Sunday, April 28, 2024

Nhiều tác giả 2

 
...SỐNG GIẢN DỊ
- Hãy bắt tay vào đời sống một cách chân thành và thiết thực. Hãy làm những điều cần thiết, giản dị và cởi mở. Hãy lo cho mình, cho chồng (vợ) con, cho cha mẹ, cho anh em... một cách thiết thực với khả năng của mình, không buông trôi hờ hững cũng không làm quá sức mình, hoặc làm điều không cần thiết.
- Phật giáo đích thực không phải là tôn giáo để cầu nguyện mà tự mình phải thể hiện đời sống tự giác, giác tha. Cầu nguyện có thể có nhưng với mục đích giúp con người thắng được lòng ích kỷ. Chân, Mỹ, Thiện không đến với những người cầu xin chư đại Bồ-tát ban bố cho mà đến với những người tự mình sống trong Giới, Ðịnh, Tuệ, tự biến hành động, lời nói và ý nghĩ của mình thành Chân, Mỹ, Thiện hạnh phúc hay tự do đều tùy thuộc ở con người, đừng hy sinh nó và cũng đừng đánh mất mình trong cạm bẫy của một ngày mai hứa hẹn. Nhân cách, trí tuệ và tự do phải có bất cứ lúc nào, không tùy thuộc vào tương lai hay quá khứ.
- Con hãy tập nhìn ngắm và lắng nghe tất cả với tâm trầm lặng, hồn nhiên, cảm thông và trong sáng rồi cuộc đời sẽ ban cho con biết bao là tự do và hạnh phúc, chính những ràng buộc cũng là tự do và hạnh phúc.
- Đừng quan tâm đến chuyện thị phi, hãy để hết năng lực lắng nghe sự sống nơi chính mình, nó đang muốn thì thầm với các con điều gì đó, nó muốn tiết lộ một kho tàng bất tận đang chìm sâu dưới đáy hỗn mang của tâm thức, của thương – ghét – mừng – giận – vui – buồn, của tính toan mơ ước, của hoài vọng mưu cầu, của dằn vặt thao thức, của cắn rứt, ăn năn v.v… Ngay trong chính khổ đau ai biết lắng nghe cho đến tận cùng thì ở đó, hạnh phúc, tình yêu, và vẻ đẹp vẫn cứ đơm hoa kết trái.
- Hãy biết lắng nghe, hạnh phúc ở nơi chính các con, không phải ở tương lai mà cũng không phải ở thiên đàng, không ai ban cho và cũng chẳng cần tìm kiếm. Nó đang tràn ngập mọi nơi, các con có thấy không?
- Hạnh phúc thật sự không ở nơi cái với tay tìm kiếm, mà ở nơi chỗ không kiếm tìm. Hạnh phúc, tình yêu và vẻ đẹp tràn ngập nơi mỗi bước đi, trong từng hơi thở, trong ánh nắng ban mai, trong cơn mưa mùa hạ…sao lại phải kiếm tìm trong tài, sắc, lợi, danh...?
- Ðừng nói đến an phận hay phản kháng, hãy im lặng lắng nghe hay chú tâm nhìn thẳng vào sự sống đang là, đó mới chính là: tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác.
- Thầy Viên Minh -
 
Trèo lên dốc đá thở phào
Tinh sương trên núi ngàn cao ngút vời
Lá rừng bao lớp rụng rơi
Mà hoa vẫn ngát hương trời đất dâng
Cỏ cây nhập định xuất thần
Đất thiêng hiển lộ đóa Chân Như vàng
Khắp đồi mây khói mang mang
Dậy rừng chim hót rộn ràng thực mơ
Bụi hoang vu phủ loang mờ
 
