Bầu trời hoa mây, sương
trắng núi,
Thu tặng nhân gian đóa
nguyệt vàng
Phước duyên, hoa thắm đóa trong ngần
Về đây lặng lẽ ngồi bên Phật,
Hư không, trời đất bỗng thênh thang...
Gieo duyên khắp xóm phường
Nhận bánh, cơm, hoa, trái,
Từ bi tâm ngát hương.
Hoàng hôn bóng ngả chao nghiêng mặt hồ.
Cỏ, hoa, xanh lá, mây trắng phơi!
Năm sắp đi qua người có mới?
Có thay áo cũ thong dong chơi?
Màu hoa tuyết trắng giọt sương trong ngần.
Gieo duyên lành, thiện tín gần, xa
Mỗi nụ cười, mỗi đóa hoa,
Nhân, thiên phước báu muôn nhà bình yên.
Tỉnh lắng phút giây này
Dòng trôi về nguồn cội,
Hương trầm thoảng quanh đây.
Nắng hồng đượm sắc y
Chư ni đi khất thực
Gieo hạnh lành xả ly.
Sương lấp lánh, nắng hồng ngoài hiên tranh
Rừng thiền mây trắng, gió thanh,
Tâm người đức hạnh, long lanh sao trời.
Cho muôn loài giáo Pháp thoát vô minh.
Nguyện Nhật Nguyệt đêm ngày soi chiếu.
Tuệ, từ bi ngọc sáng lung linh.
Xanh mát cội Bồ Đề
Duyên gieo từ muôn thuở,
Có hương hoa lối về.
Sương trong nguyệt hiện dạo non thanh
Dhammadinna Vihara,
Ni chúng học, hành, sống vui an.
Thiên nhiên vẽ cả thênh thang đất trời.
Từng khoảnh khắc mới trong đời,
Yêu thương, thấu hiểu rạng ngời nhân luân.
Ân sinh dưỡng tựa non cao biển trời!
Non xanh thoảng ngàn hương;
Cỏ cây vui trong gió,
Ngay đây cũng thiên đường.
Hoa nở bên đồi
Chùa tranh thanh vắng,
Nghe kinh không lời.
Cùng nhau ta sống,
Tỷ muội tình trăng
Hòa tan sữa nước,
Nụ cười thênh thang!!!
Lá lay bay nhuộm vàng nắng hanh;
Trăng ngọc sáng, nền trời trong vắt,
Lối về, muôn sao nháy long lanh.
Tuyết mây trắng núi, ngọc sương lá cành;
Ta về vui với trúc thanh,
Câu thơ, hoa nở, long lanh nguyệt vàng!!!
Thấm ướt cả bầu trời
Hạt xanh trên chiếc lá,
Hạt về nguồn xa khơi.
Hoa điểm ngọc sương trong
Người vui tâm thiện hạnh,
Biết mình, lòng nhẹ không.
Cho non xanh mát, hoa tươi nắng hồng
Cho tâm rỗng lặng hư không,
Nhân gian hòa khí cõi bồng yên vui.
Tỉnh giác hết vô minh
Thân và tâm an sáng,
Cõi thiền trăng lung linh.
Sương trắng gió lay bay
Cửa thiền không cài chốt,
Trăng ghé chốn bồng lai.
Học nghe giáo pháp, thực hành tuệ tri
Ngắm xem thực pháp đến, đi,
Thấy rõ hết thảy vô vi thoát trần.
Trăng, sao, hạt móc trong ngần,
Búp sen bung nụ, hương ngàn bay xa;
Chẳng có ngã, chẳng là ta,
Trả lại cát, gió, lá, hoa nụ cười
Ngỡ ở phương nào xa
Ô kìa ngay trước mắt,
Trong sáng và bao la!
Hư không vắng tiếng lời
Ngõ về nghiêng bóng trúc,
Lấp lánh hạt sương rơi...
Nhạc rừng giun dế ca
Thấy và nghe tất cả,
Không gian thiền nở hoa.
Thấy mây nước bình yên
Thông ngàn xanh, trúc biếc,
Hương núi gởi trăm miền.
