ƠN EM
Ngỡ đoạn cuối ta độc hành
độc đạo
Hương nào bay dưới trời lạ ơ hay
Ngỡ đoạn cuối ta thấy mình chao đảo
Ơn em lòng thơm thảo giữa trùng mây!
PHÔI PHA
Tôi ngời lên mắt chưa đầy ý
Em đã dong lòng phía trời xa
Tình chưa kịp rốt lời ủy mị
Vạt áo chiều xuân đã phôi pha
Ngày em qua bến đìu hiu gió
Còn thấy vàng rơi buổi lập đông
Hay chút lơ phơ màu hoa cỏ
Nhuộm nốt mùa tang tiễn thu không?
PHÔI PHA
Giáo đường chuông vỡ ngang trời
Nghe chiều vời vợi nghe chơi vơi mình
Nhắn gì không hỡi người tình
Vài ba kiếp nữa mới nhìn thấy tôi
Mơ chung chừ cũng phai rồi
Đời riêng thoảng lại chút bồi hồi nhau
Mi nào ngăn giọt lệ sầu
Lăn trên thềm mắt đã màu xuân qua!
Em rồi ngày tóc sương pha
Phần tôi mấy bận mộng va phải đời
Muôn sau chạnh tiếng ru hời
À ơi buồn cố nhân vời vợi xa!
PHÔI PHA
Chiều giăng gì ngang trời
Mà mù tăm bờ vai
Tình giăng gì ngang đời
Mà hương quen vời vợi?
Nghìn trùng là bao xa
Mà khoang lòng tơi tả
Hương môi chưa kịp lạ
Sao đã ngày phôi pha?
Đành thôi trễ hẹn tương phùng
Đành thôi bóng khuất mây xa
Đành thôi duyên hết mặn mà nữa chi
Người về lệ ướt hoen mi
Ngậm ngùi hai chữ “biệt ly” quay đầu
Rồi đây gì cũng phai màu
Rồi đây chốn cũ ai nào vấn vương
Rồi đây cạn nhớ hết thương
Rồi đây độc bước dặm đường về non
Trăm năm mộng ước đâu còn
Chiều buông nắng nhạt lối mòn hắt hiu…
Đành thôi lỡ cuộc cạn chung tách trà
Hương nào bay dưới trời lạ ơ hay
Ngỡ đoạn cuối ta thấy mình chao đảo
Ơn em lòng thơm thảo giữa trùng mây!
PHÔI PHA
Tôi ngời lên mắt chưa đầy ý
Em đã dong lòng phía trời xa
Tình chưa kịp rốt lời ủy mị
Vạt áo chiều xuân đã phôi pha
Ngày em qua bến đìu hiu gió
Còn thấy vàng rơi buổi lập đông
Hay chút lơ phơ màu hoa cỏ
Nhuộm nốt mùa tang tiễn thu không?
PHÔI PHA
Giáo đường chuông vỡ ngang trời
Nghe chiều vời vợi nghe chơi vơi mình
Nhắn gì không hỡi người tình
Vài ba kiếp nữa mới nhìn thấy tôi
Mơ chung chừ cũng phai rồi
Đời riêng thoảng lại chút bồi hồi nhau
Mi nào ngăn giọt lệ sầu
Lăn trên thềm mắt đã màu xuân qua!
Em rồi ngày tóc sương pha
Phần tôi mấy bận mộng va phải đời
Muôn sau chạnh tiếng ru hời
À ơi buồn cố nhân vời vợi xa!
PHÔI PHA
Chiều giăng gì ngang trời
Mà mù tăm bờ vai
Tình giăng gì ngang đời
Mà hương quen vời vợi?
Nghìn trùng là bao xa
Mà khoang lòng tơi tả
Hương môi chưa kịp lạ
Sao đã ngày phôi pha?
Đành thôi trễ hẹn tương phùng
Đành thôi bóng khuất mây xa
Đành thôi duyên hết mặn mà nữa chi
Người về lệ ướt hoen mi
Ngậm ngùi hai chữ “biệt ly” quay đầu
Rồi đây gì cũng phai màu
Rồi đây chốn cũ ai nào vấn vương
Rồi đây cạn nhớ hết thương
Rồi đây độc bước dặm đường về non
Trăm năm mộng ước đâu còn
Chiều buông nắng nhạt lối mòn hắt hiu…
Đành thôi lỡ cuộc cạn chung tách trà
PHONG SA
Đành
thôi trễ hẹn tương phùng
Đành
thôi bóng khuất mây xa
Đành
thôi duyên hết mặn mà nữa chi
Người về
lệ ướt hoen mi
Ngậm
ngùi hai chữ “biệt ly” quay đầu
Rồi đây
gì cũng phai màu
Rồi đây
chốn cũ ai nào vấn vương
Rồi đây
cạn nhớ hết thương
Rồi đây
độc bước dặm đường về non
Trăm năm
mộng ước đâu còn
Chiều
buông nắng nhạt lối mòn hắt hiu…
PHÙ TRẦM
Hồi chuông rụng phía núi xa rời rã
Xé đường mây rạc cả bãi bờ chiều
Dòng phong nhụy cõi phù trầm tất tả
Biết còn đêm ai đối bóng mơ hoa
Chuông khâm liệm áo vai trời tứ cố
Sóng lõa lồ xô kiếp phận long đong
Hồi kinh mỏi vắt ngang cành phổ độ
Réo nhịp đời, nhịp thở trở về không!
PHÚT THẢNG THỐT
Ở đây trời nước chừng cô lại
Chỉ hồn tre nứa phải lòng nhau
Là nẻo bụi hồng chiều quan tái
Hay cõi thường hằng của ngàn sau!
QUÁN TRẦN GIAN
Em về qua quán trần gian cũ
Còn thấy nắng tràn lên lối hoa
Hay nét trăng tươm màu huyết dụ
Lúc hoàng hôn ngậm hơi sương thu.
Ở đây mưa hắt lên ngày tháng
Một ánh buồn chân phương xa xưa
Chốn này sương khói chừng vô hạn
Phủ kín mộng đời không hương đưa.
QUÁN VÔ THƯỜNG
Vô cùng chưa hay chỉ ngày sắp tắt
Mà chơi vơi khúc thường niệm vô hồn
Phiên trần thế chén hoàng hoa ngầy ngật
Lượt phù trầm lá triệu phất phơ bay.!
Tạ từ thôi hương quán thanh bình cũ
Áo xưa chìm vào mây nước lênh loang
Buốt lạnh bờ lau khung mưa mù lối
Cõi phơi lòng chuông rụng vỡ trời hoang!
QUANG GÁNH MẸ TÔI
Chợ chiều xa xa
Đường quê kẽo kịt
Đầu này là con
Đầu kia Là thóc
Con lớn dần lên
Mẹ thêm hòn đá
Ngõ nhà xa xa
Đường chiều va vấp
Con lại nặng thêm
Oằn quang gánh mẹ
Đè đầu kia xuống
Trở vai nhọc nhằn
Nay con đã lớn
Gánh mẹ được rồi
Xin đừng trăn trối
Đau con mẹ ơi!
QUẠNH HIU
Ừ, tôi biết cách ngăn mình
Thôi em cứ để cuộc tình trôi mau
Cũng đừng kỳ vọng kiếp sau
Khóc nhau chừng ấy là đau lắm rồi.
Ừ, thì em cứ mặc tôi
Chìm trong giá buốt lần hồi cũng quen
Đêm đêm lầm lũi chong đèn
Lấy đời hiu quạnh tôi chèn giấc tôi!
No comments:
Post a Comment