CẢM THU
Chỉ cần nửa vạt nắng vàng
Dậy qua một chút Bâng
Khuâng
Heo may thoảng lại đôi lần
là thu!
Xa xa phía dốc trời mù
Đã đâu mấy cặp chim gù
thành thân
Mờ mờ bên suối ái ân
Chừng như ai đó Băn khoăn
điều gì
Không gian sắc độ diệu kỳ
Nhuộm bầy cúc dại dậy thì
đêm qua
Cánh phong khảm lối quan hà
Cùng ta em nhé dựng nhà
trong thu!
CÁCH LY
Mai ta lên núi một mình
Ái ân với những cuộc tình bỏ hoang
Mai ta áo xống tuềnh toàng
Túi thơ bầu rượu lối hoàng hoa bay
Ở đây không phải đếm ngày
Sáng say chiều xỉn buồn thây kệ buồn
Ngửa tay hứng ánh trăng suông
Mượn lời chim cú sắm tuồng cho đêm
Chả cần phải thịt da mềm
Mình ôm bóng nứa bên thềm nghiêng soi
Đành khi trở giấc mệt nhoài
Với bầy kỷ niệm đuổi hoài không đi.
Dậy qua một chút Bâng Khuâng
Heo may thoảng lại đôi lần là thu!
Xa xa phía dốc trời mù
Đã đâu mấy cặp chim gù thành thân
Mờ mờ bên suối ái ân
Chừng như ai đó Băn khoăn điều gì
Không gian sắc độ diệu kỳ
Nhuộm bầy cúc dại dậy thì đêm qua
Cánh phong khảm lối quan hà
Cùng ta em nhé dựng nhà trong thu!
CHÂN DUNG BUỒN
Tôi mài nhẵn lại vài lần
Dấu rêu ngày cũ vết ngần ngại xưa
Tôi cọ mình trong ngày mưa
Rửa vệt khói ám lúc vừa mất nhau.
Ai vung cọ vẽ niềm đau
Cớ gì mãi chọn riêng màu ấy thôi
Ai vung cọ vẽ đời tôi
Mà lem luốc buổi chia phôi thế này!
CHÉN LÒNG
Chừa
nhau lửng chén biệt ly
Nhưng em chỉ cạn những gì không tôi
Với người chén lạ mềm môi
Với tôi em chỉ nguýt rồi quay lưng
Đã chèn khe cửa ngập ngừng
Sao em không nhớ mình từng là nhau
Mây che trăng mộng úa màu
Gió lùa đêm vợi nghe đau đời mình
Đặt bút gạch chéo cuộc tình
Cũng đành ký thác cho nghìn hoa mây.
Mai này có nhớ tình này
Xin trao lời nhắn gởi đầy cõi mơ.
CHÉN LÒNG
Xin uống
đời nhau hớp cuối này
Để không còn thấy những cuồng say
Cho tôi thiếp hẳn không choàng dậy
Không ngây ngất bởi hoa lòng lay
Xin gói hồn tôi trong chén môi
Để đừng bưng mặt khóc xa xôi
Chỉ yêu màu sẫm trong chiều tối
Xin hối hoàng hôn vồi vội về.
CHIA XA
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy?
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn .
Phần tôi khép lại ngõ hồn
Đốt tờ thư cũ thuở vồn vã yêu
Chia tay bày biện không nhiều
Chỉ vài sợi nắng khâu chiều hộ nhau!
CHIỀU RƠI
Về chi đôi chút là em
Lay chi một thoáng cho thềm vấn vương
Chỉ thêm làm tội con đường
Cả hồn cỏ lá cũng dường như đau.
Mai rồi về với kiếp sau
Lẽ nào cõi ấy cũng màu đắng cay?
Lặng nhìn qua kẽ bàn tay
Vẫn mây bàng bạc nhuộm ngày hắt hiu
Thả mơ nương sợi khói chiều
Vướng hơi thở lạnh ít nhiều từ em!
Chiều buông vạt nắng dần xa
Mây thẹn thùng núp trôi qua lưng trời
Em về mắt biếc thảnh thơi
Lặng nghe tiếng lá nhẹ rơi hiên chùa
Trầm thăng mưa gió mấy mùa
Trả đời hết những cay chua phong trần
Mượn Thu chút nỗi bâng khuâng
Ru hồn trong tiếng chuông ngân êm đềm.
Chiều buông vạt nắng dần xa
Mây thẹn thùng núp trôi qua lưng trời
Em về mắt biếc thảnh thơi
Lặng nghe tiếng lá nhẹ rơi hiên chùa
Trầm thăng mưa gió mấy mùa
Trả đời hết những cay chua phong trần
Mượn Thu chút nỗi bâng khuâng
Ru hồn trong tiếng chuông ngân êm đềm.
CHIỀU THƠ
Chiều buông vạt nắng dần xa
Mây thẹn thùng núp trôi qua lưng trời
Em về mắt biếc thảnh thơi
Lặng nghe tiếng lá nhẹ rơi hiên chùa
Trầm thăng mưa gió mấy mùa
Trả đời hết những cay chua phong trần
Mượn Thu chút nỗi bâng khuâng
Ru hồn trong tiếng chuông ngân êm đềm.
CHIỀU TÔI
Là em
hay tiếng kinh cầu
Khấn ngày tàn lụi, niệm nhầu nhĩ đêm
Là em hay mưa ru êm
Lay cành hẹn ước rụng mềm cõi tôi
Chỉ thoảng chút hương hoa môi
Mà cung luyến cũ không thôi giẫm giày
Gió vét chi cạn lòng này
Cho nắng úa lại rải đầy ngõ sâu
Lật qua vài trang tình đầu
Thêm đau lòng giấy cháy màu mực yêu
Thể như ai níu sắc chiều
Phủ trăm nghìn nhớ xuống đìu hiu tôi.
CHỚM THU
Hiu hiu chiều vương thu hoa
Xiêu hồn lá cỏ lấp nhòa khung mây
Vàng rơi xao xác ngõ gầy .
Sợi buông nắng dệt áo ngày sang sông
Rưng rưng mắt giữa trời không
Buồn dăm sợi bạc còn rong ruổi đời
Xin mưa nhẹ gió ru hời
Như thu vừa mới nhận lời thế nhân
CHỚM THU (2)
Lưng chừng không thấp không cao
Mây trời xám ngắt nhuộm xao xuyến chiều
Lẽ nào đã hết mùa yêu
Sao nghe trong gió ít nhiều hương thu?
Mới đây trên nhánh mù u
Vẫn còn thấy cặp chim gù thành thân
Mới đây giữa lối bâng khuâng
Vẫn còn một cặp tình nhân đang...(hì hì)
CHÙM LỤC BÁT CHO NGƯỜI
* MƯA XA
XÔI
Bên chồng em khóc ra sao
Từng đêm có ẩn giọt nào cho tôi
Có trùm chăn kín hay thôi
Ngăn cơn hoang mị kẻo rồi lại đau.
* KIẾP
THU
Chờ nhau oán trách gì không
Hay em lặng lẽ theo chồng là thôi
Cả thu cũng bỏ đi rồi
Cùng tôi vài chiếc lá ngồi chờ phai
* TIỄN
ĐƯA
Tiễn người buồn rất thênh thang
Chút hương xưa cũng võ vàng đâu đây
Còn không vài hạt lệ gầy
Xin em khóc nốt cho đầy hoàng hôn
* CÕI
RIÊNG TA
chốn này mưa gột nỗi sầu
Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian
Chiều lên nắng cũng không vàng
Đôi khi gió thốc chợt bàng hoàng thôi.
* XIN ƠN
EM
Đường về có vấp gì không
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Chỉ xin ngoái lại phận này
Cho đêm trần thế thơm ngày xa xưa.
* KHÚC
PHÂN KỲ
thương tôi trăng khụy xuống đồi
Chưa tròn câu dỗi lại rồi cũng đi
Lay đêm mượn khúc phân kì
Tiễn người đoạn cuối buồn gì nhau không?
CHÙM LỤC
BÁT CHO NGƯỜI
Đường về
có vấp gì không
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Sao không ngoái lại phận này
Cho đêm Trần thế thơm ngày xa xưa!
Thương ta lời nến rưng rưng
Ta thương sợi tóc cấn lưng chỗ nằm
Đâu rồi nửa cuộc trăm năm
Giữa khi trăng muộn vẫn đằm thắm trôi.
Em về áo phết ngang mơ
Buồn này trải dọc đôi bờ chia xa
Hoang hoang một bóng chiều tà
Vàng lên úa cả tôi và mênh mông.
Ta về băm khúc từ ly
Thành năm bảy mảnh xem gì ở trong
Có màu tím sắc hoa lòng
Lẫn vào lời hẹn cay nồng cõi nhau.
Mơ chung chừ đã qua rồi
Đời riêng thoảng lại chút bồi hồi nhau
Loang đêm sương bạc chạm sầu
Lòng lơ lửng quạnh giữa màu trời không.
Này đây chút sớm chút trưa
Chút hồi xuân muộn chút mưa Thanh Bình
Này đây tôi có một mình
Lui cui nhang khói cuộc tình mỗi đêm!
CHUNG THÂN
Này em ta gửi niềm đau
Xuống dòng suối nhỏ nhạt màu hương bay
Gửi ngày mai xuống chốn này
Tìm ta em nhé hỏi bầy thú hoang
Đêm đêm thức với nhịp đàn
Mượn màu trăng hẹn vẽ làn môi xưa
Vẽ ta dạt dưới đời mưa
Lêu bêu như thể tình chưa là tình
Chốn này không lửa ba sinh
Chỉ ta với rượu ngồi nhìn sao sa
Nén lòng cạn chén phôi pha
Giữa đêm xa lạ bao la mộng vời.
CHÚT QUÀ CHO EM
Đành gom một chút đìu hiu
Chút trời bảng lảng làm chiều tặng em.
Mai rồi hãy mở ra xem
Hứa đi, đừng khóc kẻo lem phận này.
Chiều tôi chiều của say say
Gió hoang thốc nhẹ khiến ngày đong đưa.
Chiều tôi chiều nhặt nắng thừa
Hong bầy kỷ niệm chỉ vừa đủ phai!
CÔ GÁNH HOA
Tôi nhớ ngõ em chiều giản dị
Áo cài, hoa trễ xuống tà quen
Bóng tóc che phai màu phố thị
Chưa lần mộng mị gót hài sen
Em gánh đời thơm trên đôi vai
Hồn nhiên lá cỏ, chẳng buồn ai
Mười ngón xuân ngoan đan lời hẹn
Cười thẹn như hồn hoa ban mai.
CÔ MIÊN
Đã vùi ta dưới mưa bay
Thì thôi cứ để mộ gầy thiếu hoa
Đã không mắt lệ nhạt nhòa
Thôi thì cứ mặc ta vò võ đau
Gọi mưa về vỗ về nhau
Thiên thu vẫn một miền lau lách này.
Chiều trông ngày tiễn chân ngày
Đêm chùng tiếng vạc phủ đầy giấc hoang.
CỐ NHÂN
Chẳng hiểu sao lúc xưa không chịu nói
Để bây giờ hục hặc với chiêm bao
Đã trơ đáy chén trong ngày lệ ngọc
Hà cớ gì vỡ giấc lại lao xao!
Hôm bất giác mình chạm nhau giữa phố
Chút bàng hoàng luống cuống chuyện xưng hô
Mừng gọi em sợ có chút gì thô
Buông lòng thốt cố nhân thì lại nghẹn!
chợt nhau ghé qua đời nhau
Chìm trong mộng tưởng một màu xanh xưa
Chiều em sót chút nắng thừa
Đêm tôi buồn cũng lấn vừa đầy sân
Nhắn gì không hỡi cố nhân
Hỡi mùa duyên dáng nét chân phương sầu
Giấc em mãi đến ngàn sau
Chỉ trong nghi ngại với màu băn khoăn
Mộng tôi dăm bảy vết hằn
Chỉ đau lời nhắn...em bằng lòng xa.
Lắng nghe lũ mộng dần trôi xuống đời
ung dung thoát cõi gọi mời
Đàng hoàng ở lại mãi nơi không người
Ở đây giông tố cũng lười
Chỉ hoa lá dệt tiếng cười nguyên trinh
Ở đây mình chỉ một mình
Cách hương ngày cũ những nghìn năm sau.
CÕI MÙ XA
Xin gói hôm qua với hôm nay
Chèn vào quan quách của ngày mai
Này buổi chia tay màu lệ ngọc
Đây dòng thư lạnh nét mơ phai
Ai đã là ai rất lâu rồi
Từ dạo môi cười chớm riêng mang
Từ đêm dẫn bóng về quên lối
Từ đương xuân dậy ý chia phôi
Đây rồi trần thế đêm lạnh lắm
Dế giun nài nỉ chuyện muôn sau
Đây rồi gỗ ván trong lòng đất
Với khói trầm hương tưởng đến nhau!
Là em nguyệt rất thanh cao
Hóa đêm trầm mặc thành lao xao này
Là em giũ nhánh phong gầy
Khiến hoa mộng mị rớt đầy ngõ tôi!
Ta về tìm lại câu thơ
Rơi trong cõi tạm đỗi mờ mờ sương
Thấy em trượt nhánh vô thường
Áo hoa dạt cuối dặm đường thu vân!
CÕI
RIÊNG
Ta về với cõi riêng ta.
Ném tình lại chốn phồn hoa cho người
Dẫu trăng với rượu còn tươi
Cũng đành nhặt nhạnh tiếng cười rồi đi
Ta về băm khúc từ ly
Thành năm bảy mảnh xem gì ở trong
Có màu tím sắc hoa lòng
Lẫn vào lời hẹn cay nồng cõi nhau!
Chừa em nửa chén làm lành
Nửa kia nhín lại để dành khóc ta
Khuấy lòng ơi nhánh phong ba
Còn nguyên hình buổi chia xa nhọc nhằn
Nhớ hơi đành ngửi mùi khăn
Nhớ dung hoa chỉ họa bằng tiếng tiêu
Cõi này mưa đụt cả chiều
Phủ lên bãi mộng một đìu hiu thôi
Bến sông còn ấm bờ môi?
Chong đèn tôi thức nghe tôi lầm lì
Sao im như cánh dã quỳ
Hừng đông rồi đó nói gì đi đêm
CÕI RIÊNG TA
Chốn này mưa gột nỗi sầu
Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian
Chiều lên nắng cũng không vàng
Đôi khi gió thốc chợt bàng hoàng thôi.
Mây lồng đáy nước bóng chiều buông
Đời - Đạo chân bước ngược đôi đường
Người xuôi miền mộng nghe đò gọi
Ta ẩn sơn khê ngắm tà dương
Đêm vắng tịch liêu mặc sương xuống
Ngày dài cô quạnh kệ nắng vương
Đoạn trường mấy thuở ngồi đối bóng
Trầm thăng bao cuộc…tỏ vô thường!
CÕI TA
Gió đông
chẳng muốn làm lành
Nắng thu trở gót không đành nhìn ta
Bỏ ta lạc dưới trời già
Vạn ngày nát rượu, say trà , lụy trăng
Nơi đời gọi ta là thằng
Nơi em mấy bận dùng dằng với yêu
Nơi chiều trĩu xuống từng chiều
Phủ lên lối gió đôi điều đã phai.
CÕI TÔI
Xin gửi em một tấc lòng
Phần tôi còn lại mấy vòng lao đao
Vuông đất hẹp dưới trời cao
Ngàn năm giun dế gọi vào đêm thâu
Cõi này chẳng có gì đâu
Chỉ đôi cánh hạc vẽ màu hoàng hôn
Chỉ mưa lấm tấm vào hồn
Lật trang hoài niệm thoảng xôn xao lòng
Gót mềm có vấp gì không?
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Sao không ngoái lại phận này
Cho đêm Trần thế thơm ngày xa xưa!
CÕI TÔI
Này đây lúc sớm lúc trưa
Chút hồi xuân muộn chút mưa thanh bình
Này đây tôi có một mình
Lui cui nhang khói cuộc tình mỗi đêm!
CÕI TÔI
Lâu rồi
mình viết huyên thuyên
Nhả vần yêu xuống bỗng nhiên tịt ngòi
Ngổn ngang một đống thơ còi
Không mơ chẳng mộng chỉ đòi được yêu.
CƠN MÊ CHIỀU
Trời chỉ
hờ khép mi thôi
Mà lim dim cả vùng đồi ái ân
Em chỉ chạm môi bâng khuâng
Mà tôi mấy bận còn lâng lâng chiều
Nắng ơi đan giúp lời yêu
Kẻo mà chết lặng những điều hằng mong
Gió ơi dừng lại được không
Cho tôi nhắn nỗi long đong đời mình!
Mây lồng đáy nước bóng chiều buông
Đời - Đạo chân bước ngược đôi đường
Người xuôi miền mộng nghe đò gọi
Ta ẩn sơn khê ngắm tà dương
Đêm vắng tịch liêu mặc sương xuống
Ngày dài cô quạnh kệ nắng vương
Đoạn trường mấy thuở ngồi đối bóng
Trầm thăng bao cuộc…tỏ vô thường!
CUỘC PHONG TRẦN
Mây lồng đáy nước bóng chiều buông
Đời - Đạo chân bước ngược đôi đường
Người xuôi miền mộng nghe đò gọi
Ta ẩn sơn khê ngắm tà dương
Đêm vắng tịch liêu mặc sương xuống
Ngày dài cô quạnh kệ nắng vương
Đoạn trường mấy thuở ngồi đối bóng
Trầm thăng bao cuộc…tỏ vô thường!
CUỐI THU
Thu đi ừ cứ mặc nhiên đi
Hỏi han cũng chẳng để làm chi
Đây rồi trăng rớt đồi hoang mị
Biết còn...ai dạo khúc từ ly.?
Bãi lòng dậy sóng niềm tôi vỡ
Hoa cười bình lặng nét trầm duyên
Áo choàng ai giũ cơn gió cạn
Xô lệch hồn tôi trong chiều nghiêng.
CUỐI THU
Chừa em lửng chén hoang đường
Lúc tình còn ngập dưới vườn trăng mây
Phần tôi lửng chén sầu này
Cho bâng khuâng nốt những ngày cuối thu.