CHO MƯỢN MỘT DÒNG SÔNG
Ta có lúc nghẹn lời sầu như khói,
Tay ôm sông tắm gội một đời thơ,
Ta ghềnh thác đi qua mùa giông gió,
Đời chênh chao đau ngập cả đôi bờ.
Ta cúi xuống nhìn dòng sông tiền kiếp,
Chảy miên man, tràng kinh nguyện kiệt cùng,
Dòng suy niệm bên này bờ tánh thể,
Ngộ từ tâm không định nổi vô thường.
Người đứng đó, như bóng chiều thức muộn,
Ta ngồi đây vòng tay vỡ nguyệt rằm,
Bao lâu nữa dòng sông ta người mượn,
Chiếc thuyền mơ chẳng cập bến vô cùng…
Ta có lúc nghẹn lời sầu như khói,
No comments:
Post a Comment