CHƠN SỰ
TRI ÂM
Hoa lặng lẽ vươn từ đất lạnh
Để hương thơm quyện ánh trăng mềm
Giữa vô biên thương tình lau cỏ
Ta hóa làm giọt nhỏ sương đêm.
BẾN BỜ
Giữa dòng sông mộng mơ
Thuyền ai còn chơ vơ
Dập dìu con nước chảy
Biết khi nao cập bờ?
HOA VÔ THƯỜNG
Nắng lau giọt sương mỏng
Trên cánh hoa vô thường
Hư vô xưa ẩn dạng
Ai hay giấc mộng trường.
THẦY
Bóng dáng người còn đứng
Đổ dài trên non cao
Bước chân ai sương khói
Nhẹ lướt cõi chiêm bao.
VỀ ĐÂU
Tiếng ai vẫy gọi bên sông
Mây còn thổn thức giữa đồng hoang sâu
Lạc loài trong cõi bể dâu
Trùng trùng con nước về đâu hỡi người!
CHƠN TÍN
Chiều
Cánh én vội bay cuối chân trời, vẽ một đường mây
Sợi nắng vàng vắt ngang
Sợi nắng vàng vắt ngang lung linh màu tím nhạt
Ngõ của nỗi cô đơn
Ngõ của nỗi cô đơn rớt bên chiều khoảng lặng
Chiều,
Chiều, Bầu trời đổi sắc
Ngọn gió nào qua đi
Những chiếc lá úa vàng
Ngọn gió nào qua đi
Những chiếc lá úa vàng lắt lay yếu ớt
Rớt
Rơi ...
Che kín con đường về quê nhỏ
Cúi xuống nhặt chiếc lá
Thấy cố hương xanh trong màu mắt
Chiều
Rớt
Rơi ...
Che kín con đường về quê nhỏ
Cúi xuống nhặt chiếc lá
Thấy cố hương xanh trong màu mắt
Chiều
Ngồi bên gốc si
viết bài thơ không tên vào khoảng không vô tận
Có con chim hót trên cành xa
Nghe vỡ òa từng ký ức
Cất tiếng khóc trẻ thơ
và trời đêm hiện nguyên hình mặt mũi
Chiều
Ngủ vội bên trang kinh
Trên trời Đám mây đi qua
Rớt trên đầu dấu lặng chết một giấc mơ
Nắng chảy dài trong đêm
Chiều.
Chiều.
KÝ ỨC
Hình ảnh thoáng qua mốc meo
chưa kịp nhận ra ký ức!
Cánh đồng nắng và mưa
ngây ngất choáng say hương đồng nội
thơ thẩn bên chiều đàn trâu quên mệt nhọc
gặm chút sắc tím
mặc thời gian đi về nơi quên lãng
nhìn đám cỏ cây hồn nhiên nở nụ cười gởi gió
phiên chợ đầu làng
con ngồi trên gánh lúa nặng vai gầy
người nhìn con yêu thương
mà màu mắt ngả vàng bón màu rạ
con nhoẻn miệng cười xòa
mẹ!
Giọt sương sương rơi trên mái đầu
ướt đẫm vỡ loang màu
có cánh cò bay xa
giấc mơ bùn đất
yêu thương
cực nhọc
loáng thoáng màu xanh và sự sống
cha!
Rồi con lớn khôn
hoàng hôn bình minh
cùng thời gian trôi qua kẽ tay vỡ vụn
đất nứt nẻ nhú mầm xanh
con đường hàng cây
tiếng ai gọi sau hè
và cả trong chiều mưa
ký ức chợt cháy vào tim
cháy bập bùng lạnh buốt.
GIẬT MÌNH
Trên lối mòn cỏ dại
Vô tình ai bước qua
Giật mình trong giấc điệp
Bỗng thấy mình trần sa.
