Sunday, December 31, 2023

Mai Hải vần O P Q

ƠN EM
Ngỡ đoạn cuối ta độc hành độc đạo
Hương nào bay dưới trời lạ ơ hay
Ngỡ đoạn cuối ta thấy mình chao đảo
Ơn em lòng thơm thảo giữa trùng mây!  
 
PHÔI PHA
Tôi ngời lên mắt chưa đầy ý
Em đã dong lòng phía trời xa
Tình chưa kịp rốt lời ủy mị
Vạt áo chiều xuân đã phôi pha
Ngày em qua bến đìu hiu gió
Còn thấy vàng rơi buổi lập đông
Hay chút lơ phơ màu hoa cỏ
Nhuộm nốt mùa tang tiễn thu không?  
 
PHÔI PHA
Giáo đường chuông vỡ ngang trời
Nghe chiều vời vợi nghe chơi vơi mình
Nhắn gì không hỡi người tình
Vài ba kiếp nữa mới nhìn thấy tôi
Mơ chung chừ cũng phai rồi
Đời riêng thoảng lại chút bồi hồi nhau
Mi nào ngăn giọt lệ sầu
Lăn trên thềm mắt đã màu xuân qua!
Em rồi ngày tóc sương pha
Phần tôi mấy bận mộng va phải đời
Muôn sau chạnh tiếng ru hời
À ơi buồn cố nhân vời vợi xa!  
 
PHÔI PHA
Chiều giăng gì ngang trời
Mà mù tăm bờ vai
Tình giăng gì ngang đời
Mà hương quen vời vợi?
Nghìn trùng là bao xa
Mà khoang lòng tơi tả
Hương môi chưa kịp lạ
Sao đã ngày phôi pha?  
Đành thôi trễ hẹn tương phùng
Đành thôi bóng khuất mây xa
Đành thôi duyên hết mặn mà nữa chi
Người về lệ ướt hoen mi
Ngậm ngùi hai chữ “biệt ly” quay đầu
Rồi đây gì cũng phai màu
Rồi đây chốn cũ ai nào vấn vương
Rồi đây cạn nhớ hết thương
Rồi đây độc bước dặm đường về non
Trăm năm mộng ước đâu còn
Chiều buông nắng nhạt lối mòn hắt hiu…
Đành thôi lỡ cuộc cạn chung tách trà

PHONG SA
Đành thôi trễ hẹn tương phùng
Đành thôi bóng khuất mây xa
Đành thôi duyên hết mặn mà nữa chi
Người về lệ ướt hoen mi
Ngậm ngùi hai chữ “biệt ly” quay đầu
Rồi đây gì cũng phai màu
Rồi đây chốn cũ ai nào vấn vương
Rồi đây cạn nhớ hết thương
Rồi đây độc bước dặm đường về non
Trăm năm mộng ước đâu còn
Chiều buông nắng nhạt lối mòn hắt hiu…

Đành thôi lỡ cuộc cạn chung tách trà
 
PHÙ TRẦM
Hồi chuông rụng phía núi xa rời rã
Xé đường mây rạc cả bãi bờ chiều
Dòng phong nhụy cõi phù trầm tất tả
Biết còn đêm ai đối bóng mơ hoa
Chuông khâm liệm áo vai trời tứ cố
Sóng lõa lồ xô kiếp phận long đong
Hồi kinh mỏi vắt ngang cành phổ độ
Réo nhịp đời, nhịp thở trở về không!    
 
PHÚT THẢNG THỐT
Ở đây trời nước chừng cô lại
Chỉ hồn tre nứa phải lòng nhau
Là nẻo bụi hồng chiều quan tái
Hay cõi thường hằng của ngàn sau!  
 
QUÁN TRẦN GIAN
Em về qua quán trần gian cũ
Còn thấy nắng tràn lên lối hoa
Hay nét trăng tươm màu huyết dụ
Lúc hoàng hôn ngậm hơi sương thu.
Ở đây mưa hắt lên ngày tháng
Một ánh buồn chân phương xa xưa
Chốn này sương khói chừng vô hạn
Phủ kín mộng đời không hương đưa.
 
QUÁN VÔ THƯỜNG
Vô cùng chưa hay chỉ ngày sắp tắt
Mà chơi vơi khúc thường niệm vô hồn
Phiên trần thế chén hoàng hoa ngầy ngật
Lượt phù trầm lá triệu phất phơ bay.!
Tạ từ thôi hương quán thanh bình cũ
Áo xưa chìm vào mây nước lênh loang
Buốt lạnh bờ lau khung mưa mù lối
Cõi phơi lòng chuông rụng vỡ trời hoang!
 
QUANG GÁNH MẸ TÔI
Chợ chiều xa xa
Đường quê kẽo kịt
Đầu này là con
Đầu kia Là thóc
Con lớn dần lên
Mẹ thêm hòn đá
Ngõ nhà xa xa
Đường chiều va vấp
Con lại nặng thêm
Oằn quang gánh mẹ
Đè đầu kia xuống
Trở vai nhọc nhằn
Nay con đã lớn
Gánh mẹ được rồi
Xin đừng trăn trối
Đau con mẹ ơi!
 
