NẮNG CHIỀU THU
Chiều về giữa chốn sơn khê
Rừng thu rơi nắng bốn bề lặng yên
Bước trên lá, nhịp chân thiền
Đệ-huynh cười ngắm chiều nghiêng nghiêng chiều...
Tiết mùa đông lạnh, ít nhiều...cô liêu
Bỏ ngang bài vở dẫu nhiều
Pha trà sưởi ấm ngắm chiều đông qua
Nhớ hôm nào giữa trăng tà
Đệ huynh quần tựu ngâm nga giọt thiền “...
Thở vào tĩnh lặng, tâm yên
Mĩm cười hoa nở giữa miền tịnh am”
Giờ này mây kết non ngàn
Chiều nghiêng bóng ngã màu lam ngập chiều
Ô hay, đời có bao nhiêu
Nhọc công đèn sách mất nhiều...thời xuân!
Pha trà chỉ để đầy chung
Gởi hương trà quyện gió chừng bay xa
Gởi về quê mẹ một là...
Hai là gởi đệ-huynh, ba gởi đời
Từng giọt trà rót thảnh thơi
Giọt ngưng nữa giọt chơi vơi...giọt mình
Mai này xong nợ Sử-Kinh
Ta về PHA GIỌT “chén tình” cùng nhau!?
Cười lên cho nét thêm xinh
Cho hồn thêm nhẹ, bình minh rạng ngời
Cười lên từng nụ hoa đời
Cho quên những lúc mệt nhoài phồn hoa
Cười lên, cười tặng riêng ta
Không cần ai thấy hay là cho ai
Cười luôn trong những đắng cay
Cho vơi nhẹ bớt đọa đày mình ênh
Đời còn nhiều nỗi chông chênh
Nụ cười mua lại bấp bênh phận người
Chuyện ngày qua buồn chơi vơi
Ta cười nói khẻ -kiếp người thế thôi!-
Vô thường trong ký ức rồi
Níu làm chi kẻo bồi hồi tử sinh
Có duyên tình thắm duyên tình
Vô duyên cố giữ chỉ mình vô duyên
Ô hay, là nụ cười hiền
Tiễn người đi để khỏi phiền mai sau
Nụ cười ấy đẹp biết bao
“Cho” và “nhận” cũng vì nhau một lần
Thôi thì thôi sao bâng khuâng
Chữ duyên, chữ phận có ngần ấy thôi...
Cần chi ta phải quá lời
Tiễn người sao cứ nặng lời tiễn nhau!
Cuộc đời sẽ đẹp biết bao
Khi người đi vẫn gởi trao: NỤ CƯỜI!
Tôi yêu những cánh đào xuân
Nở ra đón hạt nắng chừng rung rinh
Tuyệt làm sao buổi bình minh
Sắc hương vẹn cả băng trinh hoa đào!
Thiền môn từ độ trăng sao
Xuân, Thu, Đông, Hạ cùng nhau đổi dời
Má đào nào thẹn sơn khê
Đào xuân thay áo nâu thề kệ kinh
Phận đào không vướng nợ tình
Phận mình không vướng bình minh, xế tà
Quyết lòng thề với riêng ta
Mùa xuân chỉ mặc áo đà mà vui
Ta về trong sáng MÙA XUÂN
Với tay vớt hạt nắng chừng rơi rơi
Chuông chùa đổ nhịp buông lơi
Người xa mấy độ cũng mời vào trong
Nơi đây có một tấm lòng
Đón người từ cõi bụi hồng mù xa
Nắng XUÂN sáng hiện ta bà
Lung linh một cõi như là SẮC KHÔNG
Xuân của ngày xưa, Xuân nhẹ nhàng
Quây quần ấm áp tiếng cười vang
Trời lạnh ngồi gần cho đỡ lạnh
Trà thơm, nhóm lửa...thật bình an
Xuân của ngày xưa, Xuân thật xanh
Bình yên chim chíu chít trên cành
Hoa mai, hoa huệ, hoa đào nở
Không chút gì lo, phải không anh?
