Tuesday, December 19, 2023

Ngu Chí Tử Q T V X

 
QUÊ XƯA
Quê xưa chốn cũ cuốn mây bay
Những giọt sương rơi nhánh liễu gầy
Phưởng phất hồn nương vào cõi mộng
Vầng trăng chiếu sáng vẫn còn say
Dư âm sống động nơi thôn lữ
Mặc niệm hư không chuỗi hạt tay
Bạch tự chơn kinh vô biệt thẳm
Phù sinh vạn sự khói lam đầy.
 
TẠ ƠN
Kính dâng Trời Đất, Nước non
Dâng Cha Mẹ, khối vuông tròn nguyên sơ!
Tạ ơn Người Đưa con đến thế gian
Cho con có những vui buồn sướng khổ
Cho con biết bình yên và bão tố
Biết giận hờn tha thiết với tơ vương…
Tạ ơn Người Cho con một quê hương
Có hoa cỏ và con đường trầm lặng
Những bàn chân dầm mưa dãi nắng
Soi lối mòn năm tháng tạc hồn quê!
Chiều buông trong mái tóc thề
Nắng đi mắt biếc nẻo về sông trăng…
Đêm dài, ngồi đợi sao băng
Gửi bao ước vọng vĩnh hằng chắt chiu!
Tạ ơn Người Cho con biết thương yêu
Những kiếp trầm luân sớm chiều tần tảo
Giọt mồ hôi nén thành hạt gạo
Từ những tấm lòng thơm thảo nghĩa nhân.
Tạ ơn Người Cho con một mảnh thân
Biết khao khát những điều nơi chánh thể
Biết trẻ già – hợp tan như dâu bể
Biết nâng niu và…khinh dể chính mình!
Tạ ơn Người Cho con khối hồn linh
Biết trăn trở bởi nhân tình thế thái
Biết say - tỉnh; khóc – cười; khôn –dại
Để quay về hằng tại với tâm con!
Tạ ơn trời đất, nước non
Tạ ơn Cha Mẹ sắt son muôn đời!
 
TA VỀ...
Ta về nhặt bóng hoàng hôn
Gom chiều nắng vỡ mộng hồn trong mây
Ta về dệt lá thu gầy
Chênh chao bóng nước vơi đầy dòng thơ
Ta về gõ cửa giấc mơ
Thiên thai mở lối nương nhờ từ quang
Ta về về với vô vàn
Với ta từ buổi hồng hoang thuở nào...
 
Ta về khoác áo từ bi
Chẳng bâng khuâng đến rồi đi nhẹ nhàng
Trăm năm một giấc mơ màng
Có Không huyễn mộng
Trần Gian Vô Thường
Đưa tay Hứng giọt nhành dương
An nhiên giữa cuộc hý trường Phù Vân!
 
TÀN CANH
Gió thu lởn vởn vờn quanh ngõ
Ánh nguyệt liêu xiêu víu mái nhà
Trong cửa đèn mờ nghiêng bóng lẻ
Ngoài hiên lá đổ đẫm sương sa
Trông về chốn cũ hoài thương nhớ
Tưởng lại quê xưa nỗi thiết tha
Khơi đuốc huệ đăng soi ảo mộng
Từ quang bừng sáng ấm hồn ta!
 
TÀN THU
Nghe trong thu tàn sương thu tan
Lang thang phiêu bồng mây miên man
Ngơ ngẩn lá vàng tìm bóng cội
Sông dài trầm ngâm đang du hoang...
Thuyền ai thôi chèo thong dong trôi
Bờ xanh nghiêng mình hoa lau rơi
Thi khách say tình lay gối mộng
Trăng mờ chơi vơi nơi lưng trời...
Chênh chao cung hằng giăng hương say
Lâng lâng tơ lòng hơi men cay
Thu đến rồi đi ôm nỗi nhớ
Lưng chừng hồn thơ vương đâu đây?...
 
