http://songthienlanghethuatsong.blogspot.com.au/2013/01/tho-lieu-ngo_25.html
Hòa thượng sinh năm 1944, tại QuảngTrị. Xuất gia và thọ giới Sa di năm 1964; thọ giới Cụ túc năm 1965 tại trụ sở Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam - Kỳ Viên Tự, Quận 3 Sài Gòn. Thầy bổn sư và thế độ là Đức Tăng Thống trưởng lão HT. Giới Nghiêm.
- Từ năm 1965 đến năm 1971 học Đại Học Vạn Hạnh, đồng thời nghiên cứu các Tông phái Phật giáo, tư tưởng các Tôn giáo và triết học Đông Tây.
- Năm 1972 làm giám học và giảng dạy Trường trung cấp
Phật học Phật Bảo, Quận Tân Bình.
- Năm 1973 sáng lập chùa Huyền Không ở Lăng Cô, Thừa Thiên Huế để hành thiền Vipassanā.
- Năm 1976, làm Tổng thư ký Giáo hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam và bắt đầu viết sách.
- Năm 1986 trụ trì Kỳ Viên tự trụ sở trung ương giáo hội Tăng già Nguyên Thủy Việt Nam.
- Năm 1988 trụ trì chùa Tổ Bửu Long xây dựng cơ sở và đào tạo Tăng Ni tại chùa Tổ- Năm 1995, Hoà thượng đã giảng " Thực tại hiện tiền"
- Năm 1998 sáng lập rừng thiền Viên Không núi Dinh Bà Rịa Vũng Tàu để Tăng Ni Phật tử có chỗ hành thiền
- Năm 2007 xây dựng bảo tháp Gotama tại ngôi chùa Tổ và mở trang website Trungtonghotong để truyền bá Thiền Vipassana và thực hiện các công tác từ thiện xã hội - Năm 2007, Hoà thượng bắt đầu giảng nhiều khoá thiền ở Tổ Đình Bửu Long, Sài-gòn, các Công ty, nhiều hội Phật học, các tôn giáo bạn... Các năm sau đó, Hòa thượng giảng nhiều buổi thiền ở Huế, Đà Nẵng, Hà Nội...
- Năm 2009 chính thức mở lớp giảng dạy và hướng dẫn các khóa thiền Vipassana trong và ngoài nước- Từ năm 2002 đến nay hòa thượng đảm trách và điều hành Trung Tâm Nghiên Cứu Ứng Dụng Thiền Phật Học Nam Truyền, thuộc Viện Nghiên Cứu Phật Học Việt Nam.
- Từ 2009 đến nay: Hòa thượng giảng ở Úc, Malaysia, Hoa Kỳ, Châu Âu...
Những tác phẩm và dịch phẩm của Hòa thượng Viên Minh:
- Vi tiếu- Tĩnh lặng (thơ) - Thư thầy trò (Tập 1,2,3,4) - Bát Nhã Tâm Kinh - Phật Giáo Nguyên Thủy Từ Truyền Thống Đến Hiện Đại - Chân Không Diệu Hữu - Sống Trong Thực Tại - Thiền Phật Giáo-Nguyên Thủy Và Phát Triển - Tư Tưởng Lão Tử Qua Quan Điểm Phật Học - Con Đường Hạnh Phúc - Thực Tại Hiện Tiền - Tuyển tập thư Thầy – Đừng Hiểu Lầm Lão Tử - Khai Thị Thực Tại – Soi Sáng Thực Tại
Dâng Thầy
Con tỉnh lặng lắng nghe từng hơi thở
Thấy an vui giữa phố chợ thị thành
Con hiện hữu như bao loài cỏ dại
Góp cho đời thêm một chút màu xanh.
Vô Thường
Hạt sương đọng trên lá
Thoáng chốc bỗng thành mây
Đời người ắt cũng vậy
Vô Thường đến ai hay!
