BƯỚM ĐÊM
Và em một đóa Quỳnh hương
Nửa đời khép kín mộng vàng ngủ yên
Anh loài bướm lạc trong đêm .
Hương hoa ngây ngất bỏ quên đường Về...
CÕI LẶNG
Hóa ra rượu cũng biết buồn
Và thơ biết Khóc ta còn biết điên
Ngộ từ cõi lặng vô biên
Ta cùng Thơ Rượu vào thiền cạn đêm...
GỌI
Gọi người dội ngược vách sầu .
Gọi thiên thu rớt một màu ủ ê .
Gọi ta lạc lõng cơn mê.
Tím bầm vết cắt đau Tê thân trầm ......
KHUNG THIỀN
Mắt đêm khơi động buồn cay
Mang mang u tịch hương lay Khung thiền
Cõi ngoài vọng ngã Vô minh
Cõi ta ngậm kiếp nhân sinh phù trầm
TRĂNG THIẾU PHỤ
Từ em đi trăng sầu kín lối
Trôi lang thang hờ hững phiêu bồng
Em đi rồi tiếng cười ở lại
Vọng âm nào ẩn dấu môi hôn
Trăng thiếu phụ gợi đầy ý nhớ
Trải mông lung ngồi ngắm mông lung
Những đường trâng hư hao vụn vỡ
Nhớ miên man, nhớ nhớ âm thầm...
Đời bận rộn có ta nhàn rỗi
Ôm chiêm bao mê tỉnh giữa ngày
Em choán hết hồn ta trăm mối
Mỗi tiếng cười là mỗi cơn say
Em thấy đó trăng già sừng sững
Ngoài song thưa gương lược rối bời
Ta bất chợt lân la đối bóng
Chút cuồng si và chút lả lơi
Trăng huyền hoặc kiêu sa vi diệu
Mấy sao thưa ngả ngớn chào mời
Em đi rồi đàn lơi cung điệu
Nhớ và thương, thương nhớ một thời...
Trăng thiếu phụ và em thiếu phụ
Dấu môi son thoang thoảng hương bay
Chốn riêng tư đời thường bỏ ngỏ
Đợi em về hái mộng đêm nay...
XIN TIẾNG CƯỜI NỞ NỤ TRĂM NĂM
Buồn treo buồn trên nóc đèn khuya
Ta treo ta cuối nẻo trời mù
Ai nhốt gió trong từng hang động
Buồn theo ta dòng chảy ngu ngơ
Buồn vẫn thế mà vui vẫn thế
Pha nước mắt sơn phết môi cười
Đêm trầm uất côn trùng kễ lễ
Chuyện nhân tình đen trắng đải bôi
Xin đối mặt tang thương vở nát
Ném oan khiên soi nửa mặt trời
Gom vốn liếng một đời gạn đục
Đốt hư hao bày biện cuộc chơi
Mây vần vũ đèn dầu sắp cạn
Soi bóng đêm thấu suốt tim người
Hồn thao thức nát nhàu tâm cảm
Chuyện trên đời khoảnh khắc...thế thôi
Cơn sóng vổ men đời ủ kín
Góc thời gian khép mở từng ngăn
Giây phút cuối bao điều bịn rịn
Xin tiếng cười nở nụ trăm năm...
Và em một đóa Quỳnh hương
Nửa đời khép kín mộng vàng ngủ yên
Hương hoa ngây ngất bỏ quên đường Về...
Ngộ từ cõi lặng vô biên
Ta cùng Thơ Rượu vào thiền cạn đêm...
Gọi người dội ngược vách sầu .
Gọi thiên thu rớt một màu ủ ê .
Gọi ta lạc lõng cơn mê.
Tím bầm vết cắt đau Tê thân trầm ......
Mắt đêm khơi động buồn cay
Mang mang u tịch hương lay Khung thiền
Từ em đi trăng sầu kín lối
Trôi lang thang hờ hững phiêu bồng
Em đi rồi tiếng cười ở lại
Vọng âm nào ẩn dấu môi hôn
Trăng thiếu phụ gợi đầy ý nhớ
Trải mông lung ngồi ngắm mông lung
Những đường trâng hư hao vụn vỡ
Nhớ miên man, nhớ nhớ âm thầm...
Đời bận rộn có ta nhàn rỗi
Ôm chiêm bao mê tỉnh giữa ngày
Em choán hết hồn ta trăm mối
Mỗi tiếng cười là mỗi cơn say
Em thấy đó trăng già sừng sững
Ta bất chợt lân la đối bóng
Chút cuồng si và chút lả lơi
Trăng huyền hoặc kiêu sa vi diệu
Em đi rồi đàn lơi cung điệu
Nhớ và thương, thương nhớ một thời...
Trăng thiếu phụ và em thiếu phụ
Dấu môi son thoang thoảng hương bay
Chốn riêng tư đời thường bỏ ngỏ
Đợi em về hái mộng đêm nay...
Ta treo ta cuối nẻo trời mù
Ai nhốt gió trong từng hang động
Buồn theo ta dòng chảy ngu ngơ
Buồn vẫn thế mà vui vẫn thế
Pha nước mắt sơn phết môi cười
Đêm trầm uất côn trùng kễ lễ
Chuyện nhân tình đen trắng đải bôi
Xin đối mặt tang thương vở nát
Ném oan khiên soi nửa mặt trời
Gom vốn liếng một đời gạn đục
Đốt hư hao bày biện cuộc chơi
Mây vần vũ đèn dầu sắp cạn
Soi bóng đêm thấu suốt tim người
Hồn thao thức nát nhàu tâm cảm
Chuyện trên đời khoảnh khắc...thế thôi
Cơn sóng vổ men đời ủ kín
Góc thời gian khép mở từng ngăn
Giây phút cuối bao điều bịn rịn
Xin tiếng cười nở nụ trăm năm...
No comments:
Post a Comment