Sunday, February 25, 2024

Thơ Thiền 3

 Thiền Sư Không Lộ ở thời Lý của quê hương một lần kia cô đơn bước lên tận một đỉnh núi chót vót và sực kêu lên một tiếng bơ vơ làm lạnh cả bầu trời xanh lơ đầy mây trắng; dưới kia là hố thẳm hoang sơ, hố thẳm của quê hương, niềm câm lặng của hố thẳm bỗng vọng lên Tính và Việt: triết lý của Việt Nam ra đời, vỗ cánh bay lên như phượng hoàng để rồi mười năm sau hóa thân làm rồng bay vút trời nhân loại, tiếng kêu trầm thống ấy làm lạnh buốt cả bầu trời và xoáy vòng cuộn tròn xuống hố thẳm, xuống niềm im lặng của hố thẳm mà người xưa gọi là “uyênmặc”.
Thi nhân đã một lần nhìn thấy; còn chúng ta thì hãy lắng nghe một dòng sông chảy bất tận trong rặng cây rào rạt chiều hôm nay.
Khi người ban lệnh cất lời ca, tôi thấy tim mình như rạn nứt, vì hãnh diện khôn cùng; ngước nhìn mặt người, mắt tôi ướt lệ.
Những gì trong tôi lỗi điệu, đục khàn biến thành hòa khúc dịu êm – như chim vui náo nức băng qua biển cả, lòng tôi đê mê giang cánh bay xa.
Tôi biết lời tôi ca làm người vui thích. Và tôi biết chỉ khi khoác áo cà sa tôi mới đến trước mặt người. Lời tôi ca vươn cánh rộng dài bay đến nhẹ vuốt chân người – bàn chân trước kia nào dám ước mơ chạm tới. Say nhừ vì nguồn vui ca hát, tôi quên bẵng thân mình; tôi gọi người là bạn, Thượng Đế của lòng tôi.
 

Bên sông ai nhặt giọt đời lao đao

Khuya về nhặt mấy vần thơ

Thắp lên ngọn lửa ước mơ ngàn đời

Biển dâu lượm chút thảnh thơi

Hư vô xin trả cuộc chơi bụi hồng.

Trên đỉnh phù vân vàng giọt nắng

Đếm bước thời gian ngày tháng rụng

Trăng khuya soi tỏ bốn bề

Cho thơ chấp cánh bồ đề trang tâm.

Chiều chiều nhớ cánh hạc gầy

Nhớ làn mây bạc vương đầy áo sư

Là ta lên đỉnh tiêu du

Câu thơ "Không Lộ" quét mù sa bay.

Tiếng hát ai mỏng manh như khói lam chiều

Len lỏi theo bước chân đêm vạch tìm dấu vết

Hình hài thời gian xa xăm biến mất

Trong đôi mắt nâu đen lấp lánh mặt trời vàng

Tiếng hát ai nhen nhúm ký ức bập bùng cháy

loang vỡ tháng năm

Vàng võ trôi qua rồi chìm khuất trong đền đài mộ cổ

Tay vẫn dìu dắt ước mơ đi qua vùng ảo ảnh

Khẽ chạm nỗi ưu tư đêm thở sụt sùi

Tiếng hát ai như mong đừng tắt ngọn sao đêm

Dùng dằng với dòng sông không bao giờ chịu chảy

Một tiếng thở dài con đường hồ hải

Rêu đá mỏi mòn giăng mắc bước chân qua

Tiếng hát ai còn đọng những hạt đau thương

Mặn đắng tình người rưng rưng hạt cát

Nghe tiếng gọi cố hương một đời khao khát

Nhè nhẹ buông rơi lay lắt giữa hai bờ

Tiếng hát ai văng vẳng dư hương còn mãi khản cay

Chiếc bóng chết khô sóng bạc đầu vùi thân trong cát bỏng

Như cọng cỏ tranh nhằm thịt da mà cứa trỗng

Rồi tan vào khoảng không như bụi gió thoảng bay

Tiếng hát ai biến con tim thành một vết mực loang

Mãi quay quắt những con đường và dấu vết

Chân cứ đi mà chưa hề cất bước

Đêm từng đêm cho đến bạc đầu

Tiếng hát ai như bóng sương ngàn lau giọt nước mắt đêm

Có khô được đâu những nỗi buồn trong vắt

Giấc mơ thắp sáng những nỗi đau dằng dặc

Đâu ngờ rằng ký ức mãi hoang vu

Tiếng hát ai như tiếng guốc mộc năm xưa

Đều nhịp gõ lời ca bi tráng ngạo hùng là thế

Giọt nước mắt đen rơi xuống vùng dâu bể

Vỡ tung da diết con người chưa hết đau thương

Tiếng hát ai vật vờ chưa ngủ được trong đêm

Phủi con nước trôi trăm năm sóng khát

Đường dài đa đoan tim đau mắt rát

Nắng cát gió mưa vẫn mãi bước dại khờ

Tiếng hát ai làm hạt bụi cũng quẩn quanh

Nghe tiếng mưa rơi trong lòng đêm xào xạc

Cánh chim mỏi lạc rừng khuya dáo dác

Nhìn những vì sao le lói giữa bầu trời

Tiếng hát ai gọi ký ức lất phất như mưa bay

Mấy lữ thứ tan màu trắng nhớ

Năm tháng lật trang qua từng hơi thở

Vực dậy hư âm xao xác phía hư vô

Tiếng hát ai gọi kỷ niệm trần trụi tìm về

Lấp đầy đêm hoang vu cầm canh thao thức

Hai bờ thực hư ngã dài trên con dốc

Mang mang một đời lay chiếc bóng xa xăm

Tiếng hát ai như dáng mưa đứng tựa bên thềm

Mà bụi bặm thời gian phủ chông chênh con đường sỏi đá

Em bé thơ ngây giữ nét cười lá mạ

Thời gian trắng, trắng già thân núi ngàn năm

Tiếng hát ai len lỏi dưới dòng sâu

Hát cùng trăng sao hát cùng biển cả

Chân đất chân trần trước mặt sau lưng đều mỏi

Nhặt được giọt nắng vàng ẩm mốc cuối mùa đông

Tiếng hát ai lốm đốm sáng nửa lạ nửa quen

Như ngọn tháp cô đơn mọc giữa vùng gió cát

Có thể là tình thương mênh mông dẫu tình cờ ngơ ngác

Loáng thoáng ánh trăng vàng

vương vấn trên dấu chân xưa.

