Monday, January 29, 2024

Tịch Như

 
Ai đem Đông rải ối vàng ..
Vùi Thu ủ dưới vạn ngàn châu sa
Thả Hạ giữa bể trầm kha
Õng ẹo cài đóa Xuân hoa bên thềm!
Đầu hồi nhành trúc nghiêng nghiêng
Mộng hay hư thực cũng quên mất rồi...
Tách trà gọi "chánh niệm ơi"
Ở đây có một giọt đời long lanh!
Đông Xuân Thu Hạ như tranh
Tâm ngồi vẽ cảnh ta ngồi ngắm ta!
Gió lay rớt cánh Xuân hoa...
Bức tranh tuyệt thế đang là ở đây!
Bước thấp bước cao
Dừng lại đi nào
Ngồi xuống ngẫm cuộc lao xao
Đấy thân đá cuội hôm nào vẫn đây!
Chào giọt sương nhỏ
Chào hạt nắng mai
Chào khóm hoa dại ven đường
Nhỏ đây vừa mới trộm thương em rồi!
Có nắng ắt sẽ có hoa
Có trăng có nước hiện ra bóng hình
Vạn vật do khởi mà sinh
Thấm đẫm đầy đủ vẹn minh tỏ tường
Ngắm hoa thấy có giọt sương
Ngắm trăng thấy một vầng dương chan hòa
Ngắm người thấy cả bóng ta
Vốn nằm trong cái gọi là NHẤT NHƯ
Buông chấp niệm hiện bóng TỪ
Thênh thênh một cõi CHÂN NHƯ đi về!
Nguyện mong thế giới an lành!
Vạn vật luân chuyển hồi sinh thái bình!
Cúi xuống làm thân sỏi
Nâng bước người đi qua
Vào đất ươm chồi lộc
Dâng đời những đóa hoa
Vạn vật đều hoán đổi
Vô hữu tình trong ta
Nhân nào đặng quả tốt
Vượt thoát bể trầm kha!
Nắng nứt lưng đèo
Mưa rơi tách - bộp
Ta bà cứ tưởng mênh mông
Hóa ra đi chẳng quá lòng bàn tay!
Tạ ơn thế giới của con
Tạ ơn hết thảy khuyết tròn Nhân Sinh
Thiên Hạ Thầy cõi vô minh
Triệu bông hồng đỏ lung linh tặng Đời!
Thì thào ngọn gió
Cọng cỏ đong đưa
Thinh không tự thủa bao giờ
Chẳng đi chẳng đến vẫn trơ trơ vầy!
Thiện pháp ấy là Thầy
Ác pháp cũng là Thầy
Bởi vì không như thế
Sao ngộ được điều hay!?
Tôi đem nắng thắp vào tim
Vạn vật chúm chím nét thương mỉm cười
Nắng len nhuộm kín hồn tôi
Thả vào giữa khoảng mây trời vô ưu!
Vô tư hạt nắng mỉm cười
Trong veo sương sớm thả lời vô ưu
Ngây ngô trước rặng gió đùa
Hồn nhiên ơi dậy đón mùa yêu thương!
CHÂN ÁI!
Giữa dòng đời hối hả
Thiếu vắng một người thương
Em vẫn xem tất cả
Hiện hữu ấy bình thường!
Nếu ngày mai thức dậy
Giữa thế giới lạ xa
Em tự mình sẽ thắp
Thêm một dải ngân hà!
Nếu trần gian cõi tạm
Chỉ một lần ghé qua
Thì khi đi em sẽ
Hóa vòm trời bao la!
Dẫu sương mù u ám
Dẫu mặt đất lổ loang
Em vẫn là tia nắng
Lung linh dịu dàng chan!
Thương một người không khó
Nên em sẽ tạm xa
Thương hết thảy ta bà
Ấy là niềm chân ái!
CƯỜI MỘNG!
Sương ngủ trên đá
Lá ngủ bên hoa
Tường rêu ngủ với liếp nhà
Ngọn đèn thức ngắm canh tàn bên song!
Mơn man gió thoảng
Điểm xuyết hoàng lan
Chan dòng tịch mịch lắng - tan
Vỗ về hơi thở ấm an dịu dàng!
Nhân Sinh giấc mộng
Sóng vỡ trùng khơi
Canh tàn mộng mị vừa rơi
Vừa tan một giấc mơ cười với đêm!
NHẶT!
Ta vào đây nhặt nắng
Nhặt những hạt mưa rơi
Giọt sương hiền tĩnh lặng
Về tắm gốc hoa đời!
Nhặt hoàng hôn yên lắng
Nhặt bóng tối đơn côi
Thắp lên vành trăng bạc
Cong cong giữa bầu trời!
Nhặt con sóng lăn trôi
Nhặt vầng mây đương trỗi
Thả vào vùng biển lặng
Hóa cánh buồm ra khơi!
Sớm đi ngang qua ngõ
Nhặt được bản tánh tôi
Ghé đầu Tâm khẽ bảo
Rong chơi rứa đủ rồi!
Thênh thênh giữa dòng đời
Tiếng cười ai trong trẻo
Nhặt về buông trên lối
Hoa lá rì rào reo!
 NỤ XUÂN!
Đi qua thu hạ đông tan
Nụ xuân thấp thoáng dịu dàng ghé qua
Chạm vào những đóa tâm hoa
Bình yên dung dị giữa phong ba trần!
Nguyện khắp bốn cõi phù vân
An trong vạn cảnh tình thân chan hòa
Nắng thơm hiền dịu bên hoa
Ngả vào Tâm hát tình ca không lời!
TÂM Ý NHƯ NHIÊN!
Thân hóa thành làn gió
Rong ruổi khắp trần gian
Tim hóa thành muôn hạt
Ngọc sương lấp lánh chan
Ý hóa trăm hoa nở
Dịu dàng hương sắc đan
Tâm hóa ngàn tia nắng
Mộng mị rụng vỡ tàn!
Bên thung chim ca hót
Dưới lũng suối khì khà
Trên kia vầng dương hát
Chan hòa Tâm với Ta!
 TRÀ THƯƠNG!
Lại trổ thêm một đóa sen
Hương thơm dìu dịu êm đềm nhẩn nha
Cảm ơn những cánh khô hoa
Cho ta thẫm đượm chén trà tình thương
Ngoài sân nắng mỉm cười vương
Những tia vàng óng chân thường hòa nhiên!
 