Giữa bầu trời lung linh
Như tâm người thiện hạnh,
Tuệ chói sáng hiển minh.
Con đường bước thênh thang,
Vườn trăng muôn hoa nở,
Non xanh mây trắng ngần.
Cỏ dại mọc búa xua
Vườn tâm không nuôi dưỡng,
Tham, sân, hận, hơn, thua!
Vườn cảnh được vun tỉa,
Cỏ, hoa thơm sắc hương;
Vườn tâm khéo điều phục,
Tuệ, trí, bi lên đường!
Nghe Trăng thuyết Pháp, chỉ phương nắng hồng.
(Kính dâng thầy)
Ôi cây tùng bách cao vời,
Muông chim tụ hội, mây trời ghé thăm,
Lắng nghe lời pháp cao thâm!
Trăng sao lấp lánh, hương trầm lan xa
Bảy mươi chín mùa thu qua,
Vườn ươm xanh mát, muôn hoa nở vàng;
Thông xanh, trúc biếc non ngàn,
Vui cùng tứ chúng, thênh thang nụ cười...
Khi tâm đã buông xuống,
Mọi gánh nặng phiền ưu
Trái tim thêm rộng mở,
Lỗi lầm thứ tha nhau.
Đã hơn nửa thế kỷ qua,
Chớp mắt thôi xa cả mấy phương trời
Mênh mông chiều, hạt sương rơi...
Nghe trong gió lời kinh xưa vọng về.
Tròn vạnh long lanh trải ánh vàng
Mây gió chợt tan hồ trong vắt,
Chốn về hoa nắng bỗng thênh thang.
Nắng bình minh, hương non ngàn,
Hoa điểm thắm cả không gian lâm thiền
Nơi ta về núi ngủ yên,
Trời mênh mông, gió dạo miền thênh thang.
Học kiến, học tri khỏi thấy lầm
Giọt nắng vườn trong hoa nở thắm,
Vầng trăng nguyên thủy đóa minh tâm.
Nhưng không quên độ đời
Thuyền thi kệ chở pháp,
Hương bay về muôn nơi!
Sala bung nụ ngọc sương trong ngần
Chư thiên trỗi nhạc vang ngân,
Kính mừng Vesak, vầng trăng viên tròn.
Chốn non bồng, cõi Huyền Không,
Mãi thơm hương pháp, diệu thông cuộc về...
Đón Vesak! Đón Vesak, lòng hân hoan,
Thắp trong tim ngọn nến hồng,
Kính dâng Tam Hợp Huyền Không chốn về.
Như hạt sương móc rơi
Đều là nhân duyên cả,
Sau trước vẹn tinh khôi.
Khẽ nhặt vài chú sâu
Ngắm nụ bông vừa nở,
Hương thanh khiết thơm lâu.
Đóa lan hương khí nhẹ nhàng thôi
Trúc xanh, mây trắng rừng u nhã,
Mấy cuộc đi, về gót thảnh thơi.
Non xanh, mây trắng, tinh khôi nguyệt vàng.
Không có gì của ta
Khi thuận theo dòng pháp,
Đất trời là bao la.
Vẫn luôn rạng nụ cười
Đóa huyền vi mãi nở,
Trăng bên hiên sáng ngời.
Gót nhàn mây trắng ghé qua chơi
Tách trà đạo vị sương pha nguyệt,
Nhấp ngụm tình quê gió tạc lời.
Vườn cảnh không chăm sóc,
Cỏ dại mọc búa xua;
Vườn tâm không nuôi dưỡng,
Tham, sân, hận, hơn, thua!
Vườn cảnh được vun tỉa,
Cỏ, hoa thơm sắc hương
Vườn tâm khéo điều phục,
Tuệ, trí, bi lên đường!
Xuân hoa thắm, tết thơm hương,
Xuân gõ cửa gởi niềm thương muôn nhà
Xuân thay áo mới như là,
Đức lành, tĩnh tại, Phật Đà vườn tâm
No comments:
Post a Comment