Trên đỉnh ngàn cô quạnh

Ngồi yên với cô liêu

Khối lòng riêng sóng sánh

Hoàng hôn khoe sắc chiều

Hớp ngụm trà gió trời

Hư không dính bờ môi

Nghe non ngàn thinh lặng

Một mình với chơi vơi

Thơ Thiền 2

 
Chênh chao Dăm hạt nắng Xuân
Hành hương Lớp lớp chen chân Cửa thiền
Chùa nhà mở Hội tháng Giêng
Nửa hong sợi rét Nửa nghiêng gió mùa
Ngân nga Chuông vọng hiên chùa
Câu kinh khoan nhặt Giữa bờ thanh âm
Ngọc lan Thơm lựng từ tâm
Người xưa đây Chốn Quan Âm Phật Bà
Tam quan Lữ khách đường xa
Vai gầy tràng hạt Chùa nhà cậy trông
Cửa thiền Sắc sắc không không
Ăn mày cửa Phật Cầu mong phước lành...
Hành hương Lớp lớp chen chân Cửa thiền
Chùa nhà mở Hội tháng Giêng
Nửa hong sợi rét Nửa nghiêng gió mùa
Ngân nga Chuông vọng hiên chùa
Câu kinh khoan nhặt Giữa bờ thanh âm
Ngọc lan Thơm lựng từ tâm
Người xưa đây Chốn Quan Âm Phật Bà
Tam quan Lữ khách đường xa
Vai gầy tràng hạt Chùa nhà cậy trông
Cửa thiền Sắc sắc không không
Ăn mày cửa Phật Cầu mong phước lành...
 
Người vào tịnh thất sống ba năm
cất tiếng không lời để nói năng
buổi sáng thinh không chiều tới chậm
tiền kiếp chen vô cạnh chỗ nằm
Ta muốn cùng người một tối nay
Đầu sông uống rượu cuối sông say
Người từ trên núi ta từ biển
Từ giấc mơ nào đã tới đây
Dưới bóng tường im, giữa nhạc không
Đời như phía trước bỗng mông lung
Thơ như hữu thể mà vô thể
Có cũng xong mà không cũng xong
Sáng dậy ta nhìn tục lụy ta
Những đi không tới đến không ngờ
Xóa luôn thì dứt nhưng tâm thức
Kinh Pháp Hoa nào dậy cách xa?
Trong chín ngàn âm có hải triều
Còn thêm một kiếp nữa phiêu lưu
Này người bỏ sóng sang thuyền tĩnh
Nhớ đứng chờ ta ở cõi siêu
Mười năm qua gió thổi đồi tây
tôi long đong theo bóng chim gầy
một sớm em về ru giấc ngủ
bông trời bay trắng cả rừng cây
Gió thổi đồi tây hay đồi đông
Hiu hắt quê hương bến cỏ bồng
Trong mơ em vẫn còn bên cửa
Tôi đứng trên đồi mây trổ bông
Gió thổi đồi thu qua đồi thông
Mưa hạ ly hương nước ngược dòng
Tôi đau trong tiếng gà xơ xác
Một sớm bông hồng nở cửa đông
 
Thiền Sư Không Lộ ở thời Lý của quê hương một lần kia cô đơn bước lên tận một đỉnh núi chót vót và sực kêu lên một tiếng bơ vơ làm lạnh cả bầu trời xanh lơ đầy mây trắng; dưới kia là hố thẳm hoang sơ, hố thẳm của quê hương, niềm câm lặng của hố thẳm bỗng vọng lên Tính và Việt: triết lý của Việt Nam ra đời, vỗ cánh bay lên như phượng hoàng để rồi mười năm sau hóa thân làm rồng bay vút trời nhân loại, tiếng kêu trầm thống ấy làm lạnh buốt cả bầu trời và xoáy vòng cuộn tròn xuống hố thẳm, xuống niềm im lặng của hố thẳm mà người xưa gọi là “uyênmặc”.
có một nghìn cây rũ rượi buồn
Một nghìn sông rét vạn hoàng hôn. 
Đáy sông bừng dựng Lầu Thơ?
Giấc mơ Hồ Điệp chẳng mơ cũng thành. 
 
Thi nhân đã một lần nhìn thấy; còn chúng ta thì hãy lắng nghe một dòng sông chảy bất tận trong rặng cây rào rạt chiều hôm nay
 
Xin cho con gối đầu giữa lòng vũ trụ,
Sụp lạy cúi đầu hôn lòng đất tạ ơn,
hôn dòng máu tâm linh đang rào rạt         
 
Khi người ban lệnh cất lời ca, tôi thấy tim mình như rạn nứt, vì hãnh diện khôn cùng; ngước nhìn mặt người, mắt tôi ướt lệ.
Những gì trong tôi lỗi điệu, đục khàn biến thành hòa khúc dịu êm – như chim vui náo nức băng qua biển cả, lòng tôi đê mê giang cánh bay xa.
Tôi biết lời tôi ca làm người vui thích. Và tôi biết chỉ khi khoác áo cà sa tôi mới đến trước mặt người. Lời tôi ca vươn cánh rộng dài bay đến nhẹ vuốt chân người – bàn chân trước kia nào dám ước mơ chạm tới. Say nhừ vì nguồn vui ca hát, tôi quên bẵng thân mình; tôi gọi người là bạn, Thượng Đế của lòng tôi.
 
Bên sông ai nhặt giọt đời lao đao
Khuya về nhặt mấy vần thơ
Thắp lên ngọn lửa ước mơ ngàn đời
Biển dâu lượm chút thảnh thơi
Hư vô xin trả cuộc chơi bụi hồng.
Trên đỉnh phù vân vàng giọt nắng
Đếm bước thời gian ngày tháng rụng
Trăng khuya soi tỏ bốn bề
Cho thơ chấp cánh bồ đề trang tâm.
Chiều chiều nhớ cánh hạc gầy
Nhớ làn mây bạc vương đầy áo sư
Là ta lên đỉnh tiêu du
Câu thơ "Không Lộ" quét mù sa bay.
Tiếng hát ai mỏng manh như khói lam chiều
Len lỏi theo bước chân đêm vạch tìm dấu vết
Hình hài thời gian xa xăm biến mất
Trong đôi mắt nâu đen lấp lánh mặt trời vàng
Tiếng hát ai nhen nhúm ký ức bập bùng cháy
loang vỡ tháng năm
Vàng võ trôi qua rồi chìm khuất trong đền đài mộ cổ
Tay vẫn dìu dắt ước mơ đi qua vùng ảo ảnh
Khẽ chạm nỗi ưu tư đêm thở sụt sùi
Tiếng hát ai như mong đừng tắt ngọn sao đêm
Dùng dằng với dòng sông không bao giờ chịu chảy
Một tiếng thở dài con đường hồ hải
Rêu đá mỏi mòn giăng mắc bước chân qua
Tiếng hát ai còn đọng những hạt đau thương
Mặn đắng tình người rưng rưng hạt cát
Nghe tiếng gọi cố hương một đời khao khát
Nhè nhẹ buông rơi lay lắt giữa hai bờ
Tiếng hát ai văng vẳng dư hương còn mãi khản cay
Chiếc bóng chết khô sóng bạc đầu vùi thân trong cát bỏng
Như cọng cỏ tranh nhằm thịt da mà cứa trỗng
Rồi tan vào khoảng không như bụi gió thoảng bay
Tiếng hát ai biến con tim thành một vết mực loang
Mãi quay quắt những con đường và dấu vết
Chân cứ đi mà chưa hề cất bước
Đêm từng đêm cho đến bạc đầu
Tiếng hát ai như bóng sương ngàn lau giọt nước mắt đêm
Có khô được đâu những nỗi buồn trong vắt
Giấc mơ thắp sáng những nỗi đau dằng dặc
Đâu ngờ rằng ký ức mãi hoang vu
Tiếng hát ai như tiếng guốc mộc năm xưa
Đều nhịp gõ lời ca bi tráng ngạo hùng là thế
Giọt nước mắt đen rơi xuống vùng dâu bể
Vỡ tung da diết con người chưa hết đau thương
Tiếng hát ai vật vờ chưa ngủ được trong đêm
Phủi con nước trôi trăm năm sóng khát
Đường dài đa đoan tim đau mắt rát
Nắng cát gió mưa vẫn mãi bước dại khờ
Tiếng hát ai làm hạt bụi cũng quẩn quanh
Nghe tiếng mưa rơi trong lòng đêm xào xạc
Cánh chim mỏi lạc rừng khuya dáo dác
Nhìn những vì sao le lói giữa bầu trời
Tiếng hát ai gọi ký ức lất phất như mưa bay
Mấy lữ thứ tan màu trắng nhớ
Năm tháng lật trang qua từng hơi thở
Vực dậy hư âm xao xác phía hư vô
Tiếng hát ai gọi kỷ niệm trần trụi tìm về
Lấp đầy đêm hoang vu cầm canh thao thức
Hai bờ thực hư ngã dài trên con dốc
Mang mang một đời lay chiếc bóng xa xăm
Tiếng hát ai như dáng mưa đứng tựa bên thềm
Mà bụi bặm thời gian phủ chông chênh con đường sỏi đá
Em bé thơ ngây giữ nét cười lá mạ
Thời gian trắng, trắng già thân núi ngàn năm
Tiếng hát ai len lỏi dưới dòng sâu
Hát cùng trăng sao hát cùng biển cả
Chân đất chân trần trước mặt sau lưng đều mỏi
Nhặt được giọt nắng vàng ẩm mốc cuối mùa đông
Tiếng hát ai lốm đốm sáng nửa lạ nửa quen
Như ngọn tháp cô đơn mọc giữa vùng gió cát
Có thể là tình thương mênh mông dẫu tình cờ ngơ ngác
Loáng thoáng ánh trăng vàng
vương vấn trên dấu chân xưa.
Trên đỉnh ngàn cô quạnh
Ngồi yên với cô liêu
Khối lòng riêng sóng sánh
Hoàng hôn khoe sắc chiều
Hớp ngụm trà gió trời
Hư không dính bờ môi
Nghe non ngàn thinh lặng
Một mình với chơi vơi
 

Hàn Thái Hư

 BẤT PHỤ NHƯ LAI - BẤT PHỤ NÀNG! 
Xuân qua mấy độ biết Nhuần? 
Ta qua mấy độ trầm luân lại về? 
Hữu Tình chi mấy sơn khê! 
Từ đâu Em đến não nề chợt tan?  
Ta vì Em Lánh Niết Bàn! 
Em vì Ta Hạnh ố vàng Kệ Kinh
Ta vì nhau! Có Tội Tình? 
Làm sao ngăn được Duyên Sinh Vô Thường. 
Lam Y xếp lại gìn Hương
Ta ru lại giấc Mộng Thường Thế gian. 
CHÂN TĂNG BẤT THỐI
Ngoài - Trong có mỗi chiếc Y Đà! 
Áo Giấy ai Người trẩy hội Ma.? 
Tâm vô Quái Ngại...Đâu là Ngã?
Trong - Ngoài vỏn vẹn Bát Y Sa.
ĐEM THEO NHÂN NGÃ VỀ NHÀ HƯ KHÔNG?  
Ngữ Văn theo Kệ Kinh Rơi...
Mất tiêu Thinh - Sắc Không Lời...Viên Dung
 
NGƯỜI VỀ QUY ẨN TRÚC LÂM.
TRANG KINH VÔ TỰ LẶNG THẦM...MANG THEO
Ô KÌA! CÚ NHẢY THĂNG THIÊN!  
QUAY NGHIÊNG NGÃ PHÁP RƠI MIỀN VÔ ƯU

ĐÔI KHI TA BIẾT QUÊN TA.
NGẮM MÂY NGŨ SẮC...RƠI NHÀ HƯ KHÔNG 
Ta dường như...Đã quên Tên? 
Tự nơi sâu thẳm...Vút Lên Biết Là...
Một Đao bất Ý Hà sa!
Áng Mây Ngũ Sắc rơi nhà Hư Thinh
 "Ngã Văn Như Mục" đâu Hình?
"Nhành Sen Liễu Ý" Hoa Minh Điểm Màu
"Linh Sơn Cổ Phật" đây Sao?
"Tâm Tông" Diện Tánh đã Vào Hư không
Ta dường như...Đã quên Tên? 
Tự nơi sâu thẳm...Vút Lên Biết Là...
Một Đao bất Ý Hà sa!
Áng Mây Ngũ Sắc rơi nhà Hư Thinh
 "Ngã Văn Như Mục" đâu Hình?
"Nhành Sen Liễu Ý" Hoa Minh Điểm Màu
"Linh Sơn Cổ Phật" đây Sao?
"Tâm Tông" Diện Tánh đã Vào Hư không
ĐỐT KINH? 
Có gì đâu phải đốt Kinh? 
Tri ân chưa đủ...dứt Tình Thế sao? 
Dẫu cho Kinh điển Ngã Màu? 
Cũng là Duyên...Dẫn lối Vào Chân Tâm...
HẠT THÓC 
Ta Hạt Thóc Lép Làm Phân 
Bạn Hạt Thóc Chắc Cho Trần Thực Lương.
Cũng Là Tro Bụi Cúng Dường...
Cho Đồng Xanh Tốt Lúa Nương Trĩu Vàng
Hòn Sỏi Và Lời Nói
Thả một hòn sỏi vào trong nước: một miếng nước bắn toé lên, rồi chìm nghỉm.
Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn.
Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.
Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi!
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…
Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.
Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi…
Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.
Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.
 