những loay hoay cho việc tìm kiếm chính mình như được khai sáng, giống như thay vì ngồi trong toa tàu với những chiếc ghế tróc sơn cũ kỹ, tôi đã bước vào chuyến tàu của cuộc đời mình với những toa tàu tràn đầy ánh sáng và những điều thú vị mới mẻ. Tôi được nghe tim mình nhảy nhót theo nhịp mỗi khi hoàn thành một hồ sơ dự thầu và chờ đợi kết quả, tôi được thấy một thế giới thật khác qua những bản vẽ, được gặp gỡ những con người với vẻ ngoài bụi bặm, khô khan nhưng bên trong lại chứa đựng một trái tim ấm áp và đầy nhiệt huyết, để mỗi khi tới đâu đó, vô tình gặp những công trình gắn thương hiệu “HUD”, tôi lại thầm tự hào, bởi tôi biết, với đồng nghiệp của tôi nơi ấy chắc chắn có người đã dành cả tuổi trẻ, cả đam mê và thậm chí cả máu và nước mắt để biến những vùng đất hoang sơ, sỏi đá thành những khu đô thị sáng những ánh đèn, và đầy ắp những tổ ấm…Và cứ thế, được gặp “Bạn” - cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa và giàu có vốn sống hơn, như hành trình một đoàn tàu đã thoát khỏi những cung đường u tịch để tiến dần về phố thị. Tôi đang nghĩ về “Bạn” 30 năm trước, có lẽ cũng giống như đoàn tàu này, “Bạn” bắt đầu cuộc hành trình của mình từ một sân ga, cũng có những tròng trành và lắc lư nhưng với sức néo giữ thăng bằng của những khớp toa kết nối, con tàu ấy vẫn lao đi vun vút để tiến về phía trước, về vùng đất đầy ánh sáng - trở đầy những ước mơ và hoài bão. Trong 30 năm ấy, trên chuyến tàu này đã chứng kiến những cuộc gặp gỡ thoáng qua giữa những người xa lạ, rồi lại để lạc nhau trong những hành trình không khớp, và cũng có cả những cuộc gặp gỡ định mệnh, ngay giây phút đầu đã muốn thuộc về nhau, muốn gắn bó với nhau suốt cả hành trình - giống như tôi và “Bạn” vậy. Với sự phát triển của xã hội, sẽ có nhiều lựa chọn phương tiện giao thông khác ngoài những chuyến tàu. Nhưng kỳ lạ thay, toa tàu hôm nay tôi ngồi vẫn đông chật khách. Có thể vì sự an toàn, vì thói quen, vì hành trình…Còn với tôi, nếu không có những chuyến tàu thế này, không có ô cửa sổ này, sao tôi có thể nghe mùi lúa chín, mùi bùn non hay mùi đau đáu của khói lam chiều? Sao tôi có thể thấy rõ được sự chuyển mình của quê hương khi qua từng vùng đất? Từ miền quê hoang vu đầy sỏi đá, tôi đã thấy dần hiện ra phố thị với những Khu đô thị và toà nhà cao tầng đầy tiện nghi văn minh, xa hoa, hào nhoáng.
Tôi đang ngồi trên chuyến tàu trở về phố thị và nghĩ về chuyến tàu của cuộc đời mình. Tôi may mắn được lên đúng chuyến tàu mà tôi mơ ước, với những toa tàu tràn ngập ánh sáng và nhiều điều thú vị, có thể hành trình của tôi chưa dài nhưng tôi tin rằng, tôi sẽ đồng hành cùng chuyến tàu ấy, băng qua những khó khăn, gập ghềnh, tiến về phía đầy ánh sáng và phồn hoa - Chuyến tàu mang tên HUD.
Tác giả: Sa Thị Thu Trang 
Giữa hai bờ sinh tử ta sinh ra trên đời. Đời ta bắt đầu khi Con Tàu cập bến, đón ta lên. Tinh thần ta cùng giá đỡ thân thể lúc vừa chào đời, nhẹ bước lên chuyến hành trình định mệnh. Đời ta kết thúc khi thân thể nhẹ bước đưa tinh thần ta rời con tàu như một tất yếu định sẵn, không đáng sợ hãi.
Mỗi người lên tàu ở những sân ga khác nhau của chuyến tàu chung đời người. Các bến tàu tiếp nối nhau, tàu chuyển bánh rồi dừng bánh chỉ là những chặng đường nhỏ cho các hành khách đổi toa nếu muốn, đánh giá, quan sát, mong ước chân trời mới phía trước.
Trên chuyến tàu chung nói chung không ai đơn độc. Ở đó, trên mỗi toa tàu diễn ra rất nhiều cuộc gặp gỡ và chia ly - do thân thể hay tinh thần họ chỉ dẫn. Hành khách tự khẳng định mình, làm mình đẹp lên hay xấu đi trong mắt những người khác qua cách họ chia sẻ tình cảm, tình yêu, trí tuệ, văn hóa và tâm linh với nhau. Có thể họ đã gặp nhau, có thể họ đã xa nhau và từ đó nảy nở những nỗi niềm thương nhớ, hạnh phúc và khổ đau.
Có r ất nhiều người được đồng hành cùng ông bà, cha mẹ, anh chị em, những người bạn tốt và được thương yêu họ trong suốt hành trình. Có người có cơ hội, may mắn được gặp gỡ những tấm gương lớn, những hành khách nổi tiếng tuyệt vời, học hỏi và trao đổi các giá trị quý giá từ họ. Nhưng không ít người không may lên tàu và cô đơn, lạnh lẽo ngồi mãi ở một khoang trống vắng, thiếu vắng tình thân thương hay còn bị người khác hắt hủi, dối lừa, phụ bạc cho đến lúc xuống tàu. Có kẻ lao nhanh lên con tàu, vội vã gặp gỡ, vội vàng chia tay, tranh thủ hưởng thụ vật chất rồi nhanh chóng suy tính mưu sinh với những người sẽ gặp để rồi lay lắt, thê thảm và thân thể tê tái rời khỏi con tàu. Còn có những người bất hạnh hơn là vừa lên ga trước đã xuống ngay ga sau, chẳng kịp để ai nhận ra bóng dáng của họ.
Chuyến hành trình của mỗi người mỗi cảnh. Hành trình của bạn có thể có biến cố, có thể có vui sướng và khổ đau, hân hoan và cả thất vọng, nhưng may mắn rủi ro sẽ chia đều cho chúng ta! Hạnh phúc thay cho những ai đã có ít nhất một bạn đồng hành khác sẵn lòng chia sẻ và ngồi bên trong suốt cuộc hành trình. Bạn hãy cùng nhau làm cho chuyến du hành có những cuộc gặp gỡ ý nghĩa, để cùng tận hưởng và trải nghiệm những điều kỳ thú, những kỷ niệm sâu sắc, đẹp đẽ, giàu trí tuệ - nhân văn – lương thiện –phong phú của tình người.
Bạn mong gì khi về chặng cuối của chuyến đi không? Tôi mong sao khi về nơi ấy – sân ga cuối của mình, các bạn đã nắm được trong tay điều bạn từng mong ước cho đời mình. Và dẫu bạn đã bước xuống Ga cuối thì bóng bạn vẫn còn đó và người đời vẫn sẽ ngậm ngùi kỷ niệm, nhớ nhung bạn. Trong tiếng còi tàu, trong những suy tư, những khát vọng, những nỗi niềm của người ở lại, bạn vẫn còn đó, tinh thần bạn vẫn còn đó. Hành khách vẫn muốn tìm kiếm, nâng niu phần tinh thần, tình cảm và trí tuệ của bạn trong chuyến hành trình của họ. Trước khi rời tàu, bạn hãy để lại hơi ấm, điệu nhạc, tình thương, niềm tin, ý tưởng để quá đó họ vẫn nhớ bạn – một khách quý đã từng đi trên Con tàu vĩnh cửu ấy.
Tôi biết, trong muôn vàn hành khách đã lên xuống con tàu từ xưa đến nay, đã có rất nhiều bóng hình, rất nhiều tinh thần của họ vẫn gắn bó sống động, trường tồn mãi mãi cùng chuyến hành trình chung. Và sẽ thật may mắn nếu như chúng ta bằng cách nào đó được gặp họ, gần gũi với họ dù chỉ là ở mức cuộc sống tinh thần, tâm linh cũng quý giá.
Đến đây, tôi nhớ lại lời nhắn của người hành khách mang tên Ostrorski: “Đời người chỉ đi chuyến tàu cuộc sống ấy có một lần, phải "đi" ra sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã trên đó hoài phí, "đi" ra sao khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình”. Cách đúng đắn nhất là ta trau dồi và chia sẻ giá trị tinh thần/ tình cảm của mình, giá trị văn hóa của cộng đồng ngày ngày trên hành trình. Chúng sẽ ở lại mãi mãi cùng đoàn tàu và những hành khách ở đó.
 
 Phật pháp giống như nước mưa, trăm cây ngàn cỏ cứ tùy sức mình mà sử dụng. Cây lớn dùng theo sức lớn, cây nhỏ dùng theo sức nhỏ, rồi biến hóa theo cách riêng của mình, đâm chồi nẩy lộc, đơm hoa kết trái mà làm đẹp cho đời.
Đã hưởng được lợi ích của mưa pháp thì tùy duyên tùy sức mà cống hiến cho đời, đừng nên tranh chấp hơn thua ai đúng. Cái sai không phải ở tầm vóc hiểu biết mà ở chỗ ngã mạn cố chấp cho mình là đệ nhất thiên hạ.
 
không cần cố gắng loại bỏ tâm ganh tỵ hay những tâm bất thiện khác, chỉ cần thấy rõ chúng để học ra bộ mặt thật của cái Tôi ảo tưởng. Ảo tưởng cái Tôi càng giảm thì những tánh xấu cũng sẽ giảm theo.
Hãy thường biết mình thì mọi sự sẽ tự chuyển hóa.
 
Con à, giữa bao cám dỗ của bất thiện pháp, dù lầm khó khăn của cuộc mưu sinh mà con vẫn chọn sống với tâm thiện lành, biết lấy mọi duyên để tu tập hòng trải nghiệm vị của giáo pháp thì con đã biết cách thương mình và biết tri ân cuộc đời này rồi đó.
 
Ai thấy được Pháp với mắt Tuệ mới biết đường đi lối về giữa bến bờ sinh tử - thông suốt các quy luật của tự nhiên và không còn bị vướng kẹt vào những vào những đối đãi: Được mất, khen chê, thịnh suy, vui buồn, tốt xấu, ghét thương...giữa đời này nữa là người ấy đã giàu có ở thế gian.
 
Đôi khi vì học được những tư tưởng nào đó từ sách vở, nhà trường, truyền thống…mà chúng ta tự trở thành những “diễn viên đóng thế” trong một xã hội đầy biến hóa vô thường, chỉ vì những lý tưởng mơ hồ nên xa rời khả năng tiếp xúc với thực tại cuộc sống, mãi đến khi son phấn phai màu, sân khấu hạ màn mới hay khổ-vui, sống-chết trên đời này thì chỉ mình ta đơn thân đối mặt.
 
Đôi khi vì niềm tin bất hoại vào tôn giáo nào đó mà nhiều người trở thành “kẻ đi theo” - một tín đồ ngoan đạo, mà quên đi rằng sự Thức Tỉnh Tâm Linh mới là điều giải phóng con người ta khỏi vô minh, mơ hồ, bế tắc và sự trói buộc của bản ngã hay thần quyền.
 
Chân Lý thì ở khắp mọi nơi mà Tôn Giáo thì luôn giới hạn. Nhưng lạ thay, người ta chọn giới hạn trong truyền thống của một tôn giáo nhưng lại đi mong cầu tự do, giải thoát thật sự.
 
Có mấy ai ý thức được rằng: ta sinh ra giữa đời này là để học bài học của Giác Ngộ Tâm Linh và chạm vào Sự Thật (Chân Lý) - Khi ấy thì người ta mới thật sự có tự do và an bình miên viễn.
 
"...Học Phật Pháp chính là học ra bản chất đích thực của cuộc sống, nghĩa là muốn học Phật Pháp cho đúng với thực tế thì cần chiêm nghiệm học hỏi ngay trên những nguyên lý biểu hiện trong đời sống hàng ngày. Kinh điển và thực tế cần bổ túc cho nhau để thấy ra chân lý.
"...Phật pháp không phải là triết lý cũng không phải tín ngưỡng, Phật pháp là chân lý của đời sống. Hãy lắng nghe, học hỏi và chiêm nghiệm bản thân mình rồi mọi ẩn ức, dồn nén, căng thẳng hay trầm cảm sẽ được giải tỏa dễ dàng..."
 
