Wednesday, May 29, 2024

Đi Qua Trần Gian 4

 
Hãy xứng đáng kiếp người
Bằng những gì tốt đẹp trao tặng
Cho cuộc đời mãi tươi!
Một kiếp người ngắn ngủi nhưng cũng có thật nhiều cơ hội để bạn họ hỏi và thể hiện những điều đẹp đẽ. Khi một người đủ trưởng thành trong nhận thức, cuộc sống là một cuộc phiêu bồng đầy thi vị và ân sủng.
Đừng mơ ước trở thành siêu nhân mà cứ sống với trọn lòng nhân nghĩa, đấy là một cách sống để rồi khi đi qua mà bạn không hối tiếc.
Quyền năng tối thượng để tạo ra một đời sống ý nghĩa hay vô nghĩa nằm ở bạn, hãy viết nên bài thơ đẹp đẽ và lộng lẫy cho mình bằng những suy nghĩ, nói năng và hành động.
Cứ sống thực với con người mình, bạn chứ không ai khác phải vượt qua sa mạc hoang sơ để đến được bến bờ an lạc.
Con đường là duy nhất và khi biết chấp nhận đi trong cô đơn thì những gì nhìn thấy là những hoa trái đẹp đẽ và kỳ diệu nâng bước chân bạn.
Nhờ cuộc đời đầy thống khổ mà chúng ta học ra và vươn lên đúng ý nghĩa một kiếp nhân sinh!
 
Tận cùng của cô đơn
Là bản thể tự do trác tuyệt
Và cũng là cội nguồn.
Ai cũng đến rồi đi một mình, những khoảnh khắc va vào nhau là những trùng phùng duyên nợ. Đừng để cái thứ bòng bong đó trói buộc bạn trong vòng luẩn quẫn tăm tối, không dám đối diện với cô đơn thì làm sao vượt lên bầu trời quang đãng mênh mông.
Dĩ nhiên nói thế không có nghĩa là bạn phải lạnh lùng vô cảm trước những ân tình, mà trong sâu thẳm nhận thức bạn phải thấy ra tĩnh lặng tuyệt đối, cũng là cái duy nhất của chính mình.
Hiện tại luôn là thời điểm tốt nhất để bạn thấu hiểu mình, tất cả bài học cao siêu nhất của cuộc đời chỉ được thông tỏ khi biết được không gian tĩnh lặng bên trong của chính bạn.
Nhìn ngắm, lắng nghe, cảm nhận là những cách học hỏi mà ai cũng có thể thực hành để thấy ra cái đằng sau mọi giác quan; chỉ đến đó bạn mới thực sự cảm kích một cơ hội làm người.
 
Bên trong có kho tàng
Tĩnh lặng bình yên và trí tuệ
Thôi tìm kiếm lang thang.
Sự hiện hữu của cái đẹp và sự thực luôn có đó, bạn hãy kết nối với chiều sâu của mình để biết được những gì siêu việt.
Cái thể hiện bên ngoài tùy thuộc vào điều bên trong, những gì thể hiện bạn phải chịu trách nhiệm, đó cũng là tự do ý chí.
Đừng để những gì xấu xí hiện ra quanh bạn, bởi sâu thẳm hơn là quyền năng lựa chọn của mỗi người.
Khi bạn thấy nhiều vẻ đẹp bên ngoài, thực ra đó cũng là vẻ tuyệt đẹp của bạn, ai cũng có nhưng không phải ai cũng biết!
Thế giới chiến tranh, bạo lực liên miên vì con người chấp thủ vào quan điểm riêng mà bỏ quên sự thật.
Hướng đến và sống với sự thật, cuộc sống sẽ nở ra vô số điều kỳ diệu, bất cứ ở đâu bạn cũng dễ dàng vượt lên khỏi những điều tầm thường khốn khổ.
Bạn chứ không phải ai khác, tự soi sáng tâm hồn và thế giới của mình
 
Cánh cửa của bình yên
Mở vào bên trong của chính bạn
Tĩnh lặng không ưu phiền.
Đủ duyên, bạn có thể biết được con đường đưa đến sự thông tỏ chân lý. Chỉ những ai biết được sự thực mới có thể tự mình thoát khỏi ảo hóa mê muội.
Ngay lúc này, mọi thứ đang diễn ra sống động, đừng để cuộc đời trôi lạc trong suy nghĩ mông lung mà bỏ quên thực tại.
Thế giới đẹp hay không do tầm nhìn của mỗi người, khi bạn thấy cuộc sống tuyệt đẹp, có lẽ hạnh phúc đang dâng đầy trong bạn.
Thay vì ngồi đó mơ mộng một cõi thiên đường xa xôi, hãy lắng nghe và tận hưởng cuộc sống với trọn vẹn cảm nhận, bởi cuộc sống của chính bạn đã là điều tuyệt vời mà không thể có gì quí giá hơn thế.
Sống tử tế dù đâu đó quanh bạn còn nhiều khiếm khuyết, vì chân tình là hoa trái đẹp đẽ của cuộc người.
 
Nơi nào có khổ đau
Ở đó cũng tiềm ẩn giải thoát
Ấy là Đạo nhiệm mầu.
Không cần tìm cầu đâu xa, khi lắng nghe mọi khổ đau của thế gian bên trong bạn, chính sự lắng nghe ấy đã là cứu cánh.
Do không thấu hiểu mình mà chúng ta cứ quanh quẩn với những phù phiếm, chỉ đến khi nhận ra đã quá đủ với những lặp lại chán chường thì cái mới lạ khả thể xuất hiện.
Trên phương diện hình hài, bạn có khả năng tự do lựa chọn lẽ phải để sống; làm người đúng nghĩa đã là một sự thăng hoa cao quý mà không phải ai cũng nhận ra.
Sống tỉnh thức với tấm lòng yêu thương, dù không cần nói gì nhưng đó là cách sống đúng đắn. Một khi bạn thực hành sống từ bi, cuộc sống sẽ tràn đầy ngọt ngào và thấu hiểu; bởi từ bi là bản chất của mọi đức hạnh trên cuộc đời.
Con người đối xử với nhau lạnh lùng, tàn nhẫn do thiếu tâm từ bi. Hãy sống tốt đẹp với vô lượng yêu thương đối với cuộc đời.
 
Hành trình ấy một mình
Không ai gánh giúp gánh của bạn
Đi qua cuộc tồn sinh.
Con người ta thường mơ tưởng một thế giới vĩnh cửu và phúc lạc phía sau cái chết, hy vọng một ai đó có thể xuất hiện cứu giúp họ đến thiên đường cực lạc đã là nguồn hy vọng đẹp đẽ của hàng tỷ người.
Khổ đau nơi trần thế chính là điều rất kỳ diệu, khi bạn đã vác thập giá của đời mình đi hết con đường, ánh sáng siêu thoát của siêu nghiệm sẽ xuất hiện.
Bản thể tuyệt đối vượt thoát mọi khái niệm và cảm xúc, luôn hiện tồn nơi mỗi người, nhưng chưa đủ chín muồi của nhận thức thì người ta vẫn chưa bước vào được.
Sự thực một khi đã thông tỏ, những hoài nghi được xua tan. Ngày nào chưa thấy rõ sự thực của hiện tồn bản thể thì niềm tin, dù có được thiết lập kiên cố, vẫn còn ẩn số chứa bao điều hy vọng; mà hy vọng thì luôn kèm theo mặt trái của nó là sự thất vọng.
Tự mình sáng tỏ, con đường đúng đắn chính là từng phút giây hiện hữu với tỉnh thức; điều này mang lại ý nghĩa đích thực cho cuộc sống!
 
Có những điều tốt lành
Làm cho cuộc sống thêm ý vị
Và đẹp dù mong manh.
Tùy thuộc vào cấp độ nhận thức mà bạn khả thể định nghĩa cuộc đời mình như thế nào; đây là sự tự do của bạn.
Nhận định hiện hữu của phần đông thường có vẻ như đang là cái gì nó không là và không là cái nó đang là. Tuy nhiên, vượt khỏi khái niệm lý trí, thực tại tĩnh lặng hiện hữu bao trùm và là cái toàn bộ.
Tùy lựa chọn, bạn tự vẽ nên cuộc đời mình. Theo đuổi những đam mê tầm thường, cuối đời những gì có được rất tầm thường.
Theo đuổi điều phi thường, cuộc sống trở thành bất thường tuy có vẻ khác thường.
Hãy chấp nhận thực tại bình thường với tâm bình thường. Bởi bình thường cũng chính là cửa vào của Đạo vậy!
 
Con đường có vẻ dài
Những dấu chân ai còn lưu lại
Phảng phất hương sớm mai.
Một ngày bất chợt nhìn thấy mình giữa dòng đời phi lý, ai đó sẽ muốn đi tìm một ý nghĩa nào đó ngoài sự phù phiếm mong manh. Tất cả hình hài hiện hữu, ngoài những cảm năng của giác quan và lý trí sinh diệt liên tục, còn có điều gì nữa không? Đây là câu hỏi nguồn gốc của bao cuộc kiếm tìm.
Trong các cuộc tìm kiếm mà con người đã thực hiện, cuộc tìm kiếm của Đức Phật là thành công vĩ đại nhất; ngài đã tìm được chính mình và hướng dẫn con đường ấy cho tất cả mọi người.
Để thông tỏ về mình, bạn phải sáng suốt nhận biết những gì đang là ở hiện tại. Sự sáng suốt nhận biết ấy là giác tính ẩn sau những tiếng nói miên man trong đầu; nhận ra giác tính của mình, cuộc sống của chính bạn hiện hữu an nhiên giữa dòng ngược xuôi phi lý.
Sau khi đã thấy mục đích, lúc này bạn chỉ sống với sự sáng suốt và từ bi, ấy là hai điều duy nhất còn lại thực sự quan trọng.
 