 


 

 

  

 

  

Sunday, January 28, 2024

Vong Ngữ 3

 
Rón rén hương xuân trộn đông tàn!
Lửng lơ nửa ấm nửa lạnh chan!
Man mác mộc lan hờ hững thảo!
Ngẩn ngơ dòng tịch mịch vắng loang!
Rong chơi một kiếp sông hồ
Ta Còn một biến, nam mô tặng đời
Phù hoa ảo mộng quên rồi
Ngoài kia gió lộng, ta ngồi ngắm ta...
Rung rinh tàng lá Ríu rít chim ca
Ô hay! Xuân đã như là
Đi trong gió, thở trong ta thế này!
Ngơ ngác hạt sương
Ô hay! Xuân đã như là
Đi trong gió, thở trong ta thế này!
Ngơ ngác hạt sương Lấp ló xanh chồi
Rằng: Xuân mới chạm ngõ thôi!
Còn đang lưu luyến bồi hồi thương Đông
Khóe miệng cười duyên
Rằng: Xuân mới chạm ngõ thôi!
Còn đang lưu luyến bồi hồi thương Đông
Khóe miệng cười duyên Tách trà thơm ngát
Cảm ơn Thu Hạ Đông tan
Để Xuân e ấp dịu dàng lên ngôi!
Cảm ơn Thu Hạ Đông tan
Để Xuân e ấp dịu dàng lên ngôi!
Sau nụ cười, những ôm hôn thật chặt
Mẹ giấu nhọc nhằn trong khóe mắt chân chim
Chiều mưa trút, hay ngày nắng nung đỏ lửa
Vẫn đong đưa theo dáng Mẹ hao gầy
Con biết! Có những điều con không biết
Rằng Mẹ con: bao lần lệ đã rơi?
Những bon chen cay đắng giữa cuộc đời
Chỉ đánh đổi tháng ngày con yên ấm
Con cũng biết! Người thương yêu con nhất
Thế gian này ai ngoài Mẹ của con
Trái tim nhỏ, tình yêu to dành Mẹ
Nguyện một đời con gánh nốt âu lo
Bến tương khoan nhặt câu hò
Mẹ ngồi con nhỏ thong dong khua chèo!
Sinh ra là nửa vần thơ
Nửa tách trà đạo, nửa bờ sắc - không
Nghiêng nghiêng nửa kiếp cõi hồng
Ngoảnh đầu nhìn lại chạm dòng hư vô!
Sương nặng làm rớt lá
Ngã trên thềm đá nâu
Sương vô tình vẫn ngủ
Trên xác lá xanh "đau"!
Sương rơi vỡ mảng hôn trầm
Cái "Ta" hé mắt cười thầm gã "Tôi"
Mới dăm ba khắc thở - cười
Đã rơi vào bốn cõi trời lang thang
Ta bà lịch lãm tìm vui
Lòng đa tình đạo, hỏi người buồn chi
Gì rồi...cũng tất phân li
Lẽ vô thường đó…đôi khi mỉm cười
Ta chỉ là chiếc lá Bất chợt sẽ lìa cành
Mặc nhiên không vội vã Ngồi ngắm bầu trời xanh.
Ta chỉ là chiếc lá Điểm tô những đài hoa
Nhưng thiếu ta có lẽ Chẳng tồn tại hương hoa
Ta chỉ là chiếc lá Việc của mình là xanh
Bên dòng đời hối hả Tỏa bóng mát an lành!
Ta đến nhân gian giữa một ngày
Nắng vàng trải nhẹ với mây bay
Sóng sánh màu trần gian say quá
Ngỡ thiên đàng lạc lối qua đây.
Ta đến nhân gian sớm thu này
Tri âm tiền kiếp có ai hay
Gió khua vàng lá lao xao rụng
Chẳng bước chân người chỉ bóng mây.
Ta đến nhân gian, đến tận cùng
Trăng tàn, thủy tận, lá ngàn bay
Một vòng Nhật Nguyệt như dung túng
Một nửa hồn ta khuyết lại đầy!
Ta đứng giữa chơ vơ đỉnh núi
Gió lạnh lùng, phiêu dật mảnh tà y
Ta thả trôi tục niệm lời tiếc nuối
Hỏi mây bay...nhân thế có vui gì.
Ta gửi tặng người chút bình yên
Trần gian cõi tạm chứa ưu phiền
Sanh, lão, bệnh, tử, tàn hoa kiếp
Việc ấy của trời, cứ an nhiên!
Ta là đồng hoa cỏ
Ôm mềm gót chân qua
Em dịu dàng cơn gió
Nâng giấc ta hiền hòa.
Giọt đời vị mặn đắng
Làm vàng cọng cỏ non
Em giọt sương trong trắng
Xoa dịu những héo hon
Tạ ơn những vết đau
Cứa lên viền cọng cỏ
Đánh thức ta cảm thấu
Giọt mặn cũng trong veo.
Ngày xưa ai từng hỏi
Em là thân lá nhỏ
Ta là giọt sương khôi
Thiếu một trong hai ấy
Hiện hữu có đầy vơi!?
Ta ngàn hoa cỏ mùa xuân
Ta làn gió thoảng bội phần vô vi
Bên kia vạt nắng thầm thì
Ta từ muôn cõi vô chi đã về!
Ta ngồi họa tóc cho mây
Gió hờn xé cánh hoa gầy mong manh
Sương sa bậu cửa buông mành
Mi buồn chẳng hót Vàng Anh chẳng cười
Ồ! Ta thiên vị mây rồi!
Để ta họa lại khoảnh trời như nhiên!
Ta ru những niềm đau
Ngủ mềm trên cọng cỏ
Một ngày kia thức giấc
Lấp lánh hồn trong veo!
Ta ru những bi thương
Ngủ trong lòng đất Mẹ
Ngày nắng thơm yên ả
Tách...hạt mầm khẽ reo!
Ta ru triền xao động
Tịch mịch giữa thinh không
Chỉ còn vầng trăng tỏ
In bóng giữa dòng sông. 
Ta sẽ giữ chút hương làm kỷ niệm
Người về đi phiêu nốt nửa cuộc trần
Nếu mai này dẫu trăm cay ngàn đắng
Hãy tự mình hóa hết những bi thương!
Ta gửi lại ven đời những giọt sương
Để người gội vết phong trần bụi bặm
Thảm cỏ thơm trải giữa triền hoang vắng
Hát ru người điệp khúc gió viễn phương!
Ta sẽ thắp giữa đời dòng nến ngọc
Sưởi tâm người ấm áp mỗi mùa sang
Ở trên kia vẫn một mảnh trăng ngàn
Chẳng đi chẳng đến dịu vàng thiên thu!
Ta và đêm trốn trong nhau
Nằm nghe lá hát xôn xao bên đời
Gió thở sương lác đác rơi!
Đất nằm tịch mịch mỉm cười ngắm trăng!
Ta về vén bụi thời gian
Nhặt trăm nỗi nhớ vơ ngàn câu thương
Cuốn trong một chiếc khăn tương
Hóa hương theo những mộng miên vô thường!
Ta về với túp lều tranh
Bình yên, đạm bạc giữa manh chiếu trời!
Ta về vui với quan san
Sáng lên nương rẫy chiều tà tiều phu
Tối độc tấu khúc vi vu
Gió khe thủ thỉ suối khù khì reo
Râm ran tiếng dế bên đèo
Con trăng lấp ló treo ngang cành bòng
Trà trầm quyện giữa thinh không
Dạ lan, cúc thảo cũng nồng nàn vương
Mơ mơ dạo giữa ngàn hương
Ngỡ mình thác đổ giữa dương gian trần!
Ta với ta một cuộc cờ vây
Lúc lên lúc xuống lúc vơi đầy
Lúc xô vào trong lòng ngõ cụt
Lúc thư thoảng ngồi trông gió mây
Mùa đến mùa đi mùa thay lá
Cờ vẫn lưng chừng vui đó đây
Một hôm gió lặng mây dừng nghỉ
Ta thấy mi rồi mi có hay?!!
Tách trà trên đỉnh cô liêu
Nguôi niềm thế sự, nắng chiều khẽ buông
Là ai? Trên đỉnh phù vân
Mà nghe trong gió, có phần lãng du.
Thế rồi nắng cũng qua sông
Tàng cây trút lá tàn đông lững lờ
Hợp – tan lòng dạ ngẩn ngơ!
Vô vi vì biết giấc mơ đương tàn!
Tiếng kinh chiều...đồng vọng
Rơi phiếm mộng...thê lương
Bụi hồng trần...lem lủ
Hoen ố những...dặm trường
Tĩnh lặng rơi giữa chợ đời
Tinh khôi nguyên cả khoảng trời xanh lơ
Sao người cứ mãi ngẩn ngơ
Vấn vương lối mộng, hững hờ nẻo Không!
Tĩnh thủy từ lâu đã lặng dòng
Gió về thả những cánh hoa mong
Mây ơi! dạo bước thong dong
Đợi tàn hoa hóa giọt lòng trong veo!
Trà không có lá, chẳng có hương
Thủy thanh một tách giữa vô thường
Lòng buông tạp niệm Tâm tĩnh thưởng
Vị ấy thiền trà phảng phất vương!
 
