Wednesday, October 25, 2023

Thơ Thiền

 
Thơ của Thiền sư Huyền Quang - Nhất Hạnh dịch.
Thiền sư Huyền Quang là tổ thứ ba của thiền phái Trúc Lâm Yên Tử do Trúc Lâm Đại Sĩ (vua Trần Nhân Tông) thành lập tại Việt Nam (thế kỷ XIV).

LÀM TRÊN THUYỀN
Một lá thuyền con khách hải hồ
Vượt bờ lau lách, gió vi vu
Triều dâng bốn mặt, hoàng hôn phủ
Trời nước mênh mông, một dáng cò.

CHÙA DIÊN HỰU
Đêm thu chùa vắng, tiếng chuông ngân
Sóng ánh mầu trăng, lá rụng hồng
Cánh đảo chim âu trời lạnh ngủ
Tháp vương đỉnh bạc sáng từng không
Thành ngăn tục lụy trần không vướng
Cửa ngỏ vô ưu mắt rộng tầm
Thấy được thị phi cùng một tướng
Ma cung Phật quốc cũng ngồi chung.

AM YÊN TỬ
Am cao trên đỉnh lạnh
Cửa mở mây từng không
Long Động trời đã tỏ
Hổ Khê nước còn băng
Văn chương không kế sách
Gậy chống thân gầy còm
Hầu hết chim rừng Trúc
Là bạn của nhàn tăng.

NGỦ TRƯA
Mưa tạnh, khe núi tĩnh
Ngủ mát dưới rừng phong
Nhìn lại cõi nhân thế
Mắt mở vẫn say nồng.

AM THẠCH THẤT
Nửa gian thạch thất cùng mây ngủ
Chống rét năm trường chiếc áo bông
Tăng tọa thiền sàng, kinh đặt án,
Mặt trời ba trượng, củi lò không.

GHÉ CHÙA BẢO KHÁNH
Tình quê man mác mầu sương cỏ
Quán Bắc lầu Nam nhuộm nắng tà
Thơ không tài liệu, xuân không chủ
Buồn nhớ đông phong, lũ cỏ hoa.

HỎA LÒ
Củi hết, lò còn vương khói nhẹ
Sơn đồng hỏi nghĩa một chương kinh,
Tay cầm dùi mõ, tay nâng sáo
Thiên hạ cười ta, cứ mặc tình.

THƯƠNG TÙ NHÂN 
Thư biên bằng máu nhắn tin nhau
Cô đơn chiếc nhạn vút mây sầu
Bao nhà nhìn nguyệt đêm nay nhỉ?
Hai chốn cùng chung một nỗi đau!

ĐI THUYỀN
Mênh mông theo gió con thuyền nhỏ
Thu sáng ngời xanh nước với cây,
Tiếng sáo thôn chài lau lách vọng
Trăng lặn giòng sông sương trắng đầy.

ĐẦU THU
Hương đêm mát dịu, bình phong lạnh
Xào xạc thu sang lá động cành
Trúc đường thong thả, hương vừa đốt
Cành cây chăng lưới lọt trăng thanh.
 
-------------

Bỗng trời nổi gió, bụi tung bay.
Ông chài say tít, mặc thuyền xoay.
Một dãy núi đồi vang tiếng sấm.
Chân trời bốn phía mịt mù mây.
Sầm sập mưa rơi như thác đổ.
Thi nhau ánh chớp xé đêm dày.
Bất chợt bão tan, trời lại tạnh.
Trăng sáng ngoài thềm - canh mấy đây?
 Trần Nhân Tông
  
Biết đời mình rong rêu
Thì ngại gì mưa nắng
Biết nẻo về tang trắng
Ngại gì bàn tay không.
Đứng trước ngọn gió đông
Cười cành hoa năm cũ
Đôi khi mình du thủ
Để thấy mình mênh mông.
Biển dẫu động ngày đêm
Sóng tan về với nước
Ta một đời xuôi ngược
Thoảng bóng gầy khôn nguôi.
Nay mượn thân cát bụi
Sống trọn kiếp phù du
Bước ngang bờ hư thực
Ca lên lời thiên thu.
 Thông Nhã