Xuân của ngày nay, Xuân “chẳng xanh”!
Chim sợ Co-Vi bay thật nhanh
Người sợ lây người nên trốn biệt
Anh sợ lây em, anh bước nhanh
Xuân của bây chừ, buồn không em?
Đào Xuân khoe sắc phủ thêm rèm
Nụ cười không nở trên môi đỏ
Bởi mở “rèm che” anh sợ em!
Xuân đến mà sao Xuân bất an
Co-vid làm Xuân sầu ngút ngàn
Bao trùm sợ sệt bao trùm khổ
Bao người buồn khóc lúc Xuân sang
Ai đã gây ra cảnh úa tàn?
Ai là thủ phạm phủ màu tang?
Ai mang nhân loại ra đùa cỡn?
Ai? Ai ngang tàn, ai dã man?
Thôi nhé ta về sau một kiếp
Duyên trần trả lại chẳng chi phiền
Thương, ghét, yêu, buồn biết bao chuyện…
Còn-không nào vướng víu truân chuyên
Thế sự, ừ thì thôi thế sự
Buồn-vui, ừ vốn thế thường thôi
Mây trắng thong dong không gì vội
Nhẹ hồn phiêu bạt giữa trời trôi
Ta đến, ta đi cũng riêng mỗi
Đến là tuỳ nguyện, đi tuỳ duyên
Mai mốt rồi về chung một cõi
Cuối trời mây để gió cuốn trôi...!
Sao không bước giữa cuộc đời hoa mộng?
Mà chông chênh cùng bao nỗi chất chồng!
Để cuối đời ta cũng vẫn tay không
Có mong đợi hẳn chỉ là hoài vọng. …
Thôi ta nhé, để mình là “mây lộng”
Cuối trời bay cho “thoả chí tan bồng”!
Cõng trên vai người con của Mạ
Như cõng niềm vui sướng từ tim
Mạ quên nắng, quên Xuân, quên cả…
Vì niềm vui của Mạ là Thầy
Mạ khoe tôi, lúc nhỏ Thầy ngoan
Nên vất vã nhọc nhằn chẳng sợ
Mạ chỉ biết Thầy thương Mạ lắm
Hạnh phúc khi Thầy gọi: Mạ ơi!
Dòng sông Hương chảy ngược, chảy xuôi
Dòng tuổi hạt bao năm chưa mỏi…
Mạ vẫn lo như thuở nằm nôi
Trong mắt Mạ Thầy chưa hề lớn!
Cánh cò cõng trời sương chiều xuống
Mang mồi về cò mớm cho con
Biết đường xa cánh mỏi chẳng hờn
Cò chỉ biết con chờ chốn tổ
Mạ thương con dẫu là con lớn
Thầy của người, với Mạ là con!
Ôi thương sao, tình Mạ bao tròn
Chưa phai nhạt, chẳng sờn… lòng Mạ!!!
(Viết vào Mùa Hạ tại Huế:2022-Riêng tặng người bạn tôi mến!)
Thầy ơi! Lần đầu tiên con biết...
Chít một vầng khăn tang
Màu tang vàng vô vọng...
Rưng rưng tận cõi lòng
Thầy đi ngoài đợi mong
Thoáng như áng mây hồng
Phập phồng bên hiên gió
Để con còn hoài trông!
Thầy ơi, mùa hạ nóng
Mà con lạnh mùa đông
Cớ sao Thầy nở để...
Thân con giữa bụi hồng?
Chiều nay mưa ngoài song
Con nghe mưa trong lòng
Từng giọt, từng giọt mặn
Tái tê sầu...giá băng!
Ta ngồi trên phiến đá
Nhìn sắc màu sa la
Gió bên trời không lạ
Vì quê hương, đó là...!
