BÀI TÌNH, NGÀY TÌNH NHÂN
(Cho ĐTTT)
Rồi sẽ tới. một ngày. rồi sẽ tới
Em và Anh. đứng trước. tấm gương soi
Gương mặt ấy. ngày đầu tiên gặp gỡ
Đến bây giờ. bao năm tháng qua. trôi
Không đếm hết. ngày này. hay tháng nọ
Phải đếm tình. cao vút tận cung mây
Anh gặp em. trong ngày tình thứ nhất
Phải không nào. Tay nắm. dấu trong tay
Cũng nói đến vầng trăng. đêm nguyệt khuyết
Khuyết hay tròn. ta đâu biết chi mô
Và em. thật xinh tươi. duyên dáng. lạ
Dù đời sông. hay biển. có mơ hồ?
Em vẫn giữ. những bài thơ anh viết
Từ thuở nào. anh mới tập ê a
Đã dám làm thơ. dù sai chính tả
Lòng non tơ. mới rợi. đó em à.
Em nguyên đán. em tình nhân. mãi nhé
Không tham lam. đòi hỏi. những gì hơn
Hãy nắm tay. trên con đường. mới mẻ
Khá vụng về. và. cũng rất cô đơn
Thơ anh viết. từ hồi. em đi học
Đến bây giờ. chất đống. cả ngàn trang
Vết mực cũ. lăn hoài. trong trí nhớ
Cùng thơ. anh. ghi lại. thuở xa xăm
Hãy giữ mãi. tình nhân. nghe bé xíu
Bé xíu trong anh. bé xíu của đời
Đừng mẫu mực. cho không già. trước tuổi
Hãy tươi non. như thuở. mới ra đời
Em non tươi. cho tình ta. đẹp mãi
Cho cuộc đời. thanh sắc tỏa thơm hương
Như đóa hoa. đang trong ngày rộ nở
Em ơi em. thức dậy. ta lên đường
Bài tình yêu. anh làm trăm năm trước
Trăm năm sau. còn giữ mãi bên lòng
Dù mộng tưởng. còn hơn mình quay mặt
Tình yêu em. như con nước. xuôi giòng
Chào em, chào thiên nga bé nhỏ
Cất cánh bay một thuở vô tình
Nay trở về đây, căn nhà phố cũ
Cho ta bàng hoàng viết dòng thơ xinh
Đã rời xa ta, một thuở biệt tăm
Nay trở về, đầu thiên niên kỷ mới
Bên thềm rêu ta dọn chỗ em nằm
Chốn đã khẳm một đời hệ lụy
Sẽ dem về chốn muôn năm
Có tình ta cùng trăng sao dịu vợi
Như người nông dân đi gặt lúa về
Ta hứa cùng em sẽ đời lam lũ
Chỉ đọc thơ tình và yêu điên mê
Lá cành xnah mịn mướt vô cùng
Môi em mọng, má em hồng, thơm quá
Khu tình ta, chim sẽ hót hay hung
Áo em cho là ánh trăng vàng
Vàng ruộm đời ta, cân đai giáp mão
Ta đứng nhìn ta – “ơi, thuở mười lăm”.
Không biết bao lâu ta chưa gặp lại
Một vùng quê có một dòng sông
Dòng sông tuổi thơ của ngày nhỏ dại
Nâng niu đời ta như dải mây hồng
Ta trở về, miền thơ ấu hồn nhiên
Buổi chiều đồng quê, có loài chim chiện
Bay tít trên cao và hót, thật hiền
Ta đến trường cùng gió heo may
Ôm tập vở nhàu trông không rõ chữ
Thầy gióa gõ đầu, cô giáo khẻ tay
Ta đi cùng em, ta chạy cùng em
Ta làm xe đua, ta làm ngựa cỡi
Mộng mơ đầy tàn trang vở hoa niên
Đôi má em hồng như trái bồ quân
Đôi mắt em đen như nhung, ướt rượt
Đốt cháy hồn anh, cùng nắng sân trường
Rồi thế rồi thôi – ta lạc nhau mất
Lạc nhau đành đoạn suốt nửa đời
Lạc nhau trong giấc chiêm bao cũ
Biển loạn đời ta, thân nổi trôi
Qua lại hoài bao cuộc biển dâu
Ta ôm mộng tưởng đi trăm ngã
Nghiêng, ngửa, say, quên, túy lúy sầu
Nhìn em lại thấy bóng quê nhà
Như cơn mưa đổ ngoài sân lạnh
Đốt đuốc mà hơ những ngón tay
Áo hồng em vẫn tựa màu xưa
Màu xưa có nắng và mây nữa
Em mang về theo lá thu mưa
Mất, được, làm sao biết hở em
Anh vẫn còn trơ con tim trắng
Và dòng máu đỏ chảy xuôi im
Đánh tráo nhau trong cuộc tình sầu
Nửa đời trót đã nhầu thân thể
Ta cam đành làm kẻ tình thua
Tuổi ấu thơ trong giấc mơ già
Có lẽ, nửa đời, ta đánh mất
Nơi em, miền thơ dại cùng ta
Hoa hồng nhung là máu tim người
Hội ngộ mùa xuân với trăng tình tự
Hoa hồng còn thơm ngát người xưa
Bỗng nhặt được lòng nhân ái từ tâm
Của em, đánh rơi vào tình thứ nhất
Đẻ ta ôm hoài, đi giữa nhân gian
Một chiều buôn như trăm năm trước
Ta bơ vơ đứng gọi thất thanh
Quê nhà, quê nhà, đâu mất hút?