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.
Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.
Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi.
Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái.
"NỤ CƯỜI CA DIẾP"
NIÊM HOA VI TIẾU  
Lành thay lựa chữ chép kinh.
Ngổn ngang Tạng ngữ tìm hình chẳng ra! 
Chợt trong góc tủ thư nhà
Tâm Kinh vô tự Hà Sa thuở nào
"Ngã Văn Như Mục " đây sao? 
Nụ Cười CA DIẾP nhiệm màu hư vô...
TẠI GIA
Tại Gia Là Tại Chỗ Không Xa
Đi đâu? Kho Báu Chất Ngay Nhà
Từ Bi Vô Lượng Buông Hỷ Xả  
Thong dong Tự Tánh TÁT MA HA
TÂM TÔNG DIỆN MỤC SANH KỲ
Tinh Hoa Kim - Cổ Hằng Tri. 
Phản Quang tự kỷ Năng Thì Soi gương.
Đèn Tâm hắt bóng vô thường .
Trăm năm Ngọn đuốc Soi Đường tìm đi
Tâm Tông Diện Mục Sanh Kỳ
Viễn ly Ngã Pháp Vô Vi Ngã nào...? 
Tiếng Chuông
Tiếng chuông như lời Phật
Gọi hồn con trở về
Giữa dòng đời tất bật
Giữa muôn ngàn u mê
Tiếng chuông lời Bồ Tát
Suối mát ngọt tình thương
Chuông ngân dài buổi sáng
Ấm áp cả núi đồi
Băng qua ngìn sông suối
Chuông gọi đời xa xôi…
Ngân nga lời nhắc nhở
Tâm tưởng hoài phiêu Linh
Nhẹ nhàng tìm hơi thở
Quay về lại chính mình
Tiếng chuông như tình mẹ
Ôm ấp con vỗ về
Con ơi đừng rong duỗi
Nỗi đau đời Lê thê…
Chuông từ còn vang mãi
Giữa trần thế sương mù
Lay gọi người say mộng
Thức giấc đời âm u…
TRỜI - ĐẤT SINH TA VẸN CHỮ "ĐỒNG"
Ngẫm Trong Cõi Thế Ta Bà
Cũng Là Hữu Ý Sanh Ra Bất Toàn!
Bất Toàn Nên Khiến Dây Oan
Cột Bao Chướng Nghiệp Buộc Ràng Thế Nhân. 
Trăm Năm Một Cuộc Xoay Vần
Từ Không Đến Có - Có Lần Về Không
CÀN - KHÔN - NHÂN...Một Chữ ĐỒNG
Nơi Ta Tạo Tác...Hóa Công Dữ - Lành? 
Bi Tâm Khởi Niệm Hư Thanh 
Vô Ưu Một Đóa Trên Cành Nhân Thiên. 
TỪ BI VÔ NGẠI VỀ ĐÂU MẶC TÌNH! 
Thuyền Từ ngược sóng bao dung.
Mái chèo bi mẫn tận cùng bể tâm.
Qua bao giông tố thét gầm.
Trên sông thanh tịnh vớt trầm luân đi...
Lang thang trong cõi vô thường
Long lanh níu ngọn...thân dường giọt rơi!
Tùy Duyên  
Chẳng biết tự đâu mà đến. 
Cũng chẳng biết về nơi đâu? 
Phong Sương lắm nỗi cơ cầu?
Từ bi vô ngại về đâu mặc tình. 


Thích Giác Nguyên 1

BÀI THƠ NGỘ ĐẠO  
Thích Giác Nguyên
Vào thuở thịnh Đường, Lục tổ Huệ Năng (638 713) sau khi đắc pháp với Ngũ tổ Hoằng Nhẫn và được truyền Y bát, nghe theo lời dạy của sư phụ phải ở ẩn một thời gian rồi sau mới ứng cơ giáo hóa. Ngài được Ngũ tổ đưa đến bến Cửu giang rồi chèo đò qua sông đi về phương nam, đến thôn Tào Hầu, phủ Thiều Châu nương náu trong một am tranh.
Lưu Chí Lược là một nhà Nho chưa biết ngài kế thừa Tổ vị, thấy ngài tu khổ hạnh khiêm cung, bèn hết lòng hộ trì. Ông có một người cô ruột là Thiền ni Vô Tận Tạng không rõ ngày sanh, chỉ biết bà mất vào năm 676 sau TL. Lúc ấy Lục tổ 38 tuổi.  
Ni sư người Khúc Giang, họ Lưu, xuất gia tu ở chùa Sơn Giản gần thôn Tào Hầu. Về sau Ni sư làm vị đứng đầu Tỳ-khưu Ni ở Nam Hoa Thiền Tự. Hằng ngày Ni sư thường tụng kinh Niết Bàn nhưng chưa rõ yếu nghĩa, bèn đem Kinh này hỏi Lục tổ Huệ Năng để nhờ ngài khai thị. Ni Sư cầm quyển kinh hỏi chữ. Tổ bảo không biết chữ nhưng cứ hỏi nghĩa, Tổ sẽ giải thích cho. Ni Sư nói: "Chữ còn chẳng biết, làm sao hiểu được nghĩa" Tổ nói: "Diệu lý của chư Phật chẳng quan hệ gì với văn tự". Nghe qua lời này, Ni Sư vô cùng kinh ngạc và báo cho mọi người trong thôn rõ: "Đây là bậc liễu Đạo, chúng ta nên trân trọng cung thỉnh cúng dường".
Một hôm Ni sư lên núi dạo cảnh Xuân về, với đôi hài bện bằng dây gai lội khắp đầu non có mây ngàn giăng phủ, để tìm mùa Xuân mà Ni sư cho rằng một cái gì đó rất đẹp, rất thơ, rất lý tưởng cho cuộc sống tu sĩ của mình. Nhưng đi suốt cả ngày tìm hoài chẳng thấy cái gì là Ý Xuân chân thật. Khi quay gót trở về, đôi hài đã rách nát, chợt nhìn thấy cành mai trên đầu Ni sư đang nở hoa thơm ngát, Ni sư nhận ra đầy cảnh Xuân trọn vẹn ngay nơi tâm mình, đâu cần phải ngao du sơn thủy mới thưởng thức được hương vị mùa Xuân. Lúc ấy Ni sư liền cảm tác một bài thơ “Mai Hoa” được cho là “Ngộ Đạo Thi” như sau:
 
Trọn suốt ngày tìm chẳng thấy Xuân.
Giày gai đạp nát đỉnh mây ngần.
Trở về bỗng thấy hương mai rộ.
Rõ thật đầu cành trọn Ý Xuân.
 
