BÀI TÌNH THƠ CHO EM
Em chắc không về kịp
mà vui xuân năm này?
Tình vẫn cứ như mây
lang thang hoài cuối phố
Năm mươi năm rồi đó
lòng chị vàng bên sông
Mấy mùa cúc trổ bông
mấy mùa hoa mai nở…
Chị nghe trong hơi thở
tiếng vọng của quê nhà
Gọi từng đứa con xa,
từng đứa con ở lại…
Chị đi qua cuối bãi
Chị đến tận đầu ghềnh
rồi chị lại nhớ em
mùa xuân xa tít tắp…
Nơi đây ba mươi tết
chợ vẫn đầy dáng hoa
Ngồi đợi phút giao thoa
nghe tim mình máu chảy
Bao năm rồi em nhỉ
Những chuyện ngắn, chuyện dài
chuyện của sắc vàng phai
chuyện của dòng máu đỏ
…bốn ngàn năm khốn khó
một ngàn năm dãi dầu
hai mươi năm thương đau
và nhiều năm đẫm lệ…!
Người tan theo chớp bể
người lấp dưới mưa nguồn
Mỗi kẻ một quê hương
nhớ nhau buồn muốn khóc
Chắc em không về kịp
Mà vui xuân năm này!
Tình như khói như mây
bay bay hoài trong gió…
Mùa xuân đến rồi đó
Em yêu ơi, yêu ơi…!
CHẢY CÙNG TÔI NHÉ SÔNG ƠI
Chảy cùng tôi nhé sông ơi
Chảy cùng tôi, cuộc lở bồi trăm năm.
Chưa qua hết một đời tằm
Đã nghe sương lạnh ướt đằm nương dâu.
Thưa cùng bãi trước, bờ sau
Hãy cùng tôi giữ sắc màu xanh xưa.
Cùng tôi đợi, cùng tôi chờ
Cùng tôi thả mộng bên bờ nước xuôi.
Chảy cùng tôi nhé sông ơi...
GỬI THỤY SƠN
Cho tôi gửi chút tình này, bấy lâu..
Con sông chở mấy nhịp cầu
Mà chia nhau những hai đầu nhớ thương?
Đèo mù sương, dốc mù sương
Hắt hiu cố quận, ngập ngừng xe qua!
Một tôi đứng giữa giang hà
Nghe con nước chảy khóc tà huy xưa.
Quê người sớm nắng chiều mưa,
Phố núi cao vẫn bốn mùa sương giăng.
NGÀY CỦA PHỐ MÙ SƯƠNG
Tôi ngồi lại một mình nơi góc phố
Ngày mờ sương phố núi cũng mù sương
Anh ngồi đó lặng thầm bên nạng gỗ
Thoáng xa xăm, đôi mắt bỗng chợt buồn.
Tôi rất sợ chạm tay vào quá khứ
Chạm vết buồn rỉ máu mấy mươi năm
Ngàn nhức buốt cuộc tồn vong, sinh tử
Làm chứng nhân cho thế hệ sai lầm.
Ai chiến thắng, và ai người chiến bại
Ai bên này, ai ở phía bên kia?
Khi ngã xuống là nghìn trùng tê tái
Là đau thương bao phủ phút chia lìa!
Đôi nạng gỗ theo anh thành máu thịt
Chảy về tim bao uất nghẹn can trường
Ai thắp nến vọng hồn linh tổ quốc?
Anh thân tàn gõ nhịp khóc quê hương.
Tôi đứng dậy, hồn chùng con sóng vỗ
Phố thênh thang, con phố cũng chợt buồn
Hồn tắt nến giữa ngày đầy bão tố
Ơi phố thật buồn, phố núi mù sương...
NGÀY XUÂN EM ĐẾN THĂM TÔI
Em bỏ miền xuôi lên mạn ngược,
Một ngày xuân muộn ghé thăm tôi
Nắng gió hoang sơ vùng sơn cước
Tôi thấy trong em chút ngậm ngùi
Ngày xuân vẫn biết em không rảnh
Mấy thuở thăm nhau lại chóng về
Tâm sự cho vơi niềm cô quạnh
Khi lòng còn trĩu bóng mây che.
Sẽ dẫn em ra hồ Bến Tuyết
Ngồi nghe tiếng cá quẫy chân cầu
Con cá cũng một đời đói rét
Nên dò sao nổi khúc nông sâu.
Sẽ dẫn em qua đình An Lũy
Thăm vùng thượng đạo thuở xa xưa
Đầu xuân non nước xênh xang áo
Trăm họ hân hoan buổi phất cờ.
Đã mấy trăm năm rồi vắng bóng
Biết có còn vang tiếng thét gầm
Bờ cõi yên vui hồn thiêng mộng
Non nước chạnh lòng nhớ Quang Trung.
Dẫn em thăm lại dòng sông ấy
Chiều hoang cỏ dại xót đôi bờ
Sông Ba nghẽn lối xuôi dòng chảy
Đá sỏi cũng đành kiếp bơ vơ
Chị dẫn em thăm ngôi trường cũ
Ngày dăm bảy đứa níu chân thầy
Biết có ai còn thương với nhớ
Bóng Người khuất tựa bóng mây bay.
Nếu em chưa mỏi mai lên núi
Tìm cánh hoa côi sống giữa rừng
Chạnh ngắm đất trời chung một cõi
Hoa và người cùng nỗi rưng rưng...
No comments:
Post a Comment