Wednesday, August 9, 2023

Liễu Ngộ C3











https://www.youtube.com/watch?v=kq4rx3YPz2U

















































Tuesday, August 1, 2023

Từ Kế Tường 3

 
MÀU NẮNG CŨ
Đau đến mấy chân trời em có biết?
Thủa em đi áo mỏng phất tay người
Tôi ngồi lại giữa mùa thu lá chết
Nhặt cho mình màu nắng cũ vàng tươi.

MÙA LÁ CŨ
Đêm buồn như một cơn mưa
Cứ tha thiết đổ từ xưa đến giờ
Tay trơ gầy ngón mong chờ
Hết mùa lá cũ còn ngơ ngác sầu
 
SINH NHẬT 12-12 NĂM 2021
Cảm ơn ta có ngày sinh nhật
Tuổi bao nhiêu ở cõi vô thường
Không nhớ lúc chào đời mở mắt
Tiếng tu-oa khóc vọng ngàn phương
Giữa tháng mười hai năm sắp hết
Tiết thu tàn, đông chớm heo may
Mẹ chuyển dạ một lần khốc liệt
Có mặt ta trên trái đất này
Trang cổ tích lật qua năm tháng
Bom đạn rền cuối cuộc chiến tranh
Tuổi thơ như cánh đồng sương sớm
Rơm rạ thơm bùn đất nguyên lành
Con bìm bịp kêu bờ sông vắng
Gọi ngang chiều khản giọng mong ai
Cánh lúa vàng theo chân cò trắng
Ta lớn lên qua những dặm dài
Thêm ngọn nến những lần sinh nhật
Thổi hương bay về phía tình yêu
Những giọt nến hồng như nước mắt
Mỗi lần phai thêm chút liêu xiêu
Như chiếc bánh ngày em mang tới
Đã chia nhau một đóa hoa hồng
Theo năm tháng mắt môi vời vợi
Ta trả về vai tóc hư không
Nay, sinh nhật góc trời lặng lẽ
Với quê nhà trăng chớm mùa lên
Chỉ mình ta bên bờ dâu bể
Xé môi cười nghiêng cốc rượu quên
Quên để nhớ dưới chân cát bụi
Con dế sầu trong cỏ gáy rồi
Một nhành rêu xanh thềm bóng tối
Ta hoang tàn một bóng đêm trôi
Cám ơn ta thêm lần sinh nhật
Ngày cuối năm giữa tháng mười hai
Còn mấy nhịp vòng quay trái đất
Cũng về thôi tro cốt hình hài
Cám ơn em một lần đã tới
Ngồi bên ta góc quán cuối năm
Rồi lặng lẽ theo mùa đi vội
Để vầng trăng khuyết nửa gối nằm.
 
THEO CÁNH ÉN
Năm tháng bay vèo theo cánh én
Anh như hạt bụi vướng chân ngày
Nghe nắng về đường mai không hẹn
Nhặt lá, tìm hoa sợ gió bay
Sương khói làm hoa rung cánh mỏng
Giật mình nghe lại tiếng ong reo
Phất tay áo tiễn mùa xa vọng
Đối bóng mà quên trận gió chiều
Đầu năm ngoài ngõ chờ em tới
Chỉ thấy thềm xưa đọng dấu chân
Độc ẩm nhìn hoa rung cánh đợi
Bạc lòng thương sợi tóc phai dần
Người ngắm đường mai, hoa như khói
Phơi vàng dưới nắng cánh long lanh
Ngỡ áo ai về trong mắt đợi
Hóa ra hạt bụi ghé tay mình.
 
THỜI LÃNG MẠN
Tôi lãng mạn yêu em thời lãng mạn
Tình dễ thương, thời tiết cũng dễ thương
Đâu biết được ngày sen khô hồ cạn
Tình cũng phai, hai đứa ở hai đường.
 
TRÁI ĐẮNG
Môi mắt ấy một lần tôi nếm thử
Em cho rồi trái đắng mọc đầy tay
Cứ mơ mộng loanh quanh chân trời cũ
Thu nhuộm vàng hoa cúc vẫn không hay.
 
TRỞ LẠI THUNG LŨNG XANH
Chào em, một sáng thung lũng xanh
Cho ta trở lại mộng thơm lành
Ngàn thông vẫn đứng yên trong nắng
Một sắc trời sương trắng long lanh
Ta trong Đà Lạt với màu hoa
Bỗng nhớ người xưa xa rất xa
Nơi nghiêng mắt biếc trời mơ cũ
Sầu cũng đầy thêm ta với ta
Ngày đã vào mưa, phố đã buồn
Ta lang thang dốc nhặt mùi hương
Tiếc năm tháng vùi trong cỏ biếc
Còn bóng hình em khắp nẻo đường
Hồ đã đầy sương nên rất trong
Ta qua buổi ấy ngả nghiêng lòng
Tóc ai thơm hết thời tuổi dại
Áo trắng chân cầu mong nhớ mong
Hẹn ước gì chăng thung lũng xanh?
Nơi em xa quá mộng không thành
Mưa trắng lên chiều xanh nắng sớm
Mây đỉnh trời xưa cũng mỏng manh
Ta vẫn lang thang buổi trở về
Đầy vai che cơn gió tái tê
Cũng bước chân dài lòng bụi cát
Gặm mấy dốc tình nơi quán khuya
Tạm lắng lòng theo cánh mưa tan
Về chơi thung lũng với thông ngàn
Ta với mình ta mưa nắng cũ
Thương người Đà Lạt đã sang ngang.
 
TRỞ VỀ TUỔI NGỌC
Giữa giọt nước tôi xin về như lá
Trên cây đời mai mốt sẽ mùa thu
Nhìn dưới chân màu đất cũng hoang vu
Buồn trĩu xuống mang linh hồn sương cỏ
 
Em vẫn bé như một loài chim nhỏ
Mắt xanh trong và tóc lệch đường ngôi
Sợ mưa nhiều nên em giữ giùm tôi
Màu nắng cũ qua hiên nhà cửa mới
 
Và một chút lòng tôi đang bối rối
Giữa đường thơm hoa bướm cũng reo mừng
Phấn hương trời, mây tóc mượt như nhung
Xin giữ lại bài thơ trên bước nhẹ
 
Dù vấp ngã thì đau tôi chỉ khẽ
Để trong hồn còn lại một vết thương
Như khóm Tường Vi nở cõi vô thường
Cho giấc ngủ mai em vào mây trắng
 
Dù mai mốt, hay ngày kia, mưa nắng
Em không vào lớp học giữa chiều phai
Đừng hỏi vì sao sương khói trên vai
Tôi ngơ ngác khi mùa thu đi mất
 
Tôi trở về khi mưa lất phất
Đợi em nơi góc khuất rất tình cờ
Thành phố buồn cũng chỉ đến như xưa
Đầu mùa bấc màu môi em có rét ?
 
Tôi nắm bàn tay khi em khép nép
Sợ thời gian khua vội bước lạnh lùng
Sợ mắt buồn em trải giữa hư không
Ngày tháng vỡ trong ta hình dáng cũ
 
Tình thơ dại nương tay đời cổ thụ
Để bình yên thời con gái mây trôi
Để em còn ngậm mật giữa vành môi
Đường kim chỉ may qua tờ lá úa
 
Tôi trở lại còn mùa thu công chúa
Nắng bâng khuâng màu lụa óng tơ vàng
Gió rất thầm, như sợi khói bay ngang
Buồn lướt nhẹ trên dòng sông mái tóc
 
Tôi chợt biết hôm qua em vừa khóc
Khi bàn tay năm ngón vuốt hững hờ
Một đóa hồng rụng xuống dấu chân xưa
Bằng đi lại cả một thời thơ ấu
 
Sẽ kinh ngạc như bầy chim xuống đậu
Giữa sân trường xao xác lá cây bay
Tôi nhìn em cuống quýt cả chân tay
Mặt trời nhỏ reo trong lòng biển lớn
 
Sẽ nghe nắng nghiêng qua, trời mưa tạnh
Để ngàn năm cơn bão dữ trong đời
Bao nhiêu hồn sũng ướt cũng đem phơi
Và sách vở bày vội vàng ra cửa
 
Dù kỷ niệm hai bên, buồn ở giữa
Tôi cũng về thay lại tấm gương vui
Để lúc nhìn em chải tóc ngậm ngùi
Thương nhớ hết thuở lạc loài đôi mắt
 
Tôi trở về giống một người lẩn khuất
Đã thân quen như một nhánh cây dài
Em có buồn ngơ ngẩn ngắm thu phai
Và thương nhớ, vì em là con gái?