Bài thơ này chúng tôi sưu tầm trên các trang mạng tiếng Hoa có nhiều lối sao chép thấy âm vận chữ nghĩa có phần khác biệt đôi chút: Mặc dù có sự khác biệt, nhưng nội dung của bài thơ không ngoài yếu nghĩa chỉ cho chúng ta lối về Đại Đạo.
Trong cuộc sống con người liên quan đến vũ trụ vận hành cứ trôi và trôi mãi, vô biên vô tận. Người ta bắt con tàu thời gian phải dừng lại một bến nào đó gọi là Xuân, Hạ, Thu, Đông.  Rồi mỗi độ Xuân về, họ lại đón mừng rôm rả, hoặc thích du lịch đó đây để tìm kiếm, thưởng ngoạn mùa Xuân ở những nơi danh lam thắng cảnh hữu tình. Họ biểu lộ nét hân hoan, tươi mới của núi non hùng vĩ. Hoặc sông hồ, mây nước thênh thang, qua những ngày vui tạm bợ trong không khí dương Xuân ngắn ngủi. Hoặc hưởng thụ những bữa tiệc, rượu thịt ê hề của những sinh vật bị giết mổ trong những tiếng kêu than hận hờn ai oán.  Hoặc mải miết ham vui trăng gió bị cảnh cuốn lôi, không tự chủ được nên dễ sanh tâm loạn động tình trần. Khi Xuân qua rồi họ cũng buồn vui theo ngoại cảnh, lặn hụp giữa cuộc sống đời thường, bon chen trong vòng tục lụy. Họ chỉ thấy có mùa Xuân sanh diệt vô thường, có đến, có đi; có đưa, có đón; có mừng, có tiễn. Chứ nào ai biết: “Lá rơi là để cho cành trổ hoa.”
Trong quy luật tự nhiên của đất trời, trải qua quá trình sanh-trụ-dị-diệt hoặc thành-trụ-hoại-không. Đối với thời tiết phân định Xuân sanh, Hạ trưởng, Thu thâu, Đông tàng. Con người cũng theo chu kỳ sanh-lão-bệnh-tử không ai tránh khỏi. Nếu chúng ta được tuần tự sanh rồi già, già rồi bệnh, bệnh rồi chết, như thế cũng đã là hạnh phúc lắm rồi, nhưng có biết bao người đâu dễ được vậy?
 Có một phú ông đến xin Hòa thượng Tiên Nhai chữ viết để mừng thọ vào đầu Xuân. Ngài hạ bút: Ông chết, cha chết, con chết, cháu chết, chắt chết.                                                      
Phú ông xem qua không mấy hài lòng: – Trời! Tôi nhờ ngài viết chúc thọ, mong được phước lành mừng Xuân, sao lại đùa giỡn như thế?
Hòa thượng từ tốn bảo: – Chữ tôi viết có ý nghĩa tốt lắm đó. Giả như con trai ông chết trước ông, chắc là ông đau khổ hết sức. Và nếu cháu nội ông chết trước con ông, thì ông và con ông cũng rất đau lòng. Nếu như nhà ông đời nào cũng chết có thứ tự như chữ tôi viết. Đó gọi là hưởng tận tuổi trời, mới thực sự hưng vượng.
Phú ông đổi buồn thành vui liền nói: – À! Có lý.
Thói thường ở đời, khi sanh ra thì người vui, nên họ tổ chức ăn mừng sinh nhựt. Chết thì người buồn sợ, làm lễ tang ma, khóc kể thảm thiết. Khi cúng giỗ chạp gọi là kỵ. Song, sanh tử là quy luật tự nhiên. Nếu ai ai cũng hưởng tận tuổi trời theo thứ tự không phải là phước đức lớn sao?
Với năm mới, chúng ta thường chúc mừng cho nhau có thêm một tuổi, như câu đối của người xưa để lại:
 
Thiên tăng tuế nguyệt, nhơn tăng thọ.
Xuân đáo càn khôn, phúc đáo gia.
“Trời tăng năm tháng, người tăng thọ.
Xuân đến nhân gian, phước đến nhà”.
 
Điều đó chỉ là sự ước mơ và tham muốn của con người cầu mong được sống lâu và hưởng phước. Nhưng phước hay thọ đâu phải từ trời ban? Mà do chính con người biết ăn ngay ở lành, biết tu nhân tích đức, biết gieo nhân để hái quả. Tuy nhiên trong cảnh giới vô thường, duyên sanh như huyển, không gì bền vững lâu dài. Ông bà ta đã từng nhắc nhở: “Mỗi năm mỗi tuổi, như đuổi Xuân đi,” thì đâu có gì giữ mãi nét thanh xuân duyên dáng, hồn nhiên, thơ mộng như thuở ban đầu.
Đại sư Thiên Tùng (1531—1588) thế danh Minh Đắc, hiệu Nguyệt Đình, Tổ đời thứ 28, Tông Thiên thai từng bảo:
 
Sáng nay người bảo thêm một tuổi.
Tôi nói ngày này bớt một năm.
 
Quả thật như vậy, tình yêu nào rồi cũng ra đi và niềm hy vọng nào rồi cũng tan theo bọt nước. Nhưng người ta vẫn phải yêu và vẫn phải hy vọng, vì đó là lẽ sống của con người. Vì thế con người sống trong hoài vọng và khái niệm nhiều hơn là nhận rõ sự thật. Đâu phải mỗi Tết đến là được thêm một tuổi. Nào ngờ từng sát na sanh diệt, từng bước thời gian tiến dần về hố thẳm tiêu vong! Họ cứ loanh quanh cho đời thêm mõi mệt. Không có phút giây im lặng chịu lắng dừng để nghe tiếng thở bên trong buồng phổi và nhịp đập con tim đang nhảy múa suy cạn yếu dần. Do đó, không thể là cách thưởng Xuân trọn vẹn.
Trở lại Bài Thơ Ngộ Đạo, Ni sư Vô Tận Tạng muốn nhắn nhủ chúng ta đi tìm Xuân chẳng khác gì đi tìm Đạo:
 
Trọn suốt ngày tìm chẳng thấy Xuân.
Giày gai đạp nát đỉnh mây ngần”.
 
Tâm trạng người tầm đạo cũng thế, buổi đầu thường hâm hở, đi học chỗ này, hỏi chỗ kia, tìm kiếm chỗ nọ, thấy chỗ nào có linh có nghiệm thì liền tới. Họ chạy theo phong trào tu học như chạy theo thời trang, cho rằng pháp môn này cao siêu hơn lối tu kia. Thầy kia thuyết pháp hay hơn thầy nọ, đuổi bắt ngôn từ chữ nghĩa, cố chấp theo kiến giải của mình. Mặc dù mình có Tâm Bồ đề, có Tánh Phật, có thể thành Phật, có kiến thức về giáo điển, giải thông về Phật pháp, nhưng cũng phải nhờ thiện hữu tri thức khai thị mới được Tâm thông nhận ra Chân lý.
Nhưng Chân lý là tự trải nghiệm từ tâm mình. Có trải nghiệm chúng ta mới thấu rõ các pháp vốn Như thị. Ngoài tâm không có Phật, không có Pháp, không có mùa Xuân, không có tất cả. Nếu mỗi người chúng ta đều biết dừng lại để trải nghiệm đôi chút về ý nghĩa thực tại của mùa Xuân là gì? Hoặc tự hỏi, Ai tạo ra mùa Xuân? Xuân từ đâu tới? Xuân lại về đâu? Phải biết bốn mùa vận hành thay đổi là do duyên sanh của vạn vật đất trời. Trong sanh có diệt, trong diệt có sanh. Sanh rồi lại diệt, diệt rồi lại sanh. Kiếp sống con người khi trẻ, lúc già là do duyên khởi của tấm thân tứ đại giả hợp, có sống phải có chết; có tươi nhuận phải héo tàn. Nhưng trong than sanh tử này vốn có Vô vị Chân nhân, là Ông chủ không sanh không diệt, cho dù muôn duyên biến đổi, vạn kiếp vô thường, chẳng có gì làm ta sợ hãi lo âu. 
Do vậy, Ni sư nhắc cho chúng ta biết Đạo, cầu Đạo không ở nơi non cao hay rừng thẳm, cũng không phải là chỗ phố chợ rộn ràng. Đạo là Pháp thân chân thật, là Tánh thể thường nhiên có sẵn nơi mỗi người chúng ta; ở thánh không thêm, nơi phàm chẳng bớt. Chớ nhọc công hướng ngoại tìm cầu, hãy quay về chính mình thì nhận ra ngay.
 
Trở về bỗng thấy hương mai rộ.
Rõ thật đầu cành trọn ý Xuân.”
 
Hương mai là cây mơ đã trỗ hoa trắng tỏa hương thơm ngát vào mùa Xuân. Ý nói Tâm Bồ đề đã thuần thục sáng rỡ thơm hương Tuệ giác, như cây mơ đúng thời tiết nở hoa vậy. Câu này cũng đồng nghĩa với hai câu cuối trong bài Cáo Tật Thị Chúng của Thiền sư Mãn Giác đời Lý:
 
“Chớ bảo Xuân qua hoa rụng hết,
Ngoài sân đêm trước nở cành mai”.
 
Chớ bảo xuân qua hoa rụng hết là Pháp tánh thường nhiên. Ngoài sân đêm trước nở cành mai là Pháp thân thường tại.
Trong Thiền sử Việt Nam có câu chuyện sau đây khá thú vị:
Trong Thiền sử Việt Nam có câu chuyện sau đây khá thú vị: Nhân ngày đầu Xuân, vua Lý Nhân Tông vào núi vãn cảnh, gặp Thiền sư Thiền lão bèn hỏi:
–Hòa thượng năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
Sư đáp:
“Chỉ biết hiện tại thôi,
Năm trước nào ai nhớ!”
 
Sở dĩ ngài trả lời như thế là vì thiền sư đâu có sống với tâm hoài niệm về quá khứ, hoặc mơ ước ở tương lai, ngài sống ngày nay chỉ biết có ngày nay. Sống với ngày nay đó là sống với tâm sáng suốt và lặng lẽ tại đây và bây giờ, gọi là hằng tỉnh, hằng giác. Nói theo kinh Kim Cang là: “Nên sanh tâm không vướng mắc” (Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm).
Nhà vua hỏi tiếp: Hòa thượng ở đây làm gì?
 Ngài trả lời:
“Trúc biếc hoa vàng đâu ngoại cảnh.
Trăng trong mây bạc hiện toàn chân”.
 
Với tâm Thiền sư, mùa Đông có trúc xanh, mùa Xuân có hoa vàng, mùa Hạ có trăng trong, mùa Thu có mây bạc, không phải là ngoại cảnh phân biệt tiền trần, mà tất cả đều hiển lộ Xuân chân thường trong tánh thể bản nhiên thực tại. Đó mới gọi là Xuân bất sanh, bất diệt trong tâm
mỗi người chúng ta được thể hiện qua Bài Thơ Ngộ Đạo này. 


CON TÀU THỜI KHÔNG
Có con tàu chẳng do ai sáng tạo.
Vượt thời gian và xuyên khắp không gian.
Không điểm khởi đầu cũng không đích cuối.
Cứ đi qua và đi mãi ngút ngàn.
Rồi từ khi tâm chúng sinh xuất hiện.
Tạo lập Ga đời, dựng mốc thời gian.
Bắt con tàu phải tạm dừng mỗi bến.
Chở khách trần và chở cả thương tang.
Mỗi chiếc vé đến - đi, ôi quá đắt!
Dù thoáng qua trong khoảnh khắc cuộc đời.
Vẫn gánh lấy khổ đau tràn nước mắt.
Một trăm năm, kiếp sống của con người!
Đâu phải một, hai, ba thiên niên kỷ?
Tàu trải qua hằng triệu triệu năm rồi.
Mỗi Tết đến, mỗi Xuân sang “Cung Hỉ”
Bao chúng sinh chịu máu đổ đầu rơi!
Làm sao đếm giòng thời gian vô tận,
Và không gian to rộng đến vô cùng?
Loài người ơi, chớ gây thêm thù hận.
Nhân quả xoay vần, nghiệp báo khó dung!
Hãy tỉnh thức cùng lên tàu tiến tới.
Xây dựng Tình Người, mở rộng Tình Thương.
Dẫu thực tại vô thường luôn biến đổi.
Hành tinh này vốn một mái nhà chung.
Hãy tưởng nhớ đến cội nguồn Nhân bản.
Hãy quay về trong Thể tánh Đại đồng.
Cho cuộc sống ngày càng thêm tươi sáng
Hạnh phúc an bình, tự tại thong dong 
                       Saigon Xuân Tân Tị 2001
XUÂN TÂM
Thử hỏi năm nào năm mới sang?
Bốn mùa hoa nở với thời gian
Trong bầu Xuân sắc đi rồi đến.
Từ thuở xưa sau vẫn ngút ngàn!
Như vậy có gì phải đón đưa?
Với lời chúc tụng biết sao vừa?
Trăm hoa, trăm cảnh, trăm ong bướm.
Chớ đuổi tâm theo ý lọc lừa!
Đêm lại ngày qua những tháng năm.
“Bình thường là Đạo”, khỏi đi tầm
Ngoài Tâm không Phật, không cầu khẩn.
Y giáo phụng hành Đức với Nhân.
Chân lý ngàn xưa vẫn tiếp truyền.
Thiền tâm vằng vặc ánh trăng huyền.
Xưa nay Tự Tánh hằng soi chiếu.
Nếu biết quay đầu, thấy Bổn nguyên.
Một niệm không cầu, cũng chẳng mong,
Xuân đi, Xuân đến, mặc xoay vòng.
Giữ lòng thanh thản, không lo nghĩ.
Ấy buổi êm đềm nơi cửa Không.
Xuân Bính Dần 86
 






Saturday, February 24, 2024

Thiện Hữu 2

 
NGÀY VỀ
Ta đi trên cầu sanh tử
Thời gian nhuộm trắng mái đầu
Ta đi trong lòng trăng sáng
Gánh bao đau khổ lầm than.
Lung linh bạt ngàn sóng vỗ
Cát bụi là cả hành trang
Cỏ hoa muôn trùng vạn điệp
Sáng rực vườn đời mênh mang
Như nhiên bóng hình tỏ rõ
Pháp âm vẫn tại phù sinh
Vỡ tan Nam Kha mộng điệp
Ngày về lòng niệm chân kinh!
 
