Tuesday, November 28, 2023

Hư Vô

 
CHẢI TÓC
Này em, nghiêng thấp đôi vai
Cho anh chải sợi tóc bay ngược dòng
Này em, cúi xuống hư không
Chải luôn sợi nắng cầu vồng trên vai.
Này em, mái tóc xõa dài
Chải trăm năm một hình hài đời sau
Này em, bước tới bể dâu
Chải chung hai nhánh cùng đau một lần.
Tóc em sợi rối lưng trần
Buông theo nước mắt trao thân vào đời
Mất nhau chưa kịp quên hơi
Đáy gương nghiêng dáng chiều phơi lụa nhầu
Buồn ngang vết xước da đau
Bóng em hóa hạt bụi đào ngây ngô
Này em, ôm sát hư vô
Chải vào hoang phế hương bồ kết xưa…
 
CHIỀU TRÊN ĐỊA TRUNG HẢI
Chợt nghe biển gọi tôi về
Tựa mây bay thấp rủ rê giấc chiều
Tiếng em từ cõi quạnh hiu
Nương theo ngọn sóng phập phều rồi tan.
Cuốn xô lớp lớp dã tràng
Hồn tôi ở trọ riêng mang kiếp người
Em như chiếc lá còn tươi
Lướt qua nhúm cát lở bồi dấu chân.
Biển xa con nước bạc phần
Núi cao chạm gót chân trần còn đau
Em dựa xuống phía bên nào
Cho vai tôi biết lao đao mỏi mòn!
Bây giờ cách mấy đại dương
Hồn Địa Trung Hải còn vương bóng chiều
Mà tôi là nhánh rong rêu
Chưa xanh lòng biển đã vùi dập em…
 
CHIỀU TRÊN SÔNG SEINE
Sông Seine chiều còn nắng
Ngày tôi đã hoàng hôn
Theo con tàu lướt sóng
Cho mặt nước bềnh bồng.
Người lạ người lạ bến
Phố xá lạ tên đường
Bước chân chưa lún đất
Đã nghe vọng cố hương.
Một phương trời xa lắc
Em đứng đợi chiều sang
Cho mây đùa trên tóc
Cho hồn tôi dã tràng.
Lăn theo một chiếc bóng
Còn loáng thoáng dập dềnh
Mà em như ngọn sóng
Tạt lở bờ sông Seine…
 
DỰA HƠI NGƯỜI ÁO TÍM ĐỂ LÀM THƠ
Buồn em xoã tóc ngang gương cũ
Thấy bóng còn quen thuở dại khờ
Tôi cũng có một thời kiêu hãnh
Dựa hơi người áo tím làm thơ.
Là thoáng mùa thu trong đáy mắt
Lần chia tay không có hẹn thề
Em đứng lặng vân vê tà áo
Đếm buồn trên từng chiếc lá me.
Tôi khắc hình em bên góc nắng
Cho còn dáng dấp ở chung quanh
Bài thơ tôi viết lên áo tím
Cả đời làm chứng tích yêu em.
Lụa là có phôi phai nét bút
Thì cũng đâu chắc dễ gì quên
Bởi khi trái tim em nhức nhối
Là bóng tôi như đã gập ghềnh…
 
EM CÓ LÀ MƯA NẮNG
Có khi trời còn nắng
Đã nghe mưa trong lòng
Có khi chiều rất vắng
Ta ngồi với bóng không.
Em thì như mưa nắng
Còn chưa biết hẹn hò
Để ta thành trang giấy
Chất đầy những câu thơ.
Tìm nhau trong tập vở
Có khi rất tình cờ
Như một giọt mực tím
Mà biếc cả giấc mơ.
Ta nương theo nhịp thở
Níu sợi tóc em dài
Bàn tay chưa vói tới
Hình hài em như mây.
Lơ lửng cùng mưa nắng
Cho đầy thêm mùa thu
Lá bay che kín lối
Đường em qua mịt mù.
Ta như là lữ khách
Đâu còn chốn nương thân
Bước chưa tới chiếc bóng
Đã chạm nỗi thăng trầm.
Làm tim ta rỉ máu
Vết thương đang dậy thì
Chỗ em đã dẫm xuống
Cả một thời tình si.
Êm ả mà nhói buốt
Từ nỗi đau ngọt ngào
Em có là mưa nắng
Cũng lạnh tựa nhát dao…

