Wednesday, December 27, 2023

Thơ vần M N

MAI TÔI VỀ 
Mai tôi về nơi miền xa sông trắng
Ngõ tâm tư khép lại một khung trời
Miền dấu yêu theo dĩ vãng quên trôi
Vùng kỷ niệm nhạt nhoà theo năm tháng
Mai tôi về dấu báo điều im lặng
Dưới mộ sâu dẫu chẳng muốn mang theo
Bao cơ cầu nỗi thân phận trớ trêu
Bức tranh đời hoạ muôn điều cắc cớ
Mai tôi về bước sông hồ dang dở
Cuộc trăm năm không mỏi một đêm rằm
Lời mẹ ru con sóng vỗ từ tâm
Đêm đối mặt nghe Thạch sùng tắc lưỡi
Mai tôi về giấc mơ chưa đủ tuổi
Câu ca dao khắc khoải níu tao nôi
Từng chiều trôi gió hú vọng bên đồi
Sương khói quyện về ru hồn ngọn cỏ
Mai tôi về đi qua miền cổ độ
Dấu hài xưa con sóng xóa mất ngