Như Thị Thiền
Vào ra, hơi thở nhẹ,
Lui tới, bước tự nhiên;
Sát-na tâm lắng dịu,
Hiện pháp: Như thị thiền!
Buông Thõng
Chẳng cần vin hay nắm,
Buông thõng vực ba ngàn;
Trời tự do rộng mở,
Cánh chim vút thênh thang!
Giờ Tao Ngộ
Hoa xưa bên kẽ đá,
Nức vỡ, nhuỵ hương rơi!
Chợt thiên thu bừng nở,
Giờ tao ngộ không-thờ
Niệm
Trong khoảnh khắc dấy niệm,
Bão nổi vạn trùng ba;
Cùng khoảnh khắc thấy niệm,
Tĩnh lặng cả sa-bà!
Pháp Thực
Tham tâm nhìn không thấy,
Sân niệm cũng im hơi;
Phải soi từ duyên khởi,
Pháp Thực quả không lời!
Khách Và Bạn
Khách phong trần, không tiếp!
Bạn cô tịch, ngồi chơi!
Ta còn tu hơi thở,
Rõ sinh diệt tức thời!
Thở
Dài ngắn, thở tự nhiên
Chẳng nghĩ đạo, nghĩ thiền!
Nghe sắc, danh trôi chảy,
Pháp như thực hiện tiền!
Chân Như
Định, tu, còn mài miệt
Tuệ, quán, vẫn công phu!
Bao phen đùa bản ngã,
Có thấy rõ chân như?
Ngồi Chơi
Hốt nhiên, ta thả lỏng,
Niệm cứ việc ngồi chơi!
Ngắm nhìn hoa đốm nhảy,
Tĩnh lặng, chẳng ngôn lời!
Cố Quận
Mây qua chân trời cũ,
Để lại dấu chân quen;
Niệm hôm sớm tập thiền,
Mừng vui về Cố Quận!
Đại Hóa
Chiếc lá phủi giọt nước,
Ánh trăng vỡ long lanh;
Ta lặng ngắm bức tranh,
Thiên nhiên: trò đại hoá!
Cô Liêu
Mù sương len khe cửa,
Thăm phòng xưa, ngủ quên;
Vô tăm bóng hành giả,
Cô liêu rợp Cõi Thiền!
Vô Ngôn
Sự Thực, bày trước mắt,
Từ hạt bụi, làn mây;
Đến núi sông, vạn tượng,
Vô ngôn, Pháp hiển bày!
Học!
Chẳng học kinh trên giấy,
Chẳng học pháp thiền đường;
Học vui buồn trăm cõi,
Học lạc khổ ngàn phương!
Pháp Hiện Về!
Nghe ve kêu mùa hạ,
Thiên nhiên: Pháp hiện về!
Bốn mùa, ngươi luân chuyển,
Chắc đã rõ tỉnh, mê?
Chân Dung!
Nụ cười trăng, trên mây,
Thương khói sương du hoá;
Ta nhìn rõ mặt mày,
Chân dung xưa, chẳng lạ!
Vô Vi
Sợi nắng cỡi mây đi,
Du hành cõi Vô Vi;
Ta thấy ngươi sinh hoá,
Mỉm cười, biết nói chi!
Lặng Lẽ
Chung trà sớm tinh sương,
Cây cỏ nẩy hoa hương;
Thầy trò vui lặng lẽ,
Thấu hiểu và yêu thương!
Vi Diệu
Sớm, thăm cây thăm cảnh,
Dạo vườn thiền cỏ hoa;
Công án bày trước mắt,
Vi diệu từng sát-na!
Hạt Bụi
Hành thiền, đêm, tĩnh tại!
Kinh hành, ngày, thong dong
Rứa thôi, không bản ngã!
Ai ngờ, hạt bụi trong!
Mệt!
Khi mô thân mệt mỏi,
Ta cứ ngủ tự do;
Chẳng cần thiền, cần định!
Qua sông, chẳng lụy đò!
Hằng&Chuyển
Ánh trăng và giọt nước,
Tâm tình đã ngàn năm;
Cùng hợp ly, tan tụ,
Thường chuyển cũng thường hằng!
An Lập
Dĩ nhiên, không nắm giữ,
Cũng chẳng cần xả ly;
Thấy pháp như thực tánh,
An lập cõi Vô Vi!