Mà ta như gãy cánh lìa dàn
Có cái gì như thể hắt hiu
Nắng cũng nắng vàng hanh trên lá
Mà nghe sao lạnh thấm tiêu điều
Nhớ điếng hồn luôn đêm sáng trăng
Cái nụ cười em, phương trời đất cũ
Quyasnh quáng ta giục giã môi mềm
Sầu cố xứ, sầu tình, đắng nghét
ở Mỹ, nhớ mặn, nồng, ngọt, lạt
em, ngọn nguồn, xa tít mù khơi
bất kỳ đêm, hay sáng, hay chiều
ở Mỹ, khi buồn lên thê thiết
;à cuồng điên, quay quắt, quạnh hiu
Mẹ ngóng con về hiu quạnh quá
sân nhà đã đổ lá hôm qua
sàn nước cầu ao đà xuống thấp
mấy mùa con vẫn biệt mù xa
Bởi ngóng con về mà tóc trắng
mấy năm mấy tháng mẹ mong chờ
mộ cha mấy độ con chưa dẫy
vạt nắng hanh vàng sao bơ vơ
Ba năm, năm năm, rồi bảy năm
con ở tù như án chung thân
hắt hiu mẹ tựa vầng trăng mỏi
không chiếu chăn cho một chỗ nằm
Mẹ ngóng con về sau đám khói
mù khơi gió tạt cuối hiên khuya
hiu hắt điêu tàn vầng trăng lạnh
thân cò bao sớm nắng chiều mưa
Con xa nhớ mẹ lòng chát đắng
như trái trâm khô thuở thiếu thời
tượng đá quê nhà in dáng mẹ
suốt đời còn lại nỗi buồn rơi
này mẹ. này em
Chẳng nhớ ngày nào tháng nào
Đi qua vùng đất máu chảy
Máu từ bàn chân mẹ bàn chân em
Những vết máu từ ngày tháng năm đó
Mẹ chạy bộ từ quán rường chiên đàn tam kỳ đà nẵng
Chạy theo đứa con phiêu lạc nơi đâu mẹ nào biết
Có thể nó ở trên núi cao trong rừng rậm
Cũng có thể nó theo tàu xuôi nam rồi há
Mẹ chỉ có đôi tay gầy gò ôm lấy mái đầu trần
Mái tóc mẹ khốc khô vàng khè xơ xác
Mẹ chạy dưới trời đạn bom nổ trên đầu chớp giựt
Bom đạn bắn ra từ trực thăng từ phản lực từ bà già
Chúng nó quần qua quần lại trên đầu đám người lóc ngóc chạy phía dưới
Rồi tuôn xuống hàng tràn liên thanh xối xả
Mẹ và dân và địch trộn lẫn nhau
ai biết ai đâu mô nà
Cũng có thể đạn trên núi bắn xuống
Pháo một trăm ba mươi ly dội từ suối đá quế sơn việt an thường đức
Hay những khẩu thượng liên núp trong các tàng cây rậm bên lề đường
Xả vào đám lính đang chạy táo tác phía dưới
Lính và dân đâu có phân biệt mô nà
Mẹ chẳng quản chẳng sợ chẳng run chân
Cứ hướng đằng trước mà chạy
Chân mẹ rách toang máu chảy đầm đìa
Mẹ nhìn ra đà nẵng nơi (có thể) có đứa con mình đang là lính
Mẹ phải tìm ra nó ở đâu
Để mẹ dang đôi cánh tay ra
Che chở...
Mẹ chân trần chạy qua hà lam hương an bà rén
Mẹ chân trần khô nẽ chạy qua cầu đỏ cẩm lệ ngã ba cai lan
Mẹ nhìn một đà nẵng hỗn loạn bổ nháo nhào tan hoang giập dẫy
Con mẹ ở đâu con mẹ ở đâu
Mẹ nhào ra ngoài biển
Nơi mẹ biết có những đoàn tàu ra khơi
Phải tìm đến nơi có đứa con của mẹ
Mẹ bu lên giây thừng
Lửng lơ giữa trời giữa nước
May mà mẹ bám được thành tàu
Rồi mẹ trôi theo đoàn người
Di tản
Đi như là trôi
Mẹ áo rách
Chưn cũng rách tươm
Máu chảy đỏ ngầu
Mẹ lang thang giữa sài gòn
Con mẹ ở đâu ở đâu
Này em
Em chạy đi tìm chồng trong ngày tao loạn đó
Em chạy qua an hải
Cũng đu bám lên tàu
Cũng bị té sấp nháo nhào xuống nước
Dưới chân em ba đứa con lau chau lách chách
O oe khóc đòi ăn đòi bú
Con khát sữa đã mấy ngày nay
Vú em khô rang cạn kiệt
Em đi tìm chồng
Con đi tìm cha
Băng qua vùng lửa đạn
Băng qua những tên lính rằn ri
Cầm súng liên thanh
Nhắm bắn bất cứ ai
Đạn đã lên nòng sẳn sàng nổ sảng
Rồi em
Lê lết nơi bến tàu phan thiết
Lếch thếch dẫn ba con đi bộ dặm trường
Nhắm mắt nhắm mũi đi trong ngày khô hạn
Trong đêm tối mịt mùng
Trong cơn hốt hoảng
Chân em tưa máu đỏ
Vết cắt đá cuội trên đường bén ngót
Em nhìn về phương nam
Anh ơi anh ơi
Này mẹ này em
Cùng bàn chân tưa máu đỏ hằn sâu
Vết cắt xé da xé thịt
Mưng mủ bốn mươi bốn năm qua
Bây giờ mới vỡ ra
Trong tâm thức anh hiện hữu
Mẹ bây giờ đã mất
Em thì xa như chiêm bao
Chỉ còn trong giấc mơ ngày xưa cũ
Của bốn mươi bốn năm qua
Trong ký ức hồi sinh
Này mẹ này em
Có nói cũng không cùng
Phải không
Yêu dấu!