Con quỳ bên Phật Thích Ca
Lắng nghe tiếng gọi nơi xa vọng về
Vượt qua muôn bến sông mê
Trần gian khép lại bốn bề thiền tâm.
THƯƠNG ĐỜI
Rừng thiền ánh trăng trong
Cuộc đời như hư không
Sao còn lưu luyến mãi
Để sầu rơi mênh mông.
THƯƠNG MÂY
Sương long lanh đầu cỏ
Chợt gió chướng cuốn đi
Mây òa lên tiếng khóc
Nào hiểu nghĩa vô vi
Đêm qua nhìn trăng sáng
Chợt lòng thấy nao nao
Thương người trong cõi mộng
Đuổi theo đám mưa rào.
Sáng nay quét rác trước sân
Thấy con chim nhỏ bâng khuâng giữa trời
Phong trần, khách lạ đến chơi
Tìm về ẩn dật non vời cùng ta?
Nhặt chiếc lá, vô tình rơi
Tháng ngày lặng lẽ, cuộc đời qua nhanh
Thực hư một chút mong manh
Cỏ cây trăng nước, trong lành niềm vui.
Bụi tháng ngày, thả gió bay
Mai kia thương xót thân này mà chi
Ba nghiệp thanh tịnh chứng tri
Một đời một cảnh vô vi tình thiền
Ta nằm ngắm những vì sao
Lặng nghe tiếng gió thì thào bên tai
Thoảng thơm hương lý, hương lài
Đêm khuya chợt thức một vài giọt sương…
Vô tình sương bụi nhẹ rơi
Vô tình chim hót, tiếng lời chiêm bao
Vô tình chiếc lá nghiêng chao
Vô tình hoa nở, non cao lặng thầm!
Quên đi chiếc bóng, nhẹ lòng ta
Ngày tháng vèo trôi đã nhạt nhòa
Học đạo, tu thiền, vui nắng sớm
Nghe tâm, tập thở, lắng chiều tà
Chăm cây, dưỡng lá, rừng ươm lộc
Phát núi, dựng hòn, đá nở hoa
Chợt én về, mang mang nỗi nhớ
Dáng gầy tựa cửa, mẹ phương xa!
CÓ KHI
Có khi góc núi một mình
Có khi phố chợ làm thinh mỉm cười
Có khi biển trắng rong chơi
Có khi nhìn lại mộng đời rỗng không.
KHÔNG ĐỀ
Ngàn xưa hoa đá kiệm lời
Ngàn sau trăng vẫn buông lơi ánh vàng
Sương đêm nhẹ phủ non ngàn
Gió đưa mây trắng lang thang đi, về...
Mái nhà xưa đã già
Bạc lắm màu yên ba
Thềm nắng rêu phong phủ
Hiên mây sương gió pha
Lời kinh lay sáng sơm
Câu kệ lắng chiều tà
Ngày tháng rèn công hạnh
Tâm không, vui nở hoa.
TỰ CẢM
Bên đồi tây vọng tiếng ai
Mà nghe đời rụng một hai giọt tình
Sương rơi nghĩ lại thương mình
Cô đơn lẻ bóng lặng thinh cuộc về.
VÔ TÌNH
Vô tình trăng ngủ hiên sương
Vô tình hoa nở bên đường tử sinh
Vô tình gió tạt lời kinh
Vô tình ta thấy phù sinh kiếp người.
VÔ TƯ
Lưng non đá dựng vô tình
Để khi chiều xuống nghe kinh lời vàng
Xung quanh hoa nở hoa tàn
Thấy thời gian rụng chẳng màng suy tư.
ĐỨC TOÀN
Sương khuya lạnh cõi lòng
Hoa lá chuyển trời đông
Trà nhạt, nghe hương đạm!
Nước trong, thấy vị nồng!
Chùm mây tan trước núi
Sợi khói tụ bên sông
Mực cạn, ngừng trang giấy
Ta còn một cõi không!
No comments:
Post a Comment