ÂN MẸ ĐẦY CON
Thương đôi vai gầy lưng còng theo tháng năm
Ướt mẹ cho con ráo khô...lớn khôn từng bước
Mới đây thôi! hơn chín mươi năm nhọc nhằn thân mẹ
Bao la như biển rộng mênh mông như mây trời
Truân chuyên đời gánh gồng cơm áo
Tấm lòng người tha thiết một đàn con
lưng áo mẹ còn nét nhàu vượt bao khổ nạn
Tóc bạc trắng in dấu hằn bươn chải một mưu sinh
Tao loạn quê nhà không buông tay Gian khó không kêu trời
Hai sương một nắng không sờn lòng mẫu tử
Cam chịu tiếng đời giữa bao xót cay
Cực sướng đôi ba năm
Mẹ yêu con vẫn trầm mình trong trăn trở
Mẹ một đời lao thân chẵng quản giông bão chốn trần ai
Ta còn nợ cả đời chưa nói lời cảm ơn sâu nặng
Lỗi lầm với sinh thành dưỡng dục...
Mẹ ơi!
Buộc nhau mấy sợi đêm giăng
Ta nghiêng chút mộng giáng thăng bên đời
Chia cùng một thoáng vợi vời
Gối đầu giữa những cạn lời mòn đau
Buộc đời cũ mới cho nhau
Thôi đành xuôi ngược úa nhàu ngày xưa
Em rung tay níu...đã vừa
Muộn màng nối nhịp với thưa gửi lòng
Buộc em phận kiếp long đong
Gỡ truân chuyên thả xuống dòng sông tôi
Như rong rêu một cuốn trôi
Bằng lòng nhau với trăm bồi hồi thương
Buộc em tóc đã pha sương
Giấu mùa thu chết lạ thường rong chơi
Mùa bay lá hát thành lời
Ru tình khúc nhớ như khơi ngọn ngành.
Mòn đau một giọt thu tan
Rơi theo mùa lá rụng ngàn lau xa
Như còn in dấu chân qua
Thầm thì tóc gió một tà áo xưa
Mòn đau bên một tiếng mưa
Từ em cơn mộng như vừa lòng nhau
Câu thơ trút cả niềm đau
Tìm trong dâu bể một màu phôi phai
Mòn đau một chặng đường dài
Người xa muôn dặm đau hoài lời ru
Phố xa đau một mùa thu
Thôi đành hao khuyết! tạ từ vầng trăng
Xin lỗi mùa đông về muộn
Chợt em vàng nắng trong ta
Về trong giấc mơ cuồn cuộn
Nét nhàu cạn mộng dưới hoa
Mùa đông cho ta lành lặn
Còn đâu những vá khâu đời
Lời ai gừng cay muối mặn
Nhẹ chân dẫm đạp trùng khơi
Riêng mang từ em nhẹ gót
Nguồn cơn theo giọt đông phai
Nửa chừng xuân đời đã trót
Đành thôi! một chặng đường dài.
Tóc chiều ru giấc...chợt thương nụ hồng
Vầng trăng hao khuyết vẫn nồng say mơ
Mùa đi em biết tương tư
Lá phai vàng...đã hình như gọi tình
Ban mai thức với bình minh
Mạ non màu áo nghe mình gọi nhau
Mùa về xóa tận cùng đau
Nghe lời đá khát vàng thau cõi lòng
Chong đèn với những đếm đong
Tận đêm...nghiêng bóng nghe rong rêu buồn.
1- MÙA ĐI QUA TÔI
người về chín cả mùa xuân
ta nghe lòng đã tần ngần lời yêu
hạ vàng một khúc dốc chiều
nửa đời tóc trắng hoang liêu cõi mình
thu mơ phai úa gọi tình
yên lòng lá ngủ bồng bềnh lời ru
chờ đông nghe gió mộng du
đêm trường nghe lạnh cõi mù tăm nhau.
2- XA VỜI
Em về nhặt mộng mị xưa
Bởi em vấp phải nắng chiều
Nên ta ngã giữa tịch liêu cuộc đời
Thôi thì đành một chơi vơi
Sang sông từ ấy bời bời lòng đau
Bởi em hun hút ngàn lau
Chân trần vấp phải không nhau chốn này
Từ thương lấy chút hương say
Như trong đã cũ đọa đày cơn mơ
Cuối sau thôi vấp hững hờ
Thôi nhàu úa một khung thơ tình buồn
Có nghe về giữa ngọn nguồn
Tiếng mênh mang gọi bồn chồn nỗi thương.
4- NHẶT
Người về nhặt vội mùa hoa
Không nhau cúi mặt...từ xa nghìn trùng.
Chia nhau chút đợi tận cùng
Người đem góp lại thêm nồng nàn xưa
Nhặt chiều phai với giọt mưa
Đong đầy hương cũ thu vừa đi qua
Mùa hoa em níu phôi pha
Buồn dâng mắt đỏ chia xa ngậm ngùi
Nhặt riêng em một bờ vui
Chia lòng sau trước lấp vùi niềm đau
Thương ai vẽ bóng ngàn lau
Người xa khuất nẻo giữa màu hoàng hôn.