(Cho ĐTTT, ĐTPY)
Đã bước qua những chặng đường khổ hận
Đã bước qua những ngày tháng đắng cay
Ta mới ngộ tình không là trái cấm
Mà chính Em là những vần thơ hay
Em trái chín hồng tươi vừa trổ nụ
Em xuân xanh ướt rượt tóc lụa là
Anh đến bên em quỳ bên góc chiếu
Cùng hát câu tình tự rộng bao la
Nếu em nói tình kia chưa lụn tắt
Sao anh yêu nồng cháy đến bây giờ
Xin thú thật lòng anh đà lạnh ngắt
Giờ trải mình trên hoa gấm và thơ
Anh mơ ước những vồng hoa trổ nhụy
Trên quê tình yêu dấu của ta xưa
Giấc mơ ấy cứ tưởng là trong mộng
Nhưng là em yêu dấu buổi chiều mưa
Những chương yêu không có phần điều lệ
Chỉ là lòng trải rộng cõi phù vân
Đời mấy chốc mà ép gò giấy mực
Lòng ta nay dựng lại một căn phần
Em yêu dấu, đời trăm năm thoáng chốc
Có gì đâu những hệ lụy buộc ràng
Ta thất thố nhìn em cùng cơn nắng
Và mùa xuân đang chờ bước em sang
Em yêu dấu, mùa sau như mùa trước
Dấu hài son còn in đậm chân người
Vườn tình ái anh dang tay đón nhận
Em như loài bạch tuộc cuộn quanh tôi
Em yêu dấu, anh không nhìn sau nữa
Những ngày qua đã bỏ phía bên kia
Anh đón đợi em trong ngày nguyên thủy
Cõi hồng hoang nhảy múa đó, em kìa!
Em yêu dấu, cỏ cây thơm giấy mực
Bởi em đan những vần điệu ngời ngời
Khi em đến ta lật trang sử mới
Là thiên đàng hạ cánh đón em tôi
Em yêu dấu, ngày trôi qua rất vội
Không quay đầu vọng tưởng một điều chi
Hãy hứng lấy tình ta đang kết trái
Trổ cùng hoa khai nhụy tuổi xuân thì
Em yêu dấu, nắm tay anh thật chặt
Hứng hương thơm ngào ngạt tỏa từ em
Anh dừng bước trăm năm vườn cổ tích
Cuộc uyên ương đậu lại giữa môi mềm
(gởi Kim yên và học trò Lý Tín 1966-68)
Sân trường xưa giờ đã đổi thay nhiều
Bầy chim sẻ không còn trên mái ngói
Trường xanh xao, tiếng hát, lời ca dao
Nổi nhục nhằn của tuổi trẻ trên vai
Em hãy học bài thuộc lòng năm ngoái
Áo dài Việt Nam trong trắng hoa cài
Ngày trở về với phấn trắng bảng đen
Bài chinh phụ ngâm một lần thầy đã giảng
Thiên đường xưa vàng úa tận bao giờ
Đậu trong vườn cho tuổi mộng em cao
Xin một phút đứng bên lề cuộc chiến
Với niềm thương yêu một sớm mai nào
Buổi lâm hành thầy chỉ có bấy nhiêu
Sân trường cũ xin nhường cho em đó
Đạn còn reo ngoài cửa sổ mỗi chiều
Đà Lạt 1970 (Tạp chí Khởi Hành)
(viết cho con gái Trần Yên Đông Nghi)
Em áo xanh, em áo hồng, rất nhẹ
Đi giữa phố phường đẹp tuổi hoa niên
Em bước xuống mùa xuân mềm tơ lụa
Em là chim, là bướm, của trăm miền
Đem tin vui bề với mọi nhà
Như làn nước tràn qua cát nóng
Hy vọng thơm đầy ắp hương hoa
Buổi sáng nắng lên em ra đường vội
Em đến từng nơi chia ngọt xẻ bùi
Em cất lời ca cùng Xuân đến sớm
Tiếng chim đầu cành cất tiếng trong veo
Cô gái ngân hàng đứng bên đầu ngõ
An ủi người già bớt nỗi gieo neo
Em mang nụ cười về chốn thênh thang
Này em, con chim nhỏ ngoan hiền
Hót véo von trên cánh đồng mùa hạ
Anh, trái chin vàng ươm, em rất lạ
Khảy mỏ vào lịm ngọt mộng mơ em
Bay la đà trên ngàn cây nội cỏ
Anh, nhụy ngon, nên em đừng bỏ
Hãy ghé vào, cho anh được, thưa em
Bước em qua còn thơm lựng câu cười
Hồ mộng tưởng, nên anh đang nuôi mộng
Mùa thu về vàng ruộm tuổi đôi mươi
Hiền như đất, hiền như khoai, quê kiểng
Hiền cũng như em, áo dài, guốc mộc
