Friday, December 1, 2023

KỆ THIỀN - Minh Đức Triều Tâm Ảnh 5


Dột, Thấm!
Nhà ta xây kiên cố,
Nước vẫn dột đôi nơi;
Tạo tác hữu vi rồi,
Phải ở chung thấm, lậu!
Lợp!
Lợp tranh rồi lợp ngói,
Nhiều tấm chắn bên trong;
Nhà ta vẫn rỉ lậu,
Là Sự Thật trần hồng!

Ngồi Co!
Ngồi co trong phòng kín,
Nghe mưa gió vui tai;
Cũng vậy, trí thiện tài,
Định tâm, thu nhiếp pháp!

Mở Cửa!
Thử nhẹ tay mở cửa,
Ngắm mưa gió bên ngoài;
Ừ nhỉ? Nghiệp, thiên tai,
Luật tự nhiên, muôn thuở!


Cười!
Ta cười trò thiên diễn!
Ta cười khổ muôn sinh!
Ta cười trăm định luật,
Như Pháp, hiện nguyên hình!

Tâm
Nó tự đi vào trong,
Không có Ta khởi tác;
Vùng thanh lặng chân không,
Chẳng đeo ngôn, dán mác!

Diện Mục
Nó ở đấy, như xưa,
Chẳng hoá trang tướng, dụng!
Như trăng suốt bốn mùa,
Sáng soi, không lỗi hẹn!

Tuyệt Đối
Từ trong lặng bước ra,
Không râu rìa phương tiện;
Ai thấy rõ Dhamma,
Là thấy mình Bất Tử!

Đang-Là
Ai thấy rõ Sự Thật,
Để trải nghiệm, nghiêm tu?
Đang-là bày trước mắt,
Khỏi uổng phí công phu!
Vô Tác
Cứ thả lỏng rứa thôi,
Là thân tâm tự lặng;
Vô tác đã làm rồi,
Đừng hữu vi dấy động!


Tự Cổ
Chẳng có ai ở đó,
Để xuôi ngược trần hồng;
Khi thấy ra bản ngã,
Tự cổ, vốn thong dong!
Vô Biên
Gió xao qua khóm trúc,
Là pháp, cũng là thiền;
Ai thấy từ duyên khởi,
Thì rỗng suốt vô biên!



Tác Vi
Tâm khi ẩn, khi hiện,
Là tự nó đến đi,
Chẳng có ta-phương-tiện,
Chỉ có pháp tác vi!


Xả
Giọt sương rơi từ lá,
Nó chẳng niệm, chẳng tu;
Mà tự nhiên buông xả,
Từ định luật thiên thu!
Ta-Thanh-Tịnh
Nhặt rác, không thấy rác,
Phủi bụi, thấy bụi trong!
Tu mà lướt ngược dòng,
Là còn ta-thanh-tịnh!

Đại Ngộ
Nhìn lũ sâu xây kén,
Ta bỗng dưng mỉm cười!
Ta bỗng dưng đại ngộ,
Thấy rõ kiếp-con-người!

Tham
Thấy bão lũ thiên tai?
Ồ không, là nhân hoạ!
Tham: lửa cháy trong ngoài!
Khiến sinh linh khổ đoạ!



Chú Cún
Chú Cún tên Trí Tuệ,
Gốc si ái, bản năng!
Hơn loài-người-bao-kẻ,
Độc ác và gian manh!

Kẹt!
Giếng xưa không dậy sóng,
" Cổ tỉnh" gọi tên thiền;
Ta cũng từng bất động,
Thấy kẹt lý nhị biên!

Công Án!
Rùa, thỏ cùng chạy thi,
Thỏ nhanh mà rùa chậm!
Đốn, tiệm thấy tức thì,
Sao lại bày công án?
Khôn!
Người khôn tu Tịnh Độ,
Mười niệm gặp Di Đà;
Cần chi Tam Thánh Điển,
Tu theo Phật Thích Ca?

Nín Câm

Trăng vén mây qua sông,
Câu thiền như nghẹn chữ!
Cũng vậy, pháp vượt dòng,
Tuệ nín câm ngôn ngữ!


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...