Những gì mà bạn thực có
Đang nằm ở ngay tại đây
Đời người rồi qua như gió
Một thoáng bên trời mây bay.
Cuộc đời nhìn kỹ, ở đâu cũng có khổ đau. Dù lứa tuổi nào cũng thấy có vấn đề, vì vốn dĩ trò đời luôn diễn tuồng bi kịch.
Khi mang tấm thân người, dù cao sang phú quí cỡ nào cũng phải nếm mùi đau khổ. Tuy nhiên, khổ đau cũng có giá trị riêng của nó, khi ai đó biết cám ơn khổ đau, người đó chắc hẳn đã vượt lên nỗi khổ.
Nhiều người nghĩ rằng, cần thỏa mãn tất cả những nhu cầu của cuộc sống thì sẽ hết khổ, nhưng dù có bay lên tới những hành tinh xa xăm, nhân loại vẫn luôn còn đó biết bao thống khổ.
Bạn bỏ lỡ quá nhiều về cuộc sống khi cố đi tìm nhiều thứ cho cuộc sống. Nhìn xung quanh, những gương mặt đăm chiêu, đầy lo lắng; cuộc sống tuyệt vời này trở nên khó khăn khi người ta không ý thức về sự sống của mình.
Buông xuống mọi lo âu, hãy nhận biết sự sống ở hiện tại, khi bạn chấp nhận hiện tại là nền tảng của cuộc sống; ngay đó, con đường giải thoát xuất hiện.
 
Hãy phát triển một nội tâm
Như những hương hoa đẹp đẽ
Cứ trọn vẹn sống âm thầm
Và an nhiên nơi trần thế.
Khi đã trải qua vô số bài học trên cuộc đời, người ta dễ dàng biết được điều gì là thật và không thật. Chưa đủ chín chắn, mọi người thường chạy theo hình thức bên ngoài và lệ thuộc vào những giáo điều tầm thường.
Thực ra thì tất cả hình thức dính mắc, khổ đau, ảo tưởng hay vọng tưởng đều không quan trọng, biết bao người ra đi khi vẫn đầy đau khổ, mà người đời vẫn luôn vậy đó thôi.
Đã tiến hóa lên tới con người, dĩ nhiên ai cũng có ít nhiều phước báu, cơ hội để khám phá bầu trời tự do tất nhiên cũng tương đồng.
Đừng để tháng ngày trôi qua với phần con tồn tại nhiều hơn phần người, một kiếp làm người xứng đáng cũng thực đáng kính ngưỡng.
Học cách sống tự do và hồn nhiên như những bông hoa dại, ở đâu cũng nở rạng rỡ và dâng tặng hương thơm cho đời.
Chỉ cần nhìn lại mình ở hiện tại, sự sống của bạn không phải là một món quà đầy ý nghĩa và vô giá đó sao?
Cứ sống trọn vẹn và chọn với nụ cười, dù đôi khi nắng gió làm rát đôi môi.
 
Không phải con đường bên ngoài
Đưa đến bình yên phúc lạc
Hạnh phúc sống ở trên đời
Vốn từ nội tâm tĩnh lặng.
Ai cũng có thể trở nên tốt đẹp, vì bản thể của mọi người vốn là cội nguồn chân, thiện, mỹ. Tuy nhiên, vì nhầm lẫn đối tượng là chủ thể mà chúng sanh lạc lối trong mù sương lý trí, để muôn đời vẫn còn ngược xuôi tìm kiếm.
Cũng có người suốt đời lặn hụp mà không biết mình tìm kiếm điều gì để rồi tự nhẩm cuộc đời là một tuồng bi kịch.
Cuộc sống mà chúng ta trải nghiệm vốn vô thường, cũng nhờ mọi thứ không thường nên khi nhận thức đau khổ bạn toàn quyền lựa chọn con đường không đau khổ; như vậy vô thường tuy mang vóc dáng bi quan nhưng cũng tiềm ẩn nguồn lạc quan vô tận.
Thỉnh thoảng cơ thể xuất hiện bệnh tật để nhắc nhở bạn rằng, cuộc đời luôn tồn tại đau khổ và hình hài là không chắc thực.
Hãy chấp nhận tất cả điều bất như ý của thân tâm, của mọi hoàn cảnh; thái độ ấy hiển thị sự tĩnh lặng bên dưới khổ đau, nhận ra và tương thông với Nó, đó là con đường của tỉnh thức.
 
Dòng sông lặng lẽ ra đi
Đem theo bao miền kỷ niệm
Của những hiện thực diệu kỳ
Rồi hòa tan cùng với biển.
Chỉ khi có được cái thấy biết bên trong, những thứ bên ngoài mới thực sự ý vị. Ngày nào còn mãi loay hoay tìm kiếm mọi thứ bên ngoài, bến bờ bình yên nơi nao vẫn mù khơi vô định.
Những gì ta học hỏi từ thương đau có giá trị minh triết hơn những kiến thức giáo điều, bởi trường đời đầy chông chênh ấy vốn là bậc thầy vĩ đại.
Mang thân phận con người, trưởng thành và nhận ra ý nghĩa của cuộc sống quả là một vinh dự tối thượng; ý nghĩa đích thực ấy bạn phải tự mình khám phá.
Cho đến khi nào nhận ra sự nhận thức rỗng lặng bên trong là bản thể, lúc ấy bạn mới có thể vượt khỏi sự khống chế của bản ngã, của những suy nghĩ miên man và vô số ảo giác.
Đừng vội vàng phán xét, hãy quay lại kết nối với nhận thức về thực tại đang là, rõ biết mọi hiện tượng đến đi sinh diệt, tự khắc sẽ thông suốt.
 
Đừng để ngọn lửa sầu muộn
Thêu đốt bên trong nội tâm
Hãy quay về nơi hiện tại
Thoát ra ảo giác mê lầm.
Sống trong đời dĩ nhiên ai cũng có vô vàn tương giao, vì đó là bản chất của cuộc đời. Dù có ở trong rừng sâu, núi cao bạn cũng thở chung không khí với muôn loài.
Tuy nhiên, trong thế giới tương tác hỗn loạn ấy, không biết mình tìm kiếm điều gì quả thực nông nỗi. Trải qua dăm chục năm tồn tại, phần nhiều đều không ý thức được sự thực, bị khổ đau và sự vô nghĩa làm mục ruỗng.
Nghệ thuật sống thảnh thơi giữa cuộc sống vô thường là phải biết khám phá chiều sâu bên trong để cân bằng với những gì tương tác bên ngoài
Khi lắng nghe sự im lặng bên trong, bạn có thể nhận ra có một bản thể "biết" sâu sắc vô cùng. Tánh biết ấy vượt lên tất cả hiểu biết của trí năng và thoát khỏi những khổ đau, bất hạnh nơi thân phận mỗi người.
Thi thoảng, hãy dừng lại lắng nghe, để biết được sự sống đang hiện hữu ở hiện tại.
 
Đã từ muôn ngàn năm trước
Con đường quay lại chính mình
Dù rằng ít người dấn bước
Luôn hiện hữu giữa phù sinh.
Chuyện sống chết của đời người vẫn luôn là vậy, khi bạn xem nhẹ chuyện sinh tử coi như đã cất được một gánh nặng.
Như mặt trời, mặt trăng, lặn rồi mọc; cứ để Pháp vận hành, không có gì phải sợ hãi.
Người bản lĩnh là người luôn biết làm chủ cảm xúc và có một tầm nhìn vượt trội, hãy thấy rõ sự vô nghĩa của kết thúc để có những tháng ngày sống đầy ý nghĩa.
Khi đủ duyên lành, cánh cửa huyền diệu sẽ mở ra cho bạn. Tuy nhiên, bước vào được Đạo phải bằng đôi chân của chính bạn chứ không phải ai khác.
Bạn vừa là duy nhất cũng vừa là cái toàn bộ, chỉ những ai thấy rõ điều này, cuộc sống trở nên vô cùng thú vị.
 
Khi trọn vẹn với yêu thương
Cuộc đời bỗng hóa thiên đường
Đó là bí mật sự sống
Nơi phận người tợ khói sương.
Những người nào biết được niềm bình yên của hiện tại, họ sẽ luôn chọn quay về trọn vẹn ở đây và bây giờ. Cội nguồn bình yên đã có sẵn, bạn chẳng cần phải làm gì, chỉ nhận ra và hòa nhập với nó.
Tất cả phương pháp đều trải qua thời gian và nỗ lực, quay về hiện tại là ngay lập tức bạn đã đến, biết được điều này bạn sẽ vượt lên khỏi niềm tin và hy vọng; cũng không cần sở đắc thêm bất cứ điều gì.
Mỗi ngày là mỗi cuộc hành trình, hãy nhận ra vô số điều mới lạ ở những gì quen thuộc; và điều này là ân sủng cao quý nơi thân phận con người.
Không cần tìm kiếm đâu xa, chân lý của cuộc sống đã luôn hiện hữu, quay lại để thấy nó nơi sự sống của bạn.
 