Sống tha thứ không phải vì mục đích chiến thắng hay thất bại, hoặc đạt được sự cao quý hay thấp hèn. Mục đích của tha thứ chính là thoát khỏi những trói buộc của nội tâm để vun bồi niềm an lạc bên trong tâm hồn. Tha thứ không phải để mong cầu người khác nể phục, coi trọng mình mà quan trọng nhất chính là nuôi dưỡng tâm an tịnh.
 
Nếu con thường tập thận trọng chú tâm quan sát mọi sinh hoạt hàng ngày của mình con sẽ dần dễ dàng trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại thân tâm hơn, lúc đó bệnh và những phản ứng nội tâm không còn là vấn đề của con nữa...
 
Công đức cứ trả về không
Để cho vạn pháp thong dong vận hành
Buông tâm ham muốn trở thành
Thì liền ngay đó trăng thanh giữa Trời
Viên Minh

Mắt rợ hồ nở tròn xoe xanh biếc
Lão thiền tăng chống gậy ngắm trần gian
Hai chú gà mãi tranh nhau thắng bại
Ánh mắt thiền xanh biếc vẫn còn xanh.
Thầy Viên Minh



Nhiều tác giả

 
Gửi đời một đóa hạnh hương
Gió đưa tiếng mõ thanh lương làm quà
Lời Kinh tiếng kệ ngân xa
Gửi thêm một chút An hòa tặng nhau!
Nhàn Vân Tử

ĐÀ LẠT
Em hãy cùng anh về xứ lạnh
Để nghe trong gió tiếng thầm thì
Để ngắm rừng thông chiều nắng nhạt
Để nhìn đôi lứa dắt nhau đi.
Chiều buồn, sương trắng, nhạc du dương
Đứng ngắm em trong góc giáo đường,
Nến chảy khói thơm mùi nữ sắc
Cúi đầu khẽ nhắc chuyện yêu đương.
Em bước cùng anh mà chẳng nói
Rừng thông hiu hắt phía chân trời
Chiều buông nắng nhẹ lên đồi vắng.
Bỗng giật mình khi chiếc lá rơi.
Xuan Han

VỊ KỶ
Vứt lại buồn vui rác rưởi
Mộng du như kẻ mù loà
Ta về trải mình trên cỏ
Đón ngọn gió chiều bay qua
Tình yêu như là bọt nước
Vỡ trên năm ngón tay mềm
Chỉ trái tim là dại dột
Chẳng bao giờ chịu lãng quên.
Chẳng lẽ bình yên như cỏ
Xác xơ dưới những gót giày?
Chẳng lẽ cuồng như men rượu
Rồi qua. Như một cơn say?
Thôi cứ như người đãng trí
Nhớ quên chẳng biết đâu ngờ.
Mới yêu nồng nàn, si dại
Đã hoang mang hỏi: Bao giờ?
Viết tại Hà Nội năm 1995
Đào Phong Lan
 
DÃ QUỲ ƠI!
Nhà em ở dưới chân đồi nhỏ
Gió ngát hương nồng, trăng vén mây
Mấy độ đông về hoa nở rộ
Hoa vàng như những cánh sao bay.
Dậu thưa mờ khuất trong sương lạnh
Thông reo vang tiếng nhạc thiên đường
Em tan lễ muộn qua đầu ngõ
Áo trắng nơi triền hoa vấn vương.
Dạo đó tôi hay lãng đãng cười
Ngắm màu hoa dại đến chơi vơi
Gửi vào trong gió bao niềm nhớ
Khác đạo...nên đâu dám ngỏ lời.
Gặp em tôi chỉ ngẩn ngơ chào
Cúi đầu chẳng biết giấu vào đâu
Em cũng thẹn thùng không đáp lại
Bàn chân nhẹ lướt cạnh đời nhau.
Rồi mùa đông ấy hoa vàng lắm
Đường quê rộn rã tiếng pháo hồng
Áo trắng em thay màu đỏ thắm
Tôi đứng bên trời như bão giông.
Từ đó tôi chôn một nửa hồn
Dã quỳ phai sắc giữa hoàng hôn
Lối cũ thông già không réo rắt
Chỉ thoáng lao xao tiếng nhạc buồn.
Tôi sống nơi này như bóng cây
Những chiều nắng nhạt gió heo mây
Đông hết hoa sầu trơ trọi lá
Tim tôi dần cũng hóa hao gầy.
Mười năm có lẽ hoa tàn nở
Nhà bên thoảng tiếng nói trẻ thơ
Thiếu nữ xưa giờ thành góa phụ
Đời người dâu bể có ai ngờ.
Từ đó tôi dường như sống lại
Nụ cười thắp lửa đón đông sang
Dã quỳ rực rỡ khung trời cũ
Gió hát chan hòa thông rộn vang.
Tôi quyết lòng tôi phải ngỏ lời
Dẫu nhiều trắc trở chẳng buông lơi
Trời cũng xiêu lòng người thật dạ
Em đến cùng tôi nửa chặng đời.
Nhà tôi giờ rộn tiếng nói cười
Hoa lá khoe màu hương thắm tươi
Nắng sớm sưởi hồng căn gác ấm
Dâu tằm chín mọng gió rong chơi.
Thu đi đông tới khúc giao mùa
Dã quỳ lại nở khắp miền quê
Vườn hồng kết trái bên đồi nhỏ
Vọng tiếng ê a khúc nhạc đời.
Hạnh phúc đang say bỗng bàng hoàng
Ngày vui giờ ngắn chẳng tày gang
Một chiều đông lạnh mây bàng bạc
Em bỏ tôi rồi...trăng vỡ tan.
Tiếng khóc con thơ quá nghẹn ngào
Tôi đứng ngỡ ngàng tim xót đau
Chỉ thấy trần gian giờ chết lặng
Lạc loài tôi biết phải làm sao.
Mộ em nằm giữa động hoa vàng
Gió chiều lành lạnh nắng đi hoang
Tiếng nhạn bên trời như não ruột
Đông đến bao mùa, xuân chẳng sang.
Trách ai hay chỉ biết trách trời
Đau lòng tôi lắm Dã Quỳ ơi!
Duyên bạc thôi đành xin vĩnh biệt
Hoa tàn như những cánh sao rơi.
Lương Hồng Tú
 
