PHƯƠNG TRỜI HIU QUẠNH
tôi
tìm em đứt mòn hơi
hai
mươi năm dấu chân người mờ phai
tìm
em suốt cuộc tình dài
đường
vô tận bến chờ ngoài nẽo không
còn
gì sau cuộc phù vân
lệ
tình em ướt đẫm phần mộ tôi
tôi
tìm em một phương trời
một
phương trời một phương người quạnh
hiu.
(Phan Thiết 1991)
TA CHO NHAU CÁI SAU CÙNG
Tặng
H
ta
đi trăm núi ngàn sông
để chia nhau cái khốn cùng đời nhau
để cho nhau cái cơ cầu
cho nhau cả những tình sâu nghĩa đầy
để chia nhau cái khốn cùng đời nhau
để cho nhau cái cơ cầu
cho nhau cả những tình sâu nghĩa đầy
có
em trong cuộc đời này
là ta có đủ vơi đầy nông sâu
sá gì đâu cuộc bể dâu
ai không lận đận qua cầu tang thương
là ta có đủ vơi đầy nông sâu
sá gì đâu cuộc bể dâu
ai không lận đận qua cầu tang thương
cụ
Nguyễn Du khóc đoạn trường
ba trăm năm …
ta khóc buồn ngàn năm
ba trăm năm …
ta khóc buồn ngàn năm
hãy
vì nhau dẫu mất còn
gởi cho nhau chút phai tàn hỡi em
để sau bao thác bao ghềnh
bao nhiêu lừa lọc đảo điên phận người
ta dành một chút tình vui
tiếng đàn tan hợp ngậm ngùi Kiều xưa.
gởi cho nhau chút phai tàn hỡi em
để sau bao thác bao ghềnh
bao nhiêu lừa lọc đảo điên phận người
ta dành một chút tình vui
tiếng đàn tan hợp ngậm ngùi Kiều xưa.
trên tàu Bắc Nam 15.02.2002
Lê
Văn Trung
CUỘC
TÌM KIẾM VÔ MINH
tôi
tìm tôi trọn một đời
cái tôi tro bụi luân hồi nhân sinh
đến từ sâu thẳm vô minh
trở về từ cỏi vô hình vô ngôn
cái tôi tro bụi luân hồi nhân sinh
đến từ sâu thẳm vô minh
trở về từ cỏi vô hình vô ngôn
hạt
mưa rơi tự đầu nguồn
như tôi hạt bụi rơi buồn ngàn năm
như tôi hạt bụi rơi buồn ngàn năm
sắc
màu nào của trần gian
mà không phai nhạt lụi tàn cùng tôi
mà không phai nhạt lụi tàn cùng tôi
ra
đi từ cõi con người
ta về cùng với đất trời hư không.
ta về cùng với đất trời hư không.
Đồng Nai 2001 – Lê Văn
Trung
CHÓNG VÁNH
Ta
cùng em một đôi lần
Yêu
nhau dăm phút phù vân giữa đời
Rồi
khi tàn cuộc rong chơi
Bỗng
xa lạ hết ngậm ngùi riêng ta
Lê
Văn Trung - Đà Lạt 1991
CŨNG ĐÀNH
thôi
thì mình ta vậy
ly
rượu buồn chao nghiêng
uống
cho lòng đỡ nhớ
uống
cho lòng nguôi quên
hạt
mưa chiều oan nghiệt
rơi
vỡ màu trăng non
người
bao vòng sinh diệt
ta
mấy cõi tồn vong
thôi
đành lìa nhau vậy
chia
cuối bãi đầu ghềnh
áo
phai chiều lữ khách
tóc
bạc trời oan khiên
giọt
rượu buồn mõi mệt
chảy
hoài qua trăm năm
hành
hương về cõi chết
còn
bao nỗi thăng trầm
thôi
thì mình ta vậy
ngồi
đợi cuối trời thu
một
phương người xa lắc
một
phương ta bụi mù
chưa
tàn cơn dâu bể
tình
cõi Bắc trời Nam
trăng
treo hồn cố xứ
bến
trọ lòng ly hương
ta
muôn vòng lận đận
người
vạn nẽo lao đao
ai
mõi mòn đứng gọi
lời
vọng suốt nghìn sau
ta
mỏi mòn đứng goi
dưới
chân đồi nhân gian
lá
buồn rừng năm cũ
rụng
kín mồ tang thương
thôi
đành lìa nhau vậy
đâu
đó bến sau cùng