Dhamma
Tuệ thường thấy Dhamma
Nơi nghịch thù, quậy phá;
Nơi sắc tướng, hương hoa,
Nơi cô liêu hành giả!
Tự Tận
Không ngại sợ phóng tâm,
Chẳng nề chi tham, giận!
Thấy rõ mọi mê lầm,
Bụi lăng xăng tự tận!
Nhiệm Mầu
Lặng lẽ, chẳng vin thâu,
Nghe móng khởi thoại đầu;
Rõ suốt từ duyên khởi,
Pháp lui tới nhiệm mầu!
Ai?
Ai tu cành, nhánh, ngọn,
Tha hồ trái, lá, hoa!
Hưởng nhân thiên, cực lạc!
Vui nô lệ Dục Ma!
Cố Hương
Trăm năm lầm gió bụi,
Ngày mỗi xa cố hương;
Giác tâm bừng tỉnh dậy,
Sát-na vượt dặm đường!
Bồ Đề!
Ngọn đèn trong chiếc ghè,
Dù sinh tử lập loè;
Ngàn năm không thể tắt,
Chợt thành Tuệ Bồ Đề!
Ước Lệ
Ngón tay là phương tiện,
Chỉ mặt trăng trên cao;
Cả hai đều ước lệ,
Thiên hạ luận lao xao!
Bởi Đâu?
Ngắm trăng sáng, trời trong,
Pháp vô nhiễm mênh mông!
Bởi đâu mà phiền não?
Bởi đâu nhuốm trần hồng?
Trí Tuệ
Khoảnh khắc, khéo trèo cao,
Tận đỉnh đồi vô uý;
Tiếng hú động trăng sao,
Vỡ bi thương sầu khổ!
An Thường
Nụ hoa cỏ ven đường,
Nẩy hương thơm bình dị;
Giữa bận rộn: an thường!
Nhờ lắng nghe hơi thở!
Bất Tử
Có tuệ, niệm vây quanh,
Cắt từng dây kiết sử;
Từ môi trường trong lành,
Hưởng pháp mầu Bất Tử!
Bụi Chữ!
Ta nương tựa Sangha
Và Dhamma kiên trú
Ta phủi bụi sa-bà,
Từ tứ văn, nghĩa chữ!
Con Trăng
Khi rà quanh sáu xứ,
Thấy tham giận lăng xăng;
Tuệ giác tợ con trăng,
Vén đêm đen sinh tử.
Hành
Sắc, tài: "hành" dấy động!
Thức tri và thọ tưởng,
Duyên khởi, khổ muôn trùng!
Vượn Hú
Ta thường vui cận định,
Sử dụng tứ và tầm;
Rong chơi vô ngại xứ,
Chợt: vượn hú thâm lâm!
Ngắm "mê tân"
Không thuộc Tứ Niệm Xứ
Chẳng quen Định, Giới, Cần!
Bẻ chèo bơi "giác ngạn",
Bỏ thuyền, ngắm "mê tân"!
Lạ Lùng
Ai buộc mà đòi gở?
Ai đâm mà thấy gai?
Tự nhốt mình trong ngục,
Hẹn giải thoát nay mai?
Tại Răng?
Tham, sân không thực có,
Phiền não cũng là không;
Tại răng mà sinh tử?
Tại răng khổ trần hồng?
Lắng Nghe
Cảm xúc quấy rối ta,
Sinh biết bao lầm lỡ;
Tỉnh thức, chúng đi qua,
Nhờ lắng nghe hơi thở.
Vô Chủ
Chớ mài miệt công phu,
Chỉ tinh cần vừa đủ;
Đừng "gay cấn" nghiêm tu,
Pháp xưa nay vô chủ!
Tự Nhiên
Tham, giận nhũng nhiễu ta,
Đừng tính toan đối trị;
Lặng ngắm chúng " đang là",
Chớ phát sanh tư ý!"
Vô Thường
Những cánh hoa tự rơi,
Khi đến thời tàn úa;
Những "sở hữu" trên đời;
Chẳng ở bên ta mãi!"
Tự Buộc
Bụi vẩn chẳng dấy lên,
Nếu ta không khuấy động;
Cũng vậy, chẳng khởi " triền",
Thân, thọ, tâm tự lặng!"
Trăng?
Đáy hồ thấy có trăng,
Vô duyên thò tay vớt;
Ta, tôi có hay chăng?