(Thơ Hồng trên Tuổi Ngọc-1972.Tác giả có sửa lại tựa và chỉnh câu từ cho chỉn chu hơn)



 

 



Từ Kế Tường 2

 
GIẶT ÁO PHƠI CHIỀU NẮNG MUỘN
Chiều nắng muộn rồi, thôi ta giặt áo
Những mù sương gió bụi tháng năm dài
Những nhọc nhằn đói no thời giông bão
Phơi một lần cho hết những tàn phai
Áo đã mặc nửa đời người lận đận
Bóng hình ta từ thủa biết yêu em
Tay vụng dại ôm tình sầu mấy bận
Chân hoang vu hụt bước vẫn đi tìm
Ngày thơ nhỏ áo theo ta khôn lớn
Con đường dài vạn dặm đã hoàng hôn
Nay dừng lại ở chân trời mây gợn
Lòng hắt hiu như sợi chỉ vai sờn
Cố giặt hết những bợn nhơ cơm áo
Những vinh quang và những bể dâu
Tay chà xát bọt xà phòng mộng ảo
Những buồn vui, cay đắng đã hằn sâu
Áo đã phơi rồi trong ngày nắng muộn
Ta ngồi đây trên mấy bậc thềm rêu
Người năm trước như sương sầu đang xuống
Rất thênh thang làm nhói vết thương chiều.

 GỌI ĐÒ
Sông chiều nước vẫn chảy xuôi
Hai bờ dài rộng để tôi một mình
Trong veo cái bến vô tình
Gọi đò chẳng thấy thôi đành về không

GỬI CON DỐC DÃ QUỲ
Bao nhiêu tháng mười rồi anh không về Đà Lạt
Khi những cơn mưa trắng dốc dã quỳ
Màu hoa ấy đã rưng rưng nước mắt
Thương hai người hai phía bỏ ra đi
Em thôi học từ ngày ba mươi tháng tư năm ấy
Hết chiến tranh sao có cuộc chia tay
Trong tình yêu không có người tháo chạy
Huống chi anh và em chẳng đủ thời gian giận dỗi một ngày
Sau ngần ấy năm đủ phủ mờ thời ly loạn
Anh trở về Đà Lạt một ngày mưa
Trời rét cóng liêu xiêu đường Võ Tánh
Chẳng còn em trên thềm cũ, cánh mây xưa
Em xa Đà Lạt trốn anh theo người đi xứ khác
Bỏ lại mùa hoa vàng rực của tháng mười
Ngôi trường Bùi Thị Xuân trên đỉnh trời gió tạt
Và cuộc tình thơ mộng tuổi đôi mươi
Nếu có lỗi lầm anh xin làm người tạ lỗi
Với cánh mây xưa với Đà Lạt và em
Đồi thông cũ, con dốc dã quỳ vàng, bước chân thời nông nỗi
Sương trên hồ, vai áo ướt lòng đêm
Bao nhiêu tháng mười rồi anh không về Đà Lạt
Cũng như em không trở lại quê nhà
Con dốc dã quỳ mỗi mùa hoa rưng nước mắt
Mưa cuối trời xao xác gió em xa?
 
GỬI DI LINH
Nửa hồn ta để lại Di Linh
Nơi dã quỳ xưa thắp lửa tình
Em mặc áo vàng lên đỉnh dốc
Đi hát tình sầu trong lá xanh
Nửa hồn ta băng gió vượt đèo
Thấy mắt em buồn trong suối reo
Đợi cuối mùa thu lòng nghiêng nắng
Một trời thạch thảo tím liêu xiêu
Nửa hồn ta thương tích đã lâu
Nay phế nhân rồi để nhớ nhau
Môi khô hôn vết rêu ngày đó
Đợi chút mưa tàn rơi phía sau
Nửa hồn ta không thấy trở về
Như người nằm lại giấc hôn mê
Giữa dã quỳ trôi màu sương khói
Một trái tim chôn dưới đất thề.