QUẠNH HIU
Ừ, tôi biết cách ngăn mình
Thôi em cứ để cuộc tình trôi mau
Cũng đừng kỳ vọng kiếp sau
Khóc nhau chừng ấy là đau lắm rồi.
Ừ, thì em cứ mặc tôi
Chìm trong giá buốt lần hồi cũng quen
Đêm đêm lầm lũi chong đèn
Lấy đời hiu quạnh tôi chèn giấc tôi!  
 

Mai Hải vần D E

  ĐÃ CHẠM NGÀY PHÔI PHAI
Giữa thanh âm xô bồ
Nghe chiều trăm năm đổ
Lên mái đời hiền khô
Đêm ràng rịt ngày ta
Ném qua miền cát bỏng
Nung cháy một phôi pha
Lụi tàn đôi bờ mộng
Lại là cánh thu phong
Về bên thềm xào xạc
Chi cho lòng hỏi lòng
Liệu phải bước em không?
Ta giờ ta hom hem
Ngấn lòng ta cũ mèm
Chẳng thòm thèm thấp thỏm
Ta giờ xong rồi em!
 
ĐA MANG
Nào đâu đã phải đông sang
Chỉ là một áng mây đang ngậm chiều
Đâu nào đã gọi là yêu
Chỉ là một nụ hôn liều chẳng sâu
Nữa rồi mưa gột tan sầu
Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian
Nữa rồi yêu cũng không màng
Chiều đưa gió nhớ ai bàng hoàng đây!

ĐA MANG
Chợt muốn níu cho bung khuy ngày cũ
Xem ngực trần có còn đủ dấu môi
Chờ phán xét ta dọn mình không vội
Bởi địa đàng đau chắc cũng vậy thôi.
Ngày ta phải ẩn mình sau nhịp thở
Nhìn phong sương tằng tịu với trăm năm
Ai sẽ dựng đền đài trên hoang vỡ.
Dưới ngôi em mầu nhiệm ngấn lệ trầm!

 
ĐÃ VỪA ĐỦ XƯA
Tựa hồ tiếng nhạc trong trời thẳm
Về lại ngang đời nhau giăng mưa
Đêm hiu hắt dọi vài tiết tấu
Lên nhánh xuân vừa xưa, đã xưa
Lòng gợn những ngày mưa rất thương
Gợn áo tiểu thư ngan ngát hương
Chừ em mắt lệ dòng ngân ngấn
Tôi giọt ngưng sầu pha tuyết sương.
 
ĐẠI BẠI
Tính tui nó hay khề khà
Xin em đừng bảo "nghe mà thấy ghê "
Tui dóc chết, tui xin thề
Gặp em buổi sáng trưa về bỏ cơm
Tính tui ăn nói lôm côm
Làm ơn đứng lại tui dòm chút đi!
Nước da bánh mật nhu mì
Lại thêm răng khểnh ghét gì đâu luôn!
Hôm nọ tui thấy em buồn
Có thằng vừa đánh bài chuồn phải không?
Thì thôi lấy tui làm chồng
Tuy rằng nhếch nhác nhưng lòng trắng tinh
Bặm gan...ướm ngỏ lời tình
Đành em liếc xéo "ông nhìn gì tôi?"!

ĐẮM
Đôi tay em hay hai hàng bạch lạp
Mà dậy lên cả một cuộc hồng trần
Đôi mắt em hay giếng màu ngọc bích
Mà vùi ta thăm thẳm đáy thiên thai.
 
ĐÀNH LẤY MÌNH LÀM BẠN
Tôi ký họa tôi giữa miên trường
Bằng những nét thiện lương không chịu thấm
Cũng chẳng biết mình còn bao lâu nữa
Mà hoàng hôn cứ với gọi đêm đen
Cũng chẳng ngộ đâu đúng sai mà sửa
Chỉ nghe lòng rã vữa chuyện nhân sinh.!
Có những lúc như thằng điên giữa chợ
Chấm muội mê mà điền lại chính mình
 
ĐÂU ĐÃ GÌ ĐÂU
Bọn mình đâu đã, đã gì đâu!?
Chỉ chạm hoa môi buổi hẹn đầu
Chút thoáng ngại lòng trăng rực quá
Thế thôi chứ đã, đã gì đâu!
Đôi khi đành tựa xuống chiêm bao
Đồng sàng dị mộng chốc đã sao
Cho lòng dậy nốt men hồ điệp
Ngõ lệ quên tràn lên mơ đau!
 
DẤU HỎI BUỒN (2)
Thế nào mới gọi là khuya?
Là khi thềm quạnh trăng lia lía về
Là mưa gõ nhịp lê thê
Hay khi nến lụi ủ ê phận người.
Thế nào mới gọi là cười
Là ngoài chấp nhận trong rười rượi đau
Là khi bóng xế ươm sầu
Nghe đời chầm chậm ngả màu thiên thu!
 
