Người về
Trời rạng muôn phương với trăng sao
Đất rung bảy lần cùng núi rừng
Người về rực rỡ vườn tuệ giác
Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Trần gian thống khổ bao đời kiếp
Bảy bước đơm hoa mở đường về
Trí tuệ xua tan ngàn năm tối
Từ bi trải rộng vạn nẻo mê.
Thị hiện đi ngang đời tục lụy
Hóa độ hằng hà mộng phù sinh
Đại dương ảnh hiện trăng miên viễn
Dạt dào sóng vỗ nhịp vô thinh.
Từng đến từng đi từng lưu trú
Hay vẫn chưa từng với mộng trung
Nhẹ cười phiêu diêu thân dặm lữ
Gậy trúc qua đường nghiêng bóng không.
Một thuở ngang về Xôn xao cuộc thế
Căn nhà bốc lửa Rường cột đổ nghiêng
Hớt hãi bầy đàn Vẫn còn giành nhau ghế cao ghế thấp
Lặng nhìn thế sự trong đêm
Núi tuyết nghìn năm tịch mặc
Cánh phụng hoàng không lẫn giữa bầy quạ đen
Ôi đời, ôi thế nhân, hãy yên lòng tranh ngôi phù phiếm
Ta về đây không vì quyền chức, cao danh
Ta về đây mở một con đường
Con đường phủ nhận mọi con đường
Con đường cô liêu chỉ một hương vị
Tuyệt nhiên không lời Bất động như như
California, ngày 25 tháng 4 năm 2020
Kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản
Lên đồi, cao hứng khúc phiêu du
Trắng những gợn mây, sương tuyệt mù
Cheo leo chỏm đá rêu trổ sắc
Không người, tịch mịch, gió nhẹ ru.
Tĩnh tọa đêm dài hạ sang thu
Soi thấy trần gian như ngục tù
Vô-minh kết thành bao thống-khổ
Lẩn quẩn ra vào chốn thâm u.
Lặng thương kiếp người lệ tràn mi
Xuống đồi, hoa nở gót từ bi
Gậy trúc gõ nhịp đường mê huyễn
Thao thức canh dài nghìn dặm đi.
NHẪN
Vào dòng, cuồn cuộn con nước phăng
Phù sa bồi – lở bến vô ngần
Hồn nhiên ngụp lặn theo cơn sóng
Bềnh bồng một thoáng tưởng nghìn năm.
Tình chung chưa thỏa đã tình riêng
Buồn – vui, mê – tỉnh, mộng triền miên
Đau cắt bao lần cơn khổ, nhục
Trui thành ngọc sáng, rửa oan khiên.
NHẬN
Đường dài đã mỏi cuộc rong chơi
Quay đầu vẫn thấy quê xa vời
Hồng trần xuôi – ngược chừng quen nếp
Ngồi đây, lắng xuống những bụi đời.
Tóc tơ nay bạc hơn phân nửa
Da mồi đã gập nghìn rãnh sâu
Việc trong việc ngoài vẫn chưa dứt
Tha hồ năm tháng cứ trôi mau.
Thiên thần năm ấy giờ tiên ông
Thong thả quét lá như dọn lòng
Mở đất nhận vào bao rác rưởi
Hồn ngây thơ cũ vẫn thong dong.
California, 30.11.2022
No comments:
Post a Comment