THỞ...
Thở vào cảm đức hóa công
Thở ra...phiêu lãng mênh mông muôn trùng
Thở vào cho đến vô cùng
Thở ra nồng ấm bao dung thiện từ
Thở vào thấu tỏ chân như
Thở ra để biết thực hư kiếp người
Vào ra: vay trả thế thôi
Phù sinh nhược mộng mỉm cười an nhiên!
 
THƯƠNG...
Những cơn gió vô tình buốt lạnh
Nghe rụng rời trên bục giảng chênh vênh
Dòng giáo án cuộn mình trong giấy mảnh
Đường đời ơi! Sao lắm nẻo gập ghềnh!
Thương đàn em đang đói lòng khao khát
Mắt mơ màng thèm con chữ chao nghiêng
Câu thơ hay bỗng bay theo cánh hạc
Tìm thi nhân giữa sương khói u huyền...
Thương cái thuở tóc mềm vương gió lộng
Nắng sân trường nâng nhịp bước chân ai
Cậu học trò bàng hoàng trong giấc mộng
Sợ mưa sa bụi vướng vạt áo dài.
Thương cái buổi ta đợi chờ lên lớp
Câu ca dao trong dáng mẹ tìm về
Viên phấn trắng chờ bảng sum hợp
Như lời nguyền son sắt của sơn khê!
Ta viết tiếp bản tình ca nhà giáo
Duyên thầy trò và món nợ văn chương
Chuyện buồn vui của tháng năm hoài bão
Lẽ hợp tan giữa cõi mộng vô thường!
 
TIẾNG THU
Đường trần sẫm gót lãng du
Rẻ mây vén lớp sa mù trùng khơi
Thuyền khua sóng gió tơi bời
Ngược dòng trở lại ven trời quê xưa
Chiều buông níu giọt nắng trưa
Bờ xanh lá đổ nhạt thưa bóng làng
Vơi tay với ánh trăng vàng
Đôi bờ thực mộng...mơ màng hợp tan
Thiên duyên nối nhịp từng hàng
Từ trong vô tận lênh loang gọi ngày
 
TỊNH KHÔNG
Kính tặng Thiền sư Thích Viên Thanh
Non thiên che bóng thiền sư
Viên Thanh khải ngộ chân như an nhàn
Thênh thang thủy nhược trùng san
Tịnh không quán pháp Niết bàn vô vi
 
TỐNG BIỆT HÀNH
(Phỏng họa “Tống biệt hành” của nữ sĩ Vi Khuê)
Ta tiễn ngươi đi về phương Đông
Mênh mang vạn lý quyện mây hồng
Điệp trùng sông núi soi muôn dặm
Trời đất gom về một túi không!
Ta tiễn ngươi đi về phương Tây
Vần thơ thay chén rượu vơi đầy
Ngu ngơ câu hát vô thường mộng
Được mất như là việc phủi tay!
Ta tiễn ngươi đi về phương Nam
Chí hùng anh dậy sóng dâng tràn
Một thời oanh liệt lưu danh sử
Gươm mài mấy độ uống trăng tan! (*)
Ta tiễn ngươi đi về phương Bắc
Giữa hư vô một màu trong vắt
Thênh thang năm tháng rộng dài
Hồng trần lợi danh bỏ mặc!
Ta tiễn ngươi! Ô ta tiễn ngươi
Trở về cố quận của muôn đời
Hương quê vạn thuở say mây trắng
Rót nước cam lồ cạn chén chơi!
 