DẤU HỎI CHO NGÀY MAI
Này trăng này rượu này duyên phận
Mai có cùng ta xuống mộ phần
Hay xin nán lại đời nghiêng ngửa
Chiết cạn nhụy thừa hoa bâng khuâng

DẬY HƯƠNG
Mời em vào cõi cô miên
Cùng ta một thoáng trăng miền xa xưa
Ta đi vào giấc mộng vừa
Cho gần câu hứa nhặt thưa tiếng lòng
Mời em qua những nhánh sông
Nghe con sống hát mộng không là đời
Chỉ là một thoảng chơi vơi
Giữa trời vời vợi bời bời nỗi đau
Thôi thì mộng của kiếp nào
Cũng về em nhé ta vào giấc chung
Thênh thang trong cõi mông lung
Chắc là mình thấy vô cùng đời nhau
 
DẬY THÌ LÀM CHI
Nhớ ngày tuổi mới ra ràng
Theo em tôi cứ làng chàng sau lưng
Nhớ ngày em ngực mới sưng
Mắng tôi sao gọi bằng cưng dị òm
Rồi một hôm, chợt một hôm
Tôi ra đầu ngõ đứng dòm em đi
Theo cái thằng chẳng ra chi
Bỏ tôi trổ mã dậy thì cho ai!
Rồi một mai, chắc một mai
Tôi, người ta gọi ông Hai sồn sồn
Dầu sao đời vẫn đập dồn
Gió ngồn ngộn gió mây ngồn ngộn mây!
 
DẬY XUÂN
Nắng xuân vừa bén hiên nhà
Thảo nào mai cúc đến là rượng lên
Thảo nào mụ góa xóm trên
Diện quần áo phố tênh hênh dị òm!
Bắt thân già cứ phải dòm
Lạ mùi chó sủa om sòm trời mây
Chợt rồi lòng cũng xuân lây
Cả năm hương dậy ít ngày đã sao
Đưa tay lay bừa cành đào
Xem hương thắm có bay vào ngõ quen
Ngỡ ôm nắng mới bõ bèn
Nào hay gió cũ lèn èn thấy ghê!
 
ĐÊM HOANG
Lả lướt mặt hồ sao nạm ngọc
Gió viễn phương hờn lên bãi khuya
Lá cỏ thẹn lòng sương áo mỏng
Xé toạc cồn mây ánh trăng lia.
Chèo ai bới nước tìm hoang mộng
Xua lũ bèo dâu dạt về đâu!
Chài ai tung nhớ trùm hoa sóng
Vớt bóng thiên đường nơi đáy sâu.

ĐÊM HOANG
Dấu hồn dạ khách
Lê trên hè xưa
Ôm lòng quẩn bách
Tìm hiên đêm mưa
Côn trùng rít rả
Đằm sóng trần gian
Nhạn còn tơi tả
Đường bay thênh thang
Thềm trăng xanh xao
Nghiêng chao lòng đêm
Nhịp khuya hư hao
Ru đau vàng thêm
Hoa tim tim tím
Đối bóng tường hoang
Môi khô lần tìm
Thịt da thời gian.

 
ĐÊM SUÔNG
Trở mình choàng phía chăn dư.
Sau cơn thảng thốt ta ừ...với ta!
Phía tường khoảng trống bao la
Phía rơi kẹp tóc một xa nghìn trùng.
Mưa lòng rớt hạt mông lung
Lại thêm hồn gió vô cùng dửng dưng
Thương ta lời nến rưng rưng
Ta thương sợi tóc cấn lưng chỗ nằm.
Đêm suông khuyết một ánh rằm
Sầu ơi cát cứ chi mầm chia xa!
Loang trong sương bạc là nhà
Ngả ngoài trời thẳm đành thà như quên...!
 
ĐÊM TƯỞNG NIỆM
Đêm này đêm của thương đau
Chỉ màu tang tóc nhuộm sầu thế nhân
Hồn tro cốt khắp xa gần
Có nghe không tiếng lệ trần gian rơi...!

Người đi tìm chữ Bình An
Tìm hoài chẳng đặng…bẽ bàng ngổn ngang
Người ôm cuộc mộng nhân gian
Nhiều phen mắt lệ khóc tràn bờ mi
Bao năm người vẫn mãi đi
Kiếm tầm một chốn chẳng bi chẳng sầu
Ruổi rong đến bạc mái đầu
Mà nơi an ổn tìm cầu không ra
Tả tơi sóng gió bôn ba
Người về bên Phật xót xa thầm thì
Đời con tất bật tham si
Mong cầu vướng mắc lấy gì Bình An?!
Giã từ giấc mộng đá vàng
Chuông vang chợt tỉnh bàng hoàng soi tâm
Dừng chân thôi những kiếm tầm
Cõi đời trong đục hết làm đảo điên
Tâm yên muôn sự thảy yên
Mỉm cười nhìn bóng não phiền vụt tan.