GIẤC MƠ LẠ LÙNG
giọt mưa rớt xuống chỗ nằm
kéo chăn cho ấm đắp nhầm chiêm bao
lăn vào biển cát cồn dâu
làm sao em biết tôi đau cỡ nào!!
đường xa chân đất dốc cao
tôi chạy nín thở qua cầu tìm em
tóc thề như thể dài thêm
quấn tôi vào một cõi đêm lạ lùng.
cùng em bày biện tiệc tùng
rượu tân hôn rót bừng bừng dung nhan
vườn khuya ngọn nến đang tàn
có em chung cuộc hoang đàng cùng tôi.
hồn phiêu dạt mộng trên môi
trăm năm đáy chén giao bôi còn nồng
em thả tôi xuống lòng sông
cơn mưa ngập chỗ tôi nằm, lạnh tanh…
 
HỒN ĐÁ
Đêm nghe hồn đá gọi
Từ một cõi xa nào
Tựa như lời sám hối
Vọng về giữa chiêm bao.
Tôi lao đao lảo đảo
Giữa những vết gai đâm
Có oằn mình trăn trở
Cũng đau một chỗ nằm.
Mà em là dấu chấm
Tan vào cõi hư không
Làm tim tôi lạnh cóng
Ngang nhịp thở còn nồng.
Đêm chòng chành thảng thốt
Em về tựa khói bay
Tôi lăn theo chiếc bóng
Níu vuột một hình hài.
Vầng trăng vụt hóa đá
Vết thương còn trên tay
Em có thành nguyệt khuyết
Tôi cũng vẫn là mây.
Bay hoài ngang trời đất
Cho em biết hoang đàng
Dẫu trăm năm lỗi hẹn
Hồn đá vẫn nghênh ngang…
 
KHÚC CHIỀU BÊN NHÀ HÁT CON SÒ…
Chốn cũ tôi về như gió lốc
Tìm em trong cung bậc Beethoven
Mà đã có lần em lướt tới
Cùng tôi giao hưởng khúc thăng trầm.
Nhà Hát Con Sò chiều trôi chậm
Soi bóng tôi mặt nước bạc đầu
Biển vụt thét gào như hợp tấu
Tiếng vĩ cầm thảng thốt vút cao.
Tôi mê man theo từng ngọn sóng
Ôm sát em cho tới vô cùng
Chờ trăm năm tạc thành tượng đá
Cho đời này còn được ở chung.
Nhưng âm vực bỗng chùng xuống thấp
Ngón tay nào lạc giữa dung nhan
Em chưa kịp buông làn tóc rối
Hồn tôi đã lăn lóc hoang đàng…
 
LÀN GƯƠNG
Em muôn thuở vẫn là ảo ảnh
Dù cách nhau chỉ một làn gương
Vệt nắng chia nhau thành hai mảnh
Có ghép vào chung cũng hoang đường.
Tôi như chiếc bóng từ vô thuỷ
Mà em là tiêu cự để chói chang
Cho nắng mênh mông hồn biển cả
Phơi dấu chân theo lớp dã tràng.
Một chút tôi có còn lảng vảng
Cũng khác gì bào ảnh đâu em
Mà cuộc nhân gian dường như đã
Chỉ là bóng nước hợp rồi tan.
Thì em dẫu là làn gương cũ
Soi thấu trăm năm cũng bạc đầu
Bước qua đã giáp lòng dâu bể
Biết còn đời nữa để quên nhau…

LỖI HẸN SÀI GÒN
Từ em lỗi hẹn Sài Gòn
Con đường tan học đâu còn ai qua
Hồn tôi như lá sa đà
Rơi theo ngày tháng vàng pha bóng chiều.
Bước chân in dấu rong rêu
Trên từng phiến đá buồn hiu hắt lòng
Hiên người góc phố Gia Long
Phất phơ dáng tóc còn nồng hương quen.
Tôi ngồi xuống chỗ không em
Cà phê pha đậm mà thèm môi nhau
Ngất ngây trong nụ hôn đầu
Còn nghe thảng thốt lao đao lạ lùng.
Bóng em như thể muôn trùng
Tan vào đáy tách chỗ cùng tận tôi
Thì em cũng có một thời
Bỏ quên vạt nắng chiều phơi Sài Gòn…
 