Trà tình không bán đếm đong
Chỉ chờ tri ẩm, bên song nguyệt tiền
Bụi trần xin rũ ngoài hiên
Trà thêm chữ đạo, an nhiên cuộc về...
Trầm tư dải vạt nắng hồng  
Vu vơ thả giữa thinh không ta về
Nghiêng nghiêng trong cõi trần mê
Ngày xưa trong vắt hồn quê đây rồi!
Trắng non một mảnh trên kia
Ở đây một ngọn đèn khuya võ vàng
Cùng nghe tiếng vọng trần gian
Lặng thinh trút cả canh tàn xuống đêm
Gió vi vu mãi kiếm tìm
Lạc trong vũ điệu của mình nên quyên
Vừa hay chạm phải ngõ thiền
Bặt âm vô tướng tự nhiên trong ngần!
Trăng suông rơi rụng vỡ nhàu!
Tan trong đáy nước nhuốm màu trầm luân!
Đò thương vớt vụn trăng ngần!
thả vào bến vắng gội trần tương tư!
Mây mưa vần vũ thái hư!
Sương mù giăng mắc bỗng từ từ tan!
Trên kia lồng lộng trăng chan
Ở đây một khóm sen vàng trổ bông!
Trăng treo lòng trời vắng
Chẳng phải của riêng ai
Dịu dàng và tĩnh lặng
Xuyên suốt những canh dài!
Trăng tròn trăng méo trăng tan
Vẫn là trăng giữa càn khôn trong ngần.
Trăng vào ngủ bến trần ai
Vài vì sao lạc thức hoài năm canh
Chân Như ngự giấc an lành
Trăng thanh gió mát kết mành vô vi!
Trong Tâm có một đại dương
Mạch nguồn là suối tình thương trong ngần
Tri âm là tiếng chuông ngân
Lời Kinh tri kỷ, bụi trần tâm giao.
Sớm nay hứng giọt sương chao
Thêm vài ý vị thả vào lương tri
Vừa đủ một ấm trà thi
Mời người thấu cảm thưởng ly - TÂM TRÀ!
Trong veo ngộ nghĩnh ngỗ nghịch yêu!
Chạy trên mười ngón siêu nhân nhí
Thích thích không thương ý được à!
Tuổi cưng tôi cũng mê đàn lắm
Đứng lặng người ngắm chiếc guita
Bàn tay ai đó cứ ngân nga
Tôi ngỡ lạ tay ngà biết hát
Hay là đàn tự dạo tình ca?!
Một ngày nọ tôi đã lân la
Khẽ chạm vào cọng dây lạ quá!
Õng ẹo đong đưa ú ú òa!
Tôi giật mình lùi lại ui da!
Hóa ra là đàn kia biết hát
Biết khóc cười biết cả mua vui
.....
Tôi đi qua năm tháng ngậm ngùi.
Một chiều thu bên dòng vội vã
Bản guita dịu dàng êm ả
Rũ phong trần gột xả tương tư
Bước chân trùng chậm lãng du
Cảm ơn người gửi hoài thu khúc trầm!
Trùng dương sóng chẳng về đâu
Cao xanh mây chẳng bạc đầu vì ai
Chỉ ta với một hình hài
Vút lên dạ khúc thiên thai chan hòa!
Từ đâu em được sinh ra?
Dạ: Mẹ là đất, trời cao là Thầy
Nhân Sinh tô vẽ đủ đầy
Thế là trọn vẹn ở đây bây giờ!
Tự nhiên chẳng muốn i a
Ngồi nghe trầm tích du ca bên đời
Vần thơ điệu nhạc lả lơi
Lời than tiếng trách đánh rơi giữa đàng!
Tiếng cười hạnh phúc chứa chan
Tiếng âm thầm nức nở đan tiếng lòng
Vi sương chạm khẽ thinh không
Gió lùa vào khoảng mênh mông giữa hồn!
Tự thân loang kín phù vân
Tự nhiên thấy bóng Chân Như hiện về
Nhẹ nhàng rời gót trần mê
Đưa tay chạm đến vô tình vỡ tan!
Tuổi đời, càng lớn, càng lo
Ngổn ngang trăm mối, đắn đo suy lường
Đâu còn đứa trẻ chân phương
Khóc cười tư lự…ghét thương thật thà.
Ừ thôi! đông đã sang rồi
Thu còn man mác ngậm ngùi gì đây?
Bao nhiêu thương nhớ vơi đầy
Ngủ trong chiếc lá vàng bay xa cành!
Vầng dương dụi mắt
Tròn chĩnh tinh mơ
Mẹ vào buổi chợ đơn sơ
Gánh rau đổi lấy mấy tờ bạc thơm.
Hoàng hôn đỏ ổi
Dế hát à ơi!
Mẹ về nặng gánh ngô khoai
Cho con ấm bụng những ngày gió đông.
Trăng tròn vành vạnh
Bóng Mẹ xô nghiêng
Bao nhiêu cay đắng ưu phiền
Mẹ đều hóa hạt cơm hiền trắng trong.
Tịch lặng bên dòng
Thơm ngát đóa bông
Mẹ cười sương nhỏ lệ trong
Trái tim con nhỏ lệ hồng tạ ơn!
Xưa ta là chiếc lá
Xanh mướt giữa bao la
Êm đềm và tĩnh lặng
Uống từng giọt sương sa!
Xưa ta cũng là hoa
Thơm tho và lặng lẽ
Giữa thảo nguyên bát ngát
Chẳng nhuốm giọt trần sa.
Xưa ta là quả lạ
Vừa đắng vừa chát chua
Nh
ưng sau cùng thì hóa
Vị dịu mát thanh vừa.
Nay ta Nhân Sinh nhỏ
Khóc cười rồi ngẩn ngơ!
Lá, hoa, và quả đó
Duyên của những ngày xưa.
Ngày sau thân sỏi đá
Nằm nghe kể tích xưa
Hồn vẫn nguyên khôi tỏ
Rạng một vầng Chân Như!