ĐÈN TÌNH
Thôi đừng hục hặc với chiều
Dẫu gì cũng đã lỡ hiu hắt rồi
Thì đây một vạt cỏ hôi
Níu tay nhau nhé lên đồi truy hoan
Không cần bày biện phòng loan
Mời em ở lại cùng ngoan với tình
Phía em lửng chén hương trinh
Bên tôi cả một ánh nhìn say sưa
Lâu rồi chỉ lớt phớt mưa
Chỉ thưa thớt hạt chứ chưa đẫm lòng
Đêm nay tất cả đều không 
Chỉ mình thôi nhé ta chong đèn tình. 

ĐIÊN
Trước mặt ta không còn đường
Sau lưng cũng lại một phường lưu manh
Ừ thì ta ngó vòng quanh
Đông tây chín rách một lành đã sao
Này nhân tình ở trên cao
Cùng ta cứ thử quyện nhau vài lần
Cho tan nát cõi hồng trần
Cho hương ân ái rần rần thịt da
Mẹ kiếp cả rượu cả ta
Đêm nay mình trốn trong tà áo trăng
Cùng say khúc thức cung hằng
Nhìn tiên nữ tắm cho văng cả hồn

ĐIÊU
Mắt môi chừng đã rất gần
Mà tôi chẳng thấy bần thần là sao
Hay mình cứ thử hôn nhau
Gì ơi...em hãy nhích vào chút đi.
Em cuốn vạt áo làm chi
Sao không bỏ xuống mà ghì lấy tôi
Cứ xem như chuyện đã rồi
Xin thề biết chỉ mình tôi thôi mà
Đến chết cũng không nói ra

ĐIỆU RU HOANG
Từ em hơi thở lạnh
Thềm xưa bao la sầu
Vườn trăng chiều góa bụa
Ta bơ vơ tìm nhau
Đời loang đời mưa bay
Đêm hoàng lan tàn lụi
Tình mơ tình say say
Mùa phơi buồn trong mây
Điệu ru nào chới với
Nuôi trên khuy kèn đồng
Vài nốt trầm chờ đợi
Làm sao đủ thêu lòng
Cuộc người sao buồn vậy
Loanh quanh sầu chỉ bấy
Nụ hôn đầu thơ ngây
Chìm trong đời ô hay...!
Rồi cuộc hẹn cũng chỉ là cuộc mộng
Buồn hay vui cũng chỉ cõi chiêm bao
Hoàng hôn về gió mây theo vẳng gọi…
Bến sông quê ru điệu lý ngọt ngào
Mái chèo khuya lùa sóng nước lao xao
Chim sải cánh chao liệng hoài cũng mỏi
Áo em sờn bụi chồng chất đầy vai
Lữ khách ơi! Rong ruổi tận phương nào?
Nghe đò gọi lòng có thầm đau đáu
Mải mê hoài…lỡ hẹn cả trăng sao!

ĐỘ LƯỢNG
Trót nhau đánh rớt đời nhau
Đã mùa trăng vỡ vấy màu từ ly
Thì xin chỉ một làn mi
Quàng lên mộ chí xanh rì cỏ hoa
Hay em khăn áo hiền hòa
Bước chân quầy quả lệ nhòa cuối sân
Ngón ngoan độ lượng ân cần
Về nâng ta nhé lúc dần lịm đi!

 
ĐÓA KIÊU SA
Em mười ngón lung linh hồn bạch lạp
Thắp đêm hồng mầu nhiệm đóa kiêu sa
Em lướt vội hoang mang thềm cung thánh
Gió trinh lùa răng rắc gãy đời ta!
 
ĐỜI MẸ
Mẹ tôi gánh phận ngang chiều
Đường quê xa lắc cỏ khều chân mây
Mẹ tôi oằn tấm thân gầy
Gió lùa thóc lép rải đầy bến sông.
Mẹ tôi nói dối như không
Chợ chiều chuyện vãn khoe chồng khoe con
Quanh năm đôi guốc gỗ mòn
Cả đời chẳng biết phấn son là gì!
Những lần nhà có chuyện chi
Soi gương mẹ bảo "tau ri được rồi"
Kêu mẹ vẽ mắt tô môi
Lắc đầu quây quẩy "thôi thôi...dị òm"

ĐƠN PHƯƠNG
Thì thôi nhé mai vờn qua cõi tạm
Chỉ xin mơn rất nhẹ áo hoa bay
Nét thiên thần chao liệng giữa hồn mây
Lặng lẽ ngắm hương dung mùa thánh thiện
 
Thì thôi nhé này đây, này đây nhé
Xin phải lòng màu khói cuộn hơi thu
Dẫu lao đao phía dưới dốc trời mù
Bên cung nhạc đã cận ngày mỏi ý.
Thì thôi nhé này đây, này đây nhé.
Ta vẫn nhìn màu khói cuộn hơi thu
Vẫn lao đao phía dưới dốc trời mù
Chờ mãi nụ vô ưu nghìn năm nở.
 
DƯ CHẤN
Trời chỉ hờ khép mi thôi
Mà lim dim cả vùng đồi ái ân
Em chỉ chạm môi bâng khuâng
Mà tôi mấy bận còn lâng lâng chiều
Chỉ hờ hững một lời yêu
Đã nghe hồn phách liêu xiêu nữa là
Huống em phơi dáng nuột nà
Hẳn là nguyên trái tim già tôi bong...
 
