Nếu người thương nhìn kỹ vào cuộc đời này người sẽ thấy rằng
có một quy luật chung trong vũ trụ: mọi thứ sẽ hiến tặng và cho đi chứ không giữ
bất cứ thứ gì cho riêng nó. Áng mây cho đi bóng mát, sự thảnh thơi; cơn mưa tưới
mát cho cây cỏ ruộng đồng; cây cỏ hoa lá cho đi hương lành trái ngọt; mặt trời
cho đi ánh sáng và hơi ấm tới muôn loài và mọi thứ trong tự nhiên luôn cho đi
và không lưu giữ và thọ nhận bất cứ điều gì từ chính nó. Vì vậy cho đi tất cả,
sống vô ngã vị tha mới đúng với quy luật tự nhiên của vũ trụ.
Người không cần phải cố
gắng để thương một ai đó hoặc cố gắng làm cho ai đó thương mình. Người cũng
không cần phải cố gắng ngăn mình không ghét ai đó. Điều đó chẳng có chút ý
nghĩa gì hết! Nếu là tình thương chân thật thì không cần phải cố gắng hay chế
tác.
Thương hay ghét cũng chỉ là
trò đùa hóa hiện của bản ngã. Mình có thương hay không chẳng quan trọng bằng
việc biết mình đang như thế nào. Chỉ cần sống với cái biết trọn vẹn về tình trạng
của mình là đã đủ đầy cho tiến trình của sự giác ngộ.
Tịch tịnh không nằm ở sự
ghét hay thươn Tịch tịnh là sự vắng lặng của tâm khi không còn kẹt vào hai bờ
thương - ghét!
Nếu người chọn yêu một áng
mây bay vì sự tự tại thảnh thơi, bồng bềnh của nó thì cũng phải chấp nhận sự tự
do bay bỗng của áng mây trên bầu trời cao rộng! Nếu bạn chọn yêu một dòng sông
vì sự mát mẻ trong lành thì cũng phải chấp nhận một ngày dòng sông sẽ rời đi và
đổ về biển cả. Nếu bạn chọn yêu một đóa hoa vì sự rực rỡ kiêu sa thì cũng phải
chấp nhận cái thời khắc úa tàn rơi rụng của đóa hoa ấy. Và … nếu chọn yêu một
người vì bất cứ một điều dễ thương xinh đẹp nào, thì cũng phải chấp nhận và yêu
luôn tất cả những điều không dễ thương xinh đẹp còn lại!
Tình yêu thương khi có chọn
lựa chắc chắn sẽ mang lại khổ đau. Chỉ có lòng từ bi, vượt lên trên tất cả,
không mang lại khổ đau đơn giản là vì khi thương không chọn lựa!
Sáng nay người thương khóc
phải không? Nước mắt của người đã hoá thành những cơn mưa, giăng kín cả con
đường phía trước. Những cơn mưa rột rửa và thanh tĩnh bụi trần cũng giống như
giọt nước mắt từ bi của người làm thanh tĩnh những nẻo u mê, lênh đênh, chìm
nổi còn ẩn tàng trong tâm thức!
Từ bi không chỉ biểu hiện
trong hình tướng của những nụ cười, từ bi còn biểu hiện trong hình hài của
những giọt nước mắt!
Chúng ta thường cố gắng
quên đi những điều mình không mong muốn, cố gắng quên những ký ức buồn thương,
những nỗi đau khổ bi lụy hồng trần, cố quên người đã từng rất thương nhưng để lại
nhiều thương tổn.
Ai cũng có nhiều thứ muốn
quên nhưng duy chỉ có quên đi bản thân mình để sống trọn lòng với thực tại thì
chẳng mấy ai chịu học!
Khi người đi qua cơn giông
bão, an hay bất an, chấp nhận hay không chấp hạnh, hạnh phúc hay khổ đau cũng
chỉ là biểu hiện của thái độ ước vọng mong cầu của mình với cơn bão ấy. Nếu có
thể nhìn vào tâm bão, người thương sẽ thấy tận cùng cũng những nhiễu loạn là
bình yên.
Cũng vậy, tận cùng của khổ đau
là niềm hạnh phúc!