Trở lại Đà Lạt
Ngày trở lại khói sương đùn lớp lớp
Thành phố chìm lãng đãng một màu mây
Em gái nhỏ đã không còn nhỏ nữa
Dã quỳ ơi sao vàng rực phương này
Ta ngồi lại cội thông già đã mỏi
Cành khô rơi thảng thốt với thời gian
Một chút xưa hồn bừng lên vọng gọi
Dẫu trăm năm giờ đã quá muộn màng
Phan Xuân Thiện
  
Chiều lưng chừng tựa cửa Chùa
Nghe thinh âm tịch cuối mùa tịnh nhiên
Sương nghiêng rớt giọt Chân Thiền
Tiếng ai quét lá quanh triền Phù Hư!
Duy Phạm
 
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay?
Xuân Quỳnh
 
đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về cát bụi mà thôi
Thì người ơi Xin đừng ganh đừng ghét
Đừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày Ta có
Giữ cho nhau những giây phút vui tươi
Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Bùi Giáng

 

Ta rong ruỗi trong hằng sa phiền lụy
Nào biết rằng đá thầm lặng lời Kinh
Mây thư thái giữa Trần gian lướt vội
Nhịp thở an tĩnh lặng dưới chân mình
Thầy Quảng Tín

CỬA THIỀN
Dương Thắng
Đâu đây khẽ khàng những chồi non lộc biếc mới nhú. Kia rồi, ngôi chùa ngày bé vẫn chăn trâu, cắt cỏ, thả diều mà tuổi thơ thường ghé qua mỗi buổi trưa nằm dưới gốc đa tránh nắng, mỗi buổi chiều chầm chậm nghe tiếng chuông, tiếng mõ, tiếng xào xạc lá rơi.
Thấy nhớ mái trường cấp 2 ngày ấy nằm trên đất nhà chùa, chúng bạn cắp sách tới trường với muôn vàn tiếng chim hót, với muôn vàn cỏ cây hoa lá xanh tươi. Giờ ra chơi cả bọn kéo nhau vào chùa ngồi nghe tụng kinh, gõ mõ.
Mấy đứa con gái khẽ ngắt mấy bông hoa dại ngắm nghía, nâng niu. Mùi hương trầm thoang thoảng góc sân. Mùi rêu ngái nhẹ nhàng bám vôi ve tróc vỡ. Mùi áo nâu sòng thấp thoáng gió quyện nắng, nắng quyện chân hương, chân hương quyện hơi ấm con người. Cái gì cũng nhẹ nhàng, cái gì cũng lắng sâu tha thiết.
Sân trường ngày đó với những gốc đa, gốc đề lớn mùa hè đến ăm ắp tiếng ve. Lũ con trai nghịch ngợm trèo lên ngọn hái từng búp đa, quả đề, ngồi mãi trên cành chơi vui bên đàn chim dạn dày tiếng hót. Từng gốc cây cổ thụ như dấu tích lịch sử, như bám mốc thời gian. Trầm mặc lắm, hào hùng lắm. Mãi còn đến sau này đậm sâu hình ảnh đó. Hình ảnh đi vào thơ phú, văn chương.
Ngôi chùa bây giờ những trầm mặc, lắng sâu không còn nữa. Bé nhỏ, hiền hòa đi đâu bỏ lại một gốc cổ thụ nằm sát vệ đường cúi đầu, rủ xuống chờ ai, ngóng ai. Những bề thế, khung cột chắc nịch được thay thế. Tiếng trẻ xưa nín thinh, tiếng người lớn nay ồn ào, náo nhiệt. Tiếng du xuân chân bước nặng trịch những bụi trần. Người chắp tay khấn vái âm thanh thật to mà tiếng được, tiếng mất. Người ánh mắt loang loáng liếc dọc, liếc ngang. Dường như chẳng đủ để cảm nhận đất trời mênh mang, tạo vật mênh mang.
Cửa thiền ru những giấc mơ đã cũ bằng bài hát mới. Bao hỉ, nộ, ái, ố ở đời vẫn nán lại đâu đây mà sao nghe xa ngái, mông lung, bồn chồn. Đôi mắt muốn dừng lại, bàn chân muốn nghỉ ngơi, mái tóc muốn đen những nhánh sông hiền hòa như dòng sữa mẹ. Tâm muốn bình lặng mà gió vẫn lồng lộng thổi, dòng người vẫn đổ về đông hơn, ồn ã hơn. Chùa làng ơi, tìm đâu đó vẹn nguyên thật khó. Nghe trong mơ hồ ta đã lỡ mất những nốt nhạc trầm, đã lỡ mất một thuở thanh xuân.
cha trở lại thẳm sâu trong vô thức
nơi cỏ cây mây nước chẳng buông lời
không hư vọng ngàn xưa dần trôi mãi
khẽ bên thềm nghe lá rụng vô thanh!
Huyền Sơn Tử