NHẬN DIỆN
Tĩnh toạ tâm trống rỗng
Trầm hương xông ấm lòng
Vọng niệm thôi, dừng nghĩ
Hít thở, đời thong dong
Nơi đây đoá chân thường
Vui mãi khách bên đường
Tiêu dao bao ngày tháng
Nhận diện, hết sầu vương
Nơi đây trăm hoa nở
Toả hương sắc Ta bà
Đừng trao nhau vị đắng
Không nhỏ giọt sương sa
Mặn ngọt rồi chóng qua
Cay đắng cũng chiều tà
Đường trần ai, nào biết
Chân lý một mình ta!
 
NỤ CƯỜI TRONG CÕI THANH TÂM
Cực Lạc nơi miền khói bụi
Vô thường trong cõi hư không
Lất phất sương rơi hóa ngọc
Thắm trong nhân thế đóa hồng
 
Trong mưa có lời diệu pháp
Vọng từ ngàn thuở Linh Sơn
Cành trúc long lanh trước mặt
Dệt thành châu sáng thường chơn
 
Nụ cười trong cõi thanh tâm
Vẫn hát như hương Điều Ngự
Chút cành sen nơi Thiện Tự
Ngọt ngào vào tận xa xăm.
 
Lắng nghe chuông chùa tỉnh thức
Vô dư vẫn tại chơn tâm
Cành mai vàng đơm ngàn nụ
Vô sanh không nói tạ từ.
 
SÁT NA HÓA KIẾP
Sáng nay mai vàng đơm cánh
Khơi nguồn Mãn Giác dư hương
Vườn xưa vẫn còn đâu đấy
Bên trong diệu thể chơn thường
Cánh trúc lung linh bên gió
Hoa đào trắng cả lối đi
Thiền sư vẫn ngồi tịch mặc
Vừng vang hai tiếng Từ bi
Cúc vàng gợi về cõi nhớ
Có người ở chốn Thảo Lư
Thế sự, buồn vui chẳng bận
Sát-na hóa đấng Đại Từ! 
 
SIÊU TỤC
Cát vàng trong vũ trụ
Tô đẹp cõi Hoa Nghiêm
Tuỳ duyên bày Bảo Sở
Hoang sơ mà dịu êm.
Đá xanh tô lên vách
Voi trắng vẽ nền chùa
Câu kinh mầu nhiệm sống
Vang vọng đời bình yên.
Nhiếp tâm là Tịnh Độ
Lặng lắng khỏi tham thiền
Thiên lương tình pháp lữ
Lòng siêu tục tịch viên!
 
SUỐI NGUỒN
Con về trên đỉnh Linh Sơn
Uống trăng, hứng gió vui hơn cảnh nghèo
Đâu đây suối chảy, thông reo
Đỉnh chung phú quí bọt bèo ngang qua
Như nhiên trong cảnh không nhà
Ung dung dạo gót, Ta Bà thảnh thơi
Rừng hoa, cỏ nội mây trời
Điểm tô trần thế, dệt đời thanh thanh
Âm vang nhạc khúc vô hành
Ngàn xưa chẳng mất, vẫn thành sắc không!
 
SƯƠNG RƠI NGỌN CÚ
Cành cú hứng sương rơi
Hoàng oanh hát không lời
Sáng tươi giàn hoa lý
Gọi mời mây sang chơi
 
Mây trắng vẫn hồn nhiên
Dịu mát cõi tâm thiền
Vừng vang ngân một tiếng
Viên mãn niềm tịch viên
 
Dư hương vẫn hoa xuân
Xoè cánh nở bên đời
Nắng vàng bừng tâm thể
Tận ngát cõi trùng khơi.
 
THƠ VÀ ĐẠO
Trong đạo không có thơ
Như ước mơ không hiện thực
Trong thơ không có đạo
Như châu báu không được dùng
Trao đời một mảnh tình chung
Trao người tất cả gấm nhung tuyệt vời!!
 
LỜI CẢM TẠ
Cám ơn đời ban tặng
Những nhạc phẩm thăng-trầm
Cảm ơn bao tiếng hát
Cho hạnh lạc ngàn năm.
 
Bao đau khổ xa xăm
Vẫn hương trầm thanh thoát
Trong đau thương-vị ngọt
Bật thành tiếng viên âm.
 
Giữa mưa nắng đất trời
Vẫn rạng ngời sự sống
Bao hơn thua xao động
Lòng vẫn thấy thong dong.
 
Trong vạn cõi thong dong
Tiếng thiên đồng chân tánh
Cảm ơn người đức hạnh
Cho ngàn đoá tâm không.
 
Lời thơ trong ý đạo
Cõi đạo dẫn lời thơ
Đạo-Thơ cùng chấp cánh
Thánh-phàm trọn niềm mơ!!
 
THONG DONG
Trăng khuya vầng sáng tỏ
Giữa đời tỉnh tỉnh say
Ly hương ngày tháng đó
Năm nào cũng cành mai.
Đá xanh thành tiếng nói
Sóng trầm lặng ru êm
Ngồi đây chờ hoang vắng
Không dấy động Hương Nghiêm.
Ðất che nguồn sanh tử
Rêu chắn một đường về
Bốn mùa trong nháy mắt
Mang mật ngọt Tào Khê.
Xoá tan giờ mặc khải
Cũng chẳng một ngày về
Đê mê nơi thực tại
Ôm mặt là Như Lai
Tâm vui buồn vẫn một
Không vướn bận trần ai!
 
TIÊU DAO
Hoa Đào sáng nở bên bờ
Rừng thông trổi nhạc để mờ thế nhân
Ánh tà dương đã thốt thân
Sương mù kín phủ vẫn lần trang kinh
Tiêu dao đứng giữa vạn nghìn
Lững lờ dòng chảy có mình hay không
Chân bước tới vẫn thong dong
Dù chân có yếu nhưng lòng vẫn đi
Nụ sen Bát-nhã là khi
Sống trong nhịp thở Từ Bi ấy mà
Vẫn bao ngày tháng đi qua
Có em Vô Trụ chói loà Nhất Như!
 
TÌM EM
Tìm em trong cát bụi đời
Tuyết rơi trắng phiếu giữa đồi Hy-ma
Tìm em trong nụ thường hoa
Bên cành trúc biếc, bên tà thái dương.
Tìm em trong cõi vô thường
Rung rinh bóng nguyệt, mờ sương bóng nào
Tìm em lòng dấy dâng trào
Kết duyên lửa gió, rạt rào gấm hoa
Tìm em trong cõi ta-bà
Ngát vang nhạc khúc, kinh hoa thượng thừa.
 
TINH KHÔI
Mây trắng vẫn hằng nhiên
Thoảng nhẹ phớt bên triền
Chim bay nào để dấu
Giữa kỳ diệu vô biên
Hoa nở cõi thần tiên
Xuân đến vẫn tâm thiền
Tinh khôi thơm Thánh Nữ
Dạt dào sáng uyên nguyên!
 