Có những khoảnh khắc, những
biến cố đến bất ngờ làm mình sợ! Nỗi sợ từ đâu ập tới làm mình chênh vênh! Mình
nghĩ nếu phải rời xa cuộc đời này bây giờ mình có thể thanh thản ra đi và không
luyến tiếc gì không? Rồi mình cũng nhận ra, vẫn còn thứ gì đó khiến mình lưu
luyến. Tâm còn đang âm thầm nắm giữ thứ gì.
Ngồi yên và nhìn nỗi sợ
thật trầm tĩnh: “Nỗi sợ của mình đây à?”
Tự cười bản thân, thật khờ
khạo! Cười vì thấy ra có cái gì đâu mà sợ, chỉ là em bé ảo tưởng của mình, lâu
lâu em bé ấy tới thăm, coi sống thế nào!
Mỗi người một nỗi niềm, một
hoàn cảnh, một sự lựa chọn riêng. Khi một người buộc phải lựa chọn ở lại hay
rời đi, thương hay không thương…. dù thế nào thì lựa chọn đó cũng đúng. Đúng là
đúng với thực tại nhân duyên mà họ chọn lựa tiếp xử với cuộc đời này chứ không
phải đúng hay sai với sự mong chờ và kỳ vọng của mình với họ.
Không có đúng và sai trong
một lựa chọn, chỉ là mình có thể sống an ổn với lựa chọn đó không hay để sự
chọn lựa kia trở thành vết thương tích hằn sâu ám ảnh đời mình!
Nhìn nỗi buồn với sự chấp
nhận và bao dung, nỗi buồn bỗng trở nên thật hiền, nỗi khổ đau nào cũng trở nên
thật đẹp!
Dù người có cố gắng níu giữ
những ký ức đẹp đẽ về nhau hay cố quên những vết hằn đau thương còn vương lại
thì tất cả cũng chỉ là khói sương không chạm tới được. Người dám chân chính
bước trên thử thách, chân dẫm đạp khổ đau thì trí tuệ mới có thể nảy mầm yêu
thương trên mảnh đất khô cằn của thực tại.
Chơi được với khổ đau của
chính mình, người mới gọi an nhiên!
Có những người lấy lý
tưởng, quan niệm, lề lối và chủ kiến mà mình đang theo đuổi tôn thờ để gây ra
tổn thương cho kẻ khác nếu họ hành xử trái với những tiêu chuẩn mà mình đang
theo đuổi! Chúng ta có phải đang nhân danh rất nhiều thứ và sử dụng quá nhiều
nhãn hiệu để dán lên người khác và cả bản thân mình?
Thời bây giờ, tìm được ai
đó thương một người không vì một điều gì, thật khó!
Không phải lúc nào cuộc đời
cũng đúng hẹn với mình, nhiều lúc ta bị đặt vào những lưng chừng dở dang và
ngang trái. Vì không nhìn thấy được sự thật ẩn giấu đằng sau nên mình thường
trách móc cuộc đời này sao bất công và tệ bạc! Nếu không trễ nãi và dở dang thì
làm sao những phi thường kỳ diệu đằng sau sẽ đến đúng thời trong sự vỡ oà,
không mong đợi?
Mọi cớ sự đều có nguyên
nhân tồn tại bí ẩn của nó và việc của chúng ta là đón nhận mọi thứ đến đi trong
thanh thản và mỉm cười!
Chúng ta không phải là gì
cả!
Bỏ lại hết những chức vụ
danh vọng, tài năng học thức hay nhãn hiệu thế gian lại đi! Chúng ta thực sự
chẳng có gì để nắm giữ, phô bày và thể hiện.
Chúng ta chỉ là những con
người bình thường đến thế gian này chỉ để thấy ra sự thật…!
….Người đồng lý tưởng, cảm ứng tất thành, giữa chốn nhân
gian, người không cô độc!
Người ta mất một đoạn thời gian rất ngắn để yêu thích một cái
gì, mất thêm một quãng thời gian dài để theo đuổi đạt được, mất thêm khoảng thời
gian khá dài để nắm giữ rồi chẳng bao lâu lại bắt đầu cảm thấy bình thường,
không còn háo hức như trước, chỉ khi mất đi, họ bắt đầu hối tiếc và khổ sở dằn
vặt bản thân, điên cuồng níu giữ, tìm kiếm lại điều mà họ đã từng đánh mất vì không
trân trọng. Họ lại tiếp tục loay hoay trong kiếm tìm, níu giữ, kiếm tìm...Vòng
lặp đó cứ trở đi trở lại, cho đến khi nào họ chịu buông tay...!