TRÁI ĐẤT TRƯỜNG TỒN
Trái đất này rộng lớn đến mênh mông
Theo tháng năm cứ xoay vòng trôi nổi
Để thế gian bềnh bồng trong sáng tối
Lẽ yêu thương – hờn dỗi của muôn đời.
Trái đất này xinh đẹp lắm em ơi!
Sông núi, cỏ cây, biển trời chung nhịp thở
Để vạn vật nối hai bờ thương nhớ
Của đêm ngày – thực mộng – tỉnh say…
Em nghe chăng tiếng chim hót trên cây
Hòa khúc nhạc của trời mây tự tại
Nghe hương nguyên của hoa thơm cỏ dại
Mơ màng bay trong nắng sáng tinh sương…
Em nghe chăng những lời yêu thương
Từ những trái tim của ngàn phương hội tụ
Ngân nga khúc à ơi mẹ ru con ngủ
Giữa trưa hè cơn gió dịu ngu ngơ…
Em nghe chăng tiếng trở mình của những vần thơ
Rơi rã chênh chao, chạm bến bờ vô tận
Tiếng du dương của côn trùng thơ thẩn
Đợi chờ nhau…thương lắm bạn lòng ơi!
Trái đất này có từ thuở xa xôi
Cho đến hôm nay…rồi ngàn sau mãi mãi
Ai đã đi qua, dư âm còn để lại
Chuyện buồn vui, duyên nợ kiếp phù sinh…
Ai đang đi, và ai nối tiếp cuộc hành trình
đem những yêu thương và bóng hình vào giấc mộng.
Trái đất này, nơi anh và em đang sống
Của tháng năm dài cháy bỏng ước mơ xanh
Của mẹ cha gian khổ hiền lành
Của những con người
Tần tảo nắng mưa đồng hành về nẻo chánh.
Bao nỗi lo toan đêm ngày canh cánh
Chắp vá, chắt chiu từ những giọt mồ hôi.
Mang những ước mong đến tận nẻo xa xôi
Đem niềm tin yêu đến chân trời góc biển.
Đã đi qua, bao cuộc bão giông nguy biến
Chân lý muôn đời vẫn vĩnh viễn không phai
“Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”
Sống để đức lâu dài cho con cháu
Tình quê hương vẫn luôn đau đáu
Nghĩa nước non nung nấu chí anh hùng!
Trái đất này vạn thuở vẫn bao dung
Nơi chở che cho muôn loài chung sống
Nơi sinh dưỡng ươm mầm nuôi khát vọng
Cho những tâm hồn giản dị thuần lương.
Anh yêu em từ sâu thẳm lẽ chân thường
Từ ánh mắt tinh khôi, nụ cười thanh khiết
Anh yêu em như rừng yêu lá biếc
Như biển đợi sông, tiếng hát đợi cung đàn.
Trái đất này, sâu thẳm chứa chan
Triệu triệu con tim nồng nàn tha thiết
Những kẻ dã tâm không dễ gì hủy diệt
Tình yêu thương lẽ hằng sống muôn đời!
Anh yêu em. Yêu ánh sao trời
Yêu sông núi, yêu muôn loài vạn vật
Yêu những gì đang có hôm nay và những người đã mất
Soi khắc bóng hình cho trái đất mãi lung linh!
Anh nắm tay em đi hết cuộc hành trình
Nối nhịp yêu thương của hai bờ trái phải
Trái đất hồn nhiên lặng thầm say hoa trái
Vang khúc tình ca rộng mãi đến vô cùng!
Cười lên em!
Chan chứa tình người: Rạng rỡ - bao dung!
 
TRI KỶ
Tri kỷ cùng ta cạn chén tình
Cho lòng mãi thắm đoá hoa xinh
Nghêu ngao sương gió say hồn mộng
Ngạo nghễ trời mây thỏa chí mình
Sơn thủy gom về trang mỹ tú
Càn khôn rộng mở nét nguyên trinh
Một bầu nhật nguyệt nâng tay rót
Phiêu lãng nhàn an bước lộ trình.
 
TRỞ GIẤC
Khi ta hiểu ta thì cũng đã
Gót lữ sần chai buổi xế chiều
Chạnh lòng ngồi đếm mùa thay lá
Hỏi đời kiếp sống được bao nhiêu?
Ai đến, ai đi thầm nuối tiếc?
Bất chợt soi gương thấy lạ lùng
Ngày tháng phôi pha màu tiễn biệt
Hỏi hình hay bóng ép vào khung?
Bâng khuâng trở gió ru hồn lá
Phiêu bồng theo gió lạc về đâu?
Như một kiếp người ôi thương quá
Hợp tan rơi vỡ những vui sầu...
Vén tâm tỉnh giấc trần hoang mộng
Chợt nghe trời đất vọng lời ca
Từ trong vô tận lay mầm sống
Nhớ chăng? Nơi ấy chốn quê nhà!
 