giọt
rượu đời cay nghiệt
ta
rót vào hư không
Đồng Nai 2002
bao
năm ngậm ngải tìm trầm
chưa
qua hết cuộc phong trần hỡi em
đời
như giọt rượu buồn tênh
tìm nhau
cuối bãi đầu ghềnh lìa nhau
tìm
nhau tự cõi ban đầu
tìm
nhau khuất nẻo bạc đầu thanh xuân
tìm
cho tàn cuộc phù vân
lạc
nhau mấy cõi điêu tàn còn nghe
đoạn
trường ai hát đâu đây
lời
bi thương đứt bốn dây hồ cầm
tìm
nhau bờ bến mù tăm
mười
lăm năm giữa nghìn năm lụy phiền
Đà
Nẵng 2002 – Lê Văn Trung
TA CÒN VÔ TẬN GIỮA NGÀN NĂM
Tặng các bạn Hồng, Thi, Thao, Hoàng để nhớ
ngày gặp lại.
ta
mất ngàn năm chưa hóa bướm
em
giây phút đã biến thành hoa
hạt
bụi rơi buồn không tiếng vọng
đã
chạm vào trong mỗi sát na
ta
nén thiên thu tràn giọt lệ
phù
phiếm đời nhau lạc nẽo về
em
màu trăng khuyết đêm non lạnh
soi
thấu hồn ta một cõi mê?
tình
đã xanh rêu thềm hệ lụy
ta
đi tìm lại dấu chân người
dẫu
mất ngàn năm chưa hóa bướm
ta
còn vô tận cuộc rong chơi
thì
có gì đâu mà lận đận
thì
có gì đâu mà mất còn
ta
mất nghìn năm – còn vô tận
ta
còn vô tận giữa nghìn năm
thôi
có gì đâu mà ngậm ngùi
nỗi
đớn đau – niềm hoan lạc đầy vơi
ta
về ngồi dưới đồi sương lạnh
chút
sắc màu xưa nhạt cuối trời
1991
TA ĐAU LÒNG NHẬN RA HẮN LÀ AI
đừng
bao giờ yêu những đứa làm thơ
càng không thể kết nghĩa tình chồng vợ
cái ngữ ấy ta đã từng ngửi thấy
thơ văn chi cơm áo có ra gì
thà em quên quách mẹ tiếng thị phi
bỏ mặc hắn xác xơ cùng số phận
nòi thi sĩ hắn không hề oán hận
chỉ âm thầm nhận lấy cái đau thương
chỉ lặng câm uống hết chén đoạn trường
nên đành có nhẫn tâm mà phụ rẫy
dù thiên cổ trước sau gì cũng vậy
bởi vì em, ơn Chúa! đã sinh ra
vốn là em, em cũng là đàn bà
sống không thể thiếu lụa là gấm vóc
mà những đứa làm thơ
cứ chuyện trời chuyện đất
chuyện trăng sao nông cạn vơi đầy
chuyện biển dâu mờ mịt đông tây
cứ đuổi mãi theo những điều không thật
những cái thế gian cho là trật lất
hắn muộn phiền trăn trở mấy mươi năm
hắn héo khô xơ xác đời tằm
cố kéo mãi những sợi tình phù phiếm
hắn quanh quẩn trong những vòng tìm kiếm
cõi con người tăm tối giữa vô minh
hắn băng qua sa mạc đời mình
cát bỏng cháy - lửa nhân tình thêu đốt
thì em hỡi sá gì đâu thân xác
của một người lạc lõng giữa đời em
của một người lạc lõng giữa trần gian
chuyện cơm áo đã ba chìm bảy nổi
thơ với rượu một cõi sầu vời vợi
Thượng đế đành quên có một linh hồn
Thượng đế đành tâm khép cửa thiên đường
hắn ngồi giữa đất trời cười ứa lệ
ôi ngàn năm chưa hết vòng dâu bể
năm mươi năm thà như một sát na
sá gì đâu không! có một quê nhà
chốn phải đến là nơi không có thực
cái quí nhất là cái vừa vụt mất
để một đời đau đáu một đời thơ
chốn phải về mù mịt giữa hư vô
hắn nhận hết bi thương cùng số phận
trái tim hắn đã đành là vỡ rạn
vẫn nghìn đời yêu quá cõi nhân gian