Thôn trang đã vào đầu mùa
sen nở, gió chở hương dạo khắp núi đồi, trời trong xanh, cỏ hoa an nhiên mỉm
cười bên tách trà sớm tối. Cúi xuống xin đại địa vài đoá sen bách diệp Tây Hồ,
ngẩng đầu chắp tay mượn núi xanh non thẳm dăm ba đọt trà non mời khách quen
thưởng ngoạn.
Ngày tháng nghiêng rơi,
thời gian rụng lãng đảng trên mái đầu lấp lánh, giữa muôn vàn sự đổi thay đầy
hư ảo, ta và người đang ngồi uống trà bây giờ, lòng đã thấy được nhau chưa?
…. Mai này, nếu vì một chữ
tình truân chuyên hay chữ duyên lận đận, có buông đôi tay rời xa nhau thì cũng
có thể an tĩnh mỉm cười. Tụ tán, hợp tan cũng do duyên nợ ân tình, nghiệp này
chẳng phải đã vay từ muôn kiếp. Người có thể đi với nhau được một đoạn đường
sinh tử, ta chẳng thể vì ân nghĩa đời này hữu duyên hội ngộ mà tha thứ và hướng
phúc cho nhau, dù đã có lần khoé mắt hao gầy, lệ đẫm đài hoa, yêu thương chưa
bao giờ trọn vẹn.
Cảm ơn người vì những khổ
đau và cả niềm hạnh phúc, lại giúp cho ta rút ngắn thêm một đoạn luân hồi,
đường đến với chân như gần hơn một đỗi. Người buông tay, đường ta đi cũng thênh
thang rộng lớn, tháng năm này bình an cũng chẳng nằm ở tay ai. Tự mình làm chủ
đời mình, nắm hay buông là do mình định đoạt.
Cảm ơn người, năm ấy đã
chọn buông tay....!
Mình thích hẹn hò với sự cô đơn! Vì trong tận cùng của sự cô đơn,
mình chẳng còn phải bận lòng về được và mất, chẳng thấy mình hay người, tịch tịnh,
an nhiên và cô độc. Nếu còn thấy gì thì chỉ còn thấy một sự đến đi lặng lẽ, khổ
đau cũng tan biến như hư không, hạnh phúc cũng chẳng thể giải bày, niềm cô đơn
này người thương có muốn cùng mình hò hẹn?
Em hãy cứ an nhiên như đoá hoa kia, cứ tự tại sáng trong, cứ
rực rỡ một lần và sống hết lòng với thực tại, khi tàn phai tới em vẫn đẹp theo
cách của riêng mình!
...Người có trí tuệ
sâu và có tình thương lớn là người đủ dũng khí ôm nhận
những nỗi đau của mình mà không phản kháng hay làm vung vãi nỗi
đau của mình lên trên kẻ khác.
Một ngày, nếu ai đó
gửi cho mình một gói quà chứa đầy khổ đau nước mắt, hãy cứ
an nhiên trong lành mà mở nỗi khổ đau ấy ra xem, mỉm cười và
gói ghém lại cẩn thận rồi cất vào nơi đâu đó trong hư không.
Đừng bận tâm hay trách móc người gửi tặng, không sao đâu,
người ta chỉ là chưa thấu hiểu thôi mà!
Tỉnh giấc giữa đêm, nỗi đau
rơi lệ khóc thương giữa màn đêm tĩnh lặng, tánh giác nhẹ nhàng đến bên cạnh,
nhìn thật sâu và ôm nỗi đau vào lòng.
“Đau à, em chỉ là ảo tưởng
sinh ra từ bản ngã! Nỗi đau nào cũng đẹp. Không sao đâu, em rồi sẽ ổn thôi
mà!”.
Đã lâu không gặp, người vẫn còn biểu hiện đẹp đẽ với bình
yên? Nếu có mệt mỏi quá thì hãy buông xuống, pha tách trà và thở
nhẹ! Phút giây này không bình yên thì chờ đến bao giờ?
