MƠ VỀ PHỐ HỘI
Lòng Anh như nước Trường giang ấy
Mơ dáng hoa vàng nhớ Hội An.
Ai về phố Hội cho ta nhắn.
Áo lụa bên sông nắng có hồng?
Đồng xanh bông bắp thơm hương cốm
Thương bến sông Hoài cửa Đợi chờ mong.
Ơi.. Hội An trong mơ mà cứ ngỡ.
Tiếng mái chèo khuya sóng vỗ đôi bờ
Cánh đèn lồng lung linh màu phố Cổ
Người thương ơi, cố Quận chẳng phai mờ.
Đất Hội An chưa say đã nhớ.
Vị Cao Lầu ngan ngát dư âm
Người về phố Hội bâng khuâng
Hoa đăng Cửa Đợi vầng trăng sông Hoài.
Mai rồi xa phố Hội có buồn chăng?
Bài dân ca đậm đà cafe ngọt đắng
Con thuyền đăng dập dềnh trôi bến vắng
Nghe sông Hoài vang vọng tiếng Hò Khoan.
Đêm Chùa Cầu linh lang miền di sản
Ngang nhịp Cầu Trăng mấy ngõ hoa vàng
Giấc mơ Trầm hương thắm tình xứ Quảng
Người muôn năm cũ tấm lòng Hội An.
Mai xa rồi Tháp cổ đứng trầm ngâm
Rừng dừa Cẩm Thanh thuyền Thúng xoay vần
Thương Cù Lao Chàm ngàn năm đứng ngóng
Ơi cánh buồm xa khuất bóng thuyền nhân.
Trăng Trường Sơn có tròn trăng cố Quận
Hởi trăm năm trăng sáng có thăng trầm?
Bờ thùy dương cát trắng Thái Bình Dương
Biển An Bàng mơ cánh én xuân sang.
Ai có về thăm phố chợ Hội An
Con gái Thu Bồn đảm đang duyên dáng
Nón lá nghiêng nghiêng tảo tần thầm lặng
Như nhành rau Trà Quế ngát hương lòng.
.................. ..... ... .....
Ai có về Phố Hội ngắm hoa đăng?
Ai nhớ về Phố Hội những mùa trăng.
MỘT CÕI ĐI VỀ
Người từ tiền kiếp xa xăm
Trăm năm qua chốn địa đàng thiết tha
Mặn mà giai điệu thơ ca
Nồng nàn hương mạ phù sa Thu Bồn.
Người từ quán trọ phồn hoa
Ta Bà luân lạc quê nhà phương xa
Bụi hồng trong cõi người ta
Bôn ba lữ khách cũng già tháng năm.
Bây giờ tro bụi trần gian
Vẫy tay giấc mộng bên đàng sắc không
Người về ngang qua Hàn giang
Buồn vui một thuở linh lang cuối trời.
Nghe trong gió thoảng bồi hồi
Vọng vào vô tận xa rồi chiêm bao
Dạt dào muôn điệu ca dao
Một đời tao ngộ biết bao ân tình!
Trăm năm qua chốn địa đàng thiết tha
Mặn mà giai điệu thơ ca
Nồng nàn hương mạ phù sa Thu Bồn.
Người từ quán trọ phồn hoa
Ta Bà luân lạc quê nhà phương xa
Bụi hồng trong cõi người ta
Bôn ba lữ khách cũng già tháng năm.
Bây giờ tro bụi trần gian
Vẫy tay giấc mộng bên đàng sắc không
Người về ngang qua Hàn giang
Buồn vui một thuở linh lang cuối trời.
Nghe trong gió thoảng bồi hồi
Vọng vào vô tận xa rồi chiêm bao
Dạt dào muôn điệu ca dao
Một đời tao ngộ biết bao ân tình!
"Hội ngộ mùa thu - một thời để nhớ"
Từ những phương trời Ta về đây
Niềm vui tương ngộ tháng năm dài
Ngày mai xa cách trăng hồ hải
Cánh phượng sân trường nhớ chăng ai
Dừng bước sông hồ Ta về đây
Nôn nao bè bạn ấm vòng tay
Từ độ thiên di, từ độ ấy
Bèo dạt muôn phương trắng mái đầu
Thuở ấy hồn say mộng hải hồ
Bao người trở lại mái trường xưa
Đêm nay hội ngộ cùng nâng chén
Chưa uống mà say cả đất trời!
Bâng khuâng bè bạn tàn đêm trắng
Cánh phượng hồng vương vấn ngày xanh
Hàn giang non nước nhớ vơi đầy
Đây quê hương đất Mẹ hao gầy
Tương phùng thao thức trăm năm ấy
Hạnh ngộ tưởng chừng thoáng mây bay
Đàn chim viễn xứ sầu năm tháng
Một thời áo trắng ngỡ sang trang
Mỹ Khê biển nhớ vàng trăng lạnh
Mấy thuở đoàn viên giữa vô thường
Cuộc đời biết mấy mùa Ngâu
Biển dâu mấy độ phai màu tóc bay
Đêm hoang vu mưa Ngâu mờ phố thị
Ánh đèn vàng ngỡ đóm mắt hỏa châu
Ngọn gió heo may lạnh khúc cơ cầu
Miền thơ ấu chiêm bao vàng hoa bí
Đàn chim thiên di về đâu xa tít
Đêm phương Nam luân lạc trắng mây ngàn
Trăng vẫn lạnh như vầng trăng thế kỷ
Tuổi xa người lãng đãng bước trần gian
Giọt đàn bầu da diết điệu hoài lang
Cánh dầu bay xao xác lá mùa sang
Mưa vẫn mưa qua đêm dài chẳng tạnh
Ánh mắt nào khắc khoải nỗi sầu dâng
Từng hạt mưa sa giăng hàng ghế đá
Chiếc lá xa cành trong gió bâng khuâng