TRỞ VỀ
Đã từ lâu, ta ngao ngán trò đời dâu bể
Thói tham lam ích kỷ, hận thù
Được mất, hơn thua, mặc đời không câu nệ
Có gì đâu tất cả chỉ phù du!
Ta gửi hồn mình vào mảnh trăng thu
Vào bóng chiều cỏ hoa đồng nội
Vào cánh quỳnh hương đêm sương mờ nở vội
Giữa âm u dìu dịu chút thanh bình.
Ta hững hờ quên hẳn kiếp phù sinh
Khi soi gương thấy tóc mình đã bạc
Ta vô tư một đời người sống thác
Nơi ra đi sớm muộn cũng quay về!
Khi gửi thân vào chốn trần mê
Ta mới biết ê chề, nghiệt ngã
Danh, lợi, sắc, tài chen chân đấu trá
Hồng trần ơi! Tơi tả lá thu tàn.
Ta đâu cần cửa rộng với nhà sang
Gác tía, lầu vàng lo toan sợ hãi
Không có - không mất, không cần - không ngại
Ta phiêu bồng hoang dại với trời mây.
Nghe những linh hồn phảng phất ở đâu đây
Chia sẻ trái ngang, sầu cay, khổ lụy
Nghe cây cỏ, côn trùng thốt nên lời tri kỷ
Kết mối yêu thương, chung thủy đến muôn đời!
Ta dặn lòng, về với ta thôi
Sống cho trọn một đời người ngắn ngủi
Dẫu mai này có trở thành gió bụi
Ta vẫn còn rong ruỗi với thiên thu!
Chúng sinh ơi! Mau xóa bỏ hận thù
Ta van ngươi đừng dã tâm thế nữa
Thiện và ác ngươi bình tâm chọn lựa
Để trường tồn thanh thản với thời gian
Ta tặng ngươi muôn vàn ánh trăng tan
Xóa dịu nỗi đau và trăm ngàn khổ hận
Mau tỉnh thức thoát ra ngoài hỗn trận
Quay trở về lẽ hằng sống yêu thương!
Chúng sinh ơi! Ta yêu đến lạ thường
Xin gửi đến mười phương niềm trang trải
Xin dâng hiến tấm hương hồn khờ dại
Cùng nâng niu hoa trái chín cho đời!
Hỡi núi sông Biển cả mây trời
Ta yêu đời Ta yêu người
Tha thiết mãi khôn nguôi!
 
TỪ ĐỘ ẤY...
Thu nhẹ lướt bên thềm qua ngõ vắng
Gọi đông về ươm giọt nắng trời xuân
Chiều lá đổ chao nghiêng trong khoảng lặng
Chở mùa sang từ độ ấy mưa nhuần...
 
VÀNG THU
Hình như lá trở thay mùa
Gió thu nhè nhẹ lướt qua tuổi đời
Hình như trong nắng vàng rơi
Mênh mang nỗi nhớ chơi vơi miên trường
Hình như trong khói mờ sương
Gót chân lãng tử chạm đường huyền mơ
Hình như con sóng lặng lờ
Đưa thuyền giác hạnh chạm bờ hư không...
 