VỀ MỘT ĐÔI MẮT
Em bỏ ta đi chỉ còn đôi mắt
Cứ xoe tròn kỷ niệm thủa yêu nhau
Đường lá me bay ngược chiều nắng tắt
Thổi bừng lên ngọn gió đã úa nhàu
Em rất nhỏ như phong du cánh trắng
Nở ngang trời, bay rất nhẹ rồi xa
Tình không nhỏ để lại ta rất nặng
Dìm trái tim cô độc mấy giang hà
Thoáng như sông mang tấm lòng của biển
Một đời này, một nữa, biết là không
Không gặp lại trên con đường em đến
Không là ta - Tự hỏi để se lòng
Tình yêu ấy em mang đi để khóc
Một phía sầu tóc rối mỗi đêm vơi
Ta tìm mãi như một người leo dốc
Cánh phong du bay mất cuối chân trời.
Từ Kế Tường

Thưa cô, cô ở nơi đâu?
Phải qua mấy núi, mấy cầu, mấy thôn
Lối nào dẫn đến Hải Môn
Đường đi có lắm dập dồn không đây?
Cô đang ở một am mây
Ngày đêm có khói trầm bay em à
Ở đây có bản thiền ca
Có Tàng Kinh Các, có Đà La Ni
Có thiền toạ, có thiền đi
Vườn rau xanh giữa tà huy la đà
Ở đây nhiều nắng nhiều hoa
Chỗ này thanh tịnh cách xa bụi hồng
Hỏi em, em muốn về không?
Để cô nhờ giọt mưa trong đón về.
Chân Lĩnh Nghiêm

Friday, April 26, 2024

Hoàng Anh 79 - 2

 
LANG THANG
Lang thang phố nhỏ Sài Gòn
Đèn hiu hắt bóng lối mòn đã xưa
Còn nghe một khúc âm thừa
Bản tình ca cũ gió mưa lạc loài
 
LẠNH MỘT TRỜI MƯA BAY
Ru ta phím đàn xưa
Còn đây mấy âm thừa
Ru em bài hát cũ
Nghe sầu dâng lưa thưa
Em còn say mộng mị
Ta còn chờ trong mưa?
Mây bay bay viễn xứ
Ta bóng chim cuối ngàn
Trời thu rừng thay lá
Em cất bước sang ngang
Trăng Gành Hào héo úa
Man mác điệu hoài lang
Em bây giờ nơi ấy
Đang tròn giấc mơ yêu
Hay niềm đau chất ngất
Làn tóc phai sương chiều
Một lần tình dang dở
Ta bên đời quạnh hiu
Nắng vàng còn mê ngủ
Mưa rớt đầy mặt sông
Bạc Liêu đồng muối mặn
Thương con nước lớn ròng
Chim trời kêu rời rạc
Cuộc tình mình long đong
Ta biền biệt đường mây
Trả lại em tháng ngày
Yêu em người tình lỡ
Lạnh một trời mưa bay
Tình trôi xa ngút mắt
Ta buồn em có hay!
 
LẺ LOI
Sông Tiền đất lở cát bồi
Nước chia dòng chảy lẻ loi cuộc tình
Mỹ Tho con phố lặng thinh
Tàn chưa cơn ngủ ngước nhìn phù vân?
 
MẮT LỆ
Tóc thề em thả bên sông
Cổ Chiên con nước chia dòng bể dâu
Em nghiêng dáng nhỏ qua cầu
Thương ta mắt ứa lệ sầu nhìn theo
 
MỘT ĐỜI CÒN LẠI CỐ QUÊN NHAU
Sông dài con nước xuôi ra biển
Mây trắng ngàn năm mây trắng bay
Cuộn manh chiếu cũ ta về đất
Trả hết nợ rồi tay trắng tay
Đã biết trần gian là cõi tạm
Bạc tiền danh lợi vẫn đam mê
Em biết trăm năm là hữu hạn
Đường xưa sao chẳng thấy em về?
Đời có vinh đâu mà sống nhục
Tàn đêm hoa tím rụng hiên thu
Nghe trái tim côi còn thổn thức
Em xa xa lắc đến mịt mù
Ta cũng quen rồi trong cô độc
Một đời còn lại cố quên nhau
Bên đó mưa buồn hay lá khóc
Mà sao sương khói quyện bên cầu
Ở đây trăng gió sầu muôn thuở
Hun hút từng chiều cánh hạc bay
Em ơi hãy giữ dùm nhan sắc
Tờ lịch trên tay rớt mỗi ngày!
 
MƯA LONG XUYÊN
Xa em xa trọn một đời
Dấu chân chim lạc giữa trời bão giông
Ra đi còn nợ dòng sông
Mưa bong bóng nổi chiều Long Xuyên buồn
 
MƯA SÓC TRĂNG
Sóc Trăng buổi sớm ban mai
Trời mưa lất phất chảy dài phố xa
Ừ, thì ướt áo người ta
Ừ, thì ướt áo đời ta chẳng buồn
Trời làm ra giọt mưa tuôn
Trời làm nỗi nhớ từ muôn thuở nào
Nhớ thời mơ hái trăng sao
Đôi môi đỏ rói, cặp đào trắng au
Ướm tay vừa một lối vào
Đường cong mòng mọng chênh chao đất trời
Thời gian vùn vụt đưa thoi
Cái già xồng xộc tóc rồi pha sương
Vội chi em bước riêng đường
Vội chi em để tim rươm rướm sầu
Chùa Dơi vọng tiếng kinh cầu
Bước chân lữ thứ về đâu dặm trường!
 