Chẳng cần tìm kiếm đâu xa
Quay lại soi sáng tâm ta
Thoát ra khỏi dòng suy tưởng
Ngay đây thấy cái đang là.
Đôi khi chúng ta thấy thế giới có quá nhiều người hành xử thật điên rồ, điều đó là đương nhiên vì họ không biết được sự tỉnh giác là gì.
Mỗi người phải tự thấy ra, còn không thì cũng mãi quẩn quanh với những được mất, hơn thua hoặc thành bại, để rồi quá muộn màng nhận ra sự vô nghĩa khi kết thúc cuộc chơi.
Cơ hội làm người là một cơ hội rất quý giá, hãy trải nghiệm, học hỏi để sống sao xứng đáng một kiếp làm người.
Cái thấy sáng suốt khác với đối tượng, khi có ánh sáng trí tuệ chiếu soi, một sự thấu hiểu lớn lao xuất hiện, mọi đau khổ do ảo tưởng đều tan biến; sự thực sẽ được bạn chứng nghiệm.
Cái thấy biết sáng suốt ấy đã luôn có đó, hãy quay lại để thấy!
 
Để thông tỏ việc sinh tử
Mỗi người phải tự thấy ra
Rồi ung dung trên cuộc lữ
Như mây ngang cõi ta bà.
Sở dĩ lý trí thấy nó không thể thoát khỏi những điều tầm thường trong cuộc sống vì bản ngã mà nó đồng hóa vốn rất đỗi tầm thường. Chạy theo cái bên ngoài để thiết lập cái ta ảo tưởng, sớm muộn gì bạn cũng rơi vào vòng xoáy thất vọng. Tất cả, cuối cùng cũng trở về cát bụi và rơi vào quên lãng.
Chỉ khi nào bạn thực sự thấy rằng, ngay bây giờ cái chết chợt đến (điều này là hoàn toàn có thể), bạn chẳng phải hối tiếc gì, sự chấp nhận ấy là một khía cạnh của giác ngộ.
Hãy kiên trì quay lại với hiện tại, đừng để suy nghĩ miên man che mất cái đang là. Đừng để những hồi tưởng quá khứ và tưởng tượng tương lai khiến cuộc sống trở nên rất hời hợt.
Khi nhận ra mình đang suy nghĩ, sự nhận biết ấy sâu sắc hơn ảo tưởng. Nhận biết sáng suốt đó được nuôi dưỡng sẽ lớn dần, mọi bận rộn của cuộc sống vẫn có đó nhưng sẽ không còn khiến bạn căng thẳng.
Những ai biết sống trọn vẹn với hiện tại, người đó thấu hiểu ý nghĩa của sự sống.

Đi Qua Trần Gian 3

 
Khi nhìn bầu trời đêm
Những gì lộng lẫy như vô tận
Một vẻ đẹp mông mênh.
Nhờ phát triển của ngành Thiên văn, ngày nay chúng ta có thể chiêm ngưỡng những vẻ đẹp lộng lẫy của Vũ trụ, chưa bao giờ chúng ta nhìn được xa và rõ như thế.
Cũng nhờ phát minh của khoa học, kính hiển vi điện tử giúp chúng ta nhìn vào những gì gần nhất để thấy được những nguyên tử, hạt hay thậm chí sóng, nguyên lý cấu tạo nên vật chất.
Tuy nhiên, tĩnh lặng vô tướng không thể được nhìn thấy bằng thiết bị và mắt thường, nó chỉ có thể thấy bằng tuệ giác. Thành đạt trong đời sống là một điều tốt, nhưng sẽ tốt hơn khi chúng ta biết được bản thể của mình; đây là sự thành đạt tối thượng.
Mang hình hài người và sống trong một thế giới hào nhoáng vật chất vẫn chưa đủ, mà phải nhận ra cội nguồn tĩnh lặng của mình và muôn loài.
Nhận biết sự hiện hữu của tất cả những gì đang xảy ra ở hiện tại, là con đường duy nhất đưa đến tĩnh lặng.
Bạn vừa là một phần của Vũ trụ cũng vừa là tổng thể của những gì hiện hữu. Vì vậy, hãy mở lòng và trao tặng những gì đẹp nhất để cuộc sống luôn được tốt lành!
 
Nắng nóng suốt mấy ngày
Sân trước hoa giấy nở rực rỡ
Buổi chiều đang qua đây.
Dù muốn dù không, trên phương diện phận người bạn phải tùy thuộc vô số điều kiện, cuộc sống là tổng thể những gì như nó là.
Thay vì chống đối hoặc phán xét, hãy thử mở lòng cảm thông, chấp nhận mọi sự sai biệt; cuộc sống trở nên dễ chịu và rộng thoáng hơn, bạn sẽ nếm được hương vị của thảnh thơi vô sự.
Cứ đón nhận và cảm ơn, hạnh phúc hay khổ đau đều là những cơ hội để bạn trải nghiệm và trưởng thành. Đừng để mình đắm chìm trong bất cứ điều gì, tự do mới là mục đích tối thượng của sự lĩnh hội.
Có hai sự thật trong cuộc đời, một sự thật tương đối, là những gì chế định và quy ướt; hai là sự thật về bản thể của bạn và Vũ trụ.
Sự thật tuyệt đối không dễ gì biết được, vì nó vượt khỏi suy tư và cái hiểu của lý trí, phải tự mình chứng ngộ. Chỉ khi biết được sự thực bản thể, lúc ấy bạn mới có thể vượt lên cảm giác thiếu thốn hay cô đơn, vì bản thể vô tướng vốn là sự viên mãn của siêu việt.
 
Như không khí trong lành
Dưỡng nuôi sự sống mãi tươi xanh
Từ bi là tinh anh.
Lòng tốt và sự tử tế cũng như không khí trong lành, luôn cần thiết cho cuộc sống. Hãy chấp nhận mọi sự khác nhau, đừng để những suy nghĩ đố kỵ của bản ngã nhấn bạn chìm trong dòng chảy tầm thường. Tất cả những gì bạn đối xử với mọi người với cuộc đời đều do những gì mà bạn nghĩ.
Cứ tập sống trọn vẹn ở hiện tại và chân tình với cuộc đời, dù đôi khi cuộc sống không như ý, rồi bạn sẽ trưởng thành và phát tâm rộng lượng, dù đôi khi thấy quanh mình những phận đời hời hợt và giả tạo.
Lắng nghe và cảm nhận sự tĩnh lặng phía sau tất cả buồn vui bên trong bạn, tương thông thực tại và nhận biết sự sống siêu việt!
 
Khi tâm hồn nở hoa
Thế giới bỗng lung linh kỳ diệu
Cùng trỗi khúc ngân nga.
Dù đâu đó vẫn hiện hữu nhiều khắc nghiệt, bạn cứ mở rộng tấm lòng, không cần ai ngợi ca, hãy luôn trao yêu thương cho cuộc đời.
Khi môi nở nụ cười, người ta thêm rạng rỡ, chỉ cần hiểu vậy cuộc đời bạn sẽ là từng ngày tỏa sáng và bạn sẽ là người ươm trồng hạnh phúc trên hành tinh này.
Khi nhận ra cô đơn là cội nguồn, cửa sự sống sẽ mở để cho bạn thấy biết bao điều kỳ diệu. Đừng tìm cách trốn chạy cô đơn, điều này là không thể, vì cuối cùng ai cũng phải chết một mình như tất cả chúng sinh. Có hiểu biết sự chết của mình, mới biết cách sống sao cho ý nghĩa.
Con đường sống là một chiều, sự sống luôn là bây giờ, cứ trọn vẹn từng bước chân để tận hưởng, đâu cần phải tìm kiếm thêm gì!
 
Vượt lên khỏi bản năng
Con người có đời sống đạo đức
Cho cái đẹp thường hằng.
Từ thuở hồng hoang đến nay, bản năng bảo tồn sự sống và quan điểm của mình khiến con người thường nghi ngờ sợ hãi và cạnh tranh tàn khốc với nhau. Có triết gia từng lập luận: " Người là chó sói đối với người" (Thomas Hobbes), trên phương diện sự thật của lịch sử nhân loại, câu nói ấy không hẳn hoàn toàn sai. Tuy nhiên, lòng tốt, đức hạnh và trí tuệ của loài người cũng đã giúp thắp sáng cuộc đời tăm tối, là phần kia của sự thực.
Chúng ta không ngừng tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất để phục vụ cho cuộc đời, từ vật chất đến tinh thần, loài người hiện nay dường như đã chạm tới những gì cao siêu nhất. Nhưng tại sao, những thống khổ do chiến tranh, bạo lực và độc ác vẫn luôn tồn tại giữa con người, dù cho đã trải qua bao nhiêu bài học ngập tràn xương máu? Âu cũng là một chữ duyên nghiệp.
Sự sống tự nó trải nghiệm qua muôn vàn hình thức để rồi tự giác ngộ qua những trải nghiệm của mình, sự giác ngộ chỉ có thể bắt đầu từ những cá thể!
Tìm kiếm mới lạ bên ngoài là một cuộc tìm kiếm miên viễn, vô tận; không có sự thỏa mãn.
Quay lại bên trong, nhận ra bản thể tĩnh lặng, cái đã có sẳn mới khả dĩ đi đến viên mãn, bởi đó là mục đích cuối cùng.
Dù thấy hay không, sự sống vẫn đang hiện thể; những người sống có ý thức sáng tỏ về khổ đau, mới có khả năng thoát khỏi khổ đau, để có một đời sống đức hạnh và đó cũng là giá trị đích thực khi làm người.
 