Mình sẻ chia nhau hệ lụy một đời
Mấy mươi năm, em vẫn còn nhỏ xíu
Sài Gòn của tôi những năm sáu mươi
Những hàng me xanh ở khu trường luật
Lá rụng bay đầy hồn tôi xanh tươi
Như màu xanh áo em đang mặc
Xư đạp chạy qua hàng cây trứng cá
Hẻm Lê văn Duyệt, hẻm Thoại Ngọc Hầu
Đi dạy kèm, trả đời cơm áo
Quán cốc cà phê bên góc giảng đường
Khói thuốc lăn tròn, đời ta lăn lóc
Em đứng xa nhìn như một bức tranh
Ra đường áo bay rợp trời mùa hạ
Phố khuya đi về hồn tôi lãng du
ứ đầy trong lòng mộng xnha ươm quá
Mai Thảo thân quen, Nguyễn Đình Toàn khách lạ
Dáng ai trên đường cũng nghĩ là em
Hóa thân ta là nhân vật đó
Trả lại em yêu, một thuở quen người
Ơi dáng em xa như tranh cổ tích
Sài Gòn mưa, Sài Gòn nắng biết không
Tôi và Sài Gòn một thời biết yêu
Sài Gòn và tôi một thời lính tráng
Dù trăm, ngàn năm, tôi vẫn yêu người
Em đến thăm anh trong chốc lát
Trời bên ngoài đổ cơn mưa
Mưa rất dày, mù mịt
Anh làm sao giữ được em
Hôn mắt em sâu thẳm
Hôn cánh mũi em dọc dừa
hôn cả người em thơm ngát
ở đâu cũng thấy em ngời sáng
cả vườn đời anh nở rộ
những đóa hoa hồng thắm
bỗng dưng em xa lắc
bỗng dưng em mịt mù
như cơn mưa và dứt hạt chiều nay
Bây giờ anh mới hiểu
Có, phải không em
Dù em ở cách một đời riêng
Em xa lắc
cho N.T.M
Huớ em tôi! Ta gọi em trong tim
Trời đất bên ngoài nghe rất lạnh
Em bên ta mà ta mãi đi tìm
Tìm hoài hủy - những chiều mưa nắng dội
Huớ em tôi! Ta đang trong chiêm bao
Đời lãng du qua một chốn nào
Nắng gió se lòng sông cạn mạch
Ta trở về tìm, em ở nơi nao?
Huớ em tôi! Ta đi cùng trời đất
Gió mưa thê thảm một đời dài
Em bên ta mà ta không biết
Lận bên mình một nỗi tàn phai
Có phải em trời đất cho ta
Bằng ngôn ngữ riêng em lặng nín
Em quanh ta như bóng với hình
Em bình yên một lòng quấn quít
Em có phải nàng Châu Long trong truyện kể
Vẫn in hình như chiếc bóng chiều hôm
Ta mãi mê những phù vân lãng tử
Khi ngoảnh lại nhìn chỉ còn ...là em
Huớ em tôi! Một lần thôi, em nhé
Đời rất tròn, muối mặn với gừng cay
Em hãy hiểu anh vẫn còn "rất bé"
Em còng lưng gánh chịu một đời dài
Anh trở về cùng em chiều xanh ngắt
Và hiểu ra mình đã quá mê hoang
Những viễn mơ chỉ là cơn gió giật
Biển trời xanh là em đó hiền ngoan!
Huớ em tôi! nhìn ra anh, em nhé
Sẽ yêu em cặm cụi những ngày sau
Và mãi mãi trong căn nhà nhỏ bé
Giữ trăm năm hình tượng của muôn màu
Huớ em tôi! Tôi gọi tiếng Yêu Người.
Tôi nghĩ mùa mưa ở Huế nồng nàn như đêm hợp cẩn
Bởi vì cái lạnh tê da ngoài Huế cho ta cảm giác ái ân
Ngợp mắt buổi chiều đi dạo phố Đông Ba
Không có nghĩa gì hơn đêm bơ vơ giữa thành phố
Giữa mưa, không có người tình
Và người tình thì cô đơn
Còn Huế thì im lìm quá đỗi
1971 (tuần san Khởi Hành)
(trích đăng lại từ Thơ Miền Nam thời chiến, tập 2, Trần Hoài Thư)
Có thể là tôi trở thành kẻ lạ
Trốn thoát khỏi lòng em, cố nhân
Cơn mưa cũ xóa nhòa son trên má
Em nhìn lơ như nhìn chỗ thinh không
Năm mươi tuổi cách ly miền thơ ấu
Trong trí nhớ tôi ngày bò, trườn, lật, dậy
Mù xa, mù xa…miền phương đông
Đất thì im lặng tiếng, mịt tăm
Nên lời mẹ đã ngút ngàn phơ phất
Bỏ mình tôi cùng đá cuội, lăn tăn
Mệt nhoài tôi đứng lặng, thư phòng
Nhìn quanh quất đâu dấu hài, tịch mịch?
