giọt mưa rớt xuống chỗ nằm
kéo chăn cho ấm đắp nhầm chiêm bao
lăn vào biển cát cồn dâu
làm sao em biết tôi đau cỡ nào!!
đường xa chân đất dốc cao
tôi chạy nín thở qua cầu tìm em
tóc thề như thể dài thêm
quấn tôi vào một cõi đêm lạ lùng.
cùng embày biện tiệc tùng
rượu tân hôn rót bừng bừng dung nhan
vườn khuya ngọn nến đang tàn
có em chung cuộc hoang đàng cùng tôi.
hồn phiêu dạt mộng trên môi
trăm năm đáy chén giao bôi còn nồng
em thả tôi xuống lòng sông
cơn mưa ngập chỗ tôi nằm, lạnh tanh…
kéo chăn cho ấm đắp nhầm chiêm bao
lăn vào biển cát cồn dâu
làm sao em biết tôi đau cỡ nào!!
đường xa chân đất dốc cao
tôi chạy nín thở qua cầu tìm em
tóc thề như thể dài thêm
quấn tôi vào một cõi đêm lạ lùng.
cùng embày biện tiệc tùng
rượu tân hôn rót bừng bừng dung nhan
vườn khuya ngọn nến đang tàn
có em chung cuộc hoang đàng cùng tôi.
hồn phiêu dạt mộng trên môi
trăm năm đáy chén giao bôi còn nồng
em thả tôi xuống lòng sông
cơn mưa ngập chỗ tôi nằm, lạnh tanh…
ÁO NGƯỜI TRƯNG VƯƠNG
Gọi người em gái Trưng Vương
Về phơi áo trắng bên hiên học trò
Tóc thề thả xuống so đo
Cho hồn anh được ngủ nhờ trên vai.
Bềnh bồng như một cơn say
Mời em tựa xuống hình hài chung thân
Một lần cũng đã tình nhân
Trăm năm còn được ở gần chiêm bao.
Thơ anh trải lối em vào
Mùa thu ngập lá xôn xao phố phường
Chợt nghe mắc nợ mùi hương
Áo chia hai vạt anh buồn một bên!
Sài gòn hối hả đổi tên
Dấu chân em đã bỏ quên sân trường
Gọi người em gái Trưng Vương
Khô môi theo dáng nắng đường lá me…
Gọi người em gái Trưng Vương
Về phơi áo trắng bên hiên học trò
Tóc thề thả xuống so đo
Cho hồn anh được ngủ nhờ trên vai.
Bềnh bồng như một cơn say
Mời em tựa xuống hình hài chung thân
Một lần cũng đã tình nhân
Trăm năm còn được ở gần chiêm bao.
Thơ anh trải lối em vào
Mùa thu ngập lá xôn xao phố phường
Chợt nghe mắc nợ mùi hương
Áo chia hai vạt anh buồn một bên!
Sài gòn hối hả đổi tên
Dấu chân em đã bỏ quên sân trường
Gọi người em gái Trưng Vương
Khô môi theo dáng nắng đường lá me…
Em muôn thuở vẫn là ảo ảnh
Dù cách nhau chỉ một làn gương
Vệt nắng chia nhau thành hai mảnh
Có ghép vào chung cũng hoang đường.
Tôi như chiếc bóng từ vô thuỷ
Mà em là tiêu cự để chói chang
Cho nắng mênh mông hồn biển cả
Phơi dấu chân theo lớp dã tràng.
Một chút tôi có còn lảng vảng
Cũng khác gì bào ảnh đâu em
Mà cuộc nhân gian dường như đã
Chỉ là bóng nước hợp rồi tan.
Thì em dẫu là làn gương cũ
Soi thấu trăm năm cũng bạc đầu
Bước qua đã giáp lòng dâu bể
Biết còn đời nữa để quên nhau…
Ghế xưa đã lạnh xanh lòng đá
Tôi về tìm lại dấu chân quen
Lối cũ mà dường như xa lạ
Ngày chưa đêm phố đã lên đèn.
Soi bóng tình nhân lần trễ hẹn
Cho hương thiếu phụ khỏi tàn phai
Tôi có hoá thân thành pho tượng
Cũng mang thương tích cả hình hài.
Xoè tay đếm tháng ngày cùng tận
Biết còn mấy bận để tìm nhau
Ngày đi như áng mây bay chậm
Mà nghe trời đất bỗng bạc đầu!
Bước chân có lún ngang thềm cũ
Ghế đá cũng riêng một chỗ ngồi
Làm sao em biết hồn tôi đã
Như là chiếc lá chực chờ rơi…
Có khi nào em bỗng
Soi bóng xuống dòng sông
Để nghe lời thủ thỉ
Từ ngọn sóng trong lòng.
Là tiếng tôi đồng vọng
Vào bọt nước không chân
Cho tim em động đậy
Một thuở làm tình nhân.
Lời thì thầm của sóng
Man mác một khúc sông
Mà tôi là chiếc lá
Còn trôi dạt cuối dòng!
Em có thành tượng đá
Cũng đã là trăm năm
Nằm nghe tiếng thổn thức
Theo những đợt sóng ngầm…
Vung tay chém nhát tuyệt tình
Cho lưỡi gươm còn lung linh hình hài
Máu tươm xuống cõi trần ai
Từ khi tôi biết hoài thai kiếp người.