Chiếc lá vàng rồi bay về viễn xứ
Cõi nhân gian vốn dĩ rất vô thường
Thì thân này đã mang phận lữ thứ
Có sá gì dấn bước chốn phong sương.
Bởi tất cả cũng chỉ là cát bụi
Sướng hay khổ cũng có khác gì đâu
Dẫu giàu sang bạc vàng như đỉnh núi
Thì mai đây vẫn một nấm đất bầu.
Cứ an nhiên vì đời là cõi tạm
Thác là về nơi cội kiếp lai sinh
Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ
Cớ làm sao phải tự khổ chính mình.
Rồi nhẹ bước như ngoài kia mây gió
Sắc là không ta ngạo với đất trời
Bao sân si một thoáng giây vứt bỏ
Dù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.
Thêm mỗi ngày ta cám ơn thượng đế
Sẽ trọn vui bởi thấu lẽ vô thường
Đêm vừa tàn phố trở mình thức giấc
Bình minh về nắng toả giữa ngàn hương. ST 

Giật mình bóng đã xế chiều
Xin dừng cuộc lữ, đóng phiên chợ đời
Người cho Ta nói một lời
Cám Ơn, Xin Lỗi một thời đi qua
Ngày mai giữa chốn Ta Bà
Nếu người gặp lại chỉ là cố nhân
Cố Nhân xếp gói phong Trần
Làm người quét dọn, Tri Ân Cuộc Đời!
St

Một sớm mai khi giật mình thức giấc
Chợt thấy ta bên triền dốc cuộc đời
Phía sau mình một khoảng vắng chơi vơi
Ở nơi đó chứa buồn vui một thuở.
Nửa cuộc đời còn bao điều trăn trở
Những ân tình muốn trả vẫn chưa xong
Bao buồn vui còn canh cánh trong lòng
Nơi sâu thẳm có nỗi niềm chưa tỏ.
Người ta bảo trần gian là quán trọ
Biết ta còn ở lại được bao lâu
Bởi phải nhường cho người sẽ đến sau
Nên trân trọng khoảng thời gian còn lại.
Ta muốn gửi một chút tình ngang trái
Ở trong lòng đã cất giữ từ lâu
Muốn trao Người mà Người mãi tận đâu
Đành day dứt gửi vào trong nỗi nhớ.
Quá nửa đời ta còn vương chữ nợ
Nợ ân tình nợ cả những yêu thương
Phía trước ta là điểm cuối con đường
Khi đến đó chắc cõi lòng thanh thản.
Quay nhìn lại ta thấy bao người bạn
Vẫy tay chào mà mắt lệ rưng rưng
Cảm xúc kia ta vài bận đã từng
Nên đành vậy trần gian ta ở lại.
Sưu tầm
 
Người đi trong cỏi sắc không
Hành trang chở chút nắng hồng trên vai
 Khuyết Danh
 
Thân ta là dải đất bằng
Tâm ta là nước sông Hằng mênh mông
Tình ta là đóa hoa hồng
Ý ta là cả cánh đồng tâm linh
 Huyền Không
  
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui,
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời.
Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắc chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.
Còn gặp nhau thì hãy cứ "chơi"
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.
Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người
Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ nhân tình gửi tặng nhau.
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ.
~ Tôn Nữ Hỷ Khương  ~
 
Tôi ngồi ngắm bóng mây Thiền
Bến xưa trời cũ muộn phiền nước trôi
Tôi ngồi một cõi rong chơi
Ghế không chiều lạnh quán đời rỗng tênh
Tôi ngồi bờ bãi lênh đênh
Hồn thơ nặng nghiệp nghe kinh lại về
Tôi ngồi tựa pháp tìm quê
đã lâu lầm lạc lối mê man tình
Tôi ngồi quên bóng quên hình
Quên kinh quên kệ quên mình quên ta
Tôi ngồi sầu rụng thành hoa
Tịnh liên chớm nở Mạn Đà La rơi.
~ Nguyên Cẩn Phạm Văn Nga ~
 