Dấu hài em lặng mất giữa dòng
Không thấy ai, hú gọi tôi về
Còn lại con…con còn đang cất vó
Hồng ân chưa cập bãi sông mê
Nên còn lại tôi, chỉ một tôi thôi
Vì em, biển, và tôi, là cát biển
Lũ dã tràng kia, se, cũng lỡ, bồi
Tình thất tán khi em quay đi
Lòng tham vọng rập rình quá đổi
Cơn lốc bão tràn qua bùng thổi
Giăng lưới tình quỵ ngã, đôi khi
Cũng có lúc tôn em là thánh
Lúc lòng anh bề bộn trăm chiều
Anh quỳ giữa vô cùng ảo ảnh
Để lòng mình mỏi gối cô liêu
Ta đã qua những chiều vô vọng
Bến bãi buồn xe đậu lan man
Con nước lớn nước ròng lọng cọng
Tìm xanh xao nghìn nghĩa điêu tàn
Cũng có lẽ lời anh vụng dại
Không hay ho như kẻ gọi mời
Và chợt thấy một trời tê tái
Bủa quanh mình đôi mắt xa khơi
Ta lọt lưới mà thản nhiên sống
Nhưng trong tim còn đọng tên người
Thế là chỉ còn là hình bóng
Mùa yêu em, như nước chảy xuôi
Cho tôi được ngủ nhà đêm nay
Cho tôi ngủ nhà một đêm rồi mai đưa tôi đi đâu cũng được
Bao nhiêu tháng bao nhiêu năm
Tôi sẽ xa thành phố xa mái tóc em xa những đứa con yêu dấu
Hãy cho tôi ở nhà đêm nay
Không còn gì để van xin
Sao đẩy tôi đi quá xa như vậy quá xa như vậy
Hở chiến tranh loài người
Ba sẽ làm ngựa cho con phi nước kiệu
Con đâu biết một đời ba làm ngựa
Một thời của Việt Nam loạn ly
Ba sẽ làm ngưa cho con suốt đời nhưng ba không là ngựa cho mọi người
Tiếng cười các con trong như thủy tinh
Làm sao ba quên được
Rồi ngày mai ngày mốt và những ngày sau đó
Ba sẽ ở một tiền đồn xa xôi nào đó
Thật ngoài tầm nhìn của con, của mẹ, của nội ngoiaj
Con không bao giờ biết
Không ai có thể biết được
Một đời làm lính thú như ba
Để nghe hơi thở của vợ, của con mùi nước tiểu
Âu yếm nào trên môi
Hãy cho tôi một lời xin nhỏ
Chỉ một lần thôi
Đã từ lâu ba hằng nhớ các con
Như đã khóc cho mình.
1972 (trích lại từ Khởi Hành)
Mắt ướt chiều heo may
Em vội choàng áo ấm
Đà Lạt mùa lập đông
Trời hôm nay rét đậm
Ngẩn môi cười một dạo
Nắng vàng rưng thuở nào
Tiếng nhạc vàng đâu đó
Môi hồng như hoa dại
Tuổi hồn nhiên đâu rồi
Ta suốt đời chin mỏi
Cõi hồn ta lay động
Đồi núi đứng nhìn trông
Hút mù khơi cánh mỏng
Tan trong chiều chia biệt
Đà Lạt vẫn mù sương
Ta trông mòn tưởng tiếc
Hãy mỉm cười như thể
Có lòng anh chung quanh
Có lòng anh bên cạnh
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
(ca dao)
Mẹ tôi xưa quê sao là quê
Già ơi là già
Mới tuổi bốn mươi mà da mẹ đã nhăn
Mặt mẹ đã đầy tàn nhang lấm tấm
Ngực không còn căng
Vú không còn sữa
Mẹ ra đồng tát nước
Làm cỏ ruộng sâu
Cày bừa ruộng cạn
Chân trần khô hạn
Suốt đời không phút nghỉ ngơi
Mẹ nuôi heo, nuôi tằm
Mẹ bắt ốc mò cua
Mẹ bán thuốc rê chợ mai
Mẹ bán trà đá chợ chiều
Mẹ ngồi bệt dưới đất
Trải bên đường tấm nhựa ni lông
Mời ông đi qua
Mời bà đi lại
Dáng mẹ liêu xiêu
Trong bóng chiều nhập nhoạng
Ngày chiến tranh
Mẹ theo cha tản cư
(Ơi những người mẹ trong chiến tranh
Ở một vùng xôi đậu)
Bên nào cũng đầy quyền uy
Đầy súng đạn
Đầy mã tấu dao găm
Chực chờ đâm chém
Băm vằm nhau ra từng mảnh
Dù không biết mặt nhau
Không hận thù
Chiến tranh ác độc
Lùa mẹ từ quê xuống tỉnh
Mẹ không còn một tấc đất trong tay
Mẹ quay quắt sống
Kham khổ sống
Trong khu nhà tranh rách nát
Đọa đày
Mẹ buôn gánh bán bưng
Kiếm từng đồng bạc cắc
Mẹ như con gà mái xòe cánh ra
Che chở cho con
Khi gặp diều hâu đáp xuống
Diều hâu
Là súng đạn
Là bom napal
Là mìn nổ chậm
Là hỏa tiễn
Là tiểu liên AK
Là M16
Là mìn Clamore
Là chực chờ giết chết
Những người dân
(Ơi những người dân quê khốn khổ)
Da mẹ sần khô đen cháy
Ốm như que tăm
Dáng đi lúc nào cũng như chạy
Lúp xúp
Lúp xúp trên đường đê
Lúp xúp trên cầu gò ông Đốc
Lúp xúp trên đập Lạnh, đập Trà Thai
Lúp xúp trên đường ra ruộng gò Duối
Mẹ đi mà như chạy
Lúp xúp
Như cuộc đời mẹ
Không mỏi mệt
Không nản chân bon
Mẹ chạy đông chạy tây
Chạy nam chạy bắc
Chạy suốt đời
Chỉ lo một việc
Nuôi con
Mẹ tôi là vậy
Suốt một đời
Cặm cụi
Cặm cụi
Cho con
Ngồi buồn nhớ mẹ
Nhớ rơi nước mắt
Nhớ đến não lòng
Nhớ quay nhớ quắt
Mẹ ời, mẹ ơi!