TỈNH NGỘ 
Con cú nhỏ tung mình reo ríu rít
Nước theo trăng nước chảy khúc kinh cầu
Rừng hoang vắng chim muông hoà nhạc tấu
Vẫn bao la vẫn xanh lá muôn màu
Cõi vô biên dưỡng hàm cung nhật nguyệt
Người ra đi lặng lẽ nhịp thời gian
Ai khuất bóng cho hoàng hôn xuất hiện
Hương hoa bay hoa nở nụ tâm vàng
Bàn tay nhỏ chờ đoá sen chưa nở
Chạm vào môi buông thành tiếng đê mê
Em nơi đâu theo gió mát trở về
Thần lực sẵn trong cõi lòng em đó
Gót son nhỏ nhẹ nhàng trên ngọn cỏ
Chẳng làm tan giọt sương trắng đêm khuya
Trên đôi vai lìa sanh tử phân chia
Vì bốn biển nước vẫn thơm vị mặn
Chợ ồn náo sao mà tâm vắng lặng
Vườn nguyên sinh sao em vẫn vô thinh
Không gió lùa không một niệm minh minh
Ðể hiện rõ dung hình trần sa huyễn!
 
TUYỆT THẾ TINH ANH
Bao phiền não dạo chơi miền sơn thuỷ
Đem hồng trần, khổ luỵ đổi an nhàn
Lẽ hơn thua xin trả lại trần gian
Lòng thanh thản đón gió ngàn non nước
Trong thầm lặng cùng nhất tâm phát nguyện
Giữa đất trời, giữa cung điện nhiệm mầu
Đừng trao nhau những oán giận, âu sầu
Đừng bày vẽ trò bể dâu thương hải
Cứ thong thả trãi tấm lòng vô ngại
Như càn khôn dẹp cả những bại thành
Đời tuyệt thế long lanh không cấu uế
Kiếp phong trần là thiên thể tinh anh!!!
 
VẪN BÓNG SƯƠNG MỜ
Tà dương lần tắt lịm
Lửa hồng vừa thổi lên
Trong đêm sâu tịch diệt
Cô liêu không người tìm
Thời gian phai mái tóc
Sương đọng giữa tháng ngày
Gió lay nhành dương gãy
Chim vẫn hót ban mai
Ai đi vào hoang vắng
Còn em vẫn bóng mờ
Hai tay dâng Thánh Nữ
Vội vàng viết thành thơ!
 
VẪN ĐẤY
Đá sỏi ngàn năm biết nói
Lá cành trải mật như nhau
Huyễn hư muôn đời vẫn đấy
Đưa tay đón gió ngọt ngào
Ánh trăng bên đời thấp thoáng
Hoa Mai vẫn thức mộng trường
Sắc son điểm bao ngày Tết
Đình tiền còn chút dư hương
Cát bụi mù khơi cõi ấy
Hư không chấp cánh chân không
Nghìn năm vẫn là như vậy
Vẫn đầy chân thể thiền tông!
 
VANG VỌNG TIẾNG LỪA
Khói trầm hương nở trăm hoa
Dịu êm pháp giới, đậm đà pháp thân
Dấu chân ai bước toàn chân
Lên trên cõi biếc, xanh ngần dáng xưa
Từ không gian vọng tiếng lừa
Ngút ngang đồi núi, tả tơi nắng vàng
Nghe như thánh nhạc rền vang
Dung thông sóng gió, nhịp nhàng sóng âm.
 
VẼ ĐẸP TRẦN AI
Cát bụi long lanh sáng
Nhành dương dứt đoạn trường
Sương trắng choàng lên tóc
Mã vẫn đượm yêu thương
 
Nụ cười cõi u mê
Rồi vẫn một đường về
Lặng thinh nhìn gió lộng
Trãi mật ngọt Tào Khê
 
Thênh thang lòng hoa trắng
Tung tăng dưới Phật đài
Tâm tình sâu lặng vắng
Xem vẽ đẹp trần ai
 
Ai về chỗ Huỳnh Mai
Tình thắm duyên thêm dài
Ngâm khúc ca như thị
Không mờ nhạt tàn phai!
Rồi vào cõi Như Lai
 
VIẾT LẠI
Gió đưa phảng phất hương trầm
Xua tan phiền muộn, lỗi lầm lắng trong
Dầu cho bến cũ ngược dòng
Đò xưa còn đó khách xưa vẫn chờ
Về nơi thiền tự làm thơ
Ca bài vĩnh cữu đốt tờ tâm kinh
Sương mù chẳng phải vô minh
Nắng vàng cũng khéo lách mình đi ra
Đêm xuân uống cạn chén trà
Tĩnh tâm viết lại bài ca “Đình tiền"
Ðọng trong trang sử hương thiền
Nghìn sau vẫn nhớ một miền nước xanh!
 
XUÂN LÀ TẤT CẢ
Đêm đông lặng lẽ như tờ
Dở từng trang lịch đợi chờ ngày xuân
Vì xuân là cõi tỉnh bừng
Vì xuân là chốn ngập ngừng không hai
Phẳng phiu chẳng ngắn, không dài
Không dơ, không sạch, không phai, không tàn
Vọng từ trong cõi tinh ngàn
Có hàng tre thắm có làn gió xanh
Hai con hạt đứng đầu ngành
Ðể xem chú điệu vẽ tranh trong chùa
Ðôi rồng mạnh mẽ phun mưa
Vận thần công lực trống vừa điểm canh
Xuân ơi, xuân ở trên cành
Ðể cho mai trúc đồng hành vui xuân!
 
XUÂN NHỚ AI
Kết duyên giữa cõi đất trời
Ðể tia nắng hạ gọi mời gió thu
Nhìn trong sương khói mịt mù
Chút hương xuân của công phu một lần
Xuân trong lạnh lẽo phân thân
Cuốn mình trong áo cả phần Pháp Hoa
Xuân đi khắp nẻo muôn nhà
Cho quên thực tại để mà nhớ ai
Thế trần em cũng lầm sai
Ðể tô vẻ đẹp, để mài bảo châu
Bao lần hối hả lên cầu
Tiếc chi ghe cũ nhuộm màu hữu-vô!
 
XUÂN THĂNG HOA
Mục đồng thong thả chăn trâu
Tay cầm mụm lúa, tay cầm nụ hoa
Ðồng xanh tâm cảnh mượt mà
Ngát hương giới định đậm đà pháp thân
Lục căn hiệp với lục trần
Cũng thành lục dục thất tình có hay
Sao không như cánh cò bay
Tự do đây đó đoạ đày chi đây
Hương lòng ngan ngát ngàn mây
Bốn phương làm bạn xum vầy núi sông
Cuộc đời nhẹ tợ lông hồng
Sao không đổi lấy mặn nồng tình thiêng
Tinh sương gội rửa thần tiên
Mới như tiếng khóc bên triền Kim Cang.
Lang thang vẫn thấy đạo vàng
Hoa mai nở cánh nhịp nhàng tiết xuân!


Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...