THƠ QUÊN
Bao năm rồi lưu lạc
Lòng vẫn nhớ quê xưa
Nhớ hàng Cau, luống Cải
Bờ sông mát bóng Dừa
Bao năm rồi viễn xứ
Quê Hương chìm khói sương
Trời quê ai nắng ngọt
Sao nghe hồn tà dương
Bao năm rồi lữ khách!
Tình trầm trong khói Thu
Quê Hương! Chiều quan tái...
Thoáng bóng Đời Phù Du!
Bao năm rồi bước mỏi
Viết chưa tròn Ý Thơ!
Núi ngàn năm vẫn đó
Có nghe lòng hoang sơ...
Phố chiều nay Mưa Bụi!
Lữ Khách nào, Tìm Thu...
Chỉ thấy trời sương trắng
Núi Hong Sầu Thiên Thu...
Bao năm rồi vẫn Nhủ
Phần Còn Lại, Cho Thơ,
Thơ Quên! Ngày Nắng Lửa...
Thơ Quên! Tháng Sương Mù!
Thơ Ném Sầu ra Cửa
Để Thấy Đời Lại Thơ!
Bao năm rồi phiêu bạt,
Lâu quá mới lại mơ
Đêm qua mơ mình lạc
Giữa Ngân Hà ngẩn ngơ...
Thơ Tuệ Nga
Bao năm rồi lưu lạc
Lòng vẫn nhớ quê xưa
Nhớ hàng Cau, luống Cải
Bờ sông mát bóng Dừa
Bao năm rồi viễn xứ
Quê Hương chìm khói sương
Trời quê ai nắng ngọt
Sao nghe hồn tà dương
Bao năm rồi lữ khách!
Tình trầm trong khói Thu
Quê Hương! Chiều quan tái...
Thoáng bóng Đời Phù Du!
Bao năm rồi bước mỏi
Viết chưa tròn Ý Thơ!
Núi ngàn năm vẫn đó
Có nghe lòng hoang sơ...
Phố chiều nay Mưa Bụi!
Lữ Khách nào, Tìm Thu...
Chỉ thấy trời sương trắng
Núi Hong Sầu Thiên Thu...
Bao năm rồi vẫn Nhủ
Phần Còn Lại, Cho Thơ,
Thơ Quên! Ngày Nắng Lửa...
Thơ Quên! Tháng Sương Mù!
Thơ Ném Sầu ra Cửa
Để Thấy Đời Lại Thơ!
Bao năm rồi phiêu bạt,
Lâu quá mới lại mơ
Đêm qua mơ mình lạc
Giữa Ngân Hà ngẩn ngơ...
Thơ Tuệ Nga
Một Phương Mây Sầu
Ra Biển Thả, Một câu Thơ xuống Biển...
Thả Một Câu, Hai Câu Ba Câu,
Thả sao cho hết nỗi sầu thế nhân!
Mình Như Hạt Bụi,
Hạt Bụi lần khân!
Bao đời thơ thẩn đường trần dong chơi,
Cõi Thơ mộng ảo chơi vơi...
Cùng Thơ dạo khắp cùng trời thấy chi!
Chỉ là Hạt Bụi li ti,
Ngàn năm Mây Nổi! Bụi về Cõi Không
Thuyền nan ngược gió chiều Đông...
Con Thuyền lữ thứ mênh mông... Sóng đùa,
Dường như có tiếng Chuông chùa
Tưởng như tiền kiếp mấy mùa Hàn San
Đỉnh trời Mây trắng lang thang...
Thế gian như huyễn... Gió ngàn Tịch Không!
Người Đi Khuất Nẻo Mây Hồng...
Ta lên Quán Gió... bềnh bồng... Thơ Say!
Hỏi Trời, Hỏi Đất, Hỏi Mây,
Hỏi ta tịch lặng cuối ngày hoàng hôn
Bâng khuâng mưa bụi đầy hồn
Khói sương bảng lảng... Thơ tuôn mạch sầu!
Tiếng lòng Thơ gửi ngàn sau
Đò Chiều Xuân Muộn! Mây Sầu Trắng Mây...
