Trích đoạn Pháp Thầy Viên Minh
“Trăng khi tròn khi khuyết
Đời có khổ có vui
Thỏng tay vào cuộc thế
Cớ chi phải ngậm ngùi?”
".... Con đã bám vào
bản vẽ mà tâm tưởng con phác họa nên về một mẫu đời sống hạnh phúc gia đình đầy
lý tưởng đã dự phóng trong con, rằng: "Nếu như chồng là thế này, nếu mà
con như thế kia, phải chi tình yêu và sự hòa hợp diễn ra như thế nọ..."
một cách hợp tình hợp lý như trong ý tưởng của mình, thì cuộc đời sẽ hạnh phúc
biết bao!
Nhưng bài học thực tế xuất
hiện trong vai người chồng không như ý của con để ngầm thức tỉnh con rằng:
“Không phải thế đâu, hạnh phúc không lệ thuộc vào người khác, vào điều kiện hay
hoàn cảnh bên ngoài, mà là đóa hoa vô ưu chỉ nảy nở trong tận cùng sâu thẳm của
một tâm hồn có thể vượt qua muôn vàn phong ba bão tố”.
“Cuồng phong bão tố ngất
trời
Khúc vô thành vẫn ngàn đời
vô thanh!”
Chính những chất liệu của
bất như ý, của sự xung khắc mới là những gam màu biến hóa bất ngờ và vô tận, để
rồi đột nhiên “xung khí dĩ vi hòa” toát ra trong bức tranh hiện thực muôn màu
muôn vẻ của cuộc sống đầy khổ đau mà vô cùng mầu nhiệm này.
“Trăng khi tròn khi khuyết
Đời có khổ có vui
Thỏng tay vào cuộc thế
Cớ chi phải ngậm ngùi?”
Cựu Ước nói: “Ta đến không
phải để đem lại hòa bình trên đất mà bèn là gươm giáo, ta đến để chia rẽ vợ với
chồng, cha với con...”
Theo Phật giáo, Pháp - chân
lý của đời sống - cũng thể hiện luật nhân quả nghiệp báo rất ư nghiệt ngã tưởng
chừng như vô cùng tàn nhẫn. Nhưng nếu ai hiểu ra thì đó đích thực là lòng từ bi
vô hạn.
Dù đôi lúc có vẻ như khắc
nghiệt vậy đó, nhưng lòng từ bi vô tận của Pháp chính là sự kiên nhẫn và tận
tình không ngừng để sẵn sàng nhắc nhở những ai chưa thấy ra niềm hạnh phúc
phong phú sẵn có trong chính mình, những ai còn tìm cầu hạnh phúc nơi người khác,
nơi điều kiện và hoàn cảnh bên ngoài.
Hoàn cảnh bên ngoài cũng có
giá trị của nó, khi con biết xem đó là bài học giúp mình thấy ra chính mình,
thấy ra ý nghĩa đích thực của đời sống.
Khi con đã nhận ra niềm
hạnh phúc ngay nơi thái độ sống bên trong, thì con sẽ cám ơn tất cả những trờ
ngại trong đời, cám ơn người chồng gắt gỏng, la lối, hờ hững, phớt lờ... đã
giúp con biết trở về gặp lại niềm hạnh phúc bên trong, một niềm hạnh phúc quá
êm đềm lặng lẽ, dường như vô hình vô vị nên khó có thể nhận ra trong thế giới
đầy những lôi cuốn bên ngoài.
Nhưng khi ai chạm được vào
niềm hạnh phúc tự tại an nhiên ấy thì mới thấy tất cả mọi hấp dẫn hào nhoáng
bên ngoài đều trở thành vô nghĩa.
Và chính khi con chạm vào
niềm hạnh phúc an bình sâu thẳm ấy thì tình yêu thương mới thật sự nảy nở trong
con, một tình yêu thương rộng mở không còn ranh giới tôi và anh, của tôi và của
anh, không cần có điều kiện cho đi và nhận lại trong mối quan hệ ngã nhân, mà
chỉ còn sự tương giao ung dung vô ngại của vạn pháp trong trùng trùng duyên
khởi tự nhiên.
Lúc bấy giờ dù vẫn ở giữa
cuộc đời có được có mất, có thành có bại, có hưng có suy, có vui có khổ, nhưng
con vẫn an nhiên tự tại, bởi vì:
“Khi xúc chạm việc đời
Tâm không động không sầu
Tự tại và vô nhiễm
Là phúc lành cao thượng”
(Hạnh Phúc Kinh - Mangala
Sutta)
Vậy bao lâu con nhận ra
chân lý:
“Tự do là ung dung trong
ràng buộc,
Hạnh phúc là tự tại giữa
khổ đau”
Từ chén đắng cuộc đời thì
con sẽ thấy ra toàn bộ bài học tuyệt vời mà chân lý đã ân cần trao tặng cho
con. Hãy là người giác ngộ, không là người đau khổ, con có biết không?
No comments:
Post a Comment