BẮC MỸ MÙA THU
Lá vàng vài chiếc rớt bên sân,
Nghe tiếng thu đang đến thật gần.
Gió thổi vi vu như sáo nhạc,
Mây trôi bàng bạc tựa sông ngân.
Âm gieo cảm, luyến thương bằng hữu,
Cảnh gợi tình, hoài niệm cố nhân.
Thoáng chốc, hè qua như nước chảy,
Bốn mùa lặng lẽ cứ xoay vần.
Nhất Hùng
Gió thổi vi vu như sáo nhạc,
Mây trôi bàng bạc tựa sông ngân.
Âm gieo cảm, luyến thương bằng hữu,
Cảnh gợi tình, hoài niệm cố nhân.
Thoáng chốc, hè qua như nước chảy,
Bốn mùa lặng lẽ cứ xoay vần.
Nhất Hùng
BIẾT ĐÂU TÌM
Anh tìm cả trong rừng xưa cổ tích,
Anh tìm em qua trăm chốn ngàn phương.
Tìm em đâu trên khắp vạn nẻo đường,
Chân rảo bước mà lòng như hối hả.
Tìm nhau trên đường quê hương vạn ngả,
Anh quay về sau nửa kiếp chân mây.
Ngày tạ từ tay nắm lấy bàn tay,
Tưởng gặp lại một ngày không xa lắm
Vậy rồi quá nửa đời trong thinh lặng,
Nhớ thương em gió bấc lạnh từng mùa,
Nhớ vô vàn ngày tháng cũ tiêu sơ,
Em ngự trị trong hồn anh đằm thắm .
Bên trường cũ gốc điệp tàn quạnh vắng,
Thềm rêu xanh dấu hài đã phai nhòa.
Lạc loài ngay trên cả lối quen xưa,
Anh đứng đợi buổi sum vầy hư ảo!
Em nghe chăng đầu thôn vang tiếng pháo,
Có hay anh trọn kiếp đợi tương phùng.
Em về đâu giữa trời đất mênh mông,
Tình xưa hỡi! Còn bao giờ tương ngộ?…
UYÊN THÚY LÂM
Anh tìm cả trong rừng xưa cổ tích,
Anh tìm em qua trăm chốn ngàn phương.
Tìm em đâu trên khắp vạn nẻo đường,
Chân rảo bước mà lòng như hối hả.
Tìm nhau trên đường quê hương vạn ngả,
Anh quay về sau nửa kiếp chân mây.
Ngày tạ từ tay nắm lấy bàn tay,
Tưởng gặp lại một ngày không xa lắm
Vậy rồi quá nửa đời trong thinh lặng,
Nhớ thương em gió bấc lạnh từng mùa,
Nhớ vô vàn ngày tháng cũ tiêu sơ,
Em ngự trị trong hồn anh đằm thắm .
Bên trường cũ gốc điệp tàn quạnh vắng,
Thềm rêu xanh dấu hài đã phai nhòa.
Lạc loài ngay trên cả lối quen xưa,
Anh đứng đợi buổi sum vầy hư ảo!
Em nghe chăng đầu thôn vang tiếng pháo,
Có hay anh trọn kiếp đợi tương phùng.
Em về đâu giữa trời đất mênh mông,
Tình xưa hỡi! Còn bao giờ tương ngộ?…
UYÊN THÚY LÂM
CHIẾC BÓNG
Nắng mai vàng dậy đón chào
Bước chân lữ thứ khua rào lá khô
Đổ nghiêng chiếc bóng lượn lờ
Về đâu trong cỏi mịt mờ sương tan
Bóng ơi! năm tháng lụn tàn
Chân xiêu mong ước vai oằn huyển không
Nương nhau qua chốn bụi hồng
Vui buồn đối ẫm giao lòng vần thơ
Bến hoa nào bạn tách bờ
Để đò nhân quả lửng lơ khắp miền
Kiếp nao chung hội đồng thuyền
Hay là sơ ngộ bén duyên SỞ, TỀ
Cùng đi mốt lại cùng về
Bạn xuôi chốn củ trăng thề đợi tôi
Lời xưa buông thả lâu rồi
Đến nay chợt tỉnh nguyện thôi phiêu bồng
Nắng lên chênh chếch bến sông
Nghiêng niềm tâm sự xuống dòng nước xinh
Trải tình khắp cõi minh linh
Mai đây vắng bóng bạn mình nhớ chăng ?