Mỗi sáng hãy mỉm cười
Với cuộc đời và với chính bạn
Để trọn ngày vui tươi.
Khi đủ trưởng thành, bạn có quyền lựa chọn để tự mình viết nên trang thơ đời mình. Đừng để chuyện cơm áo lợi danh cứ mãi cuốn ta đi mà bỏ quên bao nhiêu thi vị của trần gian.
Chỉ cần một chút nhận thức sáng tỏ, ngay lập tức bạn có thể nhận ra những vẻ đẹp của cuộc sống nơi những gì bình thường; và chỉ những ai biết được cái mỹ diệu nơi những gì bình thường mới là một thi nhân sâu sắc.
Khi người ta vượt lên khổ đau tầm thường của tâm thức, lúc ấy họ mới biết cảm ơn khổ đau đã cho mình bài học quý giá như thế nào. Chạy trốn khổ đau cũng là một cách khả thể, nhưng khi không giải quyết được nguyên nhân từ gốc rễ thì cả đời cứ mãi loay hoay chuyện trốn tìm.
Luôn giữ sự nhận thức sáng tỏ bên trong với những tương giao, bạn sẽ tự biết cân bằng và khiến cuộc sống nhiều cung bậc thành một điệu vũ tuyệt đẹp!
 
Cứ mỉm cười mỗi ngày
Khi nhận ra sự sống tốt đẹp
Rồi gửi gió ngàn bay.
Tận cùng của sự thật, mọi chúng sanh đều bình đẳng, sự sống là nguồn cội của muôn loài.
Ở hiện tại, tất cả con người đều có thể trực nhận sự thật như nhau chứ không phải chỉ hiếm hoi hay một ai duy nhất đạt được sự giác ngộ. Tuy nhiên, phần đông không đủ duyên lành để biết được sự thực về những gì mình khả thể mà tự trói buộc mình theo những điều kiện.
Dĩ nhiên, trên phương diện hình hài không thể có sự hoàn hảo, và chính sự bất toàn ấy là lẽ thực để con người biết rõ thân phận mình.
Càng thoát ra những trói buộc chật chội của cái ngã, tầm nhìn sẽ lớn dần lên, cho đến khi vẫn trong hình tướng đó mà nhận ra bản thể vô tướng, lúc ấy mới có thể vượt lên bản ngã; để không còn thường xuyên bị ảo giác chế ngự.
Ngôn ngữ là phương tiện tuyệt vời khai mở những gì sâu lắng, nhưng quá dính mắc vào khái niệm thì không thể nhận ra sự thật.
Tất cả đều là sự sống, làm khổ người cũng chính đang làm khổ mình. Vì vậy, những gì tăng trưởng thiện lành thì nên làm, còn không thì gắng đừng tạo tác; bởi chung qui, ngày tháng trôi nhanh mà đời người rất mong manh.
 
Lang thang như mây trời
Suy nghĩ vật vờ và vô định
Mãi luân hồi lạc trôi.
Dù có mơ mộng cao siêu mà không thường xuyên sống được với thực tại thì cứ còn hoài trong ảo mộng ngược xuôi.
Xưa có bậc hiền nhân, sau khi tỉnh giấc mộng hóa thân làm bướm, chợt nhận ra thân phận người này cũng tựa một giấc mộng của bướm hóa thân.
Kỳ cùng của đời sống là sự nhận thức được chính mình để vượt thoát khỏi ảo tưởng, nhưng có mấy ai, hay rồi phút cuối tạ từ vẫn đầy tiếc nuối khôn nguôi.
Ngay từ đầu, khi đến cuộc đời này, bạn đã có nhận thức sáng suốt chưa nhiễm ô, xuyên suốt cuộc chơi, những hồn nhiên ấy bị khuất dần theo năm tháng. Nhưng không sao, vì điều cốt tủy của sinh mệnh bạn vẫn còn đó, bị che lấp chứ không phải đã mất đi, nên trở về cội nguồn vẫn luôn là điều khả thể.
Cuộc sống sẽ rất dễ chịu khi bạn buông xuống mọi lo lắng, phiền muộn, quay lại và nhận thức sáng tỏ những gì đang xảy ra. Đi gần hết cuộc đời để rồi mới hiểu, những gì đang là cũng là điều bí ẩn của cuộc sống. Quay lại để thấy, đơn giản chỉ vậy thôi.
Đời mỗi chúng sanh thật ngắn ngủi, hãy tận hưởng mỗi khoảnh khắc với hân hoan, đừng cứ hão huyền mộng mị!
 
Muộn phiền cứ buông đi
Chỉ nhớ những bài học từ đó
Để vượt khỏi sầu bi.
Trong thế giới đương đại, cuộc sống của phận người bị thao túng dưới nhiều hình thức tinh tế. Từ tiền bạc vật chất cho đến công danh sự nghiệp, để buộc người ta tồn tại, rồi khi nhìn lại thấy mình cùng với những tầm thường.
Ta thường mong cầu đạt được cuộc sống dài lâu nhưng trong thâm tâm ai cũng biết mọi chuyện mong manh theo định luật vô thường.
Những phận người bé nhỏ, giới hạn như bị bỏ rơi, những hiện hoạt máy móc khiến sự tồn tại ấy mãi chìm trong vòng xoáy vô nghĩa.
Cái đích thực sự của cuộc sống là gì, ngoài những áo cơm hay những nhu cầu bản năng; điều gì là giá trị thiết yếu.
Đời sống của mỗi cá thể đã được lập trình sẳn mà đích đến của mỗi người chính là nấm mồ; có tích trữ được gì rồi cũng trở thành cát bụi. Đây là điều mà bất cứ ai có lý trí đều hiểu thế.
Phải thực sự thấm đẫm khổ đau và trăn trở để nhìn lại mình thì mới biết được mục đích sống.
Còn không, thì rồi cũng qua một kiếp người như nhiều người!
 
Chuyện gì rồi cũng qua
Tất cả chẳng có gì quan trọng
Khi cuối cùng phôi pha.
Những muộn phiền trong bạn chẳng có ý nghĩa gì với cuộc đời. Dòng thời gian cứ trôi, người ta vẫn thản nhiên đó thôi; sao cứ sống với những ám ảnh của quá khứ.
Lo lắng tương lai cũng chẳng giải quyết được gì, thử nhìn xem một cái cây hay một bông hoa, nó vẫn sống rất tự nhiên mà chẳng đăm chiêu nghĩ ngợi gì.
Những sầu bi khổ não đang chiếm ngự tâm bạn đó cũng chỉ là ảo, chỉ cần nhìn lại mình và nhận biết hiện tại là dễ dàng thoát ra thôi. Muôn thuở tinh khôi vẫn luôn là cái đang là, thực ra, sự thật tột cùng thì rỗng lặng không tên, nhưng tạm gọi là cái đang là vậy.
Không phải chỉ nỗ lực tìm kiếm và hy vọng mà đến được với chân lý tối thượng. Tất cả đều mất công nếu bạn không tự thấy được sự thật. Mấu chốt quan trọng vẫn là phải "thấy" ra điều cốt tủy trong bạn.
Mở cánh cửa bên trong, ánh sáng cũng từ đó xuất hiện!
 
Dù dòng đời thăng trầm
Cũng chỉ là những bài học giác ngộ
Hiểu vậy mới uyên thâm.
Tại sao người ta có chung niềm tin và thờ cùng một vị thần duy nhất mà lại mâu thuẫn đưa đến việc thù hận chém giết nhau?
Tại sao sau bao nhiêu miên mật nỗ lực hành trì và cầu nguyện nhưng lý trí vẫn thấy nó trống rỗng bế tắt?
Tại sao học biết quá nhiều những kiến thức, tư tưởng hay kinh điển cao siêu mà còn thấy mình mông lung trôi lạc trong bể khổ bao la?
Kiến thức, niềm tin, nỗ lực miên mật hay cầu nguyện hy vọng phải chăng đang hướng ra khỏi thực tại, ngay câu hỏi này đã có câu trả lời.
Những người thấy được sự thực thì không còn hoài nghi mà cũng chẳng cần niềm tin, bởi sự thực tự nó đã là cứu cánh tối thượng. Người thấy rồi thì cũng chẳng cần tranh cãi với ai, vì những người chưa thấy thì không thể hiểu được thực tại bản thể là gì, tranh cãi là việc làm vô ích.
Chân lý có ở trong mọi thứ và ở bất cứ đâu, ai thấy ra sự thực người ấy chạm tới vùng trời phúc lạc viên mãn.
Để thấy ra chân lý ở khắp mọi nơi, đầu tiên bạn hãy nhận ra sự thật ấy bên trong mình, phía dưới những cảm xúc và suy nghĩ; là không gian tĩnh lặng của ở đây và bây giờ!

Đi Qua Trần Gian 2

 
Để tỏ lòng tri ân
Hãy sống tốt, thực hành chánh Pháp
Thêm vẻ đẹp cuộc trần.
Tất cả những ai đi trên con đường giác ngộ đều cảm thấy tri ân sâu sắc đến bậc Đạo sư của họ.
Nhờ duyên lành, bạn có thể gặp được người chỉ đường, còn không thì cứ lạc lối trong cõi bụi trần, mù khơi vô định.
Dù con đường luôn có đó, nhưng nếu không có người tìm ra thì làm sao chúng sanh biết đường về bến giác.
Không ai có thể cứu độ nếu không có sự tự giác, mấu chốt của việc tu học nằm ở tự giác. Bạn phải đi trên con đường của mình, con đường đó không liên quan đến ai và bất cứ điều gì.
Khi đã nhập cuộc đúng hướng, ngay bước đầu tiên bạn sẽ nếm được phúc lạc, vì toàn bộ con đường ấy là nguồn cội của bình yên hạnh phúc!
 
Quay trở lại nơi tâm
Để thấy ra các pháp sinh diêt
Bằng mắt tuệ uyên thâm.
Tất cả phiền não khổ đau của bạn đều do tâm lăng xăng tạo tác, cũng nơi tâm ấy; tĩnh lặng và bình yên tuyệt đối ẩn sâu bên dưới.
Tâm khoác vô vàn khuôn mặt và trạng thái, tuy nhiên, khi biết được tâm bản thể, các trạng thái không còn chế ngự được bạn.
Để tránh xung đột nội tâm cũng như vượt khỏi khổ đau bạn cần tương thông với tĩnh lặng. Khi tâm trí yên lặng, không gì có thể khiến bạn sợ hãi và lo lắng, kể cả cái chết.
Sống an nhiên và tận hưởng cuộc sống tốt lành là điều mà ai cũng muốn; và dĩ nhiên, bạn đã có nó ngay từ đầu khi đến cuộc đời này. Hãy quay về và tìm lại điều đó bên trong mình, bằng cánh cửa hiện tại.
 
Những bông hoa thắm tươi
Dâng tặng đời với bao vẻ đẹp
Như lấp lánh nụ cười.
Khi bạn xem mỗi ngày là một cuộc đời, bạn sẽ không làm những điều vô nghĩa mà biết tận hưởng từng phút giây hiện tại.
Dù xung quanh bạn có vô số người thì bên trong vẫn là không gian riêng của bạn. Hãy chấp nhận mọi thứ như nó là, giữ những gì của mình một cách sáng suốt, tự do sẽ xuất hiện.
Tất cả những trải nghiệm đều là cơ hội học hoặc ứng dụng những bài học của đời người.
Khả năng để giác ngộ luôn bằng nhau vì ai cũng có thể trở về hiện tại; cũng vậy, mọi sự kết thúc đều đưa đến giá trị bình đẳng, dù trước đó có phân chia đẳng cấp. Vì thế, đừng khinh thường bất cứ ai mà cũng chẳng cần tự ti.
Thực tại hiện tiền là sự thực muôn thưở mà ai cũng có thể nhận biết, người trí tuệ luôn biết sống trọn vẹn với những gì như nó là!
 
Ánh trăng sáng diệu huyền
Tiếng côn trùng ngợi ca sự sống
Bình yên giữa vô biên.
Để biết được sự kỳ diệu và bao la của vạn vật, của sự sống; trước tiên bạn phải biết được mình. Những ai biết được mình cũng biết được niềm an yên tuyệt diệu siêu việt.
Khi tâm sáng suốt, tỉnh giác, mỗi hành động đều tỏa ra sự thông tuệ và mọi hoài nghi sẽ không còn cần thiết, bạn tự biết mình đang ở đâu nơi trần gian này.
Có rất nhiều phương pháp con người ứng dụng để phát triển cuộc đời, quan trọng nhất là tâm Từ bi, chính từ bi là phương thuốc để chữa lành các nỗi đau của nhân loại. Khi thiếu vắng từ bi, hận thù, chiến tranh, độc ác và bạo lực sẽ hoành hành và ngự trị.
Khi từ bi được tu tập nơi mỗi người, thế giới sẽ hòa bình vì đạo đức vốn luôn là nền tảng cuộc sống.
Vì vậy, hãy tu tập và phát triển tâm từ bi, để cuộc sống luôn tốt lành.
 
Mưa rơi nhẹ ngoài hiên
Gió chiều lãng đãng về se lạnh
Hàng thông đứng an yên.
Có những người lo lắng và sợ hãi thế chiến lại xảy ra, khi mà những cơn phẫn nộ vẫn đang liên tục bùng phát, cứ cái đà chiến tranh này, đi tới chỗ hủy diệt nhau là điều rất có thể.
Tại sao đã trải qua vô số đau thương chiến tranh mà con người vẫn chưa chịu tỉnh ra, sinh mạng của mình ai cũng đều thấy quý giá, nhưng tại sao người ta vẫn luôn muốn giết nhau?
Trạng thái tâm lý con người chính là nguyên nhân tạo ra tất cả, chỉ khi nào được trí tuệ và đạo đức lãnh đạo, nhân loại lúc ấy mới thực sự thăng hoa; chỉ có sự thấu hiểu và bao dung sâu sắc mới có thể hóa giải hận thù.
Hướng ra ngoài tìm kiếm một chiến thắng để thể hiện là cách mà người ta thường dùng. Tuy nhiên, nó không phải là giải pháp duy nhất vì có chiến thắng người thì ta cũng bị tổn thương. Chiến thắng cơn cuồng nộ của chính mình mới là chiến công vĩ đại nhất, và khi không còn đối đãi với nhau bằng sân si, tự ắt sẽ có hòa bình.
Trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại, chiến tranh, hận thù và bạo lực đã xảy ra khắp nơi trên thế giới, và dường như ở đâu, ai cũng cảm nhận bình yên của con người thật mong manh.
Nơi bình an nhất là tâm của bạn, hãy thường xuyên quay lại, lắng nghe và nhận ra để tương thông với nguồn cội an nhiên của mình.
 
Đôi khi cho qua đi
Lại là cách sống rất thoải mái
Chấp giữ chẳng làm gì.
Có khi nào bạn nghĩ lại những trải nghiệm đã qua để thấy rằng cuộc đời quả thực như giấc mơ? Những gì trước đây mình ngỡ rất quan trọng, bây giờ nhìn lại thấy chẳng là gì.
Cuộc sống thực sự rất ngắn, không sống được với thực tại như những gì mình đang là, thì sẽ còn hoài hối tiếc một khi giã biệt.
Người biết tha thứ và buông xuống những dính mắc trong tâm mình mới thực sự nếm được cảnh giới tự tại.
Bất cứ khi nào bạn cũng có thể quay lại tĩnh lặng bên trong, vì bản thể tĩnh lặng ấy chưa từng rời xa bạn; một khi đã thấy ra cội nguồn, bạn đã biết đường về.
Nơi đâu bạn cũng có thể học ra bài học của cuộc đời, vì bổn phận của bạn khi đến đây để học ra bài học của riêng mình.
Vì vậy, hãy trọn vẹn từng khoảnh khắc, để cuộc sống không là vô nghĩa!
 
Hình tướng và âm thanh
Mùi, vị, tri giác cùng suy tưởng
Tất cả đều mong manh.
Con người nói riêng và muôn loài nói chung, đa phần đều chỉ sống và hướng theo những hình tướng; một phần rất nhỏ biết được thực tại thậm thâm vi diệu, nền tảng của tất cả hiện hữu.
Dù tư tưởng có cao siêu đến đâu thì cũng chỉ là tư tưởng, như chân lý, dù được tư tưởng nghĩ đến cũng không phải chân lý; khi bước qua được khỏi khái niệm, sự thực tự hiển lộ.
Không thể nói từ "nước" để giúp cho người đang khát, tất cả ngôn từ đều không thể diễn tả được chân lý tối thượng. Bạn không thể biết rõ con đường bằng cách ngắm nhìn bản đồ mà phải trải nghiệm bằng bước chân của mình.
Mọi tranh cãi đều vô ích khi không cùng chung một cái nhìn, hãy cứ thấy theo cách của bạn, dù sao đó cũng vẫn là đặc quyền riêng tư.
Nghệ thuật và hùng biện có thể đem lại vẻ đẹp thăng hoa và sức mạnh; tuy nhiên, chưa phải cao nhất vì vẫn còn đứng bên ngoài.
Trí tuệ và tĩnh lặng là năng lượng an lành và mạnh mẽ từ nguồn cội, ẩn bên trong của bạn.
Ai cũng có thể khám phá kho tàng chính mình, tuy nhiên, không phải ai cũng biết điều gì là quý báu.
 
Rồi cũng qua cuộc chơi
Không cần vội vàng, khỏi hối tiếc
Sao cho vẹn chữ người.
Khi người ta trưởng thành, đủ chín chắn sẽ tự ý thức được chính sự thực, lòng tốt là những gì đẹp đẽ nhất của kiếp nhân sinh.
Để có được nhân cách thiện mỹ, điều này thực sự mang lại ý nghĩa, bạn phải thấu hiểu được mình.
Đừng cố chấp và cũng đừng dính mắc vào những gì bất thiện của ai đó, vì nó đâu có gì quan trọng. Dù cho cả thiên hạ không hiểu bạn, thì bạn vẫn phải sống cuộc đời mình.
Những ai tự nương tựa mình, người đó có sự thấu hiểu, dù vô danh, nhưng chắc chắn rằng họ sống đúng ý nghĩa một kiếp người.
Chân lý phải được mỗi người tự giác ngộ, chỉ niềm tin không là chưa đủ. Dù bạn có tin hay không tin, khi chưa thấy ra sự thực tĩnh lặng, toàn bộ những gì bạn hy vọng chỉ là ảo tưởng và rất tạm bợ.
Chỉ khi biết rõ bản thể, tự do sẽ xuất hiện, bạn cũng dễ dàng buông xuống cho ai đó gánh nặng cuộc đời.
 