|
Miền thơ ấu |
|
Ta
qua những xứ cùng miền Bước
chân phiêu giạt trên triền lá khô À ơi
con nước theo mùa Ru
tình ời ợi gió lùa trong cây Em
qua ta thuở thơ ngây Ta
qua em, thuở bướm đầy vườn chim Mưa
bay ngọc nát mưa chìm Lòng
phu du nhớ hoa tim thuở nào Miền
ta có nắng hương cau Miền
em có mái tóc màu khói hương Ơi
em còn nhớ còn thương Miền
thơ ấu cũ hỏi đường tìm nhau |
tặng Trần Thế Phong, Nguyễn Văn Điều, Mạc Phương Đình, Lương Quang Bình,
Thành Tôn, Phạm Phú Minh và Ngô Thanh Mỹ
Buổi sáng dậy rất sớm
Chăn gối còn vị nồng
Trời hôm nay se lạnh
Muốn ôm choàng lấy em
Mà em còn mê ngủ
Thôi mình ta dậy đi
Ngó dáo dác quanh giường
Hít đầy hương vị ấm
(Từ lòng (g) em tỏa ra
Muốn vục đầu vào đó)
Ngày này ngày sinh ta
Ư những tháng năm dài
Cuộc hành trình choáng váng
Ư những tháng năm dài
Cuộc hành trình loãng moạn (lãng mạn)
Ngày này sinh ra ta
Mẹ oằn lưng rặn đẻ
Tiếng khóc bỗng vỡ oà
Ta ra đời rất nhẹ
Ngày ta sinh trong bọc
Bà mụ xé cái bao
Nói cái thằng đẻ bọc
Đời rồi sẽ sướng sao!
(Bà mụ cắt núm rún
Lấy lưỡi hái, làm dao)
Sướng làm sao không biết
Nhưng đã từng tù đày
Nhưng đã từng bò lếch
Từng làm thân thồ người
Từng cu li hạng bét
Rún ta giờ ở đâu?
Trên quê hương có phải
Tên gọi là Quán Rường
Mang màu trời tê tái
Cha ta giờ ở đâu?
Bên cầu gò ông Đốc
Mẹ ta giờ ở đâu?
Trong góc khu gò Trai
Còn ta ngồi quạnh quẽ
Bên hiên đời tàn phai
Có phải là dâu bể
Sao lòng nghe mệt nhoài
Nhưng ta lại có em
Hơi hướm trầm cổ tích
Cùng ôm ta hằng đêm
Giòng sông đông tuyệt đẹp
Và ta lại có con
Những đứa con như suối
Róc rách bên tai ta
Lời yêu thương dịu ngọt
Và ta lại có anh
Và ta lại có chị
Và ta lại có bạn
Bạn văn cùng bạn hiền
Choàng cho nhau hơi ấm
Sao không là niềm vui
Hạnh phúc là có thật
Quanh quẩn ở bên mình
Tìm đâu ra, xa ngái?
Vẫn nhớ hoài loài cỏ hoa ven suối
Lúc em qua của thuở bước vô đời
Nhớ xôn xao cái nhìn em đắm đuối
Bấy nhiêu năm sương khói biệt tăm hơi
Đôi mắt tìm đau đáu tuổi thơ qua
Ta đã dựng một căn nhà ven suối
Sống tịch liêu chờ đợi bóng trăng tà
Gặp lại nhau trong hương khói điêu tàn
Có thể là em cũng là không thể
Em xa xôi mòn mõi dấu thiên đàng
Đã bao lần vẫy gọi giấc mơ xưa
Ngày tháng lụn giữa một trời mộng ước
Em có tìm ra được dấu chân chưa?
Xôn xao vàng ửng hiện dưới hiên mây
Nhặt được từ tâm từ em
Cơn mưa mùa hạ êm đềm lướt qua
Nhặt giọt mưa mát lạnh vai
Tơ như gối nỏn tình lai láng gần
Nhặt từ thân thể thanh tân
Có pha hơi ấm căn phần em trao
Chao ơi một thuở hồng đào
Vườn tơ lụa cũng đón chào ngày xanh
Nhặt từ em chút gian nan
Thân như nguồn cội đa mang sớm chiều
Nhặt từ em một chữ yêu
Cơn mơ tình ái còn phiêu linh hoài
Thôi thì thắp đuốc tình lơi
Thắp cho tôi ngọn đèn dầu hắt hiu.
