Từng bước chân khai mở lối yêu thương
Chuyển pháp luân như vầng dương tỏ rạng
Trí và Bi soi sáng vạn nẻo đường.
ÂN HUỆ
Xin hãy vùi ta không mộ chí
Thay lời ai điếu khúc đường thi
Xin thắp ngón ngà thay bạch lạp
Rải ngập hương em lên lối đi
Và xin ta với được hồn ta
Bay giữa bình yên buổi ráng chiều
Trong lớp hoa mây gờn gợn sóng
Có bóng đôi tà xưa dấu yêu!
Xin hãy vùi ta không mộ chí
Thay lời ai điếu khúc đường thi
Xin thắp ngón ngà thay bạch lạp
Rải ngập hương em lên lối đi
Và xin ta với được hồn ta
Bay giữa bình yên buổi ráng chiều
Trong lớp hoa mây gờn gợn sóng
Có bóng đôi tà xưa dấu yêu!
ẢO MỘNG
Sóng nghiệp cuồng si biết mấy hồi?
Sóng nghiệp cuồng si biết mấy hồi?
Vô thường gõ nhịp hẹn thề trôi
Bờ kia mưa phủ rừng thay lá
Bến nọ suối tuôn bạc đá bồi
Vui kết luyến thương ngày hội ngộ
Đắng lòng phai nhạt buổi chia phôi
Cảnh trần diễn mãi tuồng hư ảo
Say đắm thêm nhiều…cũng thế thôi!
Bờ kia mưa phủ rừng thay lá
Bến nọ suối tuôn bạc đá bồi
Vui kết luyến thương ngày hội ngộ
Đắng lòng phai nhạt buổi chia phôi
Cảnh trần diễn mãi tuồng hư ảo
Say đắm thêm nhiều…cũng thế thôi!
BÀ MÁ MIỀN TRUNG
"Má ơi con vịt chết chìm"
Má ơi con bò chết chìm
Má ơi con lợn chết chìm...
Bàn thờ nhà mình trôi rồi
Lấy gì mỗi tối má ngồi cầu xin
Người ta kéo hết lên đình
Sao má trổ nóc ngồi nhìn bâng quơ
Má nhìn đồng ruộng mịt mờ
Cỏ ôi lúa ngập bi giờ làm răng
Nương khoai nước cũng san bằng
Đây rồi không biết má nhằn cái chi
Họa hoằn má được thùng mì
Vài ba cân gạo thấm gì má ơi!
Ai bày chi cảnh tơi bời
Má nhai mì sống uống trời tang thương!
"Má ơi con vịt chết chìm"
Má ơi con bò chết chìm
Má ơi con lợn chết chìm...
Bàn thờ nhà mình trôi rồi
Lấy gì mỗi tối má ngồi cầu xin
Người ta kéo hết lên đình
Sao má trổ nóc ngồi nhìn bâng quơ
Má nhìn đồng ruộng mịt mờ
Cỏ ôi lúa ngập bi giờ làm răng
Nương khoai nước cũng san bằng
Đây rồi không biết má nhằn cái chi
Họa hoằn má được thùng mì
Vài ba cân gạo thấm gì má ơi!
Ai bày chi cảnh tơi bời
Má nhai mì sống uống trời tang thương!
BẠN CÙNG XUỒNG
Uống đi giờ đến tua mày
Cho say một bữa hết cay với đời
Tụi mình còn mấy năm hơi
Mai mốt về trời í ới được đâu?
Uống đi cho quên ngày sầu
Cho quên bố nó cái màu phấn son
Bây giờ mày tiếc không con
Cái tuổi nhìn gái có còn nữa đâu?
Tao vài cuộc tình qua cầu
Thuê thằng cháu nhổ tóc sâu tính tiền
Mẹ kiếp uống đi bạn hiền
Cho thiên hạ thấy mình điên cỡ nào
Đời thì mớ chuyện tào lao
Tình thì ngẫm cũng tầm phào thế thôi
Uống đi mẹ kiếp khuya rồi
chừng muốn ca cẩm thì ngồi với tao.
BẠN ĐANG NGHĨ GÌ Ư! TÔI ĐANG VIẾT XÀM!