Tuệ Nga
Thành Phố Hoa Hồng, Mùa Phật Đản 2019
Lời Chúc Xuân An Bình
Xin trở về An Trú,
Trong Ánh Đạo Từ Bi
Hải Triều Âm Huyền Vi!
Lòng An Nhiên Kính Tạ…
Nghe Tiếng Đời rộn rã!
Tôi chọn Chữ An Nhiên
Kính Lậy Đấng Cha Hiền
Xin AN HÒA Nhân Loại…
Đời Không Còn Khổ Ải!
Bát Ngát... Chú Đại Bi...
Tâm lắng vợi Sân Si,
Xuân AN BÌNH! Xuân Mới…
Tuệ Nga
Thành Phố Hoa Hồng, Xuân Kỷ Hợi 2019
Mùa Xuân Thiếu Phụ Ru Tình
(Mộc Thiêng phổ nhạc)
Mùa Xuân tóc gió thơm bay
Mùa Xuân thương quá Mai gầy vườn ai
Mùa Xuân có mắt em Vui
Mùa Xuân có tiếng trẻ Cười, Rất Thơ,
Mùa Xuân, Mây trắng như tơ...
Có vần Thơ thả bên bờ Suối Hoa
Mùa Xuân nắng mới chan hòa
Tiếng ai hát bản Tình Ca ngọt ngào...
Mùa Xuân tươi cánh Hạnh Đào
Thơm Hương Bát Nhã... Nắng vào Hiên Thơ
Mùa Xuân chải tóc, em Mơ...
Họa Mi lảnh lót, Gió đùa Mây Xanh,
Mùa Xuân Chúc Phúc An Bình ...
À ơi, Thiếu Phụ Ru Tình Thiên Thu!
Bụi Hồng Trần... Áo Phù Du...
Hồi Chuông Huyền Diệu... Đường Về Chân Không.
Tuệ Nga
Oregon, Tháng 1, 2019
(Mộc Thiêng phổ nhạc)
Mùa Xuân tóc gió thơm bay
Mùa Xuân thương quá Mai gầy vườn ai
Mùa Xuân có mắt em Vui
Mùa Xuân có tiếng trẻ Cười, Rất Thơ,
Mùa Xuân, Mây trắng như tơ...
Có vần Thơ thả bên bờ Suối Hoa
Mùa Xuân nắng mới chan hòa
Tiếng ai hát bản Tình Ca ngọt ngào...
Mùa Xuân tươi cánh Hạnh Đào
Thơm Hương Bát Nhã... Nắng vào Hiên Thơ
Mùa Xuân chải tóc, em Mơ...
Họa Mi lảnh lót, Gió đùa Mây Xanh,
Mùa Xuân Chúc Phúc An Bình ...
À ơi, Thiếu Phụ Ru Tình Thiên Thu!
Bụi Hồng Trần... Áo Phù Du...
Hồi Chuông Huyền Diệu... Đường Về Chân Không.
Tuệ Nga
Oregon, Tháng 1, 2019
Thuyền Ơi Chở Nắng
Mùa Xuân mở ngõ đón chào
Em vào Tình Sử , Em vào Thi Ca
Trời Xuân thanh khiết bao la
Thênh thang Vũ Trụ chan hòa Niềm Vui...
Xuân về Hạnh Phúc muôn nơi
Bà Cười móm mém thương ơi Cháu Hiền
Xuân tươi nắng đẹp đoàn viên
Em lên Chùa Lễ, Bình Yên quê nhà
Tiếng Chim hót... trên đồi hoa
Bài Ca Xuân Mới vang xa ngút ngàn
Mùa Xuân, Mùa Xuân Việt Nam
Ơi Xuân nhân ái hân hoan Bé Cười...
Giấc Mơ Diễm Tuyệt Tình Người
Đón Xuân em hát ấm Lời Tình Ca
Lời Tình êm ả thiết tha...
Mùa Xuân Hoàn Vũ, Mây Qua Suối Hồng
Nắng lên rồi, Nắng mênh mông...
Thuyền ơi Chở Nắng Xuôi Dòng Sông Quê...