Gần 20 năm xa
Gió, trăng, hoa cũng vậy
Chỉ khác chút ta bà
Kẻ còn, người xa quá...
Nên ta ngồi với ta!
Tôi chưa một lần thăm Thôn Vỹ
Chưa thấy hàng cau lúc nắng lên
Nghe nói vườn xanh mướt như ngọc
Lá trúc ngang che mặt chữ điền...
Tôi mong một lần thăm Hàn Mộ
Thăm người tài, mệnh bạc tôi yêu
Để tôi tìm hỏi riêng Hàn Mặc
Long Ẩn cùng ai có khác gì?
Thơ Hàn Mặc Tử như thơ “Ẩn”
Chỉ khác “Thiền Thơ” với “ Trăng Thơ”
Tôi yêu không chỉ thơ: Hàn-Ẩn
Yêu cả người thơ, luôn ý thơ!
Mùa Xuân thì dạo vườn đào
Mùa Hạ dạo biển, Thu nhàu dạo tiên
Mùa Đông ẩn giữa rừng thiền
Nhặt cành trơ rụng thắp miền an yên
Bốn mùa có sắc thái riêng
Bình yên ta cứ dạo miền trần cư
Thuận duyên đến giữa bao người
Hết duyên ta ẩn nụ cười riêng ta
Lạc quan nhìn dãi ngân hà
Muôn nghìn tia sáng ta là...vì sao
Đạp cơn sóng, dệt ước ao
Anh hùng chí thẩm bay cao chuyện thường
Từng nghe hai chữ ‘vô thường’
Nhưng ‘thường’ phải giữ lập trường riêng ta
Cũng có chữ ‘Co-Ro-Na’
Chẳng vì chữ đó ta là phế nhân?
Giả dầu treo giữa ngàn cân
Ta còn lý tưởng ta cần quyết hơn
Không gì một chút vội sờn
Quyết không chùn bước cao sơn phải trèo
Dẫu sông sâu dẫu vượt đèo
Đỉnh dầu cao mấy ta leo đến cùng!
Ngày xưa từng có anh hùng
Ngày nay cũng thế anh hùng thiếu đâu?!
Nào, cùng nhau vượt đèo cao
Khi lên tận đỉnh ta cao hơn đèo
Gộp tinh tú, gộp trăng sao
Gộp chung năm trọn chuyển giao một giờ
Góp tình, góp ý, góp thơ
Góp chung một thể đề huề trao nhau
Giao thừa giao giữa ngàn sao
Mười hai giờ điểm, điểm trao tình đời
Vọng chuông chùa tiếng thảnh thơi
Tiếng gieo mặt nguyệt, tiếng về nhân sinh...
Đêm nay giao trọn ân tình
Thật sợ lắm khi hồn vơ vẩn...
Ngắm vầng trăng thơ thẩn làm thơ
Và vô tình thơ lạc sai tơ
Đem dệt cửi sẽ thành hư dại
Lý tưởng ấy soi hồ tận đáy
Sáng trong ngần không mãi phai phôi
Chỉ ngại rằng một thoáng mây thôi
Làm ngăn lại sáng vầng trăng rọi...
Ngày ấy mười lăm, chưa...biết đói
Hoặc ấm-no, co-ấm hồn nhiên...
Bao năm qua trôi dạt mọi miền
Chỉ lý tưởng muôn chiều “bất biến”!
Thật sợ lắm, đời luôn biến chuyển
Ngàn vạn điều hệ luỵ...khó yên
Để thoát vòng lẩn quẩn triền miên
Ta cần có Thầy hiền, bạn giỏi
Mỗi nhắc nhở ân cần câu nói
Tâm tình riêng Thầy-bạn luôn khuyên
Là ngàn khuôn vạn ngọc trao truyền
Ta đảnh lễ nhận và toi luyện
Trăng sẽ sáng khi vầng trăng hiện
Mặt trời lên rọi nắng trăm phương
Sau mưa bão đất trời trong mát
Sau đau thương lại hóa bình thường
Nhưng vẫn sợ, Khi mình một cõi...
Dễ sa đà và dễ...lênh đênh
Sợ...không tên và sợ mình ênh
Dễ lệch lối...dễ vui, dễ dải
“Nguyện” được bước trên đường hóa giải
“Nguyện” Phật ân luôn mãi sáng soi
“Nguyện” Tăng thân được bước chung nơi
Biến “sợ lắm” ra “bình an lắm”
Bạt ngàn giữa chốn đồi thiêng
Tinh khôi bừng dậy giữa miền hoang sơ
Rừng say sáng sớm sương mờ...
Dáng thiền thoáng hiện bên bờ hồ tây
Một cành sen nở hôm nay
Ngạt ngào hương tỏa quyện bay núi đồi
Long lanh giọt nước tinh khôi
Nhuần ơn một cõi giữa đời phù sinh
Cửa thiền khai mở lời kinh
Vườn tâm hoa tuệ kết tinh sen đài
Bến bờ “sinh-tử”, ô hay!
Thoát chừng NHƯ HẠT NẮNG BAY giữa trời
Nắng chi nóng lạ đất trời
Chói chang mặt đất xanh ngời biển xanh
Mùa Hạ không ở trên cành
Mùa Thu ngước mắt nhìn quanh lá vàng
Thi- thơ, Thi-hoạ Thu sang
Đất trời rung cả trăng ngàn nghiêng soi
Sông Thu hơn cả tuyệt vời
Gió Thu man mát, mát lời mẹ ru
Để rồi Đông: tuyết mịt mù!
Người đi nhớ buổi trăng thu úa tàn
Vì mùa Đông khác Thu sang
Hoa tàn, lá chết, trăng ngàn...đi xa
Mùa Đông lạnh hết sơn hà
Mùa Đông tê cả lời ca tự tình
Đốt lò lửa viết lời kinh
Lời kinh Bát Nhã vô hình: Sắc-Không
Có từ được gọi MÙA ĐÔNG
Có từ ‘NGỘ’ lẽ CÓ-KHÔNG lẽ thường
Có từ đó, có CHÂN THƯỜNG
Có CÒN, có MẤT “giọt sương đầu cành”
Sáng nào có tiếng chim oanh
Hót mùa Xuân hót trên “nhành hoa mai”
À thì ra sáng hôm nay,
Mùa Xuân về để thay mùa Đông qua!
Nở ra đón hạt nắng chừng rung rinh
Tuyệt làm sao buổi bình minh
Sắc hương vẹn cả băng trinh hoa đào!
Những tưởng cuộc đời là hoa lệ, nhưng không! Đào Xuân đã hiểu rõ được luật vô thường và tự bao giờ, cánh đào đã thay sắc áo để sống cuộc sống vô tranh, vô phiền, vô ưu, vô não...Tiếng kệ, lời kinh và nếp áo nâu sòng đã quen rồi trong cửa Phật từ bi. Nhà văn hào Nguyễn Du cũng từng viết trong Tác Phẩm Truyện Kiều: “Cửa thiền đã bén muối dưa Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sòng Việc đời đã tắt lữa lòng Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi!” Một khi phận đào đã thấu hiểu rõ kiếp sống của nhân sinh như “bóng câu ngoài cửa sổ” thì tiếng chuông, nhịp mõ và muối dưa đạm bạc là nẻo về của một hành giả bước vào nhà của Như Lai, mặc áo của Như Lai và ngồi toà Như Lai.
Phận mình không vướng bình minh, xế tà
Quyết lòng thề với riêng ta
Mùa xuân chỉ mặc áo đà mà vui
Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sòng” (Nguyễn Du)
Thành kính.
Ngồi thắp hương thư phòng
Quanh con làn khói toả
Con thỉnh Phật, uống trà!” (st)
Mến chúc mọi người một ngày của mùa Hè bình yên nhất!
No comments:
Post a Comment