VỀ THĂM THÔN VĨ
(Kính gửi Hương hồn thi sĩ Hàn Mặc Tử)
Xa Thôn Vĩ để rồi không trở lại
Sương khói buồn lay lắt bờ lau
Sông nước vô tình cứ lặng thầm trôi mãi
Một lần về chơi để vĩnh viễn mất nhau!
Muốn quay về Phơi mình trong những hàng cau
Trong nắng sớm hiền hoà sâu thẳm
Màu ngọc bích lung linh muôn sắc thắm
Vườn nhà ai mướt quá ngẩn ngơ nhìn …
Dáng thẹn thùng sau bóng trúc che nghiêng
Mặt chữ điền trinh nguyên thương quá !
Rồi ai biết bỗng dưng Mây gió chia lìa đôi ngã
Bến thuyền trăng đơn lẻ bóng hình trăng
Đang chạy trốn nỗi cô đơn tàn tạ
Hạnh phúc xa mờ...muôn dặm mộng sầu giăng…
Thực và mộng trói cuộc đời oan nghiệt
Ở trần gian gọi khát vọng thiên đường
Tấm thân tàn và nỗi đau khôn xiết
Nước mắt và thơ chia sớt nỗi bi thương!
Xa Thôn Vĩ bến xa bờ hờn dỗi
Biển Quy Nhơn gào thét điên cuồng
Mảnh trăng lạnh giữa đêm tàn lạc lối
Đang gọi ai trong tiếng Thánh ca buồn…
Về Thôn Vĩ nhớ người xưa vời vợi
Nghe hồn thơ thanh thản cõi phiêu linh
Trăng và nước vẫn soi màu muôn thuở
Giọt lệ trong, gió bụi tưởng vô tình…
 

Thôi thì bỏ chín làm mười
Cho mùa chín mọng còn tươi ánh hường
Cho đời rạng nét yêu thương
Cho người quẳng gánh phong sương trở về
Náu nương nơi cội Bồ Đề
An nhiên tự tại ngoài lề trược thanh
Tiếng Chuông theo áng mây lành
Dệt trang Vô Tự, Vô Tranh...Vô Cùng!
 
VỖ NHẸ MỘT BÀN TAY...
Đời người thật ngắn ngủi
Tựa gió thoảng mây bay
Trăm năm chợt thoáng vội
Như một giấc mộng say...
Những vui mừng buồn tủi
Từ duyên nợ vần xoay
Nhớ thương và hờn dỗi
Ngọt bùi lẫn đắng cay...
Gót thăng trầm rong ruổi
Bao phen ở chốn này
Đếm đong chuyện may rủi
Được mất và trả vay...
Nhìn trăng tàn bóng núi
Chiếc lá vàng nhẹ lay
Mới hay phút gần gũi
Khởi đầu cuộc chia tay...
Chẳng vọng cầu mong muội
Dầu thế cuộc đổi thay
Cùng đất trời sông núi
Hồn nhiên với tháng ngày!
Trẻ già rồi tàn rụi
Lẽ thường tình xưa nay
Đến đi không tiếc nuối
Vỗ nhẹ một bàn tay...
 
XIN ĐƯỢC…
Xin được làm hạt nắng vàng chín mọng
Tan vào trong vô tận đến vô cùng
Dẫu cuộc đời đầy những lao lung…
Xin được làm mong manh viên phấn trắng
Cùng bảng đen chép vội những vần thơ
Chiều tan lớp, chiều tan trong thầm lặng
Rụng rơi trên bục giảng bất ngờ….
Xin được làm chút hương trầm phảng phất
Bay theo cùng mây gió mênh mông
Để ngàn năm du lãng phiêu bồng…
 
XUÂN ĐẾN TRONG TA
Xuân đến trong ta thật diệu kỳ
Đất trời rạng rỡ ánh huyền vi
Núi sông trở giấc lay mầm sống
Rộn rã lòng người dệt phú thi.
Xuân đến trong ta nguyện ước nhiều
Mong đời an lạc thắp hương yêu
Cho mùa xuân thắm vòng tay ấm
Vạn vật bên nhau những sớm chiều.
Xuân đến trong ta hóa trẻ thơ
Hân hoan vui tết dệt niềm mơ
Vô tư nhí nhảnh không phiền muộn
Rạng rỡ tâm nhiên chẳng bụi mờ.
Xuân đến trong ta vẹn ý xuân
Cho lòng tràn ngập đoá từ vân
Sáng soi nhịp thở bừng minh tuệ
Nhẹ bước ung dung giữa thế trần!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...