Vong Ngữ 2

 
Kệ dòng đời hối hả
Kệ miệng người điêu ngoa
Tâm mãi hiền như lá
Tỏa bóng mát an hòa!
Khói trầm đâu dễ so mây
Tình ta nào dám! tỏ bày thế gian
Đành thôi chôn kiếm, bẻ đàn
Vào non không ẩn, dự hàng Sa Môn.
Không cao không thấp không dày
Không nhiều không một không đầy không vơi
Không đến cũng lại không rời
Vô thường màu nhiệm bày phơi Niết Bàn!
Không dày không mỏng
Không nặng không nhẹ
Thở ra nét cuốn như tranh
Thở vào nét tạc như nhành hoa mai
Thở ra tĩnh lặng khoan thai
Thở vào nét họa như cài hoa sen
Thở ra gác bút khêu đèn
Thiền Tâm một đóa lạ quen đang cười!
Lá cứ rơi và chồi non lại nhú
Đông úa tàn và Xuân thắp xanh tươi!
Họ cứ đến rồi lại đi như thể
Gió giao mùa và những vết chim di!
Dòng sông chảy để rồi đi ra biển  
Ta và em ly biệt để trùng phùng!
Tự nhiên đến tự nhiên đi như thế
Vốn thực là tồn tại của Sắc - Không!
Là nắng là hương là hoa cỏ
Là mây là nước chảy quanh co
Là sương là khói tan trong gió
Từ muôn thỉ kiếp chẳng sầu lo!
Lại vài cánh hoa rơi
Thân hoa mệt rã rời
Sinh lão và bệnh tử
Lần lượt ghé qua chơi!
Lặng lẽ hoa vẫn cứ rơi
Lặng lẽ người vẫn hóa duyên cho đời!
Hoa rơi để trái ngọt bùi
Người đi để lại một trời thanh an!
Lắng yên sự cảm tận tâm
Lời qua ý lại thâm trầm tương tư!
Trăng trong xuyên rọi song thưa
Giọt sương thinh lặng gói thừa ngàn sao!
Hồng trần hỗn cảnh chiêm bao
Rựng rơi tĩnh lặng tan vào tự thân!
Thanh thiên một tiếng chuông ngân
Thoát vòng tục lụy đường trần thênh thang!
Len lén đông về lạnh lên hương
Người ta thương in bóng dặm trường
Áo đan còn thiếu vòng tay ấm
Chậm thôi chờ đan kết yêu thương!
Lên non nhuốm giọt nắng chiều
Cho lòng váng vất...lêu nghêu bóng tà
Cho đời mộng mị đốm hoa
Ta xin phiêu lãng...lân la cõi huyền.
Lửa châm ấm, ấm châm trà
Hoàng hôn pha vị, nắng tà pha hương.
Thêm tình khách lữ qua đường
Tri âm chút vị, vô thường cũng vui.
Lửng lơ dáng nguyệt bên song
Dịu dàng cúc dại giữa lòng đêm đen!
Giấc khuya cũng mới vừa nhen
Ngủ ngon nhé những muộn phiền dấu yêu!
Ly này uống với sương ngàn
Cảm ơn mi đã bần hàn cùng ta
Ly này uống với trăng ngà
Những ngày bầu bạn thật thà tri âm
Ly này gửi bụi phù vân
Vẫn luôn nâng bước chân trần rong chơi
Ly này Tâm đối Tâm cười!
Nghe như có giọt sương lười ngân nga!
Mẹ là dòng suối mát trong
Con chú cá nhỏ theo dòng phiêu du
Một ngày lạc khóc hu hu
Ngẩn ngơ gọi Mẹ vàng thu qua rồi!
Mẹ là hơi thở đầu đời
Là xương cốt tủy là lời trái tim
Là thế giới của thần tiên
Để con chẳng nhuốm ưu phiền thế gian.
Bao nhiêu ngôn ngữ phi phàm
Cũng không ví hết vạn ngàn chữ ân
Trang nghiêm cung kính như tâm
Hoa lòng muôn đóa con dâng mỗi ngày
Nguyện mong hai tiếng lành thay
Để con bên Mẹ như ngày ấu thơ!
Mẹ trầm hương thiêng liêng
Thoảng đường đời cát bụi
Mẹ đốm lửa hóa duyên
Dõi con về khuya tối. (MĐTTA)
Mê sinh tử... Đắm hồng trần
Ái, ly, biệt, khổ...Cố nhân đoạn trường
Tiễn nhau giữa cuộc vô thường
Mộ phần, tro cốt...nắm hương, địa đàng...
Mi từng là chiếc lá
Cũng từng là đóa hoa
Từng là muôn hạt bụi
Và những giọt sương sa
Tại sao phân biệt nó - ta
Tại sao quên mất xương - da, cội nguồn
Trăm năm hạ kịch, tàn tuồng
Có hay dài, ngắn, méo, vuông vẫn mình!
Một mình một cõi tự nhiên ta
Thanh thanh đạm đạm một bình trà
Gửi gió đưa về miền xao động
Chút hương an tĩnh của hồn ta!
Một sớm em thức dậy
Thấy mình là giọt sương
Đậu trên viền cọng cỏ
Ôi nhìn thật dễ thương!
Một sớm em thức dậy
Thấy mình là đóa hoa
Ngả đầu lên chiếc lá
Dịu dàng hương bay xa!
Một sớm em thức dậy
Thấy mình hòn cuội đá
Nằm trong lòng suối lặng
Nghe dòng chảy ngang qua!
Hôm qua em lại thấy
Mình như một dòng sông
Cứ êm đềm chảy mãi
Ra lòng biển mênh mông!
Sớm nay em thức dậy
Ủa mình là trời xanh
Ôm vạn vật an lành
Trong hiện hữu thiên thanh!
Một Thiên, một Địa, một Nhân Sinh
Vô minh ở cõi giữa chùng chình!
Đèn Tâm khêu tỏ lòng bi mẫn
Muôn nẻo trần cựa giấc hồi sinh!
Một vùng nước đục mênh mông
Toàn là nước mắt khốn cùng Nhân Sinh
Lạnh đau cứa rát phận mình
Bao nhiêu có được, vô tình trắng tay
Ngẹn ngào nén giọt lệ cay
Tan mây trời lại sáng ngày nắng trong
Chia nhau ngọn lửa ấm hồng
Trên môi nở đóa sắc không vô thường!
Mưa là tri kỷ
Gió là tri âm
Ta hạt tích trầm
Lắng thấm ngàn năm.
Mưa tạnh khe núi tĩnh
Ngủ mát giữa rừng phong
Nhìn lại cõi nhân thế
Mắt mở vẫn say nồng!
Muốn hóa thành làn gió
Đến xô hờ bãi lau
Muốn làm một cọng cỏ
Ngậm hạt phù sa nâu.
Muốn như bầu trời có
Mây ngũ sắc muôn màu
Sao và trăng sáng tỏ
Chẳng nhuốm mộng phù du.
Muốn làm hạt sương thu
Trong veo và lặng lẽ
Đến đi không níu giữ
Những hạt bụi trần mê.
Muốn như một đứa trẻ
Vô tư gặm chiếc bánh
Cuộn tròn trong lòng Mẹ
Mộng giấc đẹp như tranh.
Muốn hóa dòng sông kể
Chuyện cổ tích ngàn xưa
Thủa chúng mình sỏi đá
Nằm nghe gió "trêu" mưa!
Nắng đan lá, gió quyện hương hoa
Ngõ hạ líu ríu tiếng mi ca
Trà ai châm nước ồ thơm quá!
Chưa thưởng nhưng vừa tâm - ý ta!
Nắng đương về chan khắp nẻo đường quê
Ráng em nhé ngày giá băng sắp lụi
Thảm cỏ xanh và hoa thơm lại nở
Miệng em cười và mùa xuân rất tươi!
Này giọt tinh khôi!
Bữa qua em ngủ giữa trời
Chắc là lạnh lắm để ta thương dùm
Mủm mỉm hạt tách làm đôi
Nửa vào tay áo nửa rơi bên nhành.
Hạt mầm rơm rớm!
Thương em ủ giữa ngày đông
Vừa khẽ nứt vỏ đã gồng mình đau!
Sương sa buốt giá nhũn nhàu
Để ta thắp nắng cho màu mướt xanh.
Chùm quả trên cành!
Âm thầm chuyển chát thành thơm
Chuyển đắng thành ngọt vàng ươm góc đèo
Hồn nhiên ta khẽ miệng reo
Hóa ra vạn hữu cũng gieo chân tình!
Nay về làm hoa dại
Bạn với hốc tùng già
Bên kia miền hoang hoải
Gửi nắng gió trần ai!
Nếp nương ôm hạt đỗ vàng
Mè, sen, dưa, bí quyện đan thơm lừng
