Thơ Trong Sương Sớm
Bình minh thân hữu phồn vinh
Hoàng hôn ngóng Bạn, lạnh tanh, ơi buồn!
Ngẫm ra đời một ván tuồng
Trà khan, Bạn vắng, lẽ thường thế nhân
Buồn tênh thơ lại gieo vần
Nàng Thơ muôn thuở trắng ngần Huệ, Mai
Cảm hoài ai viết! gửi ai?
Trăng treo đầu núi u hoài biển xa
Trăm năm vẫn cõi người ta
Một vòng như huyễn la đà cõi tôi
Thơ lên cao vút đỉnh trời
Thiên Hà thăm thẳm chơi vơi... tiếng thầm
Tiếng thầm còn mãi vọng âm
Nắng Bồ Đề trải chữ Tâm sáng ngời
Còn Thơ vẫn đấy lơi lơi...
Đem chia thiên hạ nghe đời hoan ca
Chiêm bao nửa giấc nhạt nhòa
Tỉnh ra chợt thấy Mai hoa nở vàng
Thơ trong gió sớm thênh thang
Thơ trong tâm thức dịu dàng nắng mai
Có Thơ làm Bạn, Vui rồi,
Có Thơ là lãi ta cười với ta
Thủy chung Thơ mãi mượt mà
Thủy chung Thơ mãi cùng ta, Bạn Hiền
Vào Thơ ai trải niềm riêng
Vào Thơ ta quẳng ưu phiền thả xa
Thơ trong sương sớm lụa là
Đem chia thiên hạ ngát Hoa Ân Tình
Thơ Trong Sương Sớm long lanh...
Tuệ Nga
Hồng Thành Oregon, Ngày 2 Tháng 8, 2010
Hỏi Mây
Mây bay, mây có biết đâu bờ?
Có nhớ nơi nào bến nước xưa?
Có nghĩ tình đời xa cách mộng?
Có hay chuyện thế nhạt nhòa mơ?
Có trông biển biếc đầy vơi sóng?
Có thấy vườn thanh thưa vắng thơ?
Có ước mong gì trên cánh mỏng?
Có thương, có tiếc, có mong chờ ???
Trùng Quang
Kính họa bài “Hỏi Mây”, Thơ Thi Sĩ Trùng Quang.
Thư gửi về đâu! hỡi bến bờ...
Mang mang hồn vọng chốn quê xưa
Một giòng Trăng bạc đêm vi diệu
Mấy đóa Lan rừng cánh ảo mơ
Gối Mộng hương quan mùa gió nổi
Ru Thơ trầm tích, ngát đường thơ...
Thời, Không ai hỏi ? chiều cô tịch!
Mà Mộng mà Mơ... để đợi chờ....
Tuệ Nga
Hồng Thành Oregon, Vào Hạ 2010
Trang tặng Cơ Sở Thi Văn Cội-Nguồn
Đã từ bác ái hài hòa
Thơm Hương Dân Tộc, mượt mà từ chương
Cội-Nguồn Văn Hóa Đông Phương
Việt-Nam hào khí kiên cường là đây,
Việt-Nam hẹn có một ngày
Bốn phương về hội, tiệc bầy đoàn viên
Tin Yêu, trải khắp ba miền
Cờ Vàng lộng gió con thuyền hồi hương
Việt-Nam hưng thịnh phú cường
Mở ngày nắng mới ngát Hương Thanh Bình
Hò ơi, câu hát trữ tình
Non sông cẩm tú lung linh nắng hồng
Việt-Nam Ơi, Vẫn Chờ Mong...