 RƯNG RƯNG PHẬT ĐẢN
Niềm vui Phật đản rưng rưng,
Em ơi! Nắng mới, lá rừng hóa xanh,
Đạo đơm sắc áo thị thành,
Con trăng cánh mỏng long lanh vườn Chùa.
Em ơi! Phật đến từ xưa,
Sen vàng bảy bước, nụ vừa mãn khai,
Con sâu, chú bướm ngủ vùi,
Thò tay, vỡ kén, nói cười tung tăng,
Xôn xao giọt nước sông Hằng
Cổ thành Xá-Vệ, nói năng dịu dàng,
Em ơi! Lệnh Mẫu cao sang,
Vin Sālā - nở dung nhan tuyệt trần,
Em ơi! Khổ đế bao lần,
Dòng sông Sinh Tử - tần ngần đứng xem,
Sương vui rỏ lệ bên thềm,
Lá vui phe phẩy tình đêm, tình ngày.
Con chim lạ hót đồi mây,
Thang âm vi diệu, lay bay nghìn trùng,
Em ơi! Phật đản rưng rưng,
Chiếc thuyền mật-độ thủy chung bến bờ.
...
Em ơi! Từ nỗi vi trần
Loay hoay diện mục chẳng gần chẳng xa,
Phật từ Đất Mẹ bước ra,
Cảo thơm vô lượng Châu sa rạng ngời.
Ai nghe "không lặng" ba đời,
Ai nghe nhựa sống mọc chồi, đơm bông,
Rưng rưng nghiệp mệnh hai dòng,
Ngôn từ rơi vỡ, phiêu bồng về đâu?
Mắt xanh, mở cửa thiên thâu,
Khúc hòa ca, nối nhịp cầu yêu thương,
Rơi đọng kinh, Rơi đọng hương,
Trang nghiêm lừng lững, chân thường hóa thơ!

 HT TỊNH ĐỨC

 ĐÊM TRĂNG GIỮA RỪNG
Rừng sâu vang tiếng dế kêu đêm
Trăng sáng xuyên cây rọi đến thềm
Vắng lạnh chùa khuya chuông điểm tiếng
Một mình ngồi lặng ngắm mông mênh
Từng tia trăng sáng rung rinh rọi
Trên giòng suối nhỏ hững hờ trôi
Nước đến rồi đi đâu có biết
Trăng từ xa lắm đến đây chơi
Ta lấy que dài để khua trăng
Trăng chao huyễn thể vỡ tan dần
Nước yên trăng trở về nguyên ảnh
Rọi sáng bao la cõi thế trần
Ta vất cây đi để lắng yên
Nghe âm vang trỗi giữa rừng đêm
Thăm thẳm, bỗng trầm lan xa mãi
Hồn ta chìm lạc cõi vô biên
Từng mãng sương mù dật dờ bay
Làm cho xao động bóng trăng gầy
Dường như cam lộ chư thiên rảy
Thấm mát châu thân tục lụy này
Trăng đã nhạt dần ngã bóng đi
Luyến lưu từ biệt nói năng gì
Có lẽ hẹn ta đêm mai gặp
Trăng và ta hai bạn cố tri
Một ngày nào đó hết nhân duyên
Trăng vỡ tan như bọt dưới ghềnh
Ánh trăng tắt mất đâu còn đến
Rọi sáng tìm ta lúc nửa đêm
Thân ta cũng vậy một mai này
Tứ đại vùi sâu bón cỏ cây
Còn gì đâu nữa mà bám víu
Hợp tan, tan hợp áng mây bay
 
VÃNG AM
Gió ngàn lồng lộng rừng sâu
Am cheo leo đứng bên cầu Lãng-Nhân
Sớm ra ngẩn thấy phù vân
Một màu mây tắng, trắng ngần đổi thay
Nghe chim hót báo rạng ngày
Cho bình minh dậy, sương lay giọt sầu
Thoảng trong gió, tiếng kinh cầu
Vang vang, vọng vọng nhiệm mầu diệu âm
Có người phố thị về thăm
Đôi vai quảy nặng vi trần lợi danh
Nghe đồn chi lạ am tranh
Lần đi cho biết rừng xanh thế nào
Buồn ơi rả rích mưa rào
Mưa tuôn hiên lạnh, ôi chao nhớ nhà
Nằm nghe nhớ mẹ, nhớ cha
Nhớ non, nhớ nước, nhớ bà, nhớ con
Nhớ câu nước chảy đá mòn
Cây đa bến cũ, đò còn khách đưa?
Biệt quê mẹ buổi chiều mưa
Giàn thiên lý nở bên chùa ngát hương
Nay xứ lạ, sống tha phương
Đoạn trường biến đổi, tang thương lạc loài
Sáng ra tỉnh mộng u hoài
Giã từ rừng vắng, đáo lai phố phường
Trong lòng còn chút vấn vương
Chiếc Am cô lạnh vô thường Phù Vân

 

 

 

 



 

 

 



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 






 

 

 

 

 

 


 

 

 



 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...