(Cho ngày 20-12. Cảm ơn các bạn đã chúc mừng TYH)
Hãy thổi tắt dùm ngọn nến vàng
Cho qua cơn bão giông ngày ập tới
Khai sinh ta, trở lại tháng ngày vui
Lửng lơ trôi trên dòng sông chảy mãi
Khai sinh ta, trở lại tháng con người
Bắt đầu niên kỷ xanh diệu vợi
Ta khai sinh ta, về với nụ cười
Dù vì em, héo khô ta một dạo
Nay cõi tình xanh bay đậu trong tôi
Trên vuông chiếu em trải mềm dưới gối
Mùi gối thơm, ngải cứu của đời
Bừng tỉnh những mộng đầy huyễn ảo
Bừng mắt trông vời vời nghiệp kiếp
Cõi ngàn xưa gầy dựng cơ ngơi
Mắt đắm em trùng trùng điệp điệp
Với cơ man phù thủy quanh tôi
Em phù thủy, nên (ta) đành mắc đọa
Ta phù sinh trả Nghiệp cho người
Gặp gỡ nhau cuối trời xa lạ
Ràng rịt đời bằng sợi chỉ trời ơi
Mai ta sẽ bước ra và sẽ khóc
Tiếng o oe âm điệu khai mừng
Ta quẳng gánh giữa muôn trùng khó nhọc
Khai sinh ta làm lại cuộc con người
Em có phải? (em sau hay em trước)
Em là Em anh gầy guộc đi tìm
Và bỗng thấy bên góc đời đơn độc
Có em nằm vuông chiếu trải quanh tim
Góc trời ấy anh cùng nằm xuống chiếu
Trời bỗng dưng tỏa sáng ánh dị thường
Khu vườn nhỏ với kỳ hoa dị thảo
Ta cựa mình ôm ấp dáng người thương
Đó là những đêm ngời trăng loáng bạc
Trời bên em sáng đượm một mùi hương
Con cá quẫy dưới mặt hồ ngọc thạch
Anh mềm trong hơi ấm của môi hường
Mai khai sinh ta những vần thơ mới
Có em cùng đứng đó tựa bên hiên
Ta huýt sáo kêu con người trở lại
Vui cùng ta trải ấm khắp mọi miền
Huớ em tôi, những ngày tình với Nẫu
Những ngày tình chan chứa nụ hương quê
Những ngày tình trở về như máu thịt
Chan hòa em rộng bước dưới trăng thề
Huớ em tôi, hãy bỏ xa tiền kiếp
Nghiệp xưa anh đã trả hết nợ nần
Vay ngắn hạn giữa bộn bề trời đất
Xin ta cùng tay ngoéo chớ phân vân
Huớ em tôi, mùa xuân xanh lại đến
Riêng một góc trời ta sống cùng nhau
Vuông chiếu em và tôi cùng vá lại
Khâu cho lành những vết tích thương đau
Huớ em tôi, ngày mai anh sinh ra
Anh dài hơi lên tiếng huớ con người
Loài người đã dang tay ra nhận lấy
Hình hài anh như thuở mới ra đời
Huớ em tôi, không quay lui lại nữa
Chỉ còn nghe thầm thĩ tiếng chim uyên
Đang đậu giữa vườn uyên ương mộng thực
Và bài ca tình tự của chim hiền
Loài chim lạ, anh và em đó nhé
Ta cùng nhau ngậm ngải để tìm trầm
Trầm hương ngực em, ngải vai anh rộng
Ta hòa mình trầm ngải một đời nhau
Ta hòa mình trầm ngải suốt đời nhau...
Đê đầu lạy tạ cố hương
Ta quay lại những đêm trường quê xưa
Chập chờn trong giấc ngủ trưa
Quán Rường ơi! Ta cùng mưa ướt nhèm
Đây gò ông Đốc cùng em
Cởi trâu tắm suối - suối Sầu Đế ơi!
Sao ta gan ruột bời bời
Nhìn mây tám hướng lòng phơi ráng chiều
Nhớ xưa chân bước liêu xiêu
Nghe câu hát mẹ trong chiều ca dao
Rước em về tắm sông đào
Lòng neo cố xứ lòng chao chát buồn
Đê đầu lạy tạ cố hương
Cho ta ngắm lại áo hường em qua!