Tuệ Nga
Tháng 1, 2017
Cành Mai Trong Hoài Tưởng
Một khối sầu tư mỏi dặm dài
Xuân về hoài cảm những ai ai
Cành Mai mùa cũ trong hoài tưởng
Hương Cúc thu nào thoảng gió mai
Mây trắng bâng khuâng… lòng khách lữ
Bóng chiều bảng lảng… bóng chiều phai
Về đâu! Ai hỏi trăng đầu núi!
Lắng khúc ca dao, Đẹp dấu hài.
Tuệ Nga
Thành phố Hoa Hồng, Mùa Xuân Mậu Tuất 2018
Giếng Thơm Hương Bưởi
Lá Sen khô, đọng giọt buồn
Tiếng Thơ từ buổi nước nguồn chia hai
Về Chùa thụ bữa cơm trai
Mát ơi, nước Giếng ngọt bài cổ thi
Sương đêm nghe lá thầm thì
Tháng Tư, năm đó mang gì hành trang?
Tâm tư một khối mang mang...
Có hình ảnh Mẹ, Trăng vàng thềm xưa
Sao khuya mấy cánh mơ hồ
Giọt sương thầm lặng... đôi bờ quan san!
Mùa sang, lại nữa Mùa Sang
Ơi Trăng , Nhớ quá Trăng Vàng mùa xa
Cơm Chay, hạt ngọc còn mơ... (1 )
Giếng Thơm Huơng Bưởi... Đẹp mùa nhân gian,
Đêm nay cũng ánh Trăng Vàng
Về đâu tâm sự mây ngàn dặm xa...
Tuệ Nga
Oregon, Tháng Tư 2015
(1) Hạt Cơm quí như hạt Ngọc
Trên Núi Tuyết
Gió thì thầm giữa khuya đêm quạnh vắng
Tiếng nhạc buồn như những cánh sao rơi
Mùa vào Đông sương phủ kín đất trời
Phủ sao hết tâm tư... Đời luân lạc!
Thơ Mùa Xuân! Lại viết dòng tản mạn
Trạm thời gian, bao dâu bể ngỡ ngàng!
Mây lang thang và mình cũng lang thang
Cứ như thế! ơi, nguồn sầu bất tận...
Thơ thả hư vô! Mơ cuộc đời hưng phấn
Nụ Mai Vàng đã nở giữa đêm qua
Gối mộng Hương Quan... ta trở lại quê nhà
Thấy Bạn bè, thấy Quê Hương rộn rã...
Sáng tỉnh giấc! Mơ tan! trời Đông giá,
Có đám Mây nào cho ta quá giang
Về thăm lại trời quê ta mơ ước
Ngàn năm sau, hay ngàn năm trước,
Gió ơ hờ! chuyện ngàn năm mây bay
Tịch mịch ngày qua, ngày lại tiếp ngày
Có Cánh Thơ Sầu nằm Trên Núi Tuyết
Có dấu chân ai trên Cổ Thành hoang biệt...
Có Tiếng Đàn chiều Đông u hoài... mang mang...
Nhớ Việt-Nam! Ta Nhớ Quá Việt-Nam!
Thơ thả gió... Nguyện xin đời An Lạc
Nắng Thanh Bình Bát Ngát Mùa Xuân Hoa...
Tuệ Nga
Thành Phố Hoa Hồng, Oregon, Tháng Mười Hai 2017
Cửa Trời Sương Khói
Khói Sương...
Chiều nghiêng Lá ngủ ven đồi
Em nghiêng tà mộng Cửa trời Khói sương...
Chuông khuya thức đóa Hải Đường
Tiếng chim hót... bốn mùa sương Nhớ Nhà!
Gió lay cành Trúc la đà,
Áo em tà mộng... thướt tha mây chiều
Chiều đi, Mây trắng cô liêu
Gọi Thơ, Thơ vắng! Gọi chiều, mông mênh...
Ánh trăng huyền thoại, lênh đênh!
Tiếng lòng ai gửi... cuối ghềnh gió bay...
Còn chi cuối vận hội này
Còn Trăng đầu núi Còn Mây cuối trời
Âm thầm tiếng vọng trùng khơi
Mang mang... Ơi tiếng, Ru hời, Mẹ Ru...
Con đi từ đó Mùa Thu
Gợi Xuân Hồng, Gợi Nắng Mùa Đoàn Viên
Trời Việt-Nam Ngát Kinh Hiền
Lời Kinh tha thiết Bình Yên quê nhà
Bốn phương về hội Thái Hòa
Tháng Tư! lại nhớ xót xa quê mình
Bao giờ Quê Mẹ hồi sinh
Tháng Tư Khẩn Nguyện An Bình Quê Hương
Rưng rưng...Lá Nhớ, chiều sương
Kinh Chiều âm vọng bốn phương, Nắng Hồng
Chiều nghiêng Chiều nghiêng thu không...
Tiếng thơ rơi rụng! bụi hồng gió bay
Tình Quê, Ý Bút vơi đầy...
Có người ra Biển nhìn Mây... Nhớ Nhà!
Tháng Tư! thầm lặng... Xót xa!
Tháng Tư! ai nhớ quê nhà chênh vênh
Chiều nghiêng, chiều nghiêng...Buồn tênh!
Cánh Thơ Thả Gió... tâm tình tha phương!
Cửa Trời Sương Khói, Khói Sương...
Tuệ Nga
Oregon, Tháng Tư 2014
Mùa Xuân…
Thơ Máng Trên Cành Thiên Hương
Trần gian một cõi nhiêu khê,
Ta, Em lượm hạt Bồ Đề, kết Thơ
Tình em hương ngát dòng mơ
Mầu xanh nhân ái đẹp bờ nhân gian.
Từng trang, rồi lại từng trang,
Em tươi lúa mạ, dịu dàng như mây.
Gặp nhau Thơ lại vơi đầy,
Có Trăng làm Bạn thơ ngây tiếng cười.
Lao xao danh lợi cửa ngoài,
Biển xanh bát ngát ý đời như nhiên.
Một cõi riêng có Bạn Hiền,
Lắng nguồn tâm thức êm đềm phòng văn.
Lâng lâng tiếng vọng Nguyệt Cầm,
Trăng đêm êm ả Hương Trầm ủ Thơ.
Gặp em đâu phải tình cờ,
Luân lưu tiền kiếp, giờ ta trùng phùng.
Em nguồn diễm lệ... từ dung,
Mối duyên văn tự thủy chung ngàn đời.
Như thuyền theo gió ra khơi
Như ta mãi mãi trong đời có em!
Nàng Thơ muôn thuở dịu hiền,
Suối Nguồn Nhân Ái... Bình Yên cõi này.
Trời xanh, xanh ngắt ngàn mây,
Tiếng Chim vườn sớm mở ngày tịnh thanh!
Nắng Xuân Hồng, Nắng Lung Linh,
Mùa Xuân… Thơ máng trên cành Thiên Huơng.
Tuệ Nga
Thành Phố Hoa Hồng
Em Về Hát Khúc Ru Thơ
Trăng khuya soi dấu chân buồn
Thơ sầu khứ quốc! nước nguồn chia hai
Mênh mông bờ quạnh bãi dài
Lang thang dặm mỏi! lạc loài Tháng Tư!
Sầu lên đỉnh Tuyết sương mù
Sầu qua biển Thái, thiên thu sầu dài...
Xót xa lòng giấy chơi vơi!
Ngậm ngùi ý bút biển đời trầm tư
Bài thơ lạc vận ngẩn ngơ
Dòng sầu thao thức mấy mùa tuyết sương...
Tâm tình sóng dội trùng dương!
Ơi thơ chĩu nặng khúc buồn lưu vong...
Thơ nào theo gió bềnh bồng
Tiếng lòng Thơ gửi hư không, Vô Thường
Con Chim hót dưới cành sương
Tiếng rơi tịch mịch... đoạn trường hư vô!
Em về, Hát Khúc Ru Thơ...
Đợi Mùa Nắng Mới, Nở Hoa An Bình
Ru Thơ, khúc hát diễm tình
Cho Thơ vào Mộng, Gió lành thơm hương
Gió lành trải khắp Quê Hương
Bài Ca Nhân Ái... Mở Đường Tự Do.
Non Sông ơi! Vẫn Hẹn Chờ...
Tuệ Nga
Tháng Tư Buồn 2015
No comments:
Post a Comment