Đêm này núi trọc đòi mây
Cần tre khều bóng làm trầy cả trăng
Cỏ gà đòi giọt sương lăn
Gió hoang rạo rực làm nhăn cả lòng.
Vẫn là lục tục chiều buông
Bến Xưa chẳng lạ sao buồn dữ ta
Trăng thu chừ xấu như ma
Chớm đông trời nhuốm chả ra màu gì.
Mưa xuân hạt nặng như chì
Sân lòng đợi nắng hạ thì đẩu đâu
Hiu hiu bầy gió qua cầu
Rải tro cốt nhớ pha màu tháng năm!
Thiên đường cõi rất xa xăm
Thấu làm sao được miền thăm thẳm này.
BẼ BÀNG
Biết nhau từ ngực trái chanh
Từ ngày em vẫn gọi anh bằng mầy
Chừng khi má đỏ hây hây
Đang tâm em vất lọn dây chơi diều
Vất luôn cả những buổi chiều
Trên đê hai đứa đánh liều ấy nhau
Duyên em vướng hạt mưa mau
Tình tôi ly xứ buồn câu ời à
" gió đưa cành trúc la đà "
Em ngồi giặt tã sau nhà người ta.
BÌNH YÊN
Ở đây buồn ứa một thành hai
Không tiếng hài quen lấp vực lòng
Ngày nhả sầu ra đêm nuốt lại
Mơ hồ trời nước rất nguyên khai.
Ở đây chiều ráng đìu hiu thật
Tất cả như vừa lẫn vào xưa
Chỉ hồn liễu trúc còn phơ phất
Sóng dội bến lòng nhớ đong đưa!
BỜ ĐAU
Liệu rồi vài chục năm sau
Biết tà hoa ấy có nhàu thêm không?
Từ em hạnh phúc bên chồng
Cũng đành tôi chấm xuống dòng câu thơ.
Tôi sang trang thuở dại khờ
Gói thương nhớ lại làm mơ cho mình
Tận nay quanh gót hài xinh
Chắc đà phai dấu cuộc tình cỏn con!
Lẫn trong biệt khúc đã mòn
Vẻ sầu trên đóa cười còn không em!?
BÓNG THỜI GIAN
Tôi em chuyện cũng đủ lâu
Để chao lòng rớt vài câu thơ buồn
Mười năm một khúc tình suông
Dội vào chiều muộn còn buôn buốt lòng
Bóng thời gian ngả về không
Dáng ngày son ngả về mông lung đời
Đường em một bước vợi vời
Ngõ tôi nhạn tín đôi lời mong manh
Xưa đau khép nụ hôn xanh
Mù theo khói thuốc em thành người mơ
Nay đau lần gặp tình cờ
Cả hai đành đoạn cùng ngờ ngợ nhau
Em giờ tóc đã chen màu
Áo mùa anh vũ về đâu mất rồi
Tôi giờ da thịt đồi mồi
Buông lòng nhặt nhạnh chút bồi hồi xưa!
Biết nhau từ ngực trái chanh
Từ ngày em vẫn gọi anh bằng mầy
Chừng khi má đỏ hây hây
Đang tâm em vất lọn dây chơi diều
Vất luôn cả những buổi chiều
Trên đê hai đứa đánh liều ấy nhau
Duyên em vướng hạt mưa mau
Tình tôi ly xứ buồn câu ời à
" gió đưa cành trúc la đà "
Em ngồi giặt tã sau nhà người ta.
BÌNH YÊN
Ở đây buồn ứa một thành hai
Không tiếng hài quen lấp vực lòng
Ngày nhả sầu ra đêm nuốt lại
Mơ hồ trời nước rất nguyên khai.
Ở đây chiều ráng đìu hiu thật
Tất cả như vừa lẫn vào xưa
Chỉ hồn liễu trúc còn phơ phất
Sóng dội bến lòng nhớ đong đưa!
BỜ ĐAU
Liệu rồi vài chục năm sau
Biết tà hoa ấy có nhàu thêm không?
Từ em hạnh phúc bên chồng
Cũng đành tôi chấm xuống dòng câu thơ.
Tôi sang trang thuở dại khờ
Gói thương nhớ lại làm mơ cho mình
Tận nay quanh gót hài xinh
Chắc đà phai dấu cuộc tình cỏn con!