Trả lời chi cũng trật!"
Bồ-đề!
Chuyện hơn thua, phải trái,
Chuyện được mất, khen chê;
Ta vẫn thường tự tại,
Nhờ soi tuệ bồ-đề!"
Mộng!
Qua trời, đám mây trắng,
Chẳng biết đâu quê hương?
Thế, thân ta cũng vậy,
Lai, khứ - mộng mù phương!"
Tát-bà-ha
Lung linh và diễm ảo,
Cảnh đẹp ở bên ta;
Ông thợ trời lắm chuyện,
Khoảnh khắc, tát-bà-ha!
Tỉnh, Mê!
Ngắm xem tâm dong ruổi,
Viễn mộng lại cố quê;
Cũng vậy là tỉnh mê,
Tuệ không đều rõ suốt!"
Lũ
Nước lũ như cuồng lũ,
Vào dòng xoáy tử sinh;
Không dừng, không bước tới!
Là "công án" chân kinh?
Lụt
Ngập lụt cả sa-bà,
Là các dục ngũ ma;
Thường trực có niệm, giác,
Là thoát khỏi ái hà!
Vô Uý
Chẳng sợ hãi lũ cuồng,
Chẳng nề chi dòng xoáy;
Pháp, giọt nước đầu nguồn,
Rót vào bình Bất Tử!
Ngắm!
Nước tuôn từ núi cũ,
Chảy tràn các hồ ao;
Cũng vậy, vô minh bổn,
Ngắm ngập lụt trần lao.
Thoát
Bước ra khỏi các ái,
Cho dẫu kiết tuỳ miên;
Xói lở cả thung triền,
Tuệ đỉnh cao, an tại!
Dột, Thấm!
Nhà ta xây kiên cố,
Nước vẫn dột đôi nơi;
Tạo tác hữu vi rồi,
Phải ở chung thấm, lậu!
Lợp!
Lợp tranh rồi lợp ngói,
Nhiều tấm chắn bên trong;
Nhà ta vẫn rỉ lậu,
Là Sự Thật trần hồng!
Ngồi Co!
Ngồi co trong phòng kín,
Nghe mưa gió vui tai;
Cũng vậy, trí thiện tài,
Định tâm, thu nhiếp pháp!
Mở Cửa!
Thử nhẹ tay mở cửa,
Ngắm mưa gió bên ngoài;
Ừ nhỉ? Nghiệp, thiên tai,
Luật tự nhiên, muôn thuở!
Cười!
Ta cười trò thiên diễn!
Ta cười khổ muôn sinh!
Ta cười trăm định luật,
Như Pháp, hiện nguyên hình!
Tâm
Nó tự đi vào trong,
Không có Ta khởi tác;
Vùng thanh lặng chân không,
Chẳng đeo ngôn, dán mác!
Diện Mục
Nó ở đấy, như xưa,
Chẳng hoá trang tướng, dụng!
Như trăng suốt bốn mùa,
Sáng soi, không lỗi hẹn!
Tuyệt Đối
Từ trong lặng bước ra,
Không râu rìa phương tiện;
Ai thấy rõ Dhamma,
Là thấy mình Bất Tử!
Đang-Là
Ai thấy rõ Sự Thật,
Để trải nghiệm, nghiêm tu?
Đang-là bày trước mắt,
Khỏi uổng phí công phu!
Vô Tác
Cứ thả lỏng rứa thôi,
Là thân tâm tự lặng;
Vô tác đã làm rồi,
Đừng hữu vi dấy động!
Tự Cổ
Chẳng có ai ở đó,
Để xuôi ngược trần hồng;
Khi thấy ra bản ngã,
Tự cổ, vốn thong dong!
Vô Biên
Gió xao qua khóm trúc,
Là pháp, cũng là thiền;
Ai thấy từ duyên khởi,
Thì rỗng suốt vô biên!
Tác Vi
Tâm khi ẩn, khi hiện,
Là tự nó đến đi,
Chẳng có ta-phương-tiện,
Chỉ có pháp tác vi!
Xả
Giọt sương rơi từ lá,
Nó chẳng niệm, chẳng tu;
Mà tự nhiên buông xả,
Từ định luật thiên thu!
Ta-Thanh-Tịnh
Nhặt rác, không thấy rác,
Phủi bụi, thấy bụi trong!