vẫn nghìn đời đâu há dễ em quên
dù trọn kiếp trói trong vòng hệ lụy
dù trọn kiếp đã khô mòn xương tủy
hắn là ai mà đau đáu một đời thơ
dù em nhẫn tâm quên mất nẻo về
hắn vẫn đứng nhìn dòng sông nước chảy
giọt nước mắt rơi buồn em có thấy
ta bỗng đau lòng nhận ra hắn là ai
càng không thể kết nghĩa tình chồng vợ
cái ngữ ấy ta đã từng ngửi thấy
thơ văn chi cơm áo có ra gì
thà em quên quách mẹ tiếng thị phi
bỏ mặc hắn xác xơ cùng số phận
nòi thi sĩ hắn không hề oán hận
chỉ âm thầm nhận lấy cái đau thương
chỉ lặng câm uống hết chén đoạn trường
nên đành có nhẫn tâm mà phụ rẫy
dù thiên cổ trước sau gì cũng vậy
bởi vì em, ơn Chúa! đã sinh ra
vốn là em, em cũng là đàn bà
sống không thể thiếu lụa là gấm vóc
mà những đứa làm thơ
cứ chuyện trời chuyện đất
chuyện trăng sao nông cạn vơi đầy
chuyện biển dâu mờ mịt đông tây
cứ đuổi mãi theo những điều không thật
những cái thế gian cho là trật lất
hắn muộn phiền trăn trở mấy mươi năm
hắn héo khô xơ xác đời tằm
cố kéo mãi những sợi tình phù phiếm
hắn quanh quẩn trong những vòng tìm kiếm
cõi con người tăm tối giữa vô minh
hắn băng qua sa mạc đời mình
cát bỏng cháy - lửa nhân tình thêu đốt
thì em hỡi sá gì đâu thân xác
của một người lạc lõng giữa đời em
của một người lạc lõng giữa trần gian
chuyện cơm áo đã ba chìm bảy nổi
thơ với rượu một cõi sầu vời vợi
Thượng đế đành quên có một linh hồn
Thượng đế đành tâm khép cửa thiên đường
hắn ngồi giữa đất trời cười ứa lệ
ôi ngàn năm chưa hết vòng dâu bể
năm mươi năm thà như một sát na
sá gì đâu không! có một quê nhà
chốn phải đến là nơi không có thực
cái quí nhất là cái vừa vụt mất
để một đời đau đáu một đời thơ
chốn phải về mù mịt giữa hư vô
hắn nhận hết bi thương cùng số phận
trái tim hắn đã đành là vỡ rạn
vẫn nghìn đời yêu quá cõi nhân gian
vẫn nghìn đời đâu há dễ em quên
dù trọn kiếp trói trong vòng hệ lụy
dù trọn kiếp đã khô mòn xương tủy
hắn là ai mà đau đáu một đời thơ
dù em nhẫn tâm quên mất nẻo về
hắn vẫn đứng nhìn dòng sông nước chảy
giọt nước mắt rơi buồn em có thấy
ta bỗng đau lòng nhận ra hắn là ai
Đà Nẵng 2002
CÁT BỤI PHẬN NGƯỜI I
hắn
khoanh kín một vòng tròn tưởng tượng
rào
tương lai bằng những chuỗi hồ nghi
mỗi
nhát cuốc bới tung niềm uất hận
hắn
trồng vào trong đất nỗi sầu bi
tự
buổi nào phút nào ai đâu biết
hắn
hiện ra như điềm báo dị thường
linh
hồn hắn xám như màu của đất
hắn
cuồng say xây kín cổng thiên đường
nhưng
cây lá khô vàng ngày đại hạn
hắn
ngồi buồn nhỏ lệ khóc lên cây
khi
trời đất trút tràn cơn hồng thuỷ
không
còn ai cho hắn đợi đêm dài
lòng
buồn quá hắn trở về với đất
cào
xới tro than tìm chút hình hài
người
chuộc tội nhân gian bằng cái chết
sao
hắn còn trôi nổi cuộc trần ai
hắn
đứng giữa một vòng tròn tưởng tượng
bước
chân ra sợ hụt giữa vô cùng
hắn
chăm chút ươm trồng mầm ảo vọng
có
điều gì hiện hữu giữa hư không
ngàn
năm trước hắn là người gieo hạt
ngàn
năm sau hắn canh giữ khu vườn
hắn
cuồng tín tin vào điều không thật
trái
oan khiên đầy cả đất thiên đường
thôi
đành vậy trong cái còn cái mất
cái
nào không mang nặng bóng con người
nỗi
hoan lạc đớn đau là bụi cát
hắn
ngồi buồn nhìn hắn chết trong tôi
hắn
ngồi buồn nghe tiếng gọi xa xôi
ôi
tiếng gọi đìu hiu nghìn năm cũ
ai
đã thấu nghĩa ơn đời thiếu đủ
xin
về đây nhìn hắn phút sau cùng
3/2002 Lê Văn
Trung
CHIÊM BAO
em
nào hiểu giữa cơn say
ta
chiêm bao thấy một ngày rất xa
tình
không không cửa không nhà
lòng
như mây trắng bay qua biển chiều
1970
CHƯA PHAI GIỌT LỆ TRÊN MỒ NHÂN GIAN
về
gom lửa mùa đông
hong
khô tình tháng chạp
những
chiếc lá cuối cùng
rải
buồn lên mặt đất
tôi
vẽ trái tim tôi
lên
mặt đời hệ lụy
ôi
nét cọ oan khiên
đỏ
tươi dòng máu chảy
tôi
vẽ trái tim em
giam
hãm vòng định mệnh
những
sợi chỉ vong tình
vá
khâu từng số phận
bức
tranh chiều tím thẫm
chiếc
lá vàng cuối đông
rơi
chạm vần thơ cũ
vọng
thấu cõi người không?
tôi
vẽ tuổi đời tôi
như
dòng sông chảy xiết
em
đôi bờ cỏ lau
tình
phai màu lá chết
tôi
vẽ khuôn mặt người
lên
khung màu nhòe nhoẹt
chỉ
còn chút tàn phai
trong
mắt nhìn mõi mệt
nghìn
năm người chưa đến
ta
trọn kiếp chưa qua
giọt
lệ còn nguyên vẹn
chưa
phai trên mồ ta
Đà Nẵng 2002
SẮC MÀU ĐÀ LẠT
em
đi trong khói sương chiều
hồn
– tôi – Đà - Lạt hắt hiu gió buồn
áo
hoàng hôn khuất đồi thông
còn
biêng biếc cả một vùng chiêm bao
Đà Lạt 1996
KHÔNG NGUÔI
tôi
cùng em chẳng hẹn hò
không
thương nhớ chẳng đợi chờ gì nhau
mà
nghìn xưa đến nghìn sau
trong
tôi vời vợi tình sầu khôn nguôi
Đà Lạt 1996
XIN ĐỪNG QUÊN
xin
đem những cái vô thường
vào
trong cái có vĩnh hằng giùm tôi
và
đem lời nói đầu môi
vào
trong tim óc thành lời trăm năm
xin
đừng mai có mốt không
nắng
mưa bất chợt đau lòng cỏ cây
cũng
đừng đi gió về mây
nhớ
ngày hôm trước quên ngày hôm sau
xin
đem cái thuở ban đầu
vào
trong bất tuyệt nhiệm mầu đời tôi
xin
đừng một cõi đôi nơi
ngồi
mơ kẻ Bắc nhớ người phương Nam
đời
như một một giọt rượu buồn
rót
vào trời đất những dòng thiên thu
một
mai biển mịt sông mù
em
đừng quên lửa ngục tù đời ta
Ngày Giáp Thân năm Tân Tỵ mồng bốn tháng
chạp
ĐÔI MẮT
xin
đem cái thuở ban đầu
vào
trong bất tuyệt nhiệm mầu đời tôi
xin
đừng một cõi đôi nơi
ngồi
mơ kẻ Bắc nhớ người phương Nam
Đà Nẵng 1984
BẾN XƯA
Tặng Ngọc Thư
dòng
sông xa cội nguồn xưa
như
em từ độ nắng mưa xứ người
nào
hay bên lở bên bồi
bến
chiều quạnh quẽ mùa vơi mùa đầy
cây
tàn thu gió vàng bay
đau
từng chiếc lá rụng đầy bến sông
buồn
vui ấm lạnh quê chồng
để
thương nhớ lại chập chùng bờ lau
chuyện
nghìn năm cũ phai màu
dòng
Thu nước chảy về đâu mấy mùa?