MỘT THỜI TÌNH LUÝNH QUÝNH
Đợi ai em đứng ngóng
Cho hàng cây ngẩn ngơ
Tôi tựa như chiếc bóng
Để em biết mong chờ!
Chiếc cặp còn chất chứa
Ăm ắp những trang thơ
Em quẩy vào quá khứ
Cho đầy thêm giấc mơ!
Tôi chưa lần quên nhớ
Thuở lớ ngớ rộn ràng
Áo bay ngoài cửa lớp
Còn trắng phếu miên man.
Như nụ hoa vừa chớm
Giông gió vụt lướt qua
Em chưa kịp chớp mắt
Bóng tôi đã nhạt nhòa.
Một thời tình luýnh quýnh
Thình lình thất lạc nhau
Tim tôi còn rỉ máu
Chắc gì em không đau.
Có bước vào cổ tích
Tượng đá vẫn bạc đầu
Thì dẫu em nhón gót
Cũng chưa tới đời sau…
 
NGÀY TÔI…
(Viết cho sinh nhật tôi, mùa thu Úc Châu 15/05/2023…)
Tôi về ngày tháng năm tôi
Tựa như một chuyến luân hồi tái sinh
Tìm em từ thuở bạc tình
Còn nghe thương tích trở mình mẩy đau.
Trăm năm mấy bận bạc đầu
Để em đếm những úa nhầu trên vai
Tóc tơ chạm xuống hình hài
Chỗ tôi nương náu cho dài giấc mơ.
Hồn tôi lãng đãng lờ đờ
Như mây buổi sáng đang chờ chực mưa
Tìm em quanh những lối xưa
Người xa lạ phố còn thừa bóng tôi.
Mùa thu là của đất trời
Mà em là của riêng tôi tạc hình
Thì dẫu mấy bận khai sinh
Cũng là một cuộc hành tình tội nhau…
 
NHÁT CHÉM
Vung tay chém nhát tuyệt tình
Cho lưỡi gươm còn lung linh hình hài
Máu tươm xuống cõi trần ai
Từ khi tôi biết hoài thai kiếp người.
Chém cho hung bạo tả tơi
Nhát gươm em còn sáng ngời, đó em!
Thịt da tôi đã rũ mềm
Còn nghe gối lụa chăn êm ả chiều.
Hồn phách dẫu có phiêu diêu
Cũng là mây trắng nghêu ngao giữa trời
Để em giũ áo ra phơi
Vết thù còn ứa một đời người dưng.
Chém cho lạnh buốt tay trần
Lưỡi gươm bén ngót xuyên tâm thất người
Để thấy trong trái tim tôi
Có em đứng giữa những rời rã nhau…
 
Ở RIÊNG…
Gặp nhau là để ngậm ngùi
Trăm năm biết có gì vui mà chờ
Thà em cúi mặt làm ngơ
Còn hơn ngoái lại mà quờ quạng nhau.
Thì tôi dẫu có bạc đầu
Cũng riêng mang một nỗi đau muộn màng
Vì em như giọt sương tan
Ngấm vào quá khứ cho tàn bóng không.
Sông sâu cũng chỉ một dòng
Cầu cao mấy nhịp để chòng chềnh nhau
Tim em có bị cứa cào
Mím môi cho chặt cùng đau một lần.
Xin đừng nấn níu phân vân
Chỉ là một khúc đường trần, vậy thôi
Em đâu phụ bạc gì tôi
Vậy mà cũng đã một đời ở riêng…
 
SÀI GÒN CHIỀU MƯA LỚN
Sài Gòn chiều mưa thời xanh tóc
Một đời còn ướt dấu chân xưa
Em cũng không về nơi ấy nữa
Tôi biết chờ ai để đón đưa!
Góc phố rợp bóng me mười sáu
Chụm đầu tiếc nuối một mùi hương
Thuở em thấp thoáng như làn gió
Bay qua cho trắng áo sân trường.
Tôi còn đứng ngóng chiều tan lớp
Nghe đau từ mỗi hạt mưa về
Để tôi được nâng niu giọt lệ
Mà em đã nhỏ xuống cơn mê!
Hồn tôi như thể chiều mưa lớn
Tạt vào quá khứ đã xanh xao
Một thuở Sài Gòn còn ve vuốt
Hạt mưa trên tóc cũng bạc đầu…

TIỆC NGÂU 07/07
Thì cũng về thôi chiều tháng bảy
Cùng em bày biện tiệc mưa Ngâu
Hương thiếu phụ còn quen hơi cũ
Mà hồn tôi như mới bắt đầu.
Rượu nồng rót tràn môi em đỏ
Nhấp cho cạn đáy tách tương phùng
Một ngày cũng đã là muôn thuở
Cùng em nương náu giấc mơ chung.
Cầu Ô-Thước bắc ngang dâu bể
Tôi lăn qua bao nỗi gập ghềnh
Còn nghe tiếng tình nhân thủ thỉ
Như giọt Ngâu mải miết lênh đênh.
Đâu còn được mấy lần tháng bảy
Thì trăm năm cũng tựa một ngày
Để em bày biện dung nhan cũ
Cho hương thiếu phụ phất phơ bay…
 