Tu mà lướt ngược dòng,
Là còn ta-thanh-tịnh!
Đại Ngộ
Nhìn lũ sâu xây kén,
Ta bỗng dưng mỉm cười!
Ta bỗng dưng đại ngộ,
Thấy rõ kiếp-con-người!
Tham
Thấy bão lũ thiên tai?
Ồ không, là nhân hoạ!
Tham: lửa cháy trong ngoài!
Khiến sinh linh khổ đoạ!
Chú Cún
Gốc si ái, bản năng!
Hơn loài-người-bao-kẻ,
Độc ác và gian manh!
Nín Câm
Trăng vén mây qua sông,
Câu thiền như nghẹn chữ!
Cũng vậy, pháp vượt dòng,
Tuệ nín câm ngôn ngữ!
Kẹt!
Giếng xưa không dậy sóng,
" Cổ tỉnh" gọi tên thiền;
Ta cũng từng bất động,
Thấy kẹt lý nhị biên!
Công Án!
Rùa, thỏ cùng chạy thi,
Thỏ nhanh mà rùa chậm!
Đốn, tiệm thấy tức thì,
Sao lại bày công án?
Khôn!
Người khôn tu Tịnh Độ,
Mười niệm gặp Di Đà;
Cần chi Tam Thánh Điển,
Tu theo Phật Thích Ca?
Pháp
Pháp diễn bày trước mắt,
Sợi khói và giọt sương;
Cùng khen chê, thua được,
Đâu quê cũ, mộng trường?
Vĩnh Hằng?
Có dấu chân trên cát,
Có sử tích bia văn;
Trong vô thường dịch hoá,
Tên ai tạc vĩnh hằng?
Biếng!
Chừ, ta học biếng lười,
Muốn vô vi tất thảy;
Trăm sự cố: mỉm cười,
Ngàn nghịch xung: không nói!
Giác
Xe dê và xe trâu,
Cùng đua nhau cõng vác;
Ta tự độ làm đầu,
Sáng soi từ bản giác!
Tròn Trặn
Có kẻ nói buông thư,
Có người khuyên rỗng lặng;
Nếu đúng thiệt chân sư,
Ngôn, hành đều tròn trặn!
Ta
Thấy mây trên đỉnh núi,
Lên núi, mây còn xa;
Cũng vậy, tôi-ngũ-uẩn,
Tìm hoài chẳng thấy Ta!
Bi
Tiếng chuông lay động sương,
Vượt rừng hơi ấm đến;
Cũng vậy, niệm an thường,
Xót chúng sanh, bi cảm!
Vô Công
Chẳng nghiêm khắc công phu,
Chẳng quyết tâm định, niệm;
Phải thấy bản-ngã-tu,
Mà vô công dụng hạnh!
Hư Không
Xưa, ngồi chơi đỉnh núi!
Thấy đất trời mênh mông;
Chừ, ngồi chơi dưới núi,
Thấy ta-người hư không!
Mệt Đừ!
Chống bè qua đã nhọc,
Còn chất đầy kinh thư;
Đèo thêm ba-la-mật,
Bờ kia, thấy mệt đừ!
Hỏi!
Con sông hai lần chảy,
Hạ lưu và ngược nguồn?
Biết mô là dừng lại?
Biết mô là trôi suông?
Sơ Thủy
Lửa cháy từ lục căn,
Lửa cháy thiêu ba cõi;
Vẫn còn đó, con trăng,
Từ con tâm sơ thuỷ!
Như Pháp
Ngồi yên, không động cựa!
Tỉnh lắng, chẳng dấy xao;
Ta tuỳ nghi hoạt dụng,
Như pháp, tự xưa nào!
Rùa
Bụi bặm thì chùi lau,
Não phiền thì phủi quét;
Ai như thỏ chạy mau,
Ta là rùa bò chậm!
Vô Vi
Hốc sâu không ánh sáng,
Cũng vậy, ngục ngu si;
Pháp dành cho bậc trí,
Liễu ngộ tuệ vô vi!
Tịch Thường
Đường đi không thấy đến,
Chỗ đến là Con Đường!
Cũng vậy, tu Bát Chánh,
Tại đây thấy Tịch Thường!
Tông
Niệm hữu, trần sa hữu,
Niệm không, vạn tượng không;
Hữu không là mộng ảo,
Tuệ giác xoá muôn tông!