Có những tầng mây cao
Cùng cơn gió tương ưng với nó
Phiêu bồng giữa trăng sao.
Không có quyền lựa chọn khi bạn đến với cuộc đời này. Cũng vậy, ngày nào rời đi cũng không theo ý muốn của bạn. Tuy nhiên, hiện tại đang là, là những gì mà bạn có thể quyết định hay lựa chọn.
Như người đứng trước bao ngọn núi cao, tiếng của họ sẽ vang vọng lại. Cuộc sống luôn là bài học nhiệm mầu, bạn gieo gì thì sẽ gặt lại vậy. Vì thế, hãy cứ hào phóng trao tặng đời những gì tốt đẹp nhất, dù đôi khi chỉ để mây gió bay đi.
Xã hội con người khó tìm thấy bình an một cách toàn diện, thời nào, tuổi nào, bất cứ nơi đâu cũng rất nhiều vấn đề.
Khả năng thắp lên ánh sáng trí tuệ và mang lại hòa bình chỉ có thể thực hiện trong một nội tâm giác ngộ.
Khi có sự thấu hiểu khổ đau và con đường đưa đến chấm dứt khổ đau, bạn mới có thể vượt thoát khổ đau, và góp phần bình an cho thế giới.
Con đường thoát khổ ấy đã được Đức Phật truyền dạy, và những ai đủ duyên lành hội ngộ vẫn luôn một lòng tri ân Người chỉ đường.
 
Những khổ đau nội tâm
Cũng chỉ là sản phẩm của lý trí
Sáng suốt không mê lầm
Khi bạn tự đồng hóa mình với những cảm xúc tiêu cực,
những cảm xúc tích cực, sẽ cột trói bạn là kẻ nô lệ.
thù hận, bất an, khổ đau và sợ hãi chỉ là ảo giác ảo tưởng; không có gì phải lo sợ. Chúng là người thầy giúp bạn giác ngộ, cần phải sáng suốt thấy ra bản chất vô thường của cuộc người,
bản thể uyên nguyên của bạn, nơi bình yên, minh triết luôn ở đó chờ bạn quay về!

Tuesday, May 28, 2024

Đi Qua Trần Gian

Đôi khi một nụ cười
Tưới mát những lúc ngày nắng lửa
Nhẹ tênh chuyện cuộc đời.
Nụ cười, cảm thông và yêu thương là những kỳ quan tuyệt đẹp ở đời mà ai cũng có. Đôi khi gặp chuyện không vừa lòng, chỉ cần nở một nụ cười, để thấy mọi khó khăn bất chợt tan chảy.
Càng nghĩ thoáng và sống giản dị, cuộc sống sẽ cho bạn biết bao điều ý nghĩa; bởi hạnh phúc vốn là những điều bình thường sẳn có nơi bạn.
Người thông minh hay kẻ khờ khạo cũng đều sống cuộc sống của riêng mình, không cầu toàn nhiều khi lại chạm được vào cõi bình yên. Sự sống chỉ là những khoảnh khắc đang là, ý thức trọn vẹn khoảnh khắc này mới thực sự sống, điều này bạn phải tự chứng nghiệm. Nhận biết mình và chấp nhận cuộc đời vốn thế, bao ưu phiền bỗng hóa giấc chiêm bao.
 
Hãy sống với yêu thương
Để tháng ngày nở hoa kỳ diệu
Trần gian hóa thiên đường.
Chỉ vì không biết con đường dẫn về nguồn cội vốn đã sẳn nơi mỗi người, mà chúng sanh ngàn trùng phiêu lạc.
Hạnh phúc hay khổ đau chỉ là những trạng thái tương đối, xuất ly khỏi chúng thì không dễ gì thấu cảm.
Thay vì tìm cách chạy trốn khỏi những khổ đau tâm lý, cách thông minh nhất là chấp nhận những bất toàn của cuộc đời và đối diện với sự thật.
Trong cái không vô cùng, mọi đau khổ đều vô nghĩa. Tâm sáng suốt của bạn cũng là tâm vô tướng an nhiên tự tại. Quay lại nơi mình, những gì của bạn đang hiện            
rõ ngay lúc này, ý thức sáng tỏ!
 
Ngắm xem cơn cuồng phong
Cùng cây lá quay cuồng nhảy múa
An yên từ bên trong.
Tự thắp sáng hiện tại của bạn để nhìn thấy pháp giới một cách giản dị tự nhiên, và rồi thấy ra vô tướng mênh mông.
Bạn đến cuộc đời này cứ tri ân tất cả, cuộc sống vẫn đang tiếp nối với bao điều kỳ diệu. Một khi không có cái ta ảo tưởng, đất trời hiện ra lồng lộng, tất cả đều là chân lý. Một khi đã có chánh kiến, thì không con trôi dạt vô định, cốt lõi của giải thoát chính là chánh kiến vậy!
 
Dù có biết thật nhiều
Chưa nhận ra cội nguồn tĩnh lặng
Thì cũng chẳng bao nhiêu
Tất cả mọi người đều có bản thể tĩnh lặng của chính mình, bởi thói quen họ tự đồng hóa mình với những suy nghĩ hoặc cảm xúc.
Một khi đã biết được cội nguồn uyên nguyên, lúc ấy những hoài nghi và sợ hãi của kiếp sống không còn chi phối bạn, sự thực đã hé mở; bạn cứ ung dung mà đi.
 
Vũ trụ thật mênh mông
Con người thực chẳng là gì cả
Một thoáng chốc phiêu bồng
Đứng trước biển, ta thấy mình thực nhỏ bé. Nhìn bầu trời đêm với muôn vì sao lấp lánh, ta nhận ra sự vô cùng.
Một bản ngã chấp thủ không thể biết được tự do là gì, nó vẫn luẩn quẩn với mớ suy nghĩ trói buộc, kèm bao nỗi lo sợ, bất an.
Do vậy, sống trọn vẹn ở hiện tại là minh triết, từng khoảnh khắc này phải được tri nhận, cuộc sống bỗng mở ra vô lượng yêu thương, để ý nghĩa cao đẹp xuất hiện.
 
Như tiếng hát của ve
Dù hiện hữu dương trần ngắn ngủi
Vẫn ngợi ca nắng hè.
Khi chúng ta biết sống chậm lại, thưởng thức ngày tháng đời người với một tấm lòng rộng lượng, bao nhiêu điều tuyệt diệu sẽ xuất hiện.
Những gì vĩ đại và đẹp đẽ nhất của thiên nhiên cần phải được cảm thụ bởi một tinh thần sáng suốt. Thượng Đế (sự thật tối thượng) vốn đã sẳn có bên trong mọi loài.
Bản thể của chính bạn cùng là một với bản thể Vũ trụ và Nó luôn chờ đợi và mời gọi bạn khám phá.
Con đường đến hiện tại luôn ngắn nhất, quay nhìn lại mình, đã ở ngay đây và bây giờ!
 
Gió chiều, nắng chưa phai
Đàn chim ríu rít bên hồ nước
Những ngày nóng kéo dài.
Chân lý (sự thật tối thượng) không thể hiểu được bằng lý trí vì Nó vốn vượt khỏi sự hiểu biết. Sự thực phải được mỗi người tự giác "ngay lập tức" chứ không thể nhờ ai và chờ đến bao giờ!
 
Tôi vẫn cám ơn người
Mỗi ngày trôi qua đều rất tuyệt
Những ân tình cuộc đời
Đời là biết trân trọng ân tình thì đạo nghĩa sẽ luôn nở hoa; biết tri ân và hài lòng, vô lượng phước báu hiện ra.
Khi đến đây, đâu ai có gì, những thứ mà bạn đang có, từ hình hài vật chất cho đến hiểu biết uyên thâm cũng từ cuộc đời ban tặng. Vì vậy, hãy học cách thấu hiểu để cảm thông, tri ân và sống tốt để mai này khi hết cuộc, chẳng phải ân hận điều gì
Hãy thấu hiểu cuộc sống và hiện hữu cùng lòng biết ơn!
 
Có những điều bình thường
Tạo nên bao diệu kỳ cuộc sống
Như là tình yêu thương.
Bạn không cần phải làm điều gì thật vĩ đại để tạo nên sự khác biệt, chỉ cần chút lòng yêu thương cuộc đời là đã làm tốt kiếp người.
Khi đã trải nghiệm vô số điều trên cuộc đời, đến lúc này bạn vẫn còn sống và đọc được những dòng này, thì mọi việc vẫn ổn và tốt đẹp đó thôi. Cũng không cần mơ mộng những gì cao xa, quay lại lắng nghe và quan sát những gì đang xảy ra, điều đó đã là một sự kỳ diệu ẩn chứa bao mầu nhiệm.
Hãy nhận ra, bên dưới bản ngã ảo tưởng nhỏ bé còn một hiện hữu tĩnh lặng, vô cùng tận, là bản thể đích thực của bạn!
 
