Thursday, November 2, 2023

Từ Kế Tường 4

 
BÓNG HÌNH XƯA
Tiếng cú buồn lại vọng trong mưa
Em hiện về nguyên bóng hình xưa
Hoàng hoa nát cánh rơi thềm cửa
Ngọn gió thu sầu hiu hắt đưa
 
HOA BƯỚM BAY
Em vẫn như mùa hoa bướm bay
Mắt trong veo mắt, tóc sầu mây
Ta vẫn là trăng khuya khuyết bóng
Tìm hạt sương rớt xuống vai gầy
 
MỘNG DƯỚI HOA
Mấy cơn mưa rồi chắc sẽ qua
Sáng mai ta tạm biệt quê nhà
Gửi em giữ hộ màu hoa cúc
Tiếng dế đêm buồn mộng dưới hoa
 
MỘNG EM VỀ
Em thơ dại lắm tiếng cười vui
Đâu biết ta đêm thức ngậm ngùi
Cứ mộng em về môi mắt ấy
Cuộc tình dịu vợi dưới trăng trôi

SÀI GÒN ĐI VÀ VỀ
Sài Gòn mưa nắng rồi mưa
Ta về cúi mặt như vừa ra đi
Nắng mưa hỏi nắng mưa gì
Mỗi con đường có nhớ khi hẹn hò
Tìm trong tóc rối câu thơ
Ngày em phai áo đợi chờ tình xa
Lẻ loi mấy tán cây già
Trái sao xoay hết màu hoa úa tàn
Ta về đếm bước lang thang
Làm cố nhân trách đá vàng còn phai
Trách ta một nửa hình hài
Trả em môi nhạt thở dài qua sông
Sài Gòn đi đã thắt lòng
Giờ quay trở lại vẫn không bến bờ
Ta như giữa thật và mơ
Em trong dâu bể. Ta ngờ quanh đây
Mai rồi vồi vội đôi tay
Ôm hoa chợ vắng thương ngày thiếu em
Tình nhân ơi biết đâu tìm
Tiễn mùa đi giữa mắt lim dim buồn

SINH NHẬT VỚI BÓNG MÌNH
Tay che không hết tháng mười hai
Để mùa đi bứt lá thở dài
Tóc thêm sợi bạc, người thêm tuổi
Nến thắp mơ hồ soi bóng ai
Ngồi dựa cây khô nhìn nước chảy
Chợt thương con sóng vỗ không bờ
Sông cuộn khói chiều trôi xa mãi
Hơn nửa đời ta vẫn ngu ngơ
Về phố mới hay chân lấm bụi
Tìm người mắt biếc thủa xa xăm
Còn thấy nặng lòng vai tóc rối
Tránh làm sao được cõi trăm năm
Còn một cánh hồng xin tặng ta
Rượu im im uống để say mà
Khi say mắt khóc còn môi tỉnh
Gõ mặt bàn không, cất tiếng ca
Ngồi đọc Liêu Trai dưới ánh trăng
Có người nhẹ bước phất phơ khăn
Tóc bay thơm mấy mùa hoa gấm
Áo mỏng tang cùng đêm gối chăn
Giữa khuya tay lạnh, người đi mất
Mình ta thức suốt với trăng suông
Chợt thấy cánh hồng rơi nước mắt
Nhỏ xuống tim ta giọt giọt buồn
Tàn rồi ngọn nến tháng mười hai
Ngày cuối, năm vơi, bóng đổ dài
Ta sinh ra để làm sương khói
Bay trở về sương khói với ai?

TA QUA SÔNG
Ta qua sông ngâm tống biệt hành
Giũ bụi ngang trời thương tóc xanh
Cứ giục người đi lòng không sóng
Sao gió tay buồn nhanh lướt nhanh

THÊM MỘT LẦN SINH NHẬT
Thời tiết chuyển mùa, hàng cây thay lá
Ngày cuối năm và tháng cũng cuối năm
Thời gian thêm một lần đi vội vã
Chỉ riêng ta còn lại một chỗ nằm
Ngày mai sẽ chia u buồn dưới cỏ
Tiếng dế xưa rúc mãi những đêm sầu
Hình bóng em với nắng mưa mờ tỏ
Khi nói cười hay hạnh phúc về đâu?
Nơi cõi tạm một lần làm hạt bụi
Ta sinh ra chẳng khác vạt mây buồn
Trong trời rộng bay cô đơn, lủi thủi
Có những mùa ấm lạnh hóa thành sương
Mặt đất chật nên trăng rằm mới sáng
Trải sắc vàng dịu vợi xuống lòng ta
Treo hạnh phúc trên cành cây lẻ bạn
Mang tiếng đời làm một kẻ hào hoa
Trong tủi nhục, trong tột cùng đau đớn
Mới nhìn ra một dáng của con người
Là khoảnh khắc ta biết mình khôn lớn
Hết một đời phí sức với buồn vui
Tóc xanh cũng trở màu như lá úa
Trước hoàng hôn chập choạng ngã ba đường
Còn em không, một chiều làm ánh lửa
Dậy cùng ta khi gà gáy canh sương?
Ta đốt nến ngồi cùng em đêm lạnh
Trăng đêm nay đâu có sáng bên hồ?
Chỉ có gió ào qua vai áo mảnh
Cơn say dài cho hết một đêm mơ

TRONG IM LẶNG
Trong im lặng ta ngời ngời thấy được
Mặt hồ trong và sóng nổi trên sông
Dòng mực thấm cả thời gian sau trước
Trái tim khô ứa lệ nhớ phiêu bồng
Trong im lặng giữa hai người không nói
Cuộc tình buồn như lá mới vừa rơi
Ngọn gió cũ thổi báo mùa mưa tới
Những cánh hoa phai sắc rụng tơi bời
Trong im lặng ta về ngồi quán vắng
Nhớ ngày xưa có lúc đợi chân người
Tà áo mộng khoác bờ vai nghiêng nắng
Bước qua đường đăm đắm mắt môi tươi
Trong im lặng nghĩa là không nói được
Hết một lần câu chuyện đã xa xăm
Ta và em của muôn trùng mây nước
Đã tan theo nguyệt lạnh lúc trăng rằm.



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...