NẮNG TÂY NINH
Em có về Cẩm Giang chốn cũ
Nghe sóng ru điệu nhớ bao ngày
Cầu Quan đó những lần hò hẹn
Ngọn tóc thề thả gió chiều bay
Em có thấy vòng quay chậm lại
Lá me rơi lãng đãng góc đuờng
Buồn không em khi tan thánh lễ
Chẳng còn anh đợi dốc mù suơng
Anh đã lỡ làm thân cố tứ
Như cánh chim chưa hẹn quay về
Ai biết đuợc thời gian bóng ngã
Vẫn chưa tàn một giấc ngủ mê
Đêm xa lắm trăng vàng huyền ảo
Nhớ đèn treo phố nhỏ Long Hoa
Trong lặng im trời khuya trở gió
Rớt sầu theo từng giọt mưa sa
Bao kỷ niệm chìm vào quên nhớ
Nắng Tây Ninh đốt cháy da nguời
Anh còn đi giữa đời dâu bể
Thêm một lần xa nữa em ơi!
 
NGẬM NGÙI
Sóng xô gió đẩy dạt bèo
Ta xa nhau cũng tại nghèo thôi em
Hành trang là cuộc nhớ quên
Qua cầu Rạch Miễu phố đêm ngậm ngùi
 
NHỐT TRĂNG
Đò ngang chuyến cuối còn đưa
Trăng U Minh Thượng như vừa đang lên
Ta chưa cạn chén rượu mềm
Sao em vội xuống Giồng Riềng nhốt trăng?
 
SÀI GÒN VÀO THU
Ta về thành phố đêm nay
Đèn soi bóng nhỏ tháng ngày lãng du
Sài Gòn trở gió vào thu
Chút heo may lạnh trời mù sương giăng
Vẫn còn nỗi nhớ trăm năm
Thu trong tiền kiếp biệt tăm tuổi đời
Trăng còn hay đã rụng rơi
Mà đêm cổ tự hồn chơi vơi buồn
Em xa, xa mấy nẻo đường
Tóc thề xưa thả tận nguồn chiêm bao
Giữ cho nhau kỷ vật nào
Làm hành trang đến kiếp sau không lìa
Một mình ta với phố khuya
Mênh mông sông núi cách chia muôn trùng
Mai kia về phía vô cùng
Bánh xe sinh tử mịt mùng khói mây
Ngậm ngùi chiếc lá thu phai
Vàng hoa cúc nở hương bay theo người
Cánh chim đêm lạc giữa trời
Mang theo quên nhớ giấc đời phù du
 
SẦU XƯA
Cà Mau tháng chạp mưa bay
Trên sông Ông Đốc rụng đầy hoàng hôn
Em đi sương lạnh buốt hồn
Nghe con bìm bịp gọi buồn nước lên
 
TẦM XUÂN
Tuyệt vời chín nhánh Cửu Long
Bên em tóc quyện gió đồng bằng thơm
Ninh Kiều đêm xuống đầy sương
Tầm xuân chớm nụ trăng non đầu mùa
 
TÀN PHAI
Em đi bỏ cuộc trăm năm
Ta về quê cũ xa xăm mất rồi
Tím lòng như lục bình trôi
Qua sông Vàm Cỏ _ giấc đời tàn phai
 
THẠNH QUỚI ĐÊM SAY
Nhớ ai cúc đã nở vàng
Yêu ai mây vẫn mấy ngàn năm bay
Đường về Thạnh Quới đêm say
Sóc Trăng tháng chạp ướp đầy hương thơm!
 
THEO BỤI THỜI GIAN
Em đi về đó mưa rơi
Bên nầy nắng ngủ bên đồi quạnh hiu
Em đi sương trắng phủ chiều
Làn chiêm bao động chim kêu lạc bầy
Mùa đông lạnh gió heo may
Ngậm ngùi nhìn áo em bay cuối đường
Thuở xưa thả ngọn tóc suông
Đến nay rớt sợi trói buồn vào anh
Thì thôi hát khúc biệt hành
Trăng thề cổ tích cũng đành đoạn chia
Nghiêng bầu cạn giọt rượu khuya
Mù che lối mộng ngoài kia lá vàng
Tình rồi theo bụi thời gian
Còn chăng dấu tích đọng ngàn đau xưa
Đèn treo phố nhỏ còn mưa
Ngỡ như tiếng guốc em vừa qua ngang!
 
TÌNH GỞI XA XĂM
Trả tình về với mây ngàn
Anh đi lớp lớp bụi vàng mù bay
Trả tình nắng nhạt gió phai
Anh đi hoa lá rơi đầy lối quen
Trả tình ngày tháng nhớ quên
Có cây hoa tím chết bên lưng đồi
Ngàn thu biền biệt phương trời
Tóc mây từng sợi xa vời vợi xa
Chim đêm ngậm đóa quỳnh hoa
Tìm trăng thiên cổ đã nhòa nhạt hương
Ai người áo mỏng như sương
Sông chia muôn dặm biết phương đâu về
Anh đi tàn giấc ngủ mê
Tóc thơm em rũ câu thề xuống vai
Tay cầm nửa mảnh trăng gầy
Còn nghe tiếng guốc gõ dài đuờng nghiêng
Trả em phố xá hoa đèn
Bóng tà huy rụng vào đêm ngậm ngùi
Thương em mắt biếc môi cười
Anh đi tình gởi lại người xa xăm!
 