GỬI EM
Em giờ vai nắng qua mưa
Tôi đi tìm vạt tóc xưa ướt thầm
Gặp nhau ngoài cõi mù tăm
Xin em lời hẹn trăm năm ngỡ ngàng
 
GỬI MỘT NGƯỜI ĐÃ XA ĐÀ LẠT
Anh xa Đà Lạt, em cũng xa
Chỉ cây thông cũ đứng bên nhà
Mỗi bận anh về lên dốc mỏi
Sương chiều vây lạnh lối quỳnh hoa
Ta chia tay thủa còn đi học
Tóc em sợi nhỏ thả bao mùa
Đường cũng dài thêm ngày nước mắt
Phố tàn phai một sắc thu xưa
Anh từ buổi ấy thành kẻ lạ
Cố quay về một nẻo thân quen
Đâu ngờ gió bụi tràn vai áo
Lạc mất anh và lạc mất em
Ta lạc mất nhau chẳng hẹn về
Buồn se lòng mấy trận gió khuya
Đau nhói dưới chân như vấp bước
Ngẩng nhìn lên khuyết mảnh trăng thề
Em xa Đà Lạt xuôi về đâu?
Áo bay chiều tím- tím chân cầu
Anh mãi đi tìm trong xa thẳm
Gần nửa đời vẫn chẳng thấy nhau
Gần nửa đời anh hỏi đường mây
Gợn sóng xôn xao nước hồ đầy
Mỗi người một phía trời xa vắng
Một cõi lòng riêng như lá bay
Em xa Đà Lạt chẳng quay về
Anh như người trễ mọi chuyến xe
Ta mất nhau sau lần lầm lỡ
Cứ xa dần theo trận gió đưa
Buông tay không nói lời chia biệt
Thoáng chốc già theo tóc ngã màu
Nỗi nhớ xoáy vào vành trăng khuyết
Ngày mai ai biết-khuất về đâu?
 
HOÀI NIỆM THÁNG TƯ
Tôi ngồi trước mặt nỗi buồn
Thấy em ánh mắt khói sương mấy mùa
Tháng tư. Một tháng tư xưa
Ngã ba ngày đó ta vừa chia tay
Vòng xoay trút cánh dầu bay
Mỗi người một nẻo phố gầy mà đi
Mưa trưa chỉ thấp thoáng về
Để tôi quán gió. Tóc thề em xa
Nắng hanh nhuộm tán me già
Thương bao nhiêu lá bay qua nghìn trùng
Công viên đầy xác phượng hồng
Tiếng ve ru khoảng trời không vắng người
Tuổi thanh xuân đỏ môi cười
Một thời áo trắng ta rười rượi thương
Nhớ quay quắt một cổng trường
Trời xanh cửa lớp mây vương tóc dài
Tháng tư nào thuộc về ai
Mỗi trang lưu bút dặm dài nhớ nhau
Ép chi một cánh phượng sầu
Để dòng mực tím đậm sâu cuộc tình
Mỗi người một bước lênh đênh
Biển dâu chia cả mông mênh chân trời
Bây giờ qua hết nửa đời
Chỉ xin còn lại tay rời ấm tay
Tôi ngồi trước những vơi đầy
Với sương lất phất mưa lay bay về
Ôm đàn hát tặng trời quê
Tháng tư còn đó mải mê dấu người.

Từ Kế Tường 1

 
ÁO VÀNG LÀM CHI
Mùa hạ em mặc áo vàng
Con đường thả lá ngỡ ngàng bước chân
Tiếng ve gọi nắng bao lần
Để hàng phượng đỏ ngại ngần nở hoa
Tôi tìm một phiến trời xa
Gửi theo ánh mắt người qua sông về
Ngang chiều - Ngọn khói - Tay che
Để em nghiêng tóc vai kề giấc mơ
Bao năm tháng đã hẹn hò
Còn nguyên góc phố để chờ đợi nhau
Tiếng chuông ngân đến ngàn sau
Ngôi nhà thờ cổ, bạc màu nắng mưa
Tôi về chép lại ngày xưa
Tìm trong cổ tích em vừa đến đây
Một ngày, đâu chỉ một ngày
Tháng năm nối lại, vơi đầy tháng năm
Áo vàng chi để xa xăm
Thành mùa thương nhớ lặng thầm nhớ thương
Tôi đi hết mấy con đường
Với chiều nghiêng bóng, mùi hương phai tàn.
 