TIỆC TÌNH
Tiệc tình dọn giữa dung nhan
Mời em tựa xuống hoang đàng cùng tôi
Rượu nồng còn đọng trên môi
Đã nghe son phấn rã rời hương đêm.
Bước qua bao nỗi gập ghềnh
Tôi cũng nín thở đáp đền ơn em
Nhập hồn chung một nhịp tim
Nương theo ngọn sóng đắm chìm đời nhau.
Tiệc tình dọn giữa hư hao
Chắc gì đã có đời sau mà chờ
Trần gian cũng tựa giấc mơ
Tôi và em chỉ tình cờ ghé qua.
Một lần cũng đủ xót xa
Có thành người lạ vẫn là của nhau
Mời em nghiêng xuống chiêm bao
Cho da thịt còn biết đau kiếp này…
 
TỰ NGÔN
Ngó qua ngó lại
Chỉ một mình tôi
Bước tới bước lui
Cũng vào ngõ cụt.
Trời đất có lúc
Chút nắng chút mưa
Chỉ có tôi chưa
Về cùng mưa nắng.
Thấy tóc em ngắn
Buông xuống cổ cao
Mới biết xôn xao
Thuở còn xanh tóc.
Để thấy em khóc
Trong đôi mắt buồn
Đếm giọt mưa tuôn
Cho tôi nhớ nắng.
Mảnh tình xa vắng
Tưởng đã nguôi ngoai
Tôi đâu có hay
Em còn ôm ấp.
Không lời trách móc
Cũng chẳng muộn phiền
Mang nỗi niềm riêng
Âm thầm cất giấu.
Trái tim rướm máu
Em bước qua cầu
Đâu có đời sau
Nơi nào mà tới?
Chỗ tôi đứng đợi
Cỏ mọc xanh um
Ở cuối đường cùng
Không hình không bóng…
 
VẠT NẮNG MÙA THU
Như thoáng nắng chiều đang dệt lụa
Trên tóc em thuở mới biết buồn
Là chỗ hồn tôi đang ở trọ
Còn nghe dậy mộng một mùi hương.
Em chải mùa thu vào ý lược
Cho dài sợi tóc động lòng gương
Mà cả đời tôi còn mường tượng
Em mong manh như thể hoang đường!
Thì dẫu trăm năm không hò hẹn
Vẫn còn di tích thuở tình nhân
Đã có đôi lần tôi bỏ lại
Trên vai em những dấu môi trần.
Cho nắng hồng thêm da thiếu phụ
Ngang hồn gương cũ để kiêu sa
Có nấn níu mùa thu chậm lại
Em cũng tan theo bóng lụa là…
 
VÀO THU
Sáng lên núi vớt mây trôi
Chiều lê xuống biển ngắm trời đất không
Ngọn thu lất phất bềnh bồng
Cuốn tôi bơi lạc giữa dòng mắt em.
Cả đời đâu chắc dễ quên
Chỉ là chưa kịp đáp đền ơn nhau
Thì trong mỗi đợt sóng gào
Có tôi đắm đuối lao đao kiếp này.
Mà em tựa thoáng vân mây
Bay qua cho biển cả đầy sắc không
Có giấu ngọn sóng trong lòng
Trời đất cũng đã chênh chông mịt mù.
Tháng ba như mới vào thu
Để tôi nhặt chiếc lá vù vụt bay
Nhưng bàn tay đâu đủ dài
Níu em ra khỏi trần ai dị kỳ…
 
VỀ THÔI
Thì thôi, rồi cũng đi về
Quay lưng bỏ lại khúc mê lộ buồn
Em còn đứng dựa bóng gương
Soi dung nhan cũ để mường tượng nhau.
Trăm năm chỉ một chuyến tàu
Làm sao em biết toa nào tôi qua
Đường trần có mấy sân ga
Hồn tôi cũng đã là đà đó em.
Về thôi, về để lãng quên
Khúc đời ở trọ buồn tênh phận người
Em còn có thấy bóng tôi
Chỉ là chút nắng về phơi lưng chiều.
Để nghe trong nỗi quạnh hiu
Đến đi thì cũng nhẹ hều như mây
Vậy mà tôi đã ngất ngây
Bước qua đời khác còn đày đọa em..

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...