Hoa Vẫn Nở
Về đây trẩy hội Huyền Không
Gặp Thầy gặp bạn vui chung chén trà
Mai đây dẫu có đi xa
Huyền Không vẫn nở Đóa Hoa Lạc Thường
Hoa vẫn nở, Lạc vẫn thường
Giòng tâm tỉnh thức chỉ đường cho con.
Ân Tình
Nợ nhau một chút ân tình
Ngàn năm còn đó bóng hình yêu thương
Gặp nhau giữa cõi mộng trường
Hề chi hạt bụi còn vương vấn hoài.
Tiễn Anh
Rừng chiều gió nhẹ thoảng qua
Lòng anh cũng nhẹ như tà áo sương
Ngày xưa áo trắng sân trường
Hôm nay áo trắng lên đường tiễn anh.
Buông
Buông ra nửa hạt châu toàn
Nhẹ đi một gánh lo toan đời thường
Ngựa buồn muôn dặm còn vương
Vó câu dừng lại buông cương thấy bờ.
Không
Tặng Bác sĩ Nam
Anh đón nhận đau thương bằng an lạc
Sống vô ưu, vô ngã lẫn vô cầu
Bởi anh hiểu lẽ vô thường bất toại
Trái tim Không anh rộng mở vô cùng.
Mơ
Lung linh trong nắng mai
Thầy đứng ở hiên ngoài
Màu y vàng rực rỡ
Giật mình ta đang mơ
Giật mình ngỡ đang mơ
Thầy hiên ngoài đợi nắng
Nên ứng khẩu thành thơ
Lòng nhẹ nhàng rỗng lặng.
Động
Thả chút hồn thơ vào cõi không
Một hạt sương khuya cũng ướt lòng
Bước thêm một bước tâm còn động
Đứng ở bên này tỉnh lặng trông.
Tu
Ta tu tập thuận theo từng hơi thở
Thở hơi dài hơi ngắn nhớ đừng quên
Để tự nhiên đừng ngăn cản muộn phiền
Rồi nhìn ngắm thấy bao điều mới lạ.
Khi trong ta chẳng còn gì nữa cả
Tĩnh lặng rồi có vất vả gì đâu
Hãy lắng nghe ta sẽ thấy nhiệm mầu
Có chánh niệm an vui niềm tỉnh giác.
Thầy đi
(Bửu Long, 24/11/2011)
Hôm nay Thầy đi xa
Gieo pháp khắp mọi nhà
Ai hữu duyên sẽ gặp
Thầy chỉ Pháp đang là
Hạc vàng qua biển lớn
Bay về hướng Úc châu
Khai sáng Đạo nhiệm mầu
Pháp thâm sâu vi diệu
Hạt nước
Con xin làm hạt nước
Tĩnh lặng ở bờ ao
Đón nguồn Vi Diệu Pháp
Lấp lánh ánh trăng sao.
(Cảm tác từ bài thơ Cánh hạc của Thầy Viên Minh:
Ta xin làm cánh hạc
Bay vút tận trời cao
Chở nguồn Vi Diệu Pháp
Về thắp sáng trăng sao.)
Xin thầy
Thầy ơi con muốn được làm thơ
Chữ nghĩa kiến văn lại y tờ
Từ ngôn cú pháp càng không biết
Ngơ ngẩn ra vào cũng làm thơ.
Bỏ quên
Chiều vàng nhạt nắng bờ lau
Bỏ quên Kinh sử qua cầu dạo chơi
Thu về lá chẳng buồn rơi
Tìm trong phương trượng chút đời bỏ quên
Cảm tác
Ơn ai ta được làm người
Sống giữa cuộc đời có ánh triều dương
Vui lên đi hết đoạn đường
Trong cõi vô thường ta vẫn còn nhau
Hôm nay cho đến ngàn sau
Xin chút nhiệm mầu thắp sáng hư không
Hoàng hôn giữ lại ánh hồng
An nhiên tĩnh lặng tâm đồng mãn khai.