TƯỜNG VY
Nắng mai vàng dậy đón chào
Bước chân lữ thứ khua rào lá khô
Đổ nghiêng chiếc bóng lượn lờ
Về đâu trong cỏi mịt mờ sương tan
Bóng ơi! năm tháng lụn tàn
Chân xiêu mong ước vai oằn huyển không
Nương nhau qua chốn bụi hồng
Vui buồn đối ẫm giao lòng vần thơ
Bến hoa nào bạn tách bờ
Để đò nhân quả lửng lơ khắp miền
Kiếp nao chung hội đồng thuyền
Hay là sơ ngộ bén duyên SỞ, TỀ
Cùng đi mốt lại cùng về
Bạn xuôi chốn củ trăng thề đợi tôi
Lời xưa buông thả lâu rồi
Đến nay chợt tỉnh nguyện thôi phiêu bồng
Nắng lên chênh chếch bến sông
Nghiêng niềm tâm sự xuống dòng nước xinh
Trải tình khắp cõi minh linh
Mai đây vắng bóng bạn mình nhớ chăng ?
TƯỜNG VY
HỎI THĂM BẠN GIÀ
Nghe bác đầu xuân tay đã run
Hỏi thăm giờ bút bén hay cùn?
Tâm trôi lãng đãng, tâm vừa lắng?
Nước sục sôi tràn, nước mới đun?
Bạn ạ, đời nghiêng cho gió táp
Người ơi, thân đứng để mưa phun
Đường trần khúc khuỷu chân không nản
Đồi nắng, sông sâu, bước chẳng chùn
Trang Châu
MẸ CON LẠCH CẠN SÔNG GẦY
Chắt chiu từng giọt cho đầy trũng khô
Giọt rơi thấm tận đáy mồ
Giọt lai láng mạch Biển Hồ đời con!
Duy Phạm
MIÊN TRƯỜNG TRÚC MAI
Chiều nghiêng bóng nắng lưng đồi,
Em nghiêng bóng nửa thân người trên tôi.
Chao nghiêng cánh nhạn lưng trời,
Em đi biền biệt nửa đời về xa.
Rồi qua bao cuộc phong ba
Tìm em vạn nẻo giang hà. Tìm đâu??
Xuyên bao nhiêu cánh rừng sâu,
Tìm theo vạn lối chân cầu nước trôi.
Trường giang chảy một dòng xuôi,
Đổ ra biển lớn, gọi người chân mây.
Sắc hương xưa dẫu tàn phai,
Nghĩa ân vun đắp theo ngày tháng trôi.
Dù bao ly cách chia phôi,
Tình xưa ấp ủ bồi hồi lòng riêng.
Em sang bến khác trăm miền,
Bến xuân, tôi vẫn triền miên đợi người.
Qua thêm vạn nẻo đuờng đời
Người xa muôn dặm biển khơi tìm về.
Ngỡ ngàng trên bến sông quê.
Chút tình xưa quyện trăng thề hương xa…
Trùng lai bên cội mai già,
Quỳnh tương xin cạn chén ngà đêm hương.
Một lần trao, một đời vương,
Thì trăm năm nguyện: Miên Trường Trúc Mai.
UYÊN THUÝ LÂM
NGƯỜI ĐÀN BÀ THÁNG CHÍN
Chào tháng Chín nồng nàn hương biển
Người đàn bà đi về phía không anh
Không gian lạ và những âm thanh
Trong gió, trong tiếng sóng và trong tận cùng tuyệt vọng...
Ở đâu, tìm đâu những ngày hoa mộng
Chẳng để làm gì chỉ để cố quên đi
Người đàn bà tháng Chín khép đôi mi
Giọt nước mắt lăn tràn lên má thắm
Tháng Chín về mà sao xa thăm thẳm
Một nghìn trùng một ngăn cách ngày xưa
Miên man nào...miên man mãi nụ hôn trưa
Người đàn bà khuỵu xuống...dấu chân trần bấu sâu vào cát...
Tháng Chín biển vỡ oà trong cơn khát
Áo mỏng khăn voan tất cả lạnh lùng
Người đàn bà cố níu kéo tương phùng
Nhưng như nước ... trôi qua bàn tay lạnh
Tháng Chín ơi...về đâu không bất hạnh
Một cuộc tình cứ thế mãi mong manh
Biển nghìn năm con sóng khát an lành
Sao thương quá người đàn bà tháng Chín!