...Người trong thiên hạ
thường nói với nhau về cái thú đau thương ngày cũ, vẽ suy tư bằng màu khổ lụy
hồng trần, khắc sâu vào tâm khảm bởi những nỗi nhớ thương, rồi bi lụy tháng
ngày bất định. Đừng giày vò bản thân, cũng đừng vui trong thụ hưởng, cảm giác
đau thương sẽ bạc đãi, giam hãm thân tâm trong sự hối tiếc của chia lìa. Cũng
đừng biến ở mình thành những kẻ đơn độc giữa chốn phồn hoa, lạc lối giữa hai
bên bờ mộng thực.
....Mấy ai chịu quay về
sống với cái điềm nhiên, lòng không lao xao, ý thường vắng lặng, một cánh đào
rơi trên đất, đại địa thênh thang hà cớ sợ không có chốn nương về?
... Ngoài kia mưa gió
nhiều, mệt mỏi lắm phải không? Về đây đi, có trà, có hoa vẫn cùng em bầu bạn!
.....Bên cửa thiền, hoa rơi
hoà vào ánh trăng vàng óng ánh, bây giờ và nơi đây, người cũ, trà cũ, ký ức
cũng nhạt nhòa ....!
.... Rồi thì ta là ai đây
giữa những bộn bề mất được? Giọt nắng bên trời nào rơi rụng giữa hư không ...
... Thương một người, bằng
tất cả ngũ uẩn thênh thang, ta nguyện xin cùng nhau có mặt...!
....Mai này, nếu vì một chữ
tình truân chuyên hay chữ duyên lận đận, có buông đôi tay rời xa nhau thì cũng
có thể an tĩnh mỉm cười. Tụ tán, hợp tan cũng do duyên nợ ân tình, nghiệp này
chẳng phải đã vay từ muôn kiếp? Người có thể đi với nhau được một đoạn đường
sinh tử, ta chẳng thể vì ân nghĩa đời này hữu duyên hội ngộ mà tha thứ và hướng
phúc cho nhau, dù đã có lần khoé mắt hao gầy, lệ đẫm đài hoa, yêu thương chưa
bao giờ trọn vẹn.
.... Cảm ơn người vì những
khổ đau và cả niềm hạnh phúc, lại giúp cho ta rút ngắn thêm một đoạn luân hồi,
đường đến với chân như gần hơn một đỗi.
Cảm ơn người, ngày ấy đã
chọn buông tay....!
Một đời người thực không quá ngắn, cũng không quá dài, lâu
mau hay dài ngắn cũng chỉ là ảo tưởng sinh ra từ bản ngã. Thời gian chẳng cố ý
thay đổi chúng ta, chỉ là chúng ta cố tình muốn thay đổi mọi thứ.
Giờ còn gặp nhau, bên cạnh
nhau thì cứ chân thành, vui vẻ, thấy biết nhau trong sáng tỏ. Ở ngay trước mặt
nhau giây phút này, trọn vẹn cho nhau đã là khó, huống gì hứa chuyện tương lai!
Đừng nói chuyện mai sau!
Bây giờ, ta và người đang ở
đây, là đủ!
Ôm trong lòng khối khổ đau giống như bị một viên đạn cắm sâu
trong da thịt, thời gian không thể chữa lành, chỉ có thể làm lành bề mặt vết thương
và khối khổ đau kia vẫn còn cắm sâu bên trong tâm thức. Chỉ khi chúng ta dám mổ
xẻ vết thương mình ra, dùng chánh niệm tỉnh giác để nhìn cho thật rõ để xem bản
chất chân thật của nó là gì ... khi đó khổ đau sẽ hoá thành trí tuệ. Chỉ những
ai có thể sống trọn vẹn khổ nỗi khổ đau của chính mình, người ấy mới có đủ tư
cách để nói về trí tuệ! Nắm chặt
mớ cỏ xước đầy gai nhọn trong tay, có lúc vì đau quá cũng nghĩ tới buông bỏ nhưng
lại không đành lòng, càng nắm chặt tay càng bươm rách. Đến một lúc không còn giữ
được, buông tay ra thì cũng chẳng còn gì, trải nghiệm nỗi đau, phải thật đau, đau
đến mức chẳng còn trong giới hạn có thể chịu đựng được nữa thì nỗi đau mới có
thể hoá thành trí tuệ.
Phượng hoàng lửa chỉ có thể
tái sinh, khi nó bị đau khổ đốt thành tro rồi từ đống tro tàn, nó mới có thể
tái sinh và bừng sáng...!