Tuệ Nga
Thành Phố Hoa Hồng Oregon, Ngày 6 Tháng 8, 2010
Những Chiều Tiếng Mẹ Rất Êm
Chập chờn sương khói thời gian
Bụi mù sa lại lang thang trở về
Trở về trên cánh đồng quê
Trở về qua giấc trầm mê u hoài
Trở về qua tiếng thở dài
Trở về qua nỗi sầu ai, tím chiều
Trở về con suối nhỏ reo
Trở về, ơi đẹp những chiều quê xưa
Những chiều nắng tắm hàng dừa
Những chiều gió nhẹ đong đưa qua thềm
Những chiều tiếng Mẹ rất êm
Gọi con, đằm thắm… tiếng hiền, Mẹ tôi
Thân thương yêu dấu ngàn đời
Mẹ ơi, lời Mẹ như lời ca dao
Cho thơ tháp cánh bay cao
Cho con lại nhớ hoa đào năm xa
Bụi thời gian, dẫu nhạt nhòa
Trong con, tình Mẹ ngát hoa tâm hồn
Trăng theo nước chảy về nguồn
Con theo Trăng sáng giăng buồm ra khơi
Con mang tình Mẹ tuyệt vời
Tiếng ru êm ả chơi vơi tiếng thầm
Tiếng thầm… còn mãi dư âm…
Mẹ tươi như ánh trăng rằm đầu non
Ơi đồng quê, lúa xanh rờn…
Ơi, núi đêm tịch mịch
Có nghe tiếng thơ ai
Trong đất trời im vắng
Ta nghe tiếng thở dài
Như tiếng than cô đơn
Của những kẻ lạc loài
Đang hướng về cố xứ
Quê Hương, từ mây phủ
Lửa đỏ cách ngăn rồi!
Ai mê ! ai tỉnh thức
Trần gian hay địa ngục
Kiếp dầy đặc u minh
Ta đi tìm lại mình
Giữa biển đời náo động
Ơi, ưu phiền cuộc sống
Ơi, khát vọng bon chen
Ta tìm gì? giữa đêm
Sóng xô bờ não loạn
Tìm một giây thanh thản
Có phải vầng trăng xa,
Xa tít giải Thiên Hà
Ơi, vầng trăng huyễn mộng
Giữa đất trời cao rộng
Ta tìm ta, tìm ai
Vẫn tiếng gió thở dài
Ơi đêm trường tịch tịch
Về đâu! sẽ về đâu!
Nhân gian Vạn Cổ Sầu
Chờ bí tích nhiệm mầu
Chờ vầng trăng huyền diệu
Như cung đàn muôn điệu...
An hòa cõi nhân gian
Ta chờ Trăng, chờ Trăng,
Chờ hoài trong tâm tưởng,
Phương nào là định hướng
Thuyền về, Bến Chân Như
Kính lạy Đấng Đại Từ
Ban cho con trí tuệ
Nghe âm vang tiếng kệ
Từ vô thỉ bao đời…
Vầng trăng nào xa xôi
Sáng ngời trong tâm tưởng
Ai mở tâm hồi hướng
Xin an bình nhân sinh
Tôi đi tìm lại mình
Giữa biển chiều sóng nổi
Tôi âm thầm… chờ đợi
Chờ đợi một Vầng Trăng
Trong tâm thức thường hằng
Là Vầng Trăng Trí Huệ…
Tuệ Nga
Oregon, Mùa Vu Lan 2009
Trìu Mến
Tôi nhìn Thơ mỉm cười
Thơ nhìn tôi trìu mến
Mình không còn cô đơn
Cuộc đời nghe ý vị
Bởi Thơ không vị kỷ
Tôi cùng Thơ mừng vui
Gió bụi bỏ cửa ngoài
Kiếp nhân sinh hệ lụy
Tôi cùng Thơ tri kỷ
Phúc duyên tự bao đời
Ơi Thơ, Thơ tuyệt vời
Chỉ có Thơ và tôi
Như vậy quá đủ rồi
Chỉ có Thơ và tôi
Có phải Đời tuyệt mỹ
Chỉ có Thơ và tôi
Tôi thầm tạ ơn Trời
Tôi thầm tạ ơn ĐờiChỉ có Thơ và tôi
Mây xanh bay ngang đồi
Mây xanh bay đầy trời
Một trời mây xanh biếc
Tôi cùng Thơ dự tiệc
Tiệc mùa Xuân nhân gian…
Ơi, Nàng Thơ dịu dàng
Đang nhìn tôi trìu mến…
Xuân Chiều Phố Lạ Nhớ Em
Tiếng chuông hòa gió mênh mông
Viết làm sao hết chuyện lòng gửi Em
Từ Ba Mươi, Tháng Tư Đen
Cây buồn cúi mặt… gió đêm thầm thì
Quê Hương nạn kiếp não nề !