Nhớ Ba
Nhớ Ba mỗi độ xuân về
Thuyền Ba rời bến đến bờ bên kia
Ba luôn nhắc nhở sẻ chia
Tình đời ý đạo, đừng lìa thân tâm
Ba đi vào một đêm xuân
Chúng con nhớ mãi thâm ân nghĩa tình
Ba đi chỉ có một mình
Chúng con xin đọc lời kinh tiễn người
Ba đi Ba vẫn mỉm cười
Vì nơi Ba đến ít người được lên
Lời Ba dạy, nhớ đừng quên
Tu thân, khẩu, ý chớ nên xem thường
Ba đi chỉ một con đường
Các con phải thấy Vô Thường để tu
Các con cố gắng công phu
Gieo duyên thiện nghiệp cho dù khó khăn
Các con nhớ lấy điều răn
Mà Ba để lại dẫu rằng chẳng bao
Tùy duyên thuận pháp lối vào
Chân như tỏa sáng kiếp nào cũng tu.
(Tết Nhâm Thìn 2012)
Tưởng nhớ Mẹ
(San Jose Father's day jun 17/2012)
Ngày lễ Cha cũng là ngày Mẹ mất
Đóa hoa trắng từ đây cài lên ngực
Mẹ mất rồi, con thực sự mồ côi
Mẹ đi vào vùng miên viễn xa xôi
Chuông điện thoại ba lần con tỉnh giấc
Nhắn hung tin Mẹ mất ngày lễ Cha
Ôi đớn đau, đứa con sống xa nhà
Không thấy Mẹ, ôm Mẹ lần sau cuối!
Mặc dầu Mẹ đã là người lớn tuổi
Nhưng Mẹ đi không phải bệnh hay già
Đột ngột quá, Mẹ đi không từ biệt
Ôi cuộc đời, sao oan nghiệt biết bao!
Nhớ đến Mẹ, lòng dâng trào cay đắng
Kể từ đây, đâu còn lời la mắng
Đứa con hư, lòng Mẹ nặng hơn con!
Mẹ từng dạy, sống vuông tròn tình nghĩa
Sống yêu thương đừng mai mỉa lẫn nhau
Để ngày sau ai có bước qua cầu
Buông bỏ hết những nỗi đau nhân thế.
Mẹ đi đây, các con đừng rơi lệ
Định luật vô thường, đâu bỏ sót ai!
Ngày lễ Cha, con sẽ nhớ Mẹ hoài
Trong ký ức, Mẹ - người con yêu nhất
Tình yêu Mẹ con mang trong lồng ngực
Giòng máu này đích thực của Mẹ yêu.
Rồi ngày mai, buổi sáng, tối hay chiều
Thắp nén hương lòng, tưởng nhớ Mẹ yêu!
Nhớ Ngài
(Nhân Đại lễ Tam Hợp)
Sinh ra Ngài ở lầu son
Vợ con trẻ đẹp tình còn kiếp xưa
Phải chăng một chút duyên thừa
Ngài xin gửi lại để Ngài đi xa
Một ngày Ngài đã nhận ra
Có sinh có tử có già có đau
Ngài đi không phải vọng cầu
Mà để Ngài chứng một câu trả lời.
Ngài vào rừng núi khắp nơi
Tìm được chân lý giúp đời bớt đau
Ô hay đã có nhiệm mầu
Giác ngộ giải thoát là câu trả lời.
Chào hạc
Ra đi để lại bên đường
Một con hạc trắng thân thương thuở nào
Hạc ơi ta vẫy tay chào
Hạc bay về núi ta vào cửa không.
Bụi mù
Phong ba một kiếp đời trôi nổi
Phiêu bạc xứ người chí lãng du
Quay về cố quận tìm tri kỷ
Còn dấu chân xưa giữa bụi mù...
Buông buồn
(Tặng một người bạn vừa bị mất tài sản)
Bất ngờ gặp phải chữ Buông
Tâm chưa thấy được nên buồn sáng nay
Nghe ra cũng thật là hay
Chữ buông bỏ được chữ buồn giữ chi!
No comments:
Post a Comment