Mong Manh
Gió, lao xao chiếc lá,
Trăng, giọt sương long lanh!
Gió, trăng như thị pháp,
Hiển chân thường mong manh!
Tự Tánh
Chân, khi co khi duỗi,
Còn tuỳ duyên đến đi;
Bên ngoài là tướng dụng,
Bên trong: tánh vô vi!
Đừng Hỏi!
Khói bụi làm cay mắt,
Não phiền vấy độc tâm;
Qua sông, đừng hỏi nữa,
Sắm bè bỏ mê tân!
Mặt Mày
Bờ kia và bờ này,
Phân chia trong một niệm;
Nếu nhìn rõ mặt mày,
Sẽ không còn biệt biện!
Như Nhiên
Vô, ra thở như nhiên,
Tâm sao thì thấy vậy;
Để nó tự tuệ thiền,
Đừng xen Ta vào đấy!
Vô Ngại
Lên non, độc cư, tĩnh!
Xuống chợ nghe động xao;
Cả hai đều dung nhiếp,
Mới vô ngại trần lao!
Thấy mây trên đỉnh núi,
Lên núi, mây còn xa;
Cũng vậy, tôi-ngũ-uẩn,
Tìm hoài chẳng thấy Ta!
Bi
Tiếng chuông lay động sương,
Vượt rừng hơi ấm đến;
Cũng vậy, niệm an thường,
Xót chúng sanh, bi cảm!
Vô Công
Chẳng nghiêm khắc công phu,
Chẳng quyết tâm định, niệm;
Phải thấy bản-ngã-tu,
Mà vô công dụng hạnh!
Hư Không
Xưa, ngồi chơi đỉnh núi!
Thấy đất trời mênh mông;
Chừ, ngồi chơi dưới núi,
Thấy ta-người hư không!
Mệt Đừ!
Chống bè qua đã nhọc,
Còn chất đầy kinh thư;
Đèo thêm ba-la-mật,
Bờ kia, thấy mệt đừ!
Hỏi!
Con sông hai lần chảy,
Hạ lưu và ngược nguồn?
Biết mô là dừng lại?
Biết mô là trôi suông?
Sơ Thủy
Lửa cháy từ lục căn,
Lửa cháy thiêu ba cõi;
Vẫn còn đó, con trăng,
Từ con tâm sơ thuỷ!
Như Pháp
Ngồi yên, không động cựa!
Tỉnh lắng, chẳng dấy xao;
Ta tuỳ nghi hoạt dụng,
Như pháp, tự xưa nào!
Rùa
Bụi bặm thì chùi lau,
Não phiền thì phủi quét;
Ai như thỏ chạy mau,
Ta là rùa bò chậm!
Vô Vi
Hốc sâu không ánh sáng,
Cũng vậy, ngục ngu si;
Pháp dành cho bậc trí,
Liễu ngộ tuệ vô vi!
Tịch Thường
Đường đi không thấy đến,
Chỗ đến là Con Đường!
Cũng vậy, tu Bát Chánh,
Tại đây thấy Tịch Thường!
Tông
Niệm hữu, trần sa hữu,
Niệm không, vạn tượng không;
Hữu không là mộng ảo,
Tuệ giác xoá muôn tông!
Mong Manh
Gió, lao xao chiếc lá,
Trăng, giọt sương long lanh!
Gió, trăng như thị pháp,
Hiển chân thường mong manh!
Tự Tánh
Chân, khi co khi duỗi,
Còn tuỳ duyên đến đi;
Bên ngoài là tướng dụng,
Bên trong: tánh vô vi!
Đừng Hỏi!
Khói bụi làm cay mắt,
Não phiền vấy độc tâm;
Qua sông, đừng hỏi nữa,
Sắm bè bỏ mê tân!
Mặt Mày
Bờ kia và bờ này,
Phân chia trong một niệm;
Nếu nhìn rõ mặt mày,
Sẽ không còn biệt biện!
Như Nhiên
Vô, ra thở như nhiên,
Tâm sao thì thấy vậy;
Để nó tự tuệ thiền,
Đừng xen Ta vào đấy!
Vô Ngại
Lên non, độc cư, tĩnh!
Xuống chợ nghe động xao;
Cả hai đều dung nhiếp,
Mới vô ngại trần lao!
No comments:
Post a Comment