Lẫn trong biệt khúc đã mòn
Vẻ sầu trên đóa cười còn không em!?
BÓNG THỜI GIAN
Tôi em chuyện cũng đủ lâu
Để chao lòng rớt vài câu thơ buồn
Mười năm một khúc tình suông
Dội vào chiều muộn còn buôn buốt lòng
Bóng thời gian ngả về không
Dáng ngày son ngả về mông lung đời
Đường em một bước vợi vời
Ngõ tôi nhạn tín đôi lời mong manh
Xưa đau khép nụ hôn xanh
Mù theo khói thuốc em thành người mơ
Nay đau lần gặp tình cờ
Cả hai đành đoạn cùng ngờ ngợ nhau
Em giờ tóc đã chen màu
Áo mùa anh vũ về đâu mất rồi
Tôi giờ da thịt đồi mồi
Buông lòng nhặt nhạnh chút bồi hồi xưa!
BÓNG THỜI GIAN
Sầu đông chớm rụng vài lần
Em chưa kịp quét đã tần ngần xuân!
BUỔI ĐẦU ĐỜI
Thắp lòng đau lại niềm đau
Nhớ ngày em mặc áo màu Hồng Nhung
Tình đâu là nẻo vô cùng
Cách chân nhật nguyệt mấy vùng trời thương?
Chỉ là chút gió đưa hương
Lá reo thềm muộn cũng thườn thượt đau
Chỉ là chút nhớ thay màu
Chút thương mù biệt cũng sầu bao la
Nhện sa nhắn bước ai qua
Hay cơn tình cạn vừa tha thướt về
Bờ tôi nhịp sóng não nề
Bến em liệu cũng ê chề vậy không?
Ghềnh trần chín khúc long đong
Một cơn tình khát mấy vòng chơi vơi
À ơi khúc nhạc đầu đời
Cậy muôn trùng nhớ đỡ lời hộ tôi!
BUỔI HỌC CUỐI CÙNG
Thương cánh phượng nay biết đời dâu bể
Luyến sân trường rơi khóc tuổi hoa niên
Thương bầy sẻ mắt trong như màu lệ
Vươn cánh gầy tìm buổi học đời riêng...!
BUÔNG
Ta trượt ngã trên thềm rêu ngày cũ
Dưới mái lòng chằng chịt lối mòn nhau
Xin gượng khóc cho trôi dòng lệ muộn
Dẫu vòng tình chưa đủ xiết đời đau.
Dang tay đón ngày mai từng sợi bạc
Gói nếp nhăn vào năm tháng đã nhàu
Gửi tất cả hồn vào đôi cánh hạc
Nhờ hư vô gánh hộ giấc ngàn sau!
Sầu đông chớm rụng vài lần
Em chưa kịp quét đã tần ngần xuân!
BUỔI ĐẦU ĐỜI
Thắp lòng đau lại niềm đau
Nhớ ngày em mặc áo màu Hồng Nhung
Tình đâu là nẻo vô cùng
Cách chân nhật nguyệt mấy vùng trời thương?
Chỉ là chút gió đưa hương
Lá reo thềm muộn cũng thườn thượt đau
Chỉ là chút nhớ thay màu
Chút thương mù biệt cũng sầu bao la
Nhện sa nhắn bước ai qua
Hay cơn tình cạn vừa tha thướt về
Bờ tôi nhịp sóng não nề
Bến em liệu cũng ê chề vậy không?
Ghềnh trần chín khúc long đong
Một cơn tình khát mấy vòng chơi vơi
À ơi khúc nhạc đầu đời
Cậy muôn trùng nhớ đỡ lời hộ tôi!
BUỔI HỌC CUỐI CÙNG
Thương cánh phượng nay biết đời dâu bể
BUÔNG
Ta trượt ngã trên thềm rêu ngày cũ
Dưới mái lòng chằng chịt lối mòn nhau
Xin gượng khóc cho trôi dòng lệ muộn
Dẫu vòng tình chưa đủ xiết đời đau.
Dang tay đón ngày mai từng sợi bạc
Gói nếp nhăn vào năm tháng đã nhàu
Gửi tất cả hồn vào đôi cánh hạc
Nhờ hư vô gánh hộ giấc ngàn sau!
No comments:
Post a Comment