Cứ trân trọng lẫn nhau
Bởi chia ly ngày sau sẽ đến
Hoa nào cũng phai màu.
Do nhân duyên mà bạn có mặt trên cuộc đời này, sau những gì đã qua, vẫn chưa biết được đâu thực đâu ảo, vậy là còn mang hoài tâm thức của những em bé ngây ngô.
Tất cả những gì thực nhất vẫn là những khoảnh khắc hiện tại, ngày nào còn chờ đợi những điều tốt đẹp hiện ra ở tương lai thì mãi sẽ không thỏa mãn, vì tương lai chẳng bao giờ đến.
Suy cho sâu, ngày hôm nay không phải là ngày mai của hôm qua đó sao?
Hãy nhận thức được hiện tại và ra khỏi dòng tâm trí miên man, lúc ấy bạn khả thể tương thông với sự sống của mình. Điều này mang lại tự do viên mãn, cuộc đời bạn sẽ sáng tỏ mọi điều và dễ dàng hòa nhịp với sự sáng tạo bất tận của nguồn cội.
 
Nắng phơi ngày úa vàng
Tiếng ve ngân ngoài đường yên ả
Những suy tư miên man.
Lúc bạn nhận biết mình đang suy nghĩ miên man, đó cũng là khoảnh khắc tỉnh thức, thường xuyên có những khoảnh khắc tỉnh thức như vậy: không gian sáng tỏ sẽ lớn dần lên. Bạn sẽ tự mình trải nghiệm những phút giây thênh thang của hiện tại mà không bị giới hạn trong dòng suy tư.
Cuộc sống vốn là những cơ hội để học ra bài học và sống một đời đẹp đẽ.
Những người đã trải nghiệm khổ đau thường phát triển một tầm nhìn rất rộng lượng, điều này mang lại ý nghĩa tích cực cho thái độ sống của họ.
Cứ sống tử tế, ban tặng sự rộng lượng và yêu thương để luôn rạng rỡ mỗi ngày. Điều quan trọng nhất của cuộc sống là nhận ra khoảnh khắc hiện tại, bởi suy cho cùng, những gì đang là vẫn là sự thực cốt tủy.
 
Học như bông hoa xinh
Tặng cuộc đời vẻ đẹp thầm lặng
Cho thế giới thắm tình.
Rộng lượng và hào phóng luôn là những đức tính đẹp đẽ, khi có những đức tính này, chứng tỏ con người bạn thật sự đẹp đẽ.
Vật chất, tinh thần và trí tuệ, tùy theo những gì bạn có mà chia sẽ cho người, kỳ cùng tất cả cũng chỉ là một cuộc chơi với duyên nợ thân phận.
Những gì hiện hữu ở hiện tại được bạn cảm nhận, dù là một bông hoa, con thú cưng, những vì sao trên trời hoặc bất cứ âm thanh gì đều có cùng sự hiện hữu như bạn. Chỉ có điều, bạn khả thể nhận biết và tương thông với "cái biết" của mình.
Trạng thái trọn vẹn ở hiện tại với trực giác nhận thức là trí tuệ siêu việt, điều đó có nơi mọi người! 

Chân trần bước đi qua biển
Lắng nghe sóng nước đầy vơi
Bờ dài cát nằm im tiếng
Ngỡ ngàng nhìn bóng chiều trôi.
Cứ đi tìm và cứ trải nghiệm để rồi khi đủ chín chắn cánh cửa kỳ diệu sẽ tự mở ra cho bạn.
Thế giới này là môi trường tuyệt vời, những đau thương là những bài học dạy bạn giác ngộ. Một khi chưa thấm đẫm khổ đau hay nhàm chán, con người vẫn chưa đủ trưởng thành để nhận ra ý nghĩa của phận người.
Chỉ khi biết được cội nguồn bình yên ở bên trong, bạn mới có thể sống tự tại giữa thế giới đầy biến động.
Nhận ra tánh biết đang hiện hữu ở hiện tại, lúc ấy mới có sự hiểu biết trực tiếp; và điều này mở ra một tầm nhìn mới siêu việt.
 
Khi sáng suốt biết mình
Trọng vẹn với phút giây hiện tại
Cuộc sống hóa lung linh.
Người tự do là người biết chọn hiện tại làm trung tâm của cuộc sống.
Khi bạn biết sống trong thực tại, tình thương và sự thấu hiểu là nguồn năng lượng dạt dào mà bạn luôn có thể tận hưởng và chia sẻ.
Sự lựa chọn sống trong hiện tại là lựa chọn tối thượng và đó là quyền năng của bạn.
 
Cứ sáng suốt lúc này
Nhìn thấy những suy nghĩ sinh diệt
Như những áng mây bay.
Cuộc đời ngắn hay dài không quan trọng, dù có sống lâu thì rồi ai cũng chết.
Khi thế giới đầy những xấu xa như chiến tranh, bạo lực và thù hận, thì những vẻ đẹp từ suy nghĩ, lời nói và hành động thiện lành của mỗi người mới thật sự quan trọng.
Cái đã qua chỉ là kỷ niệm, dính mắc hoặc ôm giữ quá khứ khiến bạn không trải nghiệm những gì đang là; chân lý chỉ có thể hiển lộ ở hiện tại.
Đôi khi phải gặp nhiều đau thương, con người mới có được sự tỉnh ngộ. Vì vậy, đừng sợ khổ đau mà hãy thấu hiểu khổ đau; một khi thấu suốt khổ đau mới có thể biết được điều không khổ đau là tự tại!


Wednesday, May 15, 2024

Chu Tất Tiến

 
LỜI TÂM SỰ CỦA TÁC GIẢ
 
THƠ là một trung gian giữa Thực và Mộng. Là những cuộc phiêu lưu giả tạo cho những tâm hồn bị áp chế. Tiền đề cho một mối tình. Đoạn kết cho một tình yêu. Sân chơi cho những kẻ đam mê. Lời tự thú của một kẻ nhút nhát, sự ấm ức của một kẻ bất tài hoặc sự khoe khoang trí thức của môt gã cao ngạo.
 
THƠ là vũ khí của kẻ tật nguyền. Lời rên xiết thầm kín của một tâm hồn đau khổ. Sự phỉ báng ngấm ngầm hoặc cũng có thể là một bài giảng luân lý và đạo đức.
 
THƠ có thể đến từ một tu sĩ hay một từ một kẻ bại hoại tâm linh. Tiếng kèn hiệu triệu cách mạng và cũng là sự đầu hàng thô bỉ. THƠ có thể phun trào mãnh liệt như núi lửa hoặc có thể dịu dàng như dòng suối nhỏ trong thung lũng hoa vàng. THƠ có thể là một sự tung hoành phá hoại hoặc kêu gào hiến dâng. Một không gian vô hạn để đối lại với không gian hữu hạn mà Thượng Đế ban cho nhân loại.
 
THƠ là một ngôn ngữ đặc biệt thay cho lời nói vụng về, nếu Nhân Loại không nặn ra THƠ, thì đời sống con người coi như chỉ có giá trị một nửa. Vì thế, xin được hãnh diện làm người Việt Nam, môt dân tộc có hồn THƠ lai láng.
 
Chu Tất Tiến. Tháng Giêng. 2023.
 
ÁO LỤA 
Sáng tinh mơ, em mặc áo lụa
Sương vội vàng, dấu mặt sau mây
Sợ lụa vàng quấn quít trên tay
Sương sẽ vỡ trên cả hàng cỏ úa
 
Trưa nắng hạ, áo lụa em bung mở
Ông mặt Trời bỡ ngỡ núp đi đâu
Con chim vàng vội cúp mỏ âu sầu
Không dám hót, ngại giọng ca tan vỡ
 
Chiều xuống mau, dế sau nhà rúc rich
Nhìn dáng em, mà hát bản nhạc tình
Nịnh cô nương mặc áo lụa thật xinh
Ôi! Đẹp quá! Làm trái tim thình thịch.
 
Đêm vừa về, êm ả dấu chân xinh
Em áo lụa, ngủ ngon, môi hồng đậm
Làm anh lại muốn thành chăn ấm
Ôm ngọt ngào cho trăm vạn bình minh. 
 
 ẤY ƠI!
 Ly cà phê sữa có mây
Chiếc bàn, chiếc ghế có cây hoa vàng
Sáng ra, tự học làm sang
Phì phèo điếu thuốc, xi- tàng một phen
Không ngờ thuốc bật ho hen
Lên cơn ngạt thở, vừa lèn vừa đau
 
Con sông nào chẩy qua mau
Toàn mùi cố quốc, đọt rau mẹ già
Tưởng rằng mình chỉ nhớ nhà
Ai dè nhớ cả dậu hoa tơi mùng
 
Cái cô hàng xóm thật khùng
Tối ra giếng tắm, không mùng che thân
Da gì trắng ngẩn, trắng ngần!
Tay gì vỗ đập, khiến thần tiên chao
Sáng ra, ngó nụ hoa đào
Mà ngơ ngẩn mãi, đi vào đi ra.
Đứng chờ con trăng hôm qua
Hôm nay không thấy, đi ra đi vào
.... 
Ấy ơi! Đằng í thế nào?
Có mơ đến ... ấy lần nào không, em?
Bây giờ, đây vẫn còn thèm
Phải chi năm ấy, vén rèm chui sang...
Ly cà phê sữa hơi vàng
Tưởng như thoáng thấy hình nàng đang bơi.
 
 ÁO BÀ BA SAĐÉC
 Đêm lạnh, chợt nhớ về Sađéc
Nhớ giòng sông lụa uốn quanh đời
Giọng hò ngọt mát, trăng chênh chếch
Bờ ngực đôi mươi đẹp rợn người
 
Nhớ cây cầu khỉ mong manh lạ
Từng bước chân em nhẹ nắng chiều
Gót sen, áo mỏng, thơ ngây quá
Làm khách giang hồ chỉ muốn yêu
 
Nhớ vườn hoa cúc thơm mùi gió
Thu về, lá mỏng như tay em
Đôi mông thoăn thoắt đùa hoa nở
Ta muốn lăn quay, ngỡ đất mềm.
 