BOLÉRO THÁNG 10
Nghe bão lên, gió nổi, sóng nhồi
Ta không qua biển vượt ngàn khơi
Sao nghe tan tác vòng tay trống
Bờ bãi chông chênh hết nửa đời
Những khi đối bóng dựa thềm rêu
Không uống say lòng cũng trăng treo
Đêm mênh mông quá màu sương trắng
Tiếng dế ru hồn thêm hắt hiu
Ta với người như khói đầu mây
Trời đã mưa trưa, nắng cuối ngày
Còn nhớ gì không đường phố nhỏ
Ngã ba nào cho phút vẫy tay
Như nước hồ im gió lướt về
Vạc sành trong cỏ rúc trời khuya
Cây nghiêng bóng đổ vào năm tháng
Ta lẻ loi vàng cơn gió xưa
Nghe bão lên, áp thấp, mưa dầm
Ta về hiên vắng nhớ xa xăm
Đường cỏ chân ai mù dấu bước
Áo quen màu cũ tóc vai gần
Một tháng mười đi không trở lại
Đã thành dâu biển, dốc tình sầu
Người bên kia dốc rừng núi thẳm
Ta ở bên này không thấy đâu.

BƯỚM MA
Em có phải bướm ma
Tìm tôi trong khoảnh khắc
Hóa thân của hoàng hoa
Giữa đêm tràn nước mắt?
Trên đôi cánh xập xòe
Chở hình sương bóng khói
Cho tôi mảnh trời quê
Con sông dài sóng nổi
Cứ quanh quẩn bên tôi
Nửa mùa sương hôm trước
Muốn nghiêng xuống một đời
Trải tóc thơm mấy lượt
Đêm nay trăng tàn phai
Mùa đi qua cửa khép
Em nguyên vẹn hình hài
Ngả vào tôi khép nép
Hôn em nụ môi sầu
Đêm lạnh còn tay ấm
Mai rồi thương nhớ nhau
Mấy nhịp cầu mưa trắng
Ngoài kia gió giao mùa
Đi trên tàn cây úa
Nát hết dòng lệ xưa
Ái ân nhau mấy thuở?
Bướm ma ơi bướm ma
Cớ gì em quanh quẩn
Có phải cánh hoàng hoa
Bên trời kia xa thẳm?
 
BUỒN NHƯ TA TỪNG BUỒN
Buồn như ta từng buồn
Đêm khuya trăng lẻ bạn
Thương nhớ chỉ là sương
Có cơn mưa về sáng
Tình xa muôn vạn dặm
Sông nước cứ đầy vơi
Người xưa từ môi thắm
Nay vẫn bóng bên trời
Buồn thương em càng buồn
Đóa hoa vàng mây khói
Tới cùng ta một buổi
Ấm áp ngày lẻ loi
Tình cũng chỉ thế thôi
Khác chi ly rượu cạn
Mưa hắt lạnh ghế ngồi
Một hiên chiều gió tạt
Buồn theo ta mỗi ngày
Đêm về làm chiếc bóng
Không có giấc mơ đầy
Chỉ một đời huyễn mộng
Tình thôi em về sông
Nơi chân cầu nước chảy
Ta thả cánh phiêu bồng
Một hôm vừa qua đấy
Buồn như ta thường buồn
Lang thang trên phố cũ
Chiếc lá mấy mùa sương
Vàng nẻo mây cố xứ
Tình trăm năm vẫn vậy
Chỉ đến một lần thôi
Hoa vàng từ độ ấy
Nay gửi lại bên trời.
 
CÀ PHÊ UỐNG CHẬM
Cà phê vẫn đắng môi khi uống chậm
Thủa chờ người không đến kịp cơn mưa
Quán đủ vắng để tê bàn tay ấm
Nên bây giờ đành gọi tiếng...ngày xưa.

