khắc đắng cay,
Gió từng cơn thổi, tháng ngày quạnh hiu.
Mẹ đi để lại bao điều,
Bên hiên nhà vắng, tiếng đều đặn thương.
Vẫn biết, trần thế vô thường,
Trải đều trên những, con đường đi qua.
Và rồi nắng cũng nhạt nhoà,
Hoa kia đã rụng, phôi pha kiếp người.
Mẹ đi, vẫn nở nụ cười,
Chắp tay chào nhẹ, để rồi ra đi.
Bận lòng chi chuyện sân si,
Qua bờ ảo mộng, nói gì cũng thôi.
Hôm nay, mẹ đã đi rồi,
Nhưng con vẫn thấy, mẹ ngồi đâu đây.
Sen vàng vừa nở phương Tây,
Đón chân mẹ bước, phút giây yên bình.
Thầy Đức Thành
(Kính dâng hương linh MẸ)
Bàn tay mẹ dắt năm xưa,
Còn nguyên in dấu, nắng mưa sớm chiều.
Bên ngôi nhà ấy thương yêu,
Thời gian phủ lớp, khói chiều nhẹ bay.
Đi qua những tháng năm này,
Buồn vui, sướng khổ, chẳng thay đổi lòng.
Nhớ thời cắp sách chân không,
Mẹ dìu con bước, giữa không gian này.
Bàn tay chạm khắc đắng cay,
Gió từng cơn thổi, tháng ngày quạnh hiu.
Mẹ đi để lại bao điều,
Bên hiên nhà vắng, tiếng đều đặn thương.
Vẫn biết, trần thế vô thường,
Trải đều trên những, con đường đi qua.
Và rồi nắng cũng nhạt nhoà,
Hoa kia đã rụng, phôi pha kiếp người.
Mẹ đi, vẫn nở nụ cười,
Chắp tay chào nhẹ, để rồi ra đi.
Bận lòng chi chuyện sân si,
Qua bờ ảo mộng, nói gì cũng thôi.
Hôm nay, mẹ đã đi rồi,
Nhưng con vẫn thấy, mẹ ngồi đâu đây.
Sen vàng vừa nở phương Tây,
Đón chân mẹ bước, phút giây yên bình.
Thầy Đức Thành
MẸ
Con về Sài Gòn có mẹ ngóng trông
Ánh mặt trời nở bừng trên gác trọ
Được hôn lên đôi tay gầy khô nhỏ
Mọi khổ đau chợt tan biến vào chiều
Mẹ giũ bụi trần đọng
trong mắt con yêu
Bằng vòng ôm ấm nồng nguồn sáng
Chỉ bên mẹ mới thấy đời quang đãng
Mới thấy mình như chiếc kẹo ngọt ngào
Đã nhiều lần thủ
thỉ cùng trăng sao
Con là giấc mơ mẹ thời thiếu nữ
Dù ở quê hay làm người xa xứ
Tâm thật trong dẫu ai có nhiễu phiền
Mẹ tựa vào ngày
niềm thương vô biên
Con bé ngày xưa thành người bươn chải
Tình yêu đa đoan, dặm trường xa ngái
Nước mắt chòng chành lẫn với khói sương
Chỉ bên mẹ mới thấy
những con đường
Chạm chân trời màu hoàng hôn rạng rỡ
Con chạm vào mặt trời mẹ để thở
Ánh sáng dịu dàng trong như mặt trăng
Con về Sài Gòn có mẹ ngóng trông
Ánh mặt trời nở bừng trên gác trọ
Được hôn lên đôi tay gầy khô nhỏ
Mọi khổ đau chợt tan biến vào chiều
Bằng vòng ôm ấm nồng nguồn sáng
Chỉ bên mẹ mới thấy đời quang đãng
Mới thấy mình như chiếc kẹo ngọt ngào
Con là giấc mơ mẹ thời thiếu nữ
Dù ở quê hay làm người xa xứ
Tâm thật trong dẫu ai có nhiễu phiền
Con bé ngày xưa thành người bươn chải
Tình yêu đa đoan, dặm trường xa ngái
Nước mắt chòng chành lẫn với khói sương
Chạm chân trời màu hoàng hôn rạng rỡ
Con chạm vào mặt trời mẹ để thở
Ánh sáng dịu dàng trong như mặt trăng
VTNM
Này bạn, nếu như đang còn mẹ
Bạn – người hạnh phúc nhất trên đời
Ta xin tặng bạn hoa hồng thắm
Cài lên ngực áo, phía tim mình
Này bạn, nếu đang còn có mẹ
Hãy nghe nhịp đập trái tim mình
Và nghe nhịp đập trong tim mẹ
hòa cùng một nhịp giữa nhân gian
Từ khi khôn lớn, xa lìa mẹ
Bạn có khi nào biết ngóng trông
Một vòng tay mẹ ,như trời biển
Che chở con, từ thuở lọt lòng
Từ khi rời khỏi vòng tay mẹ
Vỗ cánh chim bằng, mơ biển khơi
Bạn có bao giờ ngồi nhớ lại
Tiếng ru hời của mẹ ta xưa
Mẹ ở quê nhà xa lắc đó
ngày đêm mòn mỏi ngóng con về
Vòng tay mở rộng chờ ta ghé
Sao chẳng quay về bên tiếng ru?