Và thế, ta yêu thành phố nhỏ
Yêu người con gái chèo trên sông
Quần đen, áo trắng, lung linh hở
Một khoảng da ngà, trắng mênh mông
 
“Hò ơ…Nước chẩy liu riu, lục bình trôi líu ríu
Anh thấy em nhỏ xíu, anh thương.
Thương em sao được mà thương
Quần em cột rút, như rương khóa rồi
Khóa rồi, mặc kệ khóa rồi
Chờ cha mẹ ngủ, anh lôi vô buồng.”
(Ca dao)
 
TÔI BỎ CÀ SA ĐỂ NHỚ EM
Em trút hồn thơ vào đời tôi
Làm cho biển động, sóng không nguôi
Làm cho tan nát đời tu sĩ
Tôi bỏ cà sa để nhớ người
Tôi bỏ cà sa để nhớ em
Mõ, chuông, tôi gác ở bên thềm
Đợi em bước đến, tôi sẽ gõ
Một điệu tình yêu thật dịu êm
Từ độ gót sen em lướt nhẹ
Áo dài tha thướt, nón nghiêng che
Tôi tưởng như hồn tôi sóng vỗ
Xô cả đời tôi vào bến mê
Và thế hồn thơ bỗng bật ra
Dẫn tôi đi khắp chốn ta bà
Tìm bao nụ đẹp dâng em cả
Vui quá làm tôi chợt khóc òa
Tôi sẽ chờ em khắp bốn phương
Từ nơi Bắc Cực tuyết pha sương
Đến đường Xích Đạo, da như chín
Chỉ để gửi em một chữ “Thương”.
Bởi chưng, tôi nghĩ em Thần Thánh
Vóc ngà, da ngọc sáng long lanh
Chỉ cần bên khóe môi cười nhẹ
Cả trăm thế kỷ bỗng mong manh
 Thôi nhé, cho tôi làm lãng tử
Kiếp sau xin trở lại đường tu
Cho tôi thờ phượng bờ mi ấy
Dù tiếng Yêu Đương vẫn mịt mù…
 
 CÓ PHẢI LÀ EM? 
Có phải là em trong giấc mơ?
Mờ xa hư ảo, chút hương xưa
Trắng trinh một dải ngây say ấy
Mắt ngọc nhìn ai nặng ý thơ?
 
Có phải là em, cô gái Huế?
Môt lần gặp gỡ, nón nghiêng che
Thoảng chút môi hồng như nụ biếc
Một phút mà như đã đam mê
 
Có phải tay em, những búp mây
Em gái Bắc Kỳ làm thơ say
Những câu tình ái đầy run rẩy
Đợi chết môt lần trong cánh tay
 
Cho ta theo với, Saigon nhỉ?
Để áo dài em mãi vân vi
Để bàn chân nhẹ cùng theo bước
Dẫn dụ ta về chốn mê si…
 
 

 

Sunday, May 5, 2024

Nguyễn Sĩ Đại

 
THU NAY HÀ NỘI
Như bài thơ mang từ thuở dời đô
Tôi ấp ủ với mùa thu Hà Nội
Ba mươi sáu đường cờ năm ấy
Sắc đỏ bay trong mắt mẹ sinh thành
Tôi lớn bên bờ Lê Thái Tổ me xanh
Trời thu sáng phơi một nền giấy trắng
Năm cửa ô cánh hoa xoè kiêu hãnh
Cỏ non tơ chạy hát dọc sông Hồng
Lòng như cờ không một nếp nhăn
Mười bảy tuổi nụ hôn đầu ngọt mãi
Giã trang sách trước mùa hoa phượng cháy
Nẻo Trường Sơn, Tháp Bút dựng trong hồn
Tôi trở về ba mươi sáu đường thơm
Mây thu trắng một vầng trên tóc mẹ
Em hiển hiện trong mắt nghìn thiếu nữ
Lối Cổ Ngư hoa tím nửa khung trời
Thắp hương trầm lên mái phố bom rơi
Nền thu cũ cao lên giàn giáo mới
Vẫn biết có một tình yêu đón đợi
Tôi mười năm trong phố bụi đi về...
Lời mùa thu em lại hát tôi nghe
Ô cửa nhỏ, đoá cúc vừa trổ thắm
Mùa thu nay, tôi đã đầy đặn lắm
Hà Nội ơi, Hà Nội giữa tay mình...

NHÀ XƯA
Nơi em về có một chiếc tàu cau
Rơi lặng lẽ xuống vườn sương cỏ ướt
Tuổi thơ anh sớm mai nào bắt được
Tiếng xạc xào cao vút của trời xanh.
Nơi em về, xuân tím nụ vườn chanh
Hoa xoan tím, hoa lục bình cũng tím
Cành tre nhỏ có ngày chim khách đến
Tận bây giờ chờ đợi vẫn rung rung...
Nơi có ngày bắt được chú chuồn kim
Anh vặt cánh làm mồi cho lũ kiến
Nơi không biết sau nầy khi đã lớn
Anh hoá chú chuồn kim cánh mỏng ở trong đời
Nơi em về, câu mẹ hát à ơi
Anh nghe được qua lời ru bé khác
Lần qua thời gian lời ru thành nước mắt
Nước mắt đầm nhân nghĩa giữa lòng anh.
Nơi em về, mương nhỏ cỏ còn xanh
Dòng mực tím đã trôi về dĩ vãng
Vẫn còn đó hoàng hôn ngời sắc ráng
Trên cỏ nằm mắt uống những sao xa.
Nơi em về, trái thị vẫn ngày xưa
Người thương thị, thị thương người phúc hậu
Khế xuống ngọt nồi canh chua mẹ nấu
Túi ba gang vàng, góp mãi khôn đầy.
Nơi em về, mùa hạ vẫn thơ ngây
Tiếng ve hát râm ran vòm duối cổ
Ve ơi ve, mắt mày trong trẻo quá
Em thấy được gì trong mắt của ve đây?
Chiều thu vàng phấn mướp, cánh ong bay
Tiếng cục tác gà trưa đi lót ổ...
Nhà đi vắng cửa rèm bỏ ngỏ
Những sắc, thanh xa, vợi tới dâng đầy...
Nơi bây giờ lá lá lợp ngàn mây
Xanh bóng nắng, tóc cha chiều xế bạc
Vốc nắm đất quê nhà soi đáy nước
Anh mấp mô đi dọc sá cày.
Nơi em về, mùa trở gió heo may
Mưa ruộng cấy, chéo mặt người cắm cúi
Tháng ba sấm, lúa dậy thì con gái
Mắt bạn tự bao giờ đã nhíu một chân chim
Nơi quây quần bên bếp lửa mùa đông
Em có thể xoa tay về hơi ấm
Em có thể sẽ trở thành kỉ niệm
Trong rất nhiều thương nhớ của quê anh.
 
NƠI EM VỀ
Nơi em về có một chiếc tàu cau
Rơi lặng lẽ xuống vườn sương cỏ ướt
Tuổi thơ anh sớm mai nào bắt được
Tiếng xạc xào cao vút của trời xanh.
Nơi em về, xuân tím nụ vườn chanh
Hoa xoan tím, hoa lục bình cũng tím
Cành tre nhỏ có ngày chim khách đến
Tận bây giờ chờ đợi vẫn rung rung...
Nơi có ngày bắt được chú chuồn kim
Anh vặt cánh làm mồi cho lũ kiến
Nơi không biết sau nầy khi đã lớn
Anh hoá chú chuồn kim cánh mỏng ở trong đời
Nơi em về, câu mẹ hát à ơi
Anh nghe được qua lời ru bé khác
Lần qua thời gian lời ru thành nước mắt
Nước mắt đầm nhân nghĩa giữa lòng anh.
Nơi em về, mương nhỏ cỏ còn xanh
Dòng mực tím đã trôi về dĩ vãng
Vẫn còn đó hoàng hôn ngời sắc ráng
Trên cỏ nằm mắt uống những sao xa.
Nơi em về, trái thị vẫn ngày xưa
Người thương thị, thị thương người phúc hậu
Khế xuống ngọt nồi canh chua mẹ nấu
Túi ba gang vàng, góp mãi khôn đầy.
Nơi em về, mùa hạ vẫn thơ ngây
Tiếng ve hát râm ran vòm duối cổ
Ve ơi ve, mắt mày trong trẻo quá
Em thấy được gì trong mắt của ve đây?
Chiều thu vàng phấn mướp, cánh ong bay
Tiếng cục tác gà trưa đi lót ổ...
Nhà đi vắng cửa rèm bỏ ngỏ
Những sắc, thanh xa, vợi tới dâng đầy...
Nơi bây giờ lá lá lợp ngàn mây
Xanh bóng nắng, tóc cha chiều xế bạc
Vốc nắm đất quê nhà soi đáy nước
Anh mấp mô đi dọc sá cày.
Nơi em về, mùa trở gió heo may
Mưa ruộng cấy, chéo mặt người cắm cúi
Tháng ba sấm, lúa dậy thì con gái
Mắt bạn tự bao giờ đã nhíu một chân chim
Nơi quây quần bên bếp lửa mùa đông
Em có thể xoa tay về hơi ấm
Em có thể sẽ trở thành kỉ niệm
Trong rất nhiều thương nhớ của quê anh.



Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...