DỬNG DƯNG
Vay câu thơ để làm lòng
Gửi người xa nhé thuở bồng bột yêu
Trăng già rớt mảnh đìu hiu
Gió xô kiếp phận mấy chiều long đong
Nghe em lục đục bên chồng
Tôi còn hy vọng gì không để chờ?
Lời chưa kịp đã sững sờ
Tin em tái giá đến giờ còn đau!
Tình cờ gặp hỏi chuyện nhau
Ngỡ ôn lại thuở qua cầu gió bay
Dửng dưng, em vẫn câu này
Ừ tôi cũng vậy, độ rày ông sao!?
 
ĐƯỜNG THU
Nếu biết trước đường thu về lầy lội
Thì đã nào tôi nối nhớ dài thêm
Nếu biết trước lòng hoa lời chật chội
Thì đã nào đau dội đến mòn đêm!
 
EM
Là em nguyệt rất dịu dàng
Soi ngang vườn mộng đến bàng hoàng tôi
Chỉ là một khắc lòng thôi
Như thăm thẳm trượt giữa phôi pha nào!
Là em nguyệt rất thanh cao
Hóa đêm trầm mặc thành lao xao này
Dạ lan Hương nhạt cánh gầy
Từ bao giờ nhỉ cũng đầy đặn lên! 
Hương về ôm lòng phố
Nữa rồi mưa gột tan sầu

EM VỀ ÁO PHẾT NGANG MƠ
Buồn này trải dọc đôi bờ chia xa
Hoang mang một bóng chiều tà
Vàng lên úa cả tôi và mênh mông

Mai Hải vần C

  CẢM THU
Chỉ cần nửa vạt nắng vàng
Dậy qua một chút Bâng Khuâng
Heo may thoảng lại đôi lần là thu!
Xa xa phía dốc trời mù
Đã đâu mấy cặp chim gù thành thân
Mờ mờ bên suối ái ân
Chừng như ai đó Băn khoăn điều gì
Không gian sắc độ diệu kỳ
Nhuộm bầy cúc dại dậy thì đêm qua
Cánh phong khảm lối quan hà
Cùng ta em nhé dựng nhà trong thu!

CÁCH LY
Mai ta lên núi một mình
Ái ân với những cuộc tình bỏ hoang
Mai ta áo xống tuềnh toàng
Túi thơ bầu rượu lối hoàng hoa bay
Ở đây không phải đếm ngày
Sáng say chiều xỉn buồn thây kệ buồn
Ngửa tay hứng ánh trăng suông
Mượn lời chim cú sắm tuồng cho đêm
Chả cần phải thịt da mềm
Mình ôm bóng nứa bên thềm nghiêng soi
Đành khi trở giấc mệt nhoài
Với bầy kỷ niệm đuổi hoài không đi.
Dậy qua một chút Bâng Khuâng
Heo may thoảng lại đôi lần là thu!
Xa xa phía dốc trời mù
Đã đâu mấy cặp chim gù thành thân
Mờ mờ bên suối ái ân
Chừng như ai đó Băn khoăn điều gì
Không gian sắc độ diệu kỳ
Nhuộm bầy cúc dại dậy thì đêm qua
Cánh phong khảm lối quan hà
Cùng ta em nhé dựng nhà trong thu!
 
CHÂN DUNG BUỒN
Tôi mài nhẵn lại vài lần
Dấu rêu ngày cũ vết ngần ngại xưa
Tôi cọ mình trong ngày mưa
Rửa vệt khói ám lúc vừa mất nhau.
Ai vung cọ vẽ niềm đau
Cớ gì mãi chọn riêng màu ấy thôi
Ai vung cọ vẽ đời tôi
Mà lem luốc buổi chia phôi thế này!

CHÉN LÒNG
Chừa nhau lửng chén biệt ly
Nhưng em chỉ cạn những gì không tôi
Với người chén lạ mềm môi
Với tôi em chỉ nguýt rồi quay lưng
Đã chèn khe cửa ngập ngừng
Sao em không nhớ mình từng là nhau
Mây che trăng mộng úa màu
Gió lùa đêm vợi nghe đau đời mình
Đặt bút gạch chéo cuộc tình
Cũng đành ký thác cho nghìn hoa mây.
Mai này có nhớ tình này
Xin trao lời nhắn gởi đầy cõi mơ.

CHÉN LÒNG
Xin uống đời nhau hớp cuối này
Để không còn thấy những cuồng say
Cho tôi thiếp hẳn không choàng dậy
Không ngây ngất bởi hoa lòng lay
Xin gói hồn tôi trong chén môi
Để đừng bưng mặt khóc xa xôi
Chỉ yêu màu sẫm trong chiều tối
Xin hối hoàng hôn vồi vội về.

CHIA XA
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy?
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn .
Phần tôi khép lại ngõ hồn
Đốt tờ thư cũ thuở vồn vã yêu
Chia tay bày biện không nhiều
Chỉ vài sợi nắng khâu chiều hộ nhau!
 