Hội An 1995
MẸ CHỜ HAI MƯƠI NĂM
Kính tặng dì Hinh, dì Tôn
mưa
vườn xưa ướt lá trầu
ướt
vai áo bạc, ướt màu tóc phai
ướt
đôi chân mẹ yếu gầy
hai
mươi năm bước qua đầy nỗi đau
mưa
buồn giọt buốt chìm sâu
giọt
lanh tanh gõ mộ sầu phủ rêu
nón
cời áo rách mẹ yêu
vẫn
xuôi ngược kiếp đói nghèo long đong
mưa
vườn xưa lạnh ướt lòng
hắt
hiu đốm lửa ngùi trông mấy mùa
hai
mươi năm mẹ chờ ai
chiều
nay mưa ướt vườn xưa mẹ già
Đà Nẵng 1975
SAY TỈNH CÙNG EM
Em
vẫn biết ta chưa từng điên dại
chỉ
giả vờ say tỉnh với em thôi
bởi
đôi khi ta giả khóc giả cười
từng
hạt muối xát đau từng khúc ruột
từng
nhát chém buốt tê hồn gỗ mục
thơ
đời ta không trọn với ta rồi
ta
đợi bên lề nhân thế buồn vui
ly
rượu đắng ta mời ai uống cạn
em
có đến để cùng ta bầu bạn
nghĩa
tình này đâu sá tỉnh hay điên
ta
quá ngu ngơ quá đỗi ngoan hiền
để
được nhận được cho chút lòng chân thật
ta
đâu phải như cái phường tệ bạc
ngắm
nhìn mây quên áo lụa chiều mưa
kẻ
qua sông quên một bóng đò đưa
dòng
nước chảy đìu hiu hồn lau sậy
ta
nghe đời lịm xuống những hoàng hôn
bến
bờ đâu ta gửi lại nỗi buồn
sao
cứ mãi lênh đênh hoài số phận
này
ta hỡi tên lính già thất trận
súng
gươm đâu tơi tả cả hồn ngươi?
nếu
phải đi cho trọn kiếp con người
thì
em hỡi còn buồn vui chi nữa
chén
oan nghiệt ta uống là duyên nợ
dù
tỉnh say ta giữ hết cho mình
dù
một giọt buồn rơi xuống chân em
đừng
giẫm nát bởi hồn ta ở đó
đừng
nhìn xuống bóng đời nhau sẽ vỡ
dù
có yêu ta dù có vô tình
dù
hoàng hôn níu gọi chút bình minh
em
có thấy trong giấc đời say tỉnh
giọt
nước mắt rơi hoen mờ nhân ảnh
em
có về lòng có nhẹ nguồn cơn
có
tình ta theo gió lạnh mùa sang
em
sẽ thấy một trăm ngàn năm cũ
ta ở
đó – một linh hồn đói lả
vẫn
lang thang tìm bóng một con người.
No comments:
Post a Comment