Trần Mai Ngân
NHỚ THU XƯA
Tháng chín Hoa Đô đã chớm thu
Heo may lành lạnh gió vi vu
Lá vàng hờ hững rơi vài chiếc
Cảnh gợi niềm riêng khách lãng du
Mùa thu năm ấy lúc ra đi
Nào biết từ đây mãi biệt ly
Xa mặt cách lòng buồn não nuột
Sao em đành vội bước vu quy
Ngày dài gặm nhấm buồn ly hương
Không thể nào vơi nỗi vấn vương
Từ ấy trong tôi thu đã chết
Thu khơi nỗi nhớ, nhớ người thương
Thu này viễn xứ bước cô đơn
Kỷ niệm trong mơ mãi chập chờn
Dáng cũ hương xưa tâm vẫn tưởng
Vóc mai mùi tóc nét em hờn
Thời gian thấm thoát mấy thu rồi
Nước chảy bên cầu lặng lẽ trôi
Người ở bên trời còn có nhớ
Nơi này da diết nhớ khôn nguôi
Nhất Hùng
TA
Soi tâm bỡ ngỡ tâm cô đọng
Nhìn bóng bâng khuâng bóng tịch liêu
Như Lai dụi mắt cười hoang dại
Bên đường hoa nở dáng xiêu xiêu.
Tuệ Sỹ
THÁNG BẢY TÔI VỀ
Tháng bảy tôi về ngang lối cũ
Áo khuya chưa đủ ấm hơi người
Còn nguyên dấu tích thời phiêu lãng
Bàng hoàng theo mỗi bước chân tôi.
Nhịp đêm dội xuống hồn khuya khoắt
Chập chờn như thể giấc chiêm bao
Tháng bảy mưa dài thêm sợi tóc
Chờ em ngồi thắp ngọn bạc đầu.
Con đường thao thức ngang lòng đá
Dốc liễu ngày xưa cũng đã già
Dáng em thấp thoáng hiên mưa tới
Lá buồn che ướt lối tôi qua.
Một lần hôn phối hồn tháng bảy
Quảy gánh trăm năm cõi đi về
Để nghe mùi hương đêm lạ lẫm
Như còn trầm uất giữa cơn mê…
Hư Vô
Tháng bảy tôi về ngang lối cũ
Áo khuya chưa đủ ấm hơi người
Còn nguyên dấu tích thời phiêu lãng
Bàng hoàng theo mỗi bước chân tôi.
Nhịp đêm dội xuống hồn khuya khoắt
Chập chờn như thể giấc chiêm bao
Tháng bảy mưa dài thêm sợi tóc
Chờ em ngồi thắp ngọn bạc đầu.
Con đường thao thức ngang lòng đá
Dốc liễu ngày xưa cũng đã già
Dáng em thấp thoáng hiên mưa tới
Lá buồn che ướt lối tôi qua.
Một lần hôn phối hồn tháng bảy
Quảy gánh trăm năm cõi đi về
Để nghe mùi hương đêm lạ lẫm
Như còn trầm uất giữa cơn mê…
Hư Vô
Tháng ba nhớ Mẹ hiền từ
Gỡ thêm tờ lịch tháng tư đã kề
Tháng tư chuyện cũ lê thê
Nửa khuya nhớ lại não nề canh thâu
Tháng tư biết cất về đâu?
Mây tan nước vở bể dâu tháng nầy
Lững lơ hạc lẻ chiều gầy
Buồn đem kỷ niệm chất đầy chiêm bao!
Tháng tư mưa rớt ngoài rào
Giọt nầy nức nỡ giọt nào thở than?
Ngờ đâu một thoảng sương tan
Thù ngôi cao đỉnh dân gian hải hùng
Tháng tư gió núi lạnh lùng
Lạnh hồn nhung nhớ mịt mùng đường xưa
Ta ngồi vuốt sợi tóc thưa
Gió bay chắc khóc theo mưa âm thầm
Tháng tư cá lội mù tăm
Nĩ non đêm vắng vỉ cầm tiếng vơi
Việt Nam hởi! Việt Nam ơi!
Lệ mờ ta nước xa rời như mơ!
Nam Thảo
No comments:
Post a Comment