CHIỀU RƠI
Về chi đôi chút là em
Lay chi một thoáng cho thềm vấn vương
Chỉ thêm làm tội con đường
Cả hồn cỏ lá cũng dường như đau.
Mai rồi về với kiếp sau
Lẽ nào cõi ấy cũng màu đắng cay?
Lặng nhìn qua kẽ bàn tay
Vẫn mây bàng bạc nhuộm ngày hắt hiu
Thả mơ nương sợi khói chiều
Vướng hơi thở lạnh ít nhiều từ em!
Chiều buông vạt nắng dần xa
Mây thẹn thùng núp trôi qua lưng trời
Em về mắt biếc thảnh thơi
Lặng nghe tiếng lá nhẹ rơi hiên chùa
Trầm thăng mưa gió mấy mùa
Trả đời hết những cay chua phong trần
Mượn Thu chút nỗi bâng khuâng
Ru hồn trong tiếng chuông ngân êm đềm.
Chiều buông vạt nắng dần xa
Mây thẹn thùng núp trôi qua lưng trời
Em về mắt biếc thảnh thơi
Lặng nghe tiếng lá nhẹ rơi hiên chùa
Trầm thăng mưa gió mấy mùa
Trả đời hết những cay chua phong trần
Mượn Thu chút nỗi bâng khuâng
Ru hồn trong tiếng chuông ngân êm đềm.

CHIỀU THƠ
Chiều buông vạt nắng dần xa
Mây thẹn thùng núp trôi qua lưng trời
Em về mắt biếc thảnh thơi
Lặng nghe tiếng lá nhẹ rơi hiên chùa
Trầm thăng mưa gió mấy mùa
Trả đời hết những cay chua phong trần
Mượn Thu chút nỗi bâng khuâng
Ru hồn trong tiếng chuông ngân êm đềm.

CHIỀU TÔI
Là em hay tiếng kinh cầu
Khấn ngày tàn lụi, niệm nhầu nhĩ đêm
Là em hay mưa ru êm
Lay cành hẹn ước rụng mềm cõi tôi
Chỉ thoảng chút hương hoa môi
Mà cung luyến cũ không thôi giẫm giày
Gió vét chi cạn lòng này
Cho nắng úa lại rải đầy ngõ sâu
Lật qua vài trang tình đầu
Thêm đau lòng giấy cháy màu mực yêu
Thể như ai níu sắc chiều
Phủ trăm nghìn nhớ xuống đìu hiu tôi.

CHỚM THU
Hiu hiu chiều vương thu hoa
Xiêu hồn lá cỏ lấp nhòa khung mây
Vàng rơi xao xác ngõ gầy .
Sợi buông nắng dệt áo ngày sang sông
Rưng rưng mắt giữa trời không
Buồn dăm sợi bạc còn rong ruổi đời
Xin mưa nhẹ gió ru hời
Như thu vừa mới nhận lời thế nhân
 
CHỚM THU (2)
Lưng chừng không thấp không cao
Mây trời xám ngắt nhuộm xao xuyến chiều
Lẽ nào đã hết mùa yêu
Sao nghe trong gió ít nhiều hương thu?
Mới đây trên nhánh mù u
Vẫn còn thấy cặp chim gù thành thân
Mới đây giữa lối bâng khuâng
Vẫn còn một cặp tình nhân đang...(hì hì)

CHÙM LỤC BÁT CHO NGƯỜI 
* MƯA XA XÔI
Bên chồng em khóc ra sao
Từng đêm có ẩn giọt nào cho tôi
Có trùm chăn kín hay thôi
Ngăn cơn hoang mị kẻo rồi lại đau.
* KIẾP THU
Chờ nhau oán trách gì không
Hay em lặng lẽ theo chồng là thôi
Cả thu cũng bỏ đi rồi
Cùng tôi vài chiếc lá ngồi chờ phai
* TIỄN ĐƯA
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn
* CÕI RIÊNG TA
chốn này mưa gột nỗi sầu
Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian
Chiều lên nắng cũng không vàng
Đôi khi gió thốc chợt bàng hoàng thôi.
* XIN ƠN EM
Đường về có vấp gì không
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Chỉ xin ngoái lại phận này
Cho đêm trần thế thơm ngày xa xưa.
* KHÚC PHÂN KỲ
thương tôi trăng khụy xuống đồi
Chưa tròn câu dỗi lại rồi cũng đi
Lay đêm mượn khúc phân kì
Tiễn người đoạn cuối buồn gì nhau không?

CHÙM LỤC BÁT CHO NGƯỜI
Đường về có vấp gì không
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Sao không ngoái lại phận này
Cho đêm Trần thế thơm ngày xa xưa!
 
Thương ta lời nến rưng rưng
Ta thương sợi tóc cấn lưng chỗ nằm
Đâu rồi nửa cuộc trăm năm
Giữa khi trăng muộn vẫn đằm thắm trôi.
 
Em về áo phết ngang mơ
Buồn này trải dọc đôi bờ chia xa
Hoang hoang một bóng chiều tà
Vàng lên úa cả tôi và mênh mông.
 