CÂY BÓNG LẺ
Mai em tìm gặp tình tôi
Ở trong màu lá đang rơi nghịch mùa
Cây dài bóng lẻ ngày mưa
Mình tôi trút xuống âm thừa chìm sâu
 
CHIM NGANG TRỜI
Mai tôi tìm lại tình em
Lênh đênh theo một cánh chim ngang trời
Ngàn năm sau nhé giữa đời
Thấy trong lau lách chơi vơi bóng hình
 
CÚC HOA CUỐI MÙA
Gom đêm lại xếp thành ngày
Xòe ra đếm mỗi ngón tay một mùa
Dư rồi cái chữ tình xưa
Thêm vào nghĩa cũ nắng mưa nhớ thầm
Mỗi lần qua hết mười năm
Thời gian tính đủ xa xăm con đường
Tôi ngồi nhặt nhạnh mùi hương
Rơi từ áo mỏng vấn vương đến giờ
Sớm mai em đã bao giờ
Nơi chân trời ấy đợi chờ như tôi
Nghe cơn gió thổi mồ côi
Qua hiên nhà vắng chỗ ngồi mênh mông
Vết thương nào cũng nhói lòng
Vẫn thành dư chấn bềnh bồng nỗi đau
Nghe con chim vịt kêu sầu
Âm vang tan chảy hết bầu trời xa
Tôi về hỏi thảm cúc hoa
Vàng chi trong cỏ quê nhà sớm mai
Để tôi như tiếng thở dài
Trước cơn gió lẻ tàn phai cuối mùa.

ĐÊM BUỒN
Vẫn xao xác gió ngoài đêm
Mảnh trăng khuyết - bóng hình em xa vời
Theo mùa cánh lá khô rơi
Nhẹ tênh như áo bên trời vàng phai
 
ĐÊM NGHE KHÚC NGUYỆT CẦM
Xé ngày. Đi khuất tháng năm
Theo con én lạc. Xa xăm lưng trời
Tìm em ở phía. Mù khơi
Cánh buồm. Trôi hết. Một đời bão giông
Rượu đâu. Lòng cũng đắng lòng
Ta giờ như mảnh trăng cong. Khuyết tàn
Buồn. Rơi nhịp lá khô vàng
Vui trong khoảnh khắc. Hợp tan Nẻo về
Tuổi nào. Đốt cháy. Si mê
Làm chim đập cánh. Đêm. Tê tái mình
Uống khan cho cạn. Chén tình
Say từ buổi trước giật mình. Tỉnh ra
Bụi lầm lỡ. Áo hào hoa
Đã treo phong ấn lên. Tà huy xưa
Nửa đường. Gặp nắng trong mưa
Một đời chỉ để. Yêu vừa trái tim
Buông rồi. Năm ngón tay. Em
Tự mình ấm lạnh. Mỗi đêm. Gối sầu
Nguyệt cầm réo rắt. Lòng nhau
Nửa khuya. Chờ sáng. Tóc màu nhạt phai.

DỐC DÃ QUỲ
Tôi về con dốc dã quỳ
Thương màu ly biệt nói gì biệt ly
Con đường phai dấu chân đi
Tôi và Đà Lạt có khi cùng sầu

DỐC MIMOSA
Tôi về qua dốc ngày xưa
Mi mô sa đội nắng trưa phai tàn
Em đi từ thuở mưa tan
Để Đà Lạt trắng ngày mang mang sầu
 
EM MƯỜI SÁU
Mười sáu tuổi em nuôi dài mái tóc
Để ngày xưa ở lại phía sau lưng
Ve cuối hạ kêu vàng trang vở học
Tình tôi trao trên cánh phượng rưng rưng.
 
EM NGỒI NÁN LẠI
Em ngồi nán lại chút thôi
Mùa thu trên tóc gỡ hồi tàn phai
Vàng chi một chiếc trâm cài
Buồn như hoa cúc nở ngoài vườn xưa
Đường nhà vắng lặng sau mưa
Cỏ xanh mọc kín cuối mùa thiết tha
Môi nào còn rượu phôi pha
Mắt nào còn khép trăng xa góc trời
Thương con dế nhỏ cạn lời
Nép chân phiêu lãng nửa đời nằm im
Mặt hồ trong ngấn sương đêm
Cánh con bướm lượn đi tìm tình nhân
Cớ sao ta bước ngập ngừng
Người trong buổi trước đã từng ở đây
Không về nắm lại bàn tay
Cho bông chiều tím nở ngày xanh trong
Em ngồi nán lại được không
Để nghe thoáng gió mùa đông se về
Lạnh rồi khoác áo ai đi
Ta người ở lại làm gì sớm mai?

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...