Dấu ấn chưa phai
Thầy tôi của một thời bao năm gánh gồng từng con chữ
Những lặn lội dòng đời bao khó nhọc đầy vơi
Có mái tóc thầy pha sương Và màu hồng của nắng...
Bao tháng năm dằng dặc Nâng con trẻ lên từng nấc thang
Bụi phấn từng rơi...Đời giấu tận giữa mỏi mòn
Yêu sao tấm lòng thầy đã đi qua từng năm tháng
bục giảng bào mòn gót chân Tóc đã phai
Phía chiều xuống đếm lần từng tuổi
Vẫn còn trong ký ức những búp non
Thương quá bóng thầy Bên trang giáo án trong đáy mắt đã hoen
Thầy cùng những đứa học trò dẫu đói lòng gian khổ
Nhưng tận lực vững tay chèo giữa bão giông
Từ con mắt người thầy các em thơ hồn trong veo như giấy trắng
Bài vỡ lòng đầu đời xuyên suốt một mênh mông
Một mai em lớn khôn có nhớ về lớp học
Nơi nào xa hay gần thầm hỏi
"....dạ thưa Thầy còn nhớ em không? "
Nhà Giáo nhà thơ PHAN PHỤNG THẠCH
Cùng thở với đất Cùng vui hương cỏ quê nhà
Bước chân đã xa...
Đường bay thấp thoáng bóng Thầy
Bốn mươi năm lẻ còn đây dấu tình
Bên người ngọn cỏ lung linh
Khói sương phủ kín vô minh cõi về
Thầy vẫn còn đó
Nụ cười hiền... và đôi mắt trong veo
Thầy bất tận giữa trang đời những học trò một thời tuổi dại
Vẫn luân lưu Dòng lưu bút hồng tháng năm mùa hạ
Những đứa học trò hình hài lớn lên trong cơn bão
Từ mùa chia tay mang mùi thuốc súng
Quê hương nạn kiếp cuộc lưu đày
Thầy trò theo dòng đời ngược xuôi thân phận
Thầy vẫn còn đó mênh mang một tình yêu
Thương là thương
Thương các em như một bầy chim sẻ
Buồn vui đau giữa thân phận trót mang
Đôi mắt Thầy buồn trong tiếng thơ
Ngóng đợi mùa xuân...về trên quê mẹ
Thầy ơi! Tiếc mà thương con đường áo lụa....
Thương mà xót đau xa mãi một tâm tình
Thầy tôi ngọn nến mãi lung linh
Như bóng cả giữa mù sương năm tháng
Nghẹn lòng nhớ Nghẹn lòng thương...
Đánh rơi đêm...ta về bên hương cỏ
Ngỡ ngàng như gió xô cuốn tóc mây
Em khao khát nguồn cơn đòi chạm ngõ
Trăng muộn bên trời đòi lại ngất ngây
Đánh rơi mùa... em lại về lối cũ
Dư âm xưa như vệt nắng chiều hoang
Hồn bỡ ngỡ ngắt vội vàng lá cỏ
Níu ban sơ vẽ bóng dáng riêng mang
Một bến nước đánh rơi... thời tuổi dại
Mối tình đầu chưa có dấu hư hao
Em bỏ lại dòng sông quê xa ngái
Một đôi bờ...ngân vọng khúc ly tao
Đánh rơi giấc mơ thì thầm khúc nhớ
Tháng sáu mềm cong ngọn cỏ mùa thương
Lỗi hẹn bước chân buồn người viễn xứ
Ngược với thời gian hẹn giữa mù sương.
Em về với Huế một mùa thương
Trầm lắng bên nhau mấy lạ thường
Lao xao bến nước lung linh sóng
Lòng đã thôi vàng hoa vấn vương
Chạm lòng như đã hẹn phố quen
Áo mỏng ươm tình bóng đan xen
Ta về thưa nắng ngày tương ngộ
Mùa gọi cho đời chút hương men
Đêm nghe nhịp thở lòng ai nghiêng
Vừa kịp xô nhau giữa niềm riêng
Chớp mắt một thoáng say tóc gió
Cơn mộng theo về giữa chung chiêng.
Sớm trưa cõng nắng Mẹ về
Trên lưng quang gánh một bề gian nan
Cho đời con chẳng lời than
Dãi dầu sương gió muôn vàn bước chân
Bộn bề khó nhọc quàng thân
Đời qua giông bão bao lần hy sinh
Từ con bú mớm thành hình
Ngọt thơm dòng sữa lênh đênh phận nghèo
Tháng năm mẹ gánh gieo neo
Nuôi con cuối nẻo suối đèo cũng qua
Chống chèo vượt cạn phong ba
Mẹ về vun vén chan hòa yêu thương
Bây chừ tóc mẹ khói vương
Nét hằn trên mặt tỏ tường dấu yêu
Qua đi...Đời Mẹ Đã Chiều
Mênh mông mây trắng bao nhiêu ấm nồng.