Hẹn gì với Núi, nhắn gì với Sông
Tâm tình một mối bòng bong
Chiều trên đất khách… hoài mong Quê mình
Xuân nào nắng sớm bình minh
Ba Miền Quê Mẹ thanh bình nở hoa
Đàn con lưu lạc phương xa
Cùng về Đất Tổ hoan ca trùng phùng
Xuân chiều lạc phố bâng khuâng
Nhớ Em… thầm hẹn Xuân Hồng Quê ta
Nắng rưng rưng… nắng nhạt nhòa…
Tuệ Nga
Oregon, Tháng Tư 2009
Mãi Thương Nụ Cười
Kỷ Niệm Ngày Thăm Thanh Trí
Đường sang Sacto thật vui
Hương thu lãng đãng tơ trời nhẹ vương
Ơi, hàng Bông Giấy dễ thương
Đỏ hồng mang cả quê hương thuở nào
Nụ cười thương mến ôi chao,
Đã bao lâu hẹn dạt dào tình thơ
Cuộc đời thực thực, mơ mơ
Tiếng chim nào hót bên bờ suối hoa
Nắm tay Thanh Trí, ôi choa,
Bàn tay đã vẽ Tuệ Nga đây rồi
Cuộc đời đẹp biết mấy mươi
Nụ cười đầm ấm sáng ngời mùa xuân
Tranh ai vẽ phím Đàn Tâm
Thơ tôi vào Hoạ đẹp vần Liên Hoa
Cõi Thơ, cõi Hoạ hiền hòa...
Suối nguồn vi diệu ngát nhà trầm hương
Sacto chiều nắng vương vương
Đường về, sao mãi cứ thương nụ cười
Nụ cười Thanh Trí đẹp ơi,
Vui như Hoa nở vườn đời thênh thang
Đàn đâu lên phím tình tang
Người bên giá vẽ dịu dàng như thơ
Chiều lên sương trắng dăng tơ
Hồi chuông vọng giữa đời bờ Thời, Không
Bâng khuâng chiều... Gió mênh mông...
Ai đem gửi gió Tiếng lòng, tiếng thơ....
Đẹp Phương Nắng Hồng
Rất vui nhận quà Giáng Sinh
Quà Thanh Trí tặng nghe tình thân thương
Mặc cho gió tuyết mưa sương
Choàng khăn nghe ấm một phương tình đầy...
Mùa Xuân chim hót trên cây
Hoa Đào ai vẽ mở ngày Xuân Hoa
Có nhau trong cõi ta bà
Ta Thơ, Bạn Họa tuy xa mà gần
Cảm Ơn Bạn, tấm tình chân
Hương xuân lãng đãng, hương trầm bay bay...
Biết đâu mình sẽ có ngày
Bên nhau ta ngắm mây bay ngang trời
Tách trà tái ngộ thật vui
Cảm ơn Thanh Trí nụ cười dễ thương
Thăm Anh Huyên, Các Cháu thường
Một Nhà Hạnh Phúc Đẹp Phương Nắng Hồng...
Tuệ Nga
Oregon, Tháng mười hai 2012
Mẹ về! Mẹ đã về rồi
Chín mươi tám tuổi thảnh thơi Mẹ về
Chúng con đành phải chia ly
Ngàn năm vĩnh biệt Mẹ về non tiên
Mẹ nằm ngủ giấc an nhiên
Chẳng còn vương vấn não phiền nhân gian
Mẹ về với Ánh Đạo Vàng
Cõi Tiên Cảnh Phật thanh nhàn Mẹ tu
Hết rồi một kiếp phù du
Mẹ về bên Đấng Dung Từ Thế Tôn
Con nghe mưa đẫm trong hồn
Con nghe tiếng Mẹ tự nguồn suối xưa
Tiếng yêu thương, tiếng nhặt thưa
Thương con, thương cháu, bao mùa khôn vơi
Mẹ về ! Mẹ đã về Trời
Cõi Trời Tịnh-Độ, Mẹ vui cảnh nhàn
Nhớ thương Mẹ... nhớ không cùng...