Nếu như mai mốt không còn mẹ
Ai nhốt dùm ta những nỗi buồn
Ai người xoa dịu lòng ta xót
Ai đón ta về, nương náu tâm
Bạn hỡi, nếu như không còn mẹ
Ai khuyên ta sống thẳng trên đời
Quê hương, chốn mẹ chờ ta đó
Hơi ấm bên trời, đâu phải quê
Này bạn, nếu như không còn mẹ
Ta, kiếp lạc loài, phận cút côi
Nâng chén rượu buồn như nước mắt
Hiểu mình, chỉ có mẹ ta thôi!
Mây trắng sẽ là khăn tang trắng
Ta, kẻ mồ côi đội dưới trời
Dâng chén rượu tràn thay nước mắt
Rót gửi càn khôn – tạ lỗi Người
Tran Ho Dung [Dung Tran]
MẸ
Đỗ Trung Quân
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian? ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?
BÀI THƠ VỀ MẸ
Võ Đình Tiên
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ
Không lần nào kể hết nỗi lòng con.
Ơn nghĩa sinh thành như biển như non,
Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi.
Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,
Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái đầu.
Bỏ quê hương trang trải những niềm đau,
Mà năm tháng chưa phai mờ giông bão.
Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,
Con đòi theo níu vạt áo không rời.
Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai,
Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng.
Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh nặng,
Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào.
Không chỗ nào có bóng mát cây cao,
Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút.
Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút,
Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần.
Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,
Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật.
Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,
Công danh lật đật, có trước không sau.
Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu,
Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố,
Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ.
Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn,
Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn !
Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,
Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả,
Như đời con trôi dạt chốn trời xa.
MẸ VÀ ĐÔI GÁNH
Chiếu Tuệ
Sớm mai Mẹ đi gánh nước,
Mẹ gánh hai thùng sương đầy
Mặt trời hãy còn yên giấc
Bờ lau sậy còn ngủ say.
Buổi trưa Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh đôi thùng nắng vàng
Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy
Thấy cả mây trời mênh mang.
Buổi chiều Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy
Mưa lên nhạc mềm nón lá
Mẹ về ướt áo không hay!
Rồi đêm, lại đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sao trời
Có khi con nhìn rất lạ
Trong thùng có cả trăng trôi!
Ngày ngày Mẹ đi gánh nước
Gánh theo sương nắng bao mùa
Gánh cả đời con nằng nặng
Tình thương Mẹ nói sao vừa…
LỜI RU CỦA MẸ
Xuân Quỳnh
Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát
Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng
Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống
Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con
Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa nắng gắt
Lời ru là bóng mát
Lúc con lên núi thẳm
Lời ru cũng gập ghềnh
Khi con ra biển rộng
Lời ru thành mênh mông
HÁT RU CHO MẸ
Trần Kiêu Bạt
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về
Lá vàng mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ...ầu ơ!
Tình Mẹ
Lại Văn Hạ
Cho con giấc ngủ trong nôi
Ngọt ngào lời mẹ à ơi tháng ngày
Gió về từ những bàn tay
Lời ru của mẹ đong đầy giấc con
À ơi hình bóng nước non
Có con sáo sậu, đậu mòn cành đa
Dịu dàng câu hát dân ca
Giọt mồ hôi mặn chắt ra lúa vàng
Xanh xanh là lũy tre làng
Dòng sông biêng biếc bên hàng phi lao
Ấm lòng con khúc ca dao
Rót vào con những ngọt ngào thương yêu
Thương sao làn khói lam chiều
Từ mái rạ chốn quê nghèo bay lên
Ngủ yên, con nhé ngủ yên
À ơi...tiếng mẹ dịu hiền ru con...
LÒNG MẸ
Con nhói lòng một tiếng gọi ”cha…”
Trưa hè nắng lao xao vàng lá rụng
Cô bé tìm cha giữa phố phường đông đúc
Vạt tóc hoe in nắng trên vai gầy.
Chạnh lòng nhớ ngày xưa bé thơ ngây
Bao buồn vui con gửi về phía mẹ
Cả cuộc đời người tảo tần lặng lẽ
Cha biền biệt nơi nao…?
Mái nhà tranh gió thổi ào ào
Mưa trút nước phập phồng bong bóng
Chở che con yêu thương bằng biển rộng
Mẹ của con không phải của ca dao.
Con lớn lên từ những ước ao
Mẹ vun đắp qua tháng ngày thầm lặng
Người là cha suốt bốn mùa mưa nắng
Viết cho con những thương nhớ hao gầy.
Bao năm rồi giờ tóc mẹ màu mây
Trang thơ con lại thêm nhiều khoảng trống
Cuộc đời mẹ như bao ngàn con sóng
Vỗ về con năm tháng đến bạc đầu.