TÌNH RƠI THEO NGÀN LÁ
Giọt mưa bay lất phất
Em đi về giáo đường
Sáng thu ngày Chúa Nhật
Thánh thót từng hồi chuông
Em gầy như lá cỏ
Đời ta mòn gót đau
Thời gian phai màu áo
Em ru tình chiêm bao
Mắt em trời thương nhớ
Cuộc tình mình xanh xao
Ta không là linh mục
Nên không rửa tội em
Nhưng ta là thi sỹ
Xin hôn mái tóc mềm
Ta không là linh mục
Không nghe lời thật lòng
Nhưng ta là thi sỹ
Biết em sầu mênh mông
Biết em buồn như sông
Nước chia dòng trăm ngã
Mai em về với chồng
Tình rơi theo ngàn lá
Ta còn gặp nhau không
Hay là người xa lạ
Em quỳ bên tượng Chúa
Lời kinh thánh nhiệm mầu
Ta thêm vài vết cắt
Giữa cuộc đời bể dâu
Đường giang hồ hiểm ác
Mịt mùng biết về đâu?
 
TÓC THỀ NĂM CŨ
Còn bao năm nữa mình thương nhớ
Em có quay về nắng tháng tư
Thời gian bóng ngã phai màu áo
Biết có còn không dáng tiểu thư
Em có quay về theo cánh chim
Còn gì đâu nữa để ta tìm
Một đời rong ruổi cùng vinh nhục
Máu đã cạn rồi khô héo tim
Em có quay về theo áng mây
Lang thang quên mất tuổi ngày dài
Tàn chưa cơn ngủ đêm trăng bạc
Gởi ước mơ đời theo gió bay
Em có quay về đêm trắng sương
Để nhìn hoa đỏ chết bên đường
Để nghe lá rụng bên thềm vắng
Còn chút bụi lầm thương cố hương
Ở đây sông núi buồn muôn thuở
Em ở xứ người có tuyết rơi
Còn thương sợi tóc thề năm cũ
Dâu bể lạc nhau một phía trời!
 
TUỔI ĐỜI
Con đường đá sỏi lá bay
Em ơi Cao Lãnh chiều cay mắt người
Sông Tiền lặng lẽ dòng trôi
Em còn ở lại tuổi đời mù tăm
 
VUỐT MẶT CUỘC TÌNH
Sông chảy về đâu sóng bạc lòng                  
Tôi chờ đợi ai đếm lá đông
Người đi sao nỡ ôm thu cũ
Để lại đất trời nhớ mênh mông
Người về phương nào sao bể dâu
Nhớ ai mà tóc vội phai màu
Nhớ ai mà máu pha màu nguyệt
Chảy mãi một dòng giữa chiêm bao
Người về đâu mà áo lụa vàng
Phai màu mắt lệ mảnh trăng tan
Có con hạc của nghìn năm trước
Tìm dấu chân trăng để thở than
Người về đâu hay người sang sông
Có nghe cơn bão nổi trong lòng
Có tôi đứng giữa bờ hiu quạnh
Gom nhặt từng chiều mong nhớ mong
Người về đâu có trở lại đây
Rót đi hãy rót chén rượu đầy
Cho tôi cầm lấy từng giọt đắng
Vuốt mặt cuộc tình sương trắng bay!
 
YÊU ẢO
Em hóa thân nàng tiểu thơ đài cát
Trái tim non vừa ướp mật thơm hương
Ta thiên tài mà vận may chưa đến
Tình long đong giữa chớp bể mưa nguồn
Em đừng buồn khi vầng trăng đã khuyết
Loài hạc kia vừa trở giấc ăn đêm
Em đừng trách mây ngàn trôi biền biệt
Lạc mất đêm xuân nên mải miết tìm
Em đừng khóc một vì sao đơn lẻ
Thắp ngọn đèn trời quên mất yêu thương
Em đừng giận ta nghìn trùng xa cách
Nỗi nhớ đong đầy tình sẽ đẹp hơn
Em nũng nịu để hồn ta trẻ lại
Ta phong trần em thêm nét kiêu sa
Đồi hoang lạnh sương treo đầu ngọn cỏ
Khóm mai cằn chợt bung nhụy trổ hoa
Hãy yêu đi yêu như điên như dại
Hôn môi xa sến đặc như đưa đò
Đời tan nát còn sợ gì rách nát
Có cộc khăn ai muốn thỉnh - ta cho!
 
YÊU NHAU TỪ KIẾP NÀO
Em xinh xắn và tâm hồn trong trắng
Để ta yêu quên cả những bến bờ
Gió đại ngàn về từ nơi hoang vắng
Đời không em như sa mạc cằn khô
Thời đại 4.0 em có biết
Người ta lên sao hỏa để làm nhà
Vẫn thua ta gã giang hồ thi sỹ
Xây cả lâu đài trên một cành hoa
Dẫu thiên tài không hơn em thục nữ
Lệ em rơi là ta điếng cả hồn
Như nai vàng giữa vòng vây thú dữ
Kề bên em không nhớ chỗ để hôn
Người ta bảo đời trăm năm thật ngắn
Nên thường hay kẻ cuối bể giang đầu
Mình yêu nhau từ kiếp nào vô hạn
Nợ nhau nhiều nên chẳng nỡ xa nhau
Nói thiệt tình ta là thằng cà chớn
Kiết xác nghèo mà giả bộ đại gia
Sinh nhật em đêm vò đầu bứt tóc
Lá trên cây không mua được món quà!



Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...