Thuyền Mây nhẹ lướt, non bồng Mẹ tu
Mẹ về an giấc ngàn thu...
Chúng con nhớ Mẹ, đau nhừ tâm can
Nhớ thương Mẹ, nhớ vô vàn...
Đất trời như cũng mênh mang dâng sầu
Mẹ ơi! giờ Mẹ ở đâu
Tây Phương Lạc Quốc nhiệm mầu... Mẹ tu
Mẹ là nguồn Suối Dung Từ...
Mẹ trong tâm tưởng, tươi như trăng rằm
Dịu dàng như Suối Mùa Xuân
Chúng con Nhớ Mẹ, tìm Trăng gửi lời...
Mẹ ơi, thương nhớ khôn vơi...
Mẹ về! Mẹ ở cung Trời, Mẹ Tu...
Tuệ Nga
Mấy dòng Thơ Hát Ru Tình,
Ru em ngơ ngẩn...Ru mình bâng khuâng!
Nhớ em sao lại tần ngần...
Nghĩ về mùa cũ âm thầm... Biển xa...
Biển Xa, Xa tắp quê nhà!
Bóng em như khói sương nhòa... Chiều Thu
Tôi về đóng cửa Thầm Ru...
Tiếng rơi khắc khoải mấy mùa, Chiêm Bao!
Vườn sau mấy cánh lá chao
Bao nhiêu nhung nhớ... Thả Vào Lãng Quên,
Nhớ Em, Ơi Nụ Cười Hiền...
Thơ Say Thả Gió, trắng triền Hư Không!
Một Dòng Sông, Một Dòng Sông...
Dòng Sông Cổ Tích... tiếng lòng buồn tênh!
Non cao trường trượng... Mây Xanh,
À ơi, Tiếng Hát Ru Tình Thiên Thu...
Mang Mang... Tiếng Hát Chiều Thu...
Tuệ Nga
Thành Phố Hoa Hồng, Oregon, Mùa Thu
Tiếng buồn theo gió về đâu
Trăm con Suối đổ mạch sầu dâng cao
Mùa Thu xa, mùa Thu nào
Đã trôi biền biệt... đã vào hư vô!
Còn chăng họa mấy tờ thư
Lung linh tâm thức bên bờ Suối xưa...
Em ơi, mưa bụi chiều mưa
Từ mùa xa ấy, tưởng như chiều này,
Cuối trời một cánh Nhạn bay
Mang mang tâm sự trải đầy sông mưa
Trời mưa! Trời vẫn còn mưa...
Xót thân lữ khách! Buồn như chưa từng!
Cánh Chim từ buổi xa Rừng
Tiếng hờn đau vọng tận cùng trời mây
Ơi! Chiều thế sự buồn ngây
Về đâu! Mây Nổi, đã ngày vào Đông!
Tím chiều khói sóng mênh mông
Tiếng thầm... rơi rụng giữa vùng đất ai
Bâng khuâng... trạnh bước quan hoài ,
Bốn Mươi Năm, Cuộc Đổi Đời Tháng Tư!
Nghe hồn dâu biển đau nhừ...
Tiếng lòng ai gửi thiên thu mây trời
Mây trời theo gió xa khơi
Có mang đi hết ngậm ngùi trần ai!
Niềm Đau Thế Kỷ U Hoài
Lại Thơ Tản Mạn Giữa Đời Buồn Tênh!
Khói sương hư ảo hoang thành
Thương con Én lạc cuối ghềnh phù du...
Tuệ Nga
Oregon, Vào Thu 2017