Tan trong muôn khoảng tận cùng
Thân, tâm, khẩu, ý nhuộm từng sắc thu!
Nếu một mai giữa ngàn cơn lốc xoáy
Cuốn ta đi xa lắm chẳng quay về
Hoặc một ngày em chỉ còn đơn lẻ
Hãy mỉm cười giữa những cánh hoa bay!
Nếu một mai nữa hoang tàn dâu bể
Đất và trời vần vũ giữa guồng quay
Thinh lặng nhé thủa ngàn xưa vẫn vậy!
Sinh diệt này Thiên - Địa cũng trả - vay.
Nếu một mai, nếu thấy đã mệt nhoài
Hãy cúi xuống tạ ơn lòng đất Mẹ!
Mở mắt hiền đa tạ đấng cao xanh!
Rồi "chết" như tựa một giấc an lành
Chết như thế là hồi sinh để sống
Để thấy mình là vũ trụ mênh mông!
Nếu như có phép nhiệm mầu
Con xin là khoảng rừng sâu đại ngàn
Ngăn tố lốc níu nước tràn
Để cho vạn vật thanh an tĩnh hòa
Hoặc là tất cả chúng ta
Sống xanh sạch đẹp như là cội cây
Mùa sau gió thoảng mây bay
Trần gian chỉ có những ngày nắng thơm!
Ngắm nhành hoa nở biết tàn rơi
Sẽ không vọng tưởng mãi bên đời
Thoát ly tử biệt lìa tham ái
Gặp đóa giải ưu khúc khích cười!
Ngàn năm mới gặp lại ở đây
Trà thơm hương Đạo ngự chân mây
Bộn bề rụng rơi miền thế tục
Mới hay vừa thoát kiếp lưu đày!
Ngắt một cọng lá ngại nhành đau
Vạn vật linh khí cũng như nhau
Nương tựa luân hồi trong vạn kiếp
Ta và nhành lá khác chi đâu!
Ngày qua ngày lặng lẽ
Trăm năm cũng vô vi.
Những cõi đời huyễn hoặc
Đến để rồi ra đi - TKCN
Ngoài kia đắt giá ưu phiền
Ta về rẻ mạt nửa triền hoang vu
Ngân nga một điệu xuân thu
À ơi lá hát phù du kiếp người!
Ngủ đi nhé giọt sương hiền trong vắt
Những muộn phiền vừa lụi tắt trong đêm
Gió khẽ lướt dịu dàng bên thềm vắng
Thư thoảng dòng trầm mặc cũng đứng yên
Ngủ ngon nhé giọt sương hiền trong vắt
Sớm mai ngày em lại hóa như nhiên!
Ngựa ta về núi cũ
Cất tiếng hí vô tranh
Thấy cỏ xanh ngựa đủ
Không hoa thảo...tranh giành.
Người sẽ thấm cô đơn là an hạnh
Chút tình trần chẳng đáng để đua tranh
Cứ thinh lặng lòng sẽ thôi dậy sóng
Bởi cuối cùng là cũng trút tàn canh!
Người tặng ta chút hương mơ
Ta về kết mấy vần thơ tặng đời
Tặng buồn, thương, nhớ, đầy vơi
Còn dư chút lặng ta thời cất đi
Để làm vốn lúc quẫn bi
An Tâm định tuệ, nhu mỳ khoan thai
Trần ai thương ghét rõ hài!
Đôi khi ta phải nhập vai vuông - tròn
Khi ngồi lặng với Tâm son
Ta gặp ta giữa những con sóng đời
Vẳng nghe giữa cõi trùng khơi  
Qua bờ si ái là rời nẻo "mê "!
Nguyệt treo chênh chếch Lấp ló sơn đầu
Bóng ai thấp thoáng bể dâu?
Đã hay tường tỏ nông sâu thói đời?
Nắng chiếu mưa phơi Vạn vật sinh sôi
Đêm qua muôn lá vàng rơi
Sáng nay mầm khẽ tinh khôi hé cười!
Nhật Nguyệt với ta Rong ruổi sa bà
Từ thủa Thiên Địa khai hoa
Đến nay cũng đã như ta với mình!
Bóng ai thấp thoáng bể dâu?
Đã hay tường tỏ nông sâu thói đời?
Nắng chiếu mưa phơi Vạn vật sinh sôi
Đêm qua muôn lá vàng rơi
Sáng nay mầm khẽ tinh khôi hé cười!
Nhật Nguyệt với ta Rong ruổi sa bà
Từ thủa Thiên Địa khai hoa
Đến nay cũng đã như ta với mình!
Nhạn rủ nhau rời chốn phiêu bồng
Gió lùa sương phủ kín thinh không
Heo may về rung tàng lá đỏ
Con đò gầy cõng khách qua sông!
Xuân hạ rồi tới thu đông
Lặng nhiên mà bước qua dòng tử sinh.
Nhân Sinh mộng một giấc dài
Sớm mai hóa giọt thánh thai đầu cành
Như sương trong vắt long lanh
Tan vào giữa cõi cao xanh không cùng!
Nhành hoa cỏ dại Thắm góc đèo hoang
Giọt sương trong trẻo Theo gió tan loang!
Thinh không vọng tiếng trần gian
Nắng ngồi cô tịch giữa ngàn đóa bông!
Nhìn xem tia nắng đang cười
Đón giọt sương sớm về nơi yên bình
Xôn xao hé nụ duyên sinh
Lặng thinh ghé miệng tự tình cõi an!
Nhủ lòng mình sau này ta vẫn giữ
Em vẹn nguyên trong trắng hạt sương mai
Để mỗi sớm bên đời em thức dậy
Long lanh cười trong trẻo giữa thiên thai!
Những chiếc lá cuối thu
Theo Anh về đất Mẹ
Nhân Sinh chốn phù dung
Tiếc thương! Se sát đến tận cùng!
Ngày mai! Anh là giọt nắng là hoa
là ánh trăng ngà
Dịu dàng lan tỏa yêu thương nồng ấm thiết tha!
Ngày mai! giữa dải thiên hà
Mười ba tinh tú
Mười ba đóa Tâm Từ Mãi tỏa ngát hương hoa.
Niệm này xin gió ngừng lay
Xin mưa lặng hạt xin mây tan dần
Niệm này cúi xuống thật gần
Ôm lòng đất Mẹ trộn đầy tang thương
Niệm này gửi đến ngàn phương
Bình tâm vượt kiếp vô thường hôm nay
Chung tay san sẻ đắng cay
Người đau ta cũng lệ đầy khóe mi
Cúi xin muôn đấng từ bi
Càn khôn xoay chuyển tan li bão dầy
Niềm vui là sắc
Nỗi buồn là hương
Ẩn trong muôn đóa vô thường
Vô vàn giọt lệ như sương trong ngần!
Nơi ấy nến vẫn bên hoa
Trầm Hương quấn quýt ngọc lan sau nhà!
Ở đây tuế nguyệt sương sa
Trà nêm một chút "bôn ba" hồng trần!
Mình à! nhấp ngụm "phù vân"
Để cùng thấm vị phong trần gió sương!
Nửa dòng tịch mịch vắng mênh mông
Buông câu xuống tận đáy không cùng
Nhấc lên một bầu tâm tư rỗng
Thả giữa non bồng thỏa thích trông!
Ờ! Ta là gió mây
Phiêu bạt khắp cung hằng
Hay ẩn trong dáng Phật
Người bận lòng thế chăng?
Ờ! thì ta trần tục
Người cao ngạo ung dung
Cớ chi cần vướng bận
Nhành hoa lấm trong bùn
Ờ! Ta đây ngu muội
Tham đắm với sân si
Chắc gì người đã biết
Đủ khổ mới vô vi
Ơi trái tim nhỏ
Vỗ về yêu thương
Bao dung ôm ấp vô thường
Để Tâm lại tỏa ánh dương an hòa!
Ôi trăng như đóa hoa trời...
Ngàn năm vẫy gọi, dõi người về khuya.
Phiến tình vỡ đôi
Trổ ra một đóa hương đời
Thơm tho tinh khiết mỉm cười với ta!
Bên thềm chuông khẽ ngân nga!
Như quen như lạ như là ở đây
Đã từng hiện hữu vơi đầy  
Ta và một khoảng chân mây xanh rờn!
Qua sông uống ngụm vong tình
Mới hay cuộc lữ, phù sinh gi
ó lùa
Câu kinh vẳng tiếng chuông chùa
Mới hay còn mộng, trăng khuya giọt sầu,
Hôm qua hoa đốm phai nhàu
Ta với Em...cũng biển dâu đó mà!
Thì xin khoác mảnh cà sa,
Lên non Rũ Bụi, trần sa trao đời
Dẫu mai ta có luân hồi
Thì xin gót phật, trọn đời Hóa Duyên.