Mẹ đẻ con vào mùa đông
Trời căm căm gió rét mướt
Miền trung mưa dầm tháng chạp
Gió lạnh buốt đỉnh đầu con
Con nằm oe oe chỏng tre
Tấm phên thưa che mỏng quá
Bếp lửa không đủ than hồng
Một ngày sinh trong giá lạnh
Mẹ sinh con vào mùa đông
Trời thường có mưa hay bão
Từ biển đông thổi dội về
Báo một mùa đông dữ dội
Tiếng súng từ thành Thái Phiên
Nổ dồn tai nghe chát chúa
Thằng bé đỏ hỏn trong nôi
Đá đeo nỗi buồn thân phận
Con sinh mùa đông năm đó
Nên lạnh giăng suốt cuộc đời
Nên nhìn những trò tráo trở
Bủa vây trong cuộc hổn mang
Những trò gian manh lừa đảo
Những xập xí ngầu lắc léo
Đàn anh mặt xám như chì
Đàn anh giở trò gian lận
Đàn anh đôi môi mỏng loét
Bôi trơn như loài bạch tuột
Mùa đông vây quanh đời con
Với những đàn anh như thế
Nên con xổ toẹt cuộc đời
Xổ toẹt những trò gian dối
Chỉ còn trái tim của mẹ
Ngàn năm soi vẫn đỏ hồng
Chỉ còn trái tim của em
Cho ta yêu thương nồng thắm
Chỉ còn trái tim các con
Vây quanh đời ta rất đậm
Về đây ngó đất ngó trời
Ngó mông hiu quạnh bên đời phù hư
Năm mươi năm, một chân như
Vàng hoa tỏa rạng chút u hương nồng
Ngày sinh ta, rất mênh mông
Một bông hoa nở giữa lồng thế gian
Mịt mù hương đượm mang mang
Làm thân du tử ngỗn ngang xứ người
Về đây, ngó đất, ngó trời
Ngó vàng hoa, ngó một đời phù sinh
1997, VN
Chắc thuở ấy em yêu màu lụa trắng
Nắng trên môi che dấu tuổi ngoan hiền
Vườn sữa ngọt vàng rưng màu trái chin
Em có nghe giọt nắng nhẹ bên hiên
Như lòng em giấy bút trắng tinh khôi
Giọt mực tím rót vào lòng bối rối
Câu thơ đầu cho em thẹn làn môi
Chưa sang trang sách vở cũ bao giờ
Hoa bướm cũng đùa vui trong giấc ngủ
Tuổi thần tiên mơ mộng ngu ngơ
Cũng như anh nguyên vẹn một u tình
Con diều giấy trên trời xanh phất phới
Quyện vào lòng như một giấc mơ xinh
Mà lòng anh là buổi chợ đông người
Trong trái tim chàng như có giọt máu đen
Chảy len lỏi trong ký ức mùa đông
Anh em bằng hữu đứng nhìn chàng cúi xuống
Tuổi thơ chiến tranh chàng lớn lên
Cho em hẹn ngày sinh nhật
Cành cây xanh cũng cằn cỗi từ đó
Giọt máu đen chảy ra ngoài mặt đất
Chàng nhìn bằng hai mắt buồn bã
Đứng vịn tương lai ở dưới chân mình
Giọt máu đen trở về biển cả
Gió mùa đông chạy trên thái dương
Hơi thở chàng lồng trong buồng phổi
Những cơn mê tiếp diễn không ngừng
Chiến tranh càng buồn
Hơi thở vẫn luân lưu
Chàng đứng vịn dĩ vãng cho tương lai trôi qua
Buổi chiều xuống muộn màng từ đó
(từ tập san Thế Đứng 1970)
Cha là núi, vô cùng núi lớn
che hồn con rợp mát quanh năm
núi có lỡ nhưng tình cha vô lượng
chắt chiu đời nâng dắt con ngoan
Mẹ là biển, vô cùng biển rộng
biển hiền hòa thầm thỉ ru con
lời ru mẹ cho con yên cuộc sống
để ngàn sau lời mẹ hóa nhiệm màu
Trắm nhánh sông cũng chảy xuôi về biển
lòng con nay đà đậm đặc phù sa
phù sa mẹ là một đời lầm lủi
một đời dài gian khổ bên cha
Cha mẹ sống một đời hiền như đất
mà con xa chưa đền đáp được gì
xin tha lỗi con, như mẹ từng tha lỗi
suốt đời con còn thấy mẹ đâu.
(để nhớ ngày 5.7.1972, ngày mất mẹ)
Nhức nhối lòng ta, trời khuya khoắt
Một mình, nằm nhớ những trầm, sâu
Trôi qua, cùng nắng chiều, vụt tắt
Một mình, nằm nghe, cơn mưa mau
Nhớ thiết tha, một độ xưa nào
Bên ta, một quãng trời, đơn độc
Thân như gỗ đá, đời xanh xao
Bên ta, là một trời, ly cách
Không có ai, chung một, nỗi niềm
Không có ai, chia cùng, tưởng, vọng
Một ngày xưa, rất đẹp, trong tim
Ta loay hoay, những điều không thực
Nên suốt đời, chạm mặt, cô đơn
Chẳng ai chia, những điều bực rực
Cảm thông, như vũ điệu quay vờn
Thôi thì, trong ta, toàn ảo ảnh
Toàn mây, trời, và nước, bao quanh
Như cơn mưa, lạc vào cuối tháng
Mù khơi xa, một nỗi đọan đành
Lặng thinh nhìn quá khứ
Vò đầu ngó tương lai
Tóc tai dài đến độ
Dài ngoẵng như hình hài
Tôi đi ra đi vô
Nhìn trong gương khuôn mặt
Dấu tích chạy lô xô
Tôi nhìn tôi thắc mắc
Không thể ra ngoài đường
Không thể tụ quanh quẩn
Chỗ này hay chỗ kia
Tôi nhìn tôi hắt bóng
Giá như đi về phố
Cho vơi bớt nỗi buồn
Giá như đi về biển
Cho tan đi cô đơn
Giá như đi về núi
Núi có nghe lời chăng
Có phải mình hóa đá
Chắc đá ghi vết hằn
Còn không xe thổ mộ
Trong cuộc đời trầm kha
Còn đâu là vết tích
Còn nơi đâu là nhà
Tay, chân, thân... tạm trú
Trở về ta với ta