Một nốt trầm cho em ngày không nhau
Như thoáng hiện đôi bờ với nỗi đau
Khát một cơn mơ về bên giấc ngủ
Khuất giữa bao ngày nhịp đời qua mau
Một nốt trầm cho ta ngày phôi pha
Nhớ cơn mưa phố lạ chiều em qua
Vỡ tan nỗi khát tình theo cơn mộng
Em cho đời bóng dáng một loài hoa
Một nốt trầm cho ta ngày về muộn
Tìm giữa tàn phai hương phấn em xưa
Quấn quýt đời với thời gian xa biệt
Gứi bóng đời nhau nhìn lại một đẩy đưa
Giữ lấy nốt trầm nơi chốn mù sương
Ta nghe đời đá hát lời tơ vương
Biết em nơi ấy còn vơi đầy nỗi nhớ
Nốt trầm vọng xa trên dòng kẻ yêu thương….
Mùa đông mơ thềm nghiêng nắng
Hong vàng một thoáng phôi pha
Tóc mây trong chiều hoang vắng
Khóc mềm môi ướt tình xa
Đêm về lòng như thưa nắng
Đèn khêu soi sáng tâm giao
Khúc ru bây chừ trầm lắng
Góc riêng tình có hư hao
Thì thầm như lời gọi nắng
Mùa đông nâng cánh thiên di
Nhặt gom ngút ngàn mây trắng
Ngoái thương hết một xuân thì
Cạn ngày em choàng áo nắng
Vai chiều lệch gánh hoàng hôn
Bây chừ xô đời ngọt đắng
Bỗng dưng lòng đã vỡ hồn.
Tìm trong những tháng với ngày
Em trong tiền kiếp lấp đầy phận tôi
Bóng thiên di vỗ cánh rồi
Mấy năm ngoái lại dừng trôi một lần
Như xưa trinh bạch trong ngần
Bây chừ xuôi ngược bến gần bến xa
Đục trong dòng chảy đời hoa
Một lần neo đậu đã qua xuân thì.
đêm về trút mộng bao dung
ghé nhau đời thôi ngần ngại
môi thơm nào một chia cùng
vết cong thời gian níu giữ
đi về sớm tối tịch liêu
nghe đêm ru đời hiu hắt
chao lòng như buổi chợ chiều
nghiêng em một vầng trăng khuyết
xa hoài cách biệt trùng khơi
cho đêm vỡ lòng mài miệt
lạ thường một chớm mùa vơi
tháng mười chờ nhau tình muộn
úp lòng bên một hồng phai
ví như bãi chiều xô cuốn
gọi tên vừa kịp ngân dài.
Ta gửi cho em chút hơi ấm mùa đông
Thêm một chút yêu thương sưởi ấm lòng
Xa lơ xa lắc...thoáng nhớ buồn lên mắt
Ở trọ giữa vòng tay với hương nồng
Ta lại gửi cho nhau Tiếng thở của lạ thường
Môi thơm ngày nớ em không lầm lỡ
Níu bước chân đời dẫu muộn giữa khói sương
Ta gửi cho em Cánh cửa mùa xuân
Mưa nắng ngang đời bạc áo vải trầm luân
Nghiêng vai nghìn trùng tóc xanh mấy mùa phai úa
Chớp mắt đã ngút ngàn thầm gọi tình nhân
Ta gửi thêm cho em giọt nắng chiều quê
Những bỏng rát đợi chờ dư vọng cơn mê
Vòng thời gian như ngược quay dõi mắt
Xô nghiêng đôi bờ chìu nhau buổi tìm về.
Chờ em một bước chân về muộn
Vớt cạn mùa trăng tóc gió bay
Đêm hoang dại nghe hồn sóng cuộn
Và hình như...nghiêng hết vòng tay
Như một lần bên nhau pha trộn
Bén hơi người...khờ khạo khúc mơ
Em vỡ giọng tiếng cười độ lượng
Gió ngát hương đời...đêm ngẩn ngơ
Ta vẫn chờ nhau...đời đã muộn
Mùa lá trong nhau đã trôi xa
Một ngày thương bay cao lời nguyện
Nhặt giữa hoàng hôn mảnh phôi pha
Ta hãy chờ nhau mùa hoa trắng
Thơm thảo khúc ru trải mênh mông
Chút muộn màng tình bay trầm lắng
Tiếng đời trong nhau một ấm nồng
Hắt hiu mưa Giọt bay qua
Ban mai mắt biếc dịu dàng...
Bóng người qua giữa ngỡ ngàng mùa thương
Nửa tôi...xa ngái nẻo đường
Nửa em...neo đậu sông Tương bến đời
Thơm lừng hương tóc Những giọt sương long lanh
Xin một bình minh em cho tôi Bao ánh hồng rực rỡ
Điệu Blue nhuộm xanh những nốt trầm giao hưởng
Nỗi buồn rơi Như những chiếc lá không biết đau khi vàng úa
Trên ngón tay mềm em đếm ngày xa vắng
Một năm rồi hai năm...Ngân vọng những thầm thì
Ví như lòng bàn tay nghe ấm áp
Những vụn vỡ chơ vơ
Hơi thở nhẹ cũng thôi miên
Chợt nhớ...mùa trong mắt em đã thu.
No comments:
Post a Comment