Vong Ngữ 1

 
Am nhỏ xinh bên rừng thu vắng
Nắng hanh vàng đuổi chút hoang vu
Đá ngủ trên lối mòn tịch mịch
Chỉ cỏ hoa hát khúc phiêu bồng!
Ba thu tựa khắc xuân thì
Người trao nửa mảnh tình si, để đời.
Hoa cười trong gió lả lơi!
Đâu hay biết sẽ tàn rơi lúc nào.
Má hồng một sớm chênh chao
Ngắt nhành bông đỏ, giấu vào trong tâm
Lặng thinh một kiếp thăng trầm
Nhành hoa đỏ thẫm hóa màu trắng trong
Chiều nay bên ngõ thong dong
Chị tôi gom những đóa bông vô thường!
Bao giờ vỡ hết một tôi
Hồn nhiên lại thắp trên đôi môi hồng
Lại thêm lần nữa nhong nhong
Như một đứa trẻ mục đồng a ha!
Báo hiếu đừng để ngày mai
Gió rơi lá rụng sương bay về trời!
Bây giờ hiện hữu Mẹ ơi
Con xin thành kính trọn đời báo ân. 
Bên thềm một sớm tinh khôi!
Đóa sen hồng cũng đến hồi mở bông
Làn hương dịu mát lắng trong!
Tách trà thanh bạch giữa lòng Thầy tôi
Bên thềm vài giọt sương hoa
Khô trà một nhúm thế là thơm hương
Xanh trong gột rửa vô thường
"Nụ hoa hàm tiếu" nhấp hương thanh trà!
Bến vắng, đò ngang, sương trắng chan
Trầm bổng du dương giữa non ngàn
Bỏ lại sau lưng vài thế cuộc
Lữ khách tự tình với quan san!
Bèo trôi chẳng tiếc về đâu
Nước trôi chẳng chọn sông sâu suối đầy.
Bởi xuân nên đất trổ hoa
Bởi xuân trời nhả châu sa trong ngần!
Bởi xuân chuyển sắc phù vân
Bởi xuân đương hóa tha nhân dịu dàng!
Cả đời Mẹ làm bùn
Nuôi con nhành hoa lá
Mong một ngày yên ả
Tỏa hương giữa bao la.
Cả đời Mẹ làm bùn
Âm u và ẩm ướt
Chẳng bao giờ hong trải
Dưới nắng gió ban mai.
Cả đời Mẹ làm bùn
Cho con thành hoa trái
Hương thơm và vị ngọt
Con tặng đời - Mẹ vui!
Một ngày con làm bùn
Bơ vơ con gọi Mẹ
Trong thâm u vắng vẻ
Vọng lại tiếng - à ơi !
Cảm ơn đất rễ lá cành
Sớm nay "thỏ thẻ" hai nhành hoa thơm!
Cảm ơn mỗi sáng bên thềm!
Nhành hoa lặng tỏa "hương đêm" dịu dàng
Ta vầng mây trắng lang thang
Từ lâu đã chẳng vương mang bụi trần.
Thì thôi đừng thoảng ái ân
Kẻo rồi lại lỡ hương xuân một thời
Ta vầng mây trắng rong chơi
Người nhành hoa thắm về đời phô hương.
Mai sau một khắc vô thường
Hoa tàn mây cũng ngàn phương xa vời!
Cảm ơn tạo hóa khéo dâng bày!
Non xanh, thủy mặc, điểm mây bay
Lang thang trong gió bầu tĩnh tại
Lơ lửng thanh trà quyện phấn hoa
Chùm bông mỏng mảnh chao trong gió
Ngọn cỏ hiền ngơ ngác chân mây
Đừng bảo trần gian là cõi mộng
Rũ chấp niệm hiển lộ huyền Chân
Cánh hoa theo gió
Nắng tắt chiều buông
Lặng thinh muôn hạt vi sương
Từ trong vạn vật tỏa hương an hòa.
Chạm vào muôn hạt vi sương
Chạm trăm con gió ngàn phương vỗ về
Chạm hương hoa cỏ sơn khê
Chạm vành đất Mẹ chân quê con ngồi
Chạm thân, ý, chạm Tâm khôi
Chạm thăng trầm, chạm bồi hồi vấn vương
Chạm hết thảy cuộc vô thường
Thấy như nước chảy giữa dương gian trần
Cảm ơn Nhật Nguyệt phù vân
Cho ta cảm ngộ "Thiên ân" cõi hồng.
Chào em mỗi sớm bên đời
Ghé hồn ta lặng mỉm cười tinh khôi
Chào em trong trẻo nhẹ vơi
Tan vào muôn khoảng đẫm lời vô ngôn!
Chào hạt nắng vàng Chào cội mộc lan
Chào khóm khuynh diệp Chào mây lang thang!
Chào nhé giọt sương đương tan
Cho tôi với chút nồng nàn ở đây!
Chiếc lá gói cả Mặt Trời
Giọt sương chứa đủ một tôi vô trần!
Con chữ tựa tiếng chuông ngân
Rót vào tâm thức gọi Chân Như về!
Chiều ngang qua cõi nhớ
Rẽ vào ngõ ngày xưa
Cây mùa không thay lá
Mây lặng đứng bơ vơ.
Chẳng còn khói lam mờ
Tiếng ầu ơ ai hát
Bên góc chiều chạng vạng
Trăng bạc bạc ngẩn ngơ!
Qua lối nhỏ quanh co
Rong rêu nằm ủ rũ
Thoang thoảng mùi hương cũ
Dạ lý quyện hương nhu.
Góc sân nhỏ bây giờ
Nguyên sơ màu ký ức
Dạt vào miền tâm thức
Loang tím cả vườn mơ!
Nghiên mực với túi thơ
Đã lâu không ai mở
Giờ cũng thành hoang phế
Rụng vỡ dưới trăng mờ.
Ta lượm nhặt hồn thơ
Kết đan từng mảnh vỡ
Khép vào trong cõi nhớ
Thủa ấy đã từng mơ!
Chim ca hoa nở sương sa!
Reng reng chuông gió ngân nga bên thềm!
Tha nhân nhón gót lặng êm!
Tan vào giữa khoảng lạ quen trong ngần!
Cho hỏi đã đến cõi bồng lai?
Gió lạnh, sương khuya…khúc khích cười!
Ô hay! này kẻ trần "khờ khạo"!
Tâm người sẵn có chốn thiên thai.
Cho ta mượn giấc trăm năm
Để ta ngẫm trọn kiếp tằm nhả tơ!
Cho ta vừa đủ ngu ngơ
Để ta kịp tỉnh cơn mơ giữa đời!
Cho sông hòa với biến khơi
Cho ta hòa giữa đất trời phiêu nhiên!
chuông huyền một giấc ngân xa
kinh tâm vọng lại, em qua mộng trần
đường xưa thế sự xoay vần
không môn nở nụ, hoa tâm giữa đời.
Con ếch rớt xuống ao chuôm
Vỡ đôi một khoảnh vô ngôn nhiệm mầu
Chỉ vàng luồn kéo chuỗi xâu
Hai mảnh tĩnh - động chụm đầu hòa an.
Cung kính mời Tâm Ý Thân
Thanh trà tưới tẩm bụi trần hôm qua
Bụi trần trổ lộc đơm hoa
Giọt trà thơm ngát chan hòa vị thương!
Cũng vài năm có lẻ
Em bầu bạn cùng ta
Dịu dàng trầm mặc như là