Ta về băm khúc từ ly
Thành năm bảy mảnh xem gì ở trong
Có màu tím sắc hoa lòng
Lẫn vào lời hẹn cay nồng cõi nhau.
 
Mơ chung chừ đã qua rồi
Đời riêng thoảng lại chút bồi hồi nhau
Loang đêm sương bạc chạm sầu
Lòng lơ lửng quạnh giữa màu trời không.
 
Này đây chút sớm chút trưa
Chút hồi xuân muộn chút mưa Thanh Bình
Này đây tôi có một mình
Lui cui nhang khói cuộc tình mỗi đêm!

CHUNG THÂN
Này em ta gửi niềm đau
Xuống dòng suối nhỏ nhạt màu hương bay
Gửi ngày mai xuống chốn này
Tìm ta em nhé hỏi bầy thú hoang
Đêm đêm thức với nhịp đàn
Mượn màu trăng hẹn vẽ làn môi xưa
Vẽ ta dạt dưới đời mưa
Lêu bêu như thể tình chưa là tình
Chốn này không lửa ba sinh
Chỉ ta với rượu ngồi nhìn sao sa
Nén lòng cạn chén phôi pha
Giữa đêm xa lạ bao la mộng vời.
 
CHÚT QUÀ CHO EM
Đành gom một chút đìu hiu
Chút trời bảng lảng làm chiều tặng em.
Mai rồi hãy mở ra xem
Hứa đi, đừng khóc kẻo lem phận này.
Chiều tôi chiều của say say
Gió hoang thốc nhẹ khiến ngày đong đưa.
Chiều tôi chiều nhặt nắng thừa
Hong bầy kỷ niệm chỉ vừa đủ phai!
 
CÔ GÁNH HOA
Tôi nhớ ngõ em chiều giản dị
Áo cài, hoa trễ xuống tà quen
Bóng tóc che phai màu phố thị
Chưa lần mộng mị gót hài sen
Em gánh đời thơm trên đôi vai
Hồn nhiên lá cỏ, chẳng buồn ai
Mười ngón xuân ngoan đan lời hẹn
Cười thẹn như hồn hoa ban mai.
 
CÔ MIÊN
Đã vùi ta dưới mưa bay
Thì thôi cứ để mộ gầy thiếu hoa
Đã không mắt lệ nhạt nhòa
Thôi thì cứ mặc ta vò võ đau
Gọi mưa về vỗ về nhau
Thiên thu vẫn một miền lau lách này.
Chiều trông ngày tiễn chân ngày
Đêm chùng tiếng vạc phủ đầy giấc hoang.
 
CỐ NHÂN
Chẳng hiểu sao lúc xưa không chịu nói
Để bây giờ hục hặc với chiêm bao
Đã trơ đáy chén trong ngày lệ ngọc
Hà cớ gì vỡ giấc lại lao xao!
Hôm bất giác mình chạm nhau giữa phố
Chút bàng hoàng luống cuống chuyện xưng hô
Mừng gọi em sợ có chút gì thô
Buông lòng thốt cố nhân thì lại nghẹn!
chợt nhau ghé qua đời nhau
Chìm trong mộng tưởng một màu xanh xưa
Chiều em sót chút nắng thừa
Đêm tôi buồn cũng lấn vừa đầy sân
Nhắn gì không hỡi cố nhân
Hỡi mùa duyên dáng nét chân phương sầu
Giấc em mãi đến ngàn sau
Chỉ trong nghi ngại với màu băn khoăn
Mộng tôi dăm bảy vết hằn
Chỉ đau lời nhắn...em bằng lòng xa.
Lắng nghe lũ mộng dần trôi xuống đời
ung dung thoát cõi gọi mời
Đàng hoàng ở lại mãi nơi không người
Ở đây giông tố cũng lười
Chỉ hoa lá dệt tiếng cười nguyên trinh
Ở đây mình chỉ một mình
Cách hương ngày cũ những nghìn năm sau.
 
CÕI MÙ XA
Xin gói hôm qua với hôm nay
Chèn vào quan quách của ngày mai
Này buổi chia tay màu lệ ngọc
Đây dòng thư lạnh nét mơ phai
Ai đã là ai rất lâu rồi
Từ dạo môi cười chớm riêng mang
Từ đêm dẫn bóng về quên lối
Từ đương xuân dậy ý chia phôi
Đây rồi trần thế đêm lạnh lắm
Dế giun nài nỉ chuyện muôn sau
Đây rồi gỗ ván trong lòng đất
Với khói trầm hương tưởng đến nhau!
Là em nguyệt rất thanh cao
Hóa đêm trầm mặc thành lao xao này
Là em giũ nhánh phong gầy
Khiến hoa mộng mị rớt đầy ngõ tôi!
Ta về tìm lại câu thơ
Rơi trong cõi tạm đỗi mờ mờ sương
Thấy em trượt nhánh vô thường
Áo hoa dạt cuối dặm đường thu vân!

CÕI RIÊNG
Ta về với cõi riêng ta.
Ném tình lại chốn phồn hoa cho người
Dẫu trăng với rượu còn tươi
Cũng đành nhặt nhạnh tiếng cười rồi đi
Ta về băm khúc từ ly
Thành năm bảy mảnh xem gì ở trong
Có màu tím sắc hoa lòng
Lẫn vào lời hẹn cay nồng cõi nhau!
 
Chừa em nửa chén làm lành
Nửa kia nhín lại để dành khóc ta
Khuấy lòng ơi nhánh phong ba
Còn nguyên hình buổi chia xa nhọc nhằn
Nhớ hơi đành ngửi mùi khăn
Nhớ dung hoa chỉ họa bằng tiếng tiêu
Cõi này mưa đụt cả chiều
Phủ lên bãi mộng một đìu hiu thôi
Bến sông còn ấm bờ môi?
Chong đèn tôi thức nghe tôi lầm lì
Sao im như cánh dã quỳ
Hừng đông rồi đó nói gì đi đêm

CÕI RIÊNG TA
Chốn này mưa gột nỗi sầu
Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian
Chiều lên nắng cũng không vàng
Đôi khi gió thốc chợt bàng hoàng thôi.
Mây lồng đáy nước bóng chiều buông
Đời - Đạo chân bước ngược đôi đường
Người xuôi miền mộng nghe đò gọi
Ta ẩn sơn khê ngắm tà dương
Đêm vắng tịch liêu mặc sương xuống
Ngày dài cô quạnh kệ nắng vương
Đoạn trường mấy thuở ngồi đối bóng
Trầm thăng bao cuộc…tỏ vô thường!

CÕI TA
Gió đông chẳng muốn làm lành
Nắng thu trở gót không đành nhìn ta
Bỏ ta lạc dưới trời già
Vạn ngày nát rượu, say trà , lụy trăng
Nơi đời gọi ta là thằng
Nơi em mấy bận dùng dằng với yêu
Nơi chiều trĩu xuống từng chiều
Phủ lên lối gió đôi điều đã phai.

CÕI TÔI
Xin gửi em một tấc lòng
Phần tôi còn lại mấy vòng lao đao
Vuông đất hẹp dưới trời cao
Ngàn năm giun dế gọi vào đêm thâu
Cõi này chẳng có gì đâu
Chỉ đôi cánh hạc vẽ màu hoàng hôn
Chỉ mưa lấm tấm vào hồn
Lật trang hoài niệm thoảng xôn xao lòng
Gót mềm có vấp gì không?
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Sao không ngoái lại phận này
Cho đêm Trần thế thơm ngày xa xưa!

CÕI TÔI
Này đây lúc sớm lúc trưa
Chút hồi xuân muộn chút mưa thanh bình
Này đây tôi có một mình
Lui cui nhang khói cuộc tình mỗi đêm!

 CÕI TÔI
Lâu rồi mình viết huyên thuyên
Nhả vần yêu xuống bỗng nhiên tịt ngòi
Ngổn ngang một đống thơ còi
Không mơ chẳng mộng chỉ đòi được yêu.

CƠN MÊ CHIỀU
Trời chỉ hờ khép mi thôi
Mà lim dim cả vùng đồi ái ân
Em chỉ chạm môi bâng khuâng
Mà tôi mấy bận còn lâng lâng chiều
Nắng ơi đan giúp lời yêu
Kẻo mà chết lặng những điều hằng mong
Gió ơi dừng lại được không
Cho tôi nhắn nỗi long đong đời mình!
Mây lồng đáy nước bóng chiều buông
Đời - Đạo chân bước ngược đôi đường
Người xuôi miền mộng nghe đò gọi
Ta ẩn sơn khê ngắm tà dương
Đêm vắng tịch liêu mặc sương xuống
Ngày dài cô quạnh kệ nắng vương
Đoạn trường mấy thuở ngồi đối bóng
Trầm thăng bao cuộc…tỏ vô thường!

CUỘC PHONG TRẦN
Mây lồng đáy nước bóng chiều buông
Đời - Đạo chân bước ngược đôi đường
Người xuôi miền mộng nghe đò gọi
Ta ẩn sơn khê ngắm tà dương
Đêm vắng tịch liêu mặc sương xuống
Ngày dài cô quạnh kệ nắng vương
Đoạn trường mấy thuở ngồi đối bóng
Trầm thăng bao cuộc…tỏ vô thường!
 
CUỐI THU
Thu đi ừ cứ mặc nhiên đi
Hỏi han cũng chẳng để làm chi
Đây rồi trăng rớt đồi hoang mị
Biết còn...ai dạo khúc từ ly.?
Bãi lòng dậy sóng niềm tôi vỡ
Hoa cười bình lặng nét trầm duyên
Áo choàng ai giũ cơn gió cạn
Xô lệch hồn tôi trong chiều nghiêng.
 
CUỐI THU
Chừa em lửng chén hoang đường
Lúc tình còn ngập dưới vườn trăng mây
Phần tôi lửng chén sầu này
Cho bâng khuâng nốt những ngày cuối thu.





Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...