Chém cho hung bạo tả tơi
Nhát gươm em còn sáng ngời, đó em!
Thịt da tôi đã rũ mềm
Còn nghe gối lụa chăn êm ả chiều.
Hồn phách dẫu có phiêu diêu
Cũng là mây trắng nghêu ngao giữa trời
Để em giũ áo ra phơi
Vết thù còn ứa một đời người dưng.
Chém cho lạnh buốt tay trần
Lưỡi gươm bén ngót xuyên tâm thất người
Để thấy trong trái tim tôi
Có em đứng giữa những rời rã nhau…
SOLEX TÌNH NHÂN
Solex đổ dốc tình nhân
Cơn mưa dội xuống hạt trần trụi em
Chở đêm dọc lối không đèn
Hôn em nghiêng ngửa đường quen môi nồng.
Ngược xuôi giữa phố người đông
Nửa đời chưa giáp một vòng bánh xe
Chở nhau lăn lóc vỉa hè
Hương đêm động thức hàng me trở mình.
Nhịp tim hối hả hồi sinh
Cho hơi thở còn tội tình đêm hoang
Chở mưa ngang phố hoa vàng
Lời kinh sám hối chợt vang giáo đường.
Solex rẽ lối uyên ương
Chở tình mất dấu cuối đường lá me
Chở tôi về với vỉa hè
Đêm đêm đứng đợi đàn ve động tình…
Solex đổ dốc tình nhân
Cơn mưa dội xuống hạt trần trụi em
Chở đêm dọc lối không đèn
Hôn em nghiêng ngửa đường quen môi nồng.
Ngược xuôi giữa phố người đông
Nửa đời chưa giáp một vòng bánh xe
Chở nhau lăn lóc vỉa hè
Hương đêm động thức hàng me trở mình.
Nhịp tim hối hả hồi sinh
Cho hơi thở còn tội tình đêm hoang
Chở mưa ngang phố hoa vàng
Lời kinh sám hối chợt vang giáo đường.
Solex rẽ lối uyên ương
Chở tình mất dấu cuối đường lá me
Chở tôi về với vỉa hè
Đêm đêm đứng đợi đàn ve động tình…
THIỀN TÌNH
Giữa cõi nhân gian xô bồ
Chợt ngộ ra chỗ hư vô tượng hình
Ngọt ngào tựa khúc tâm kinh
Trải thơ ngồi viết lời tình tự nhau.
Cửa khép không biết lối vào
Cũng may còn bụi trúc đào bên hiên
Lòng ta bỗng rất bình yên
Từ tâm vô đạo ngồi thiền yêu em.
Bóng người nở biếc ao sen
Khói trầm lãng đãng hương quen lạ lùng
Áo mây in xuống muôn trùng
Em trong veo giữa vô cùng, đó em!!
Hít vào trời đất mông mênh
Thở ra hồn vía bồng bềnh chiêm bao
Chờ em bước tới đời sau
Tiếng chuông tỉnh thức gọi nhau quay về…
Giữa cõi nhân gian xô bồ
Chợt ngộ ra chỗ hư vô tượng hình
Ngọt ngào tựa khúc tâm kinh
Trải thơ ngồi viết lời tình tự nhau.
Cửa khép không biết lối vào
Cũng may còn bụi trúc đào bên hiên
Lòng ta bỗng rất bình yên
Từ tâm vô đạo ngồi thiền yêu em.
Bóng người nở biếc ao sen
Khói trầm lãng đãng hương quen lạ lùng
Áo mây in xuống muôn trùng
Em trong veo giữa vô cùng, đó em!!
Hít vào trời đất mông mênh
Thở ra hồn vía bồng bềnh chiêm bao
Chờ em bước tới đời sau
Tiếng chuông tỉnh thức gọi nhau quay về…
Như thoáng nắng chiều đang dệt lụa
Trên tóc em thuở mới biết buồn
Là chỗ hồn tôi đang ở trọ
Còn nghe dậy mộng một mùi hương.
Em chải mùa thu vào ý lược
Cho dài sợi tóc động lòng gương
Mà cả đời tôi còn mường tượng
Em mong manh như thể hoang đường!
Thì dẫu trăm năm không hò hẹn
Vẫn còn di tích thuở tình nhân
Đã có đôi lần tôi bỏ lại
Trên vai em những dấu môi trần.
Cho nắng hồng thêm da thiếu phụ
Ngang hồn gương cũ để kiêu sa
Có nấn níu mùa thu chậm lại
Em cũng tan theo bóng lụa là…
Thì thôi, rồi cũng đi về
Quay lưng bỏ lại khúc mê lộ buồn
Em còn đứng dựa bóng gương
Soi dung nhan cũ để mường tượng nhau.
Trăm năm chỉ một chuyến tàu
Làm sao em biết toa nào tôi qua
Đường trần có mấy sân ga
Hồn tôi cũng đã là đà đó em.
Về thôi, về để lãng quên
Khúc đời ở trọ buồn tênh phận người
Em còn có thấy bóng tôi
Chỉ là chút nắng về phơi lưng chiều.
Để nghe trong nỗi quạnh hiu
Đến đi thì cũng nhẹ hều như mây
Vậy mà tôi đã ngất ngây
Bước qua đời khác còn đày đọa em
No comments:
Post a Comment