Tri âm thủa trước đợi ta bên thềm!
Vạn vật trong trời đất, từ cọng cỏ, viên sỏi, hạt cát, đến những vi sinh vật bé xíu mà mắt thường không thể nhìn thấy, đều có linh tính, hơi thở, và ngôn ngữ của chúng.
Khi bạn thiền sâu, bạn sẽ chạm vào chúng, hân hoan cùng chúng, nở hoa cùng chúng, tan chảy trong cái toàn bộ của vũ trụ. Bạn sẽ nhận ra, bạn chưa từng đi đến, còn mất, hoại diệt. Bạn vẫn ở đó từ vô thỉ đến nay, ở đây, bây giờ!
Cuốn đi gió những nhân duyên phù phiếm
Nguyệt thắp lên trong trẻo phía trời đêm
Giọt sương khuya khẽ cựa giấc ngoan hiền
Vô vi tịch lặng cõi Thiền trôi êm!
Đã đi qua những ngày xưa
Đi qua quãng nắng quãng mưa quãng mờ
Đi qua cả những ước mơ
Một hôm chợt tỉnh như vừa sinh ra.
Tập đi bước một hai ba
An Tâm Định Tuệ hiện ta với mình
Bởi rằng thủa trước vô minh
Để bây giờ sáng lung linh giữa dòng.
Bến đục chứa giọt sương trong
Vô minh chứa cõi tịch không Niết Bàn. 
Đã từng mong, nhớ, giận, thương
Đã từng lệ thấm đôi đường tử sinh
Đã từng nguyện ước ta mình
Thế mà cũng chỉ vô hình băng ngang.
Ngồi thương vén vạt đông tàn
Ngồi thương lụm ánh trăng tan bên dòng
Ngồi thương nhen đốm lửa hồng
Ấm ta, ấm cả thinh không hôm nào.
Bây giờ khuyết bóng trăng sao
Bây giờ sóng lặng đò vào bến trong
Bây giờ mở gói tơ lòng
Bụi trần đem gột ửng hồng ban mai.
Đạo sĩ chờ ta...chán hải hồ
Ta chờ đạo sĩ...lãng hư vô
Ta mơ đêm lạnh lòng sơn tự
Ấp ủ men ngàn đợi áo khô (TTT)
Đất "gói" dòng sông, sông "gói" trăng
Thuyền nan "gói" kẻ lạc cung hằng
Sóng "Thiền" nên gió "nguôi, dừng, lặng"
Tha nhân "hóa" một khoảnh địa đàng!
Đầu hôm hoa nở trăng tròn
Tàn canh nguyệt lặn bông còn thơm vương!
Đến, đi cũng chỉ tạm nương.
Trăm năm một cuộc vô thường đánh rơi!
Đâu phải chỉ riêng hoa
Mới bừng lên sắc thái
Nhu mì nhành lá dại
Thức dậy cả thiên thai!
Đêm nhen một ấm trà tình
Chẻ ra hai ngụm, mời mình kính ta
Trà không vị, người không hoa
bồng bềnh trăng nước, sương pha mái đầu
Hoang liêu sắc nước hương trời
Vô ngôn trà đạm, nét cười trăng pha
Về chi phố thị phồn hoa
Lên đây ngắm nụ tầm hoang bên đồi...
Dịu dàng hoa cỏ
Nhu mì giọt sương
Khoan thai gió thoảng
Giữa những vô thường!
Dịu dàng nắng dịu dàng mưa
Nhẹ nhàng hứng những giọt thừa trong veo!
Dịu dàng đến dịu dàng thoa
Điềm nhiên hôn nhẹ trầm kha tháng ngày!
Dịu dàng lắng dịu dàng bay
Trinh nguyên một khoảng hiện bày Chân Như!
Đò chiều chở nặng tương tư
Hỏi sông: "đổi chút Thiền từ trong Tâm"  
Nước dòng cuốn những thăng trầm
Trả đò một cõi Chơn Tâm êm đềm!
Đò qua bến cũ yên hà
Chở hồn lãng đãng, la đà tịch liêu,
Miên man một mảnh trời chiều
Vọng miền mây nước, tiêu diêu quên về.
Độ thênh thang mọi nẻo về
Hạt bùn hóa hạt bồ đề vô ưu.
Độc ẩm trà thiền giữa nước non
Bình sinh sóng lặng tựa Tâm son
Gió chan mấy đợt, mây vờn nước
Thế rồi cũng lặng kệ thiệt hơn.
Trà đầy, hương ấm, vị thanh
Trà tàn hương nhạt dịu dàng vị thương!
Đơn phương độc ẩm bên trà
Nhẩn nha đọc sách đông tàn bên song
Cánh rơi phủ dấu lặng không!
Cánh rơi chạm tách trà hồng ướp sương
Nhấp môi vị chát lan hương!
Chạm vào tâm thức tỏa đường mật hoa!
Bi thương cay đắng vỡ òa!
Tan trong vị ngọt trà hoa khắc này!
Dòng mực đời, mấy ngàn thu vẫn chảy
Bút Tâm nào tạc thấu cõi "vô ngôn"?
Xin tĩnh lặng, mà nghe đời thổn thức
Để biết mình có còn chút Tâm thương!?!
Tịch mịch cửa Thiền giữa đêm sương
Vô thường một đóa vẫn tỏa hương
Long lanh vài giọt sương trong vắt
Lấp lánh cười lấp lánh yêu thương!
Đường đời muôn vạn nẻo
Đẩy giấc mộng nhân sinh
Ai cố nhân...tri ẩm
Ai ý giả, hư tình...
Ai...tam sinh...trường mộng
Ai...ước thệ...trầm luân
Ai...cuồng mê...o vọng
Ai...lệ nhỏ...đôi lần
Dường như chạm phải nét xuân
Dừng chân ghé giọt sương ngần chạm môi!
Ra vườn đụng nõn xanh chồi
Cúi xuống lum được cái tôi đang cười!
Tàn đông lã chã rụng rơi!
Vết xuân như đã bồi hồi đong đưa!
Em bé như chiếc kẹo
Cõng cả rừng trên lưng
Chẳng đóa bông nào đẹp
Bằng nụ cười yêu thương
Em bé như chiếc kẹo
Đi khắp suối cùng đèo
Đá cũng mềm như cỏ
Thương mắt hiền trong veo!
Em bé như chiếc kẹo
Đầu đội vòm trời cao
Thế gian này bé tẹo
Giữa tiếng cười xôn xao!
Em là giọt nắng
Ta là hạt sương
Từ trong muôn kiếp vô thường
Chạm nhau là để tỏ tường Chân Như.
Em vầng dương nhỏ
Ta áng nguyệt đơn
Từ vô thỉ chẳng chung đường
Thế mà chung một sắc hương dâng đời.
Em như đóa bông trước thềm
Như sương trên lá, như đêm dịu dàng
Như chim lướt giữa đại ngàn
Như mây ngũ sắc kết đan cầu vòng.
Như trăng khuya lọt đáy sông
Như dòng tĩnh thúy hòa an sóng trần
Như vầng dương giữa phù vân
Như lòng đất Mẹ âm thầm chứa dung
Như vũ trụ giữa mênh mông
Còn ta là khoảng tận cùng trong em!
 
Gió làm nứt giọt sương tôi
Hoa buồn lá khóc rụng rơi úa tàn
Thấm vào lòng đất thanh an
Hiểu rồi rác lại hóa ngàn bông thơm.
Mưa làm vỡ giọt sương tôi
Mây buồn quở trách hỡi ôi tại trời!
Hạt mầm khẽ nút làm đôi
Không đâu "tại cái sinh sôi cựa mình".
Nắng uống cạn giọt sương tôi
Hoàng hôn "khúc khích" rong chơi thôi à!
Đêm về nhả vạn châu sa
Tinh mơ lấp lánh í a sương cười!
Ai làm khuyết giọt sương tôi
Tìm nơi cuối đất cùng trời thấy đâu
Về hỏi tự ngã một câu
Rưng rưng nó cúi thấp đầu bước đi
Còn lại vẹn chữ lương tri
Tròn xoe như giọt sương thì sớm mai.
Gió lặng mây ngừng nước dửng dưng
Giọt sương Thiền định ở lưng chừng
Vô vi giữa khoảng Thiên và Địa
Tận cùng nằm cuối phía hư không!
Gió thu tháo cánh hoa bay!
Rớt lòng tịnh thủy điểm xoay mấy vòng
Mái cong tịch mịch ngủ trong
Sương chiều bảng lảng, khói trầm rong chơi
Vô vi tọa khoảng giữa trời
Sắc không không sắc lặng rời Thân Tâm.
Gió trộn hương lúa thơm lừng
Nắng nằm sóng soải giữa vừng nếp nương
Mắt huyền trong vắt như sương
Nụ cười khoe cả cung đường bội thu.
Ở đây nắng, gió, sương mù
Mùa đơm chồi biếc, thiên thu chan hòa
Ẩm - an, là bởi hôm qua
Đơn sơ, chất phác, thật thà mới nên!
Giọt nước nặng quá vỡ toang
Tâm tư đầy quá cũng loang lổ tràn.
Giọt sương rơi vỡ mặt hồ!
Đóa hoa nở vỡ một bờ thinh không!
Một niệm khởi hóa mênh mông!
Trùng dương ảo ảnh cốc công kẻ thiền!
Gót phong vân...hồng trần đã mỏi
Bụi giang hồ...gác trọ dừng tay.
Lá trải nệm cho sương nằm!
Gió dạo điệp khúc thường hằng nhân gian!
Đêm phủ một tấm rèm đan
Hoa trộn ánh nguyệt với ngàn sao thưa!
Khuya phòng nghiên bút buông thư!
Chỉ còn rỗng lặng vi vu sóng Thiền!
Gửi đời ngôn ngữ trần gian
Ta về ướm chạm những dòng vô ngôn
Nương theo nhịp thở càn khôn
Gặp thân là "Địa", thấy hồn là "Thiên"
Tắm trong mỗi sát na Thiền
Ta và Tâm sống như nhiên với đời.
Hạt thơm hát dưới nắng vàng
Lao xao khúc nhạc đồng làng quê ta
Dẻo êm tay Mẹ ơi à!
Hồn quê ngả vạt nắng tà chao nghiêng!
Hiu hiu ngọn gió xa xôi!
Bồi hồi gặp lại tinh khôi bên thềm!
Hoa à! bảng lảng thơm hương
Lá à! xanh mướt khoảnh vườn quanh co
Quả à! mọng nước tròn vo
Khướu à! cứ hót líu lo đi mà
Kệ ta! thơ thẩn nhẩn nha
Chỉ yêu một chút gọi là tinh khôi!
Hoa rơi hữu ý
Nước chảy vô tình
Chỉ trong một cõi vô minh
Mà sinh ra vạn chữ tình thế gian.
Hoa rơi tình ý cũng rơi!
Đàn ngưng réo rắt thì lời cũng ngưng!
Mây tĩnh là bởi gió dừng.
Thinh không rỗng lặng trong từng sát na
Không còn ta giữa sa bà
Chỉ còn hơi thở thật thà của Tâm 
Hóa thương thành làn gió
Hôn giọt lệ trầm kha
Hóa nỗi đau trần thế
Thành vạn đóa khôi hoa 
Hoa vẫn nở bên thềm Không vắng
Mộng hồng trần ngọt, đắng, trầm, thăng!
Vần vũ mây ẩn trăng ngần
Câu Kinh tỏa rạng phù vân mê lầm.
Học Đạo để sống tốt đời
Chứ không phải tránh những nơi ồn ào
Rác cũng đã từng thanh cao
Bởi vì giông gió mới lao xao trần
Ta về ngó lại tự thân
Thấy hoa và rác cùng hân hoan cười!
Hôm qua trong chiếc lá vàng
Có đôi mắt ngọc nồng nàn gọi xuân
Hôm nay giữa khoảng bâng khuâng
Thu về cõng giấc mơ ngần chao nghiêng.
Cõng theo đôi mắt nâu hiền
Cõng niềm vui cõng muộn phiền ngang qua
Cõng luôn cả những xót xa
Thế là còn mỗi mình ta với đời!
Cảm ơn muôn lá vàng rơi
Cuốn theo nửa giấc mộng cười tan loang!
Hong chút nghĩa, sưởi chút tình
Châm thêm chút đạo, nhân sinh vẹn toàn.
Cười xòa chuyện phiếm thế gian
Phủi tay rủ sạch...thênh thang kiếp người.
Hồng trần thoảng khúc ca ngân
Để đau, để nhớ, để hân hoan đời
Để thuận duyên kết thành đôi
Để nghịch duyên hóa mây trời thong dong!
Hương sen đi trong gió
Nắng thì thầm hỏi nhỏ
Xuân đang về ngang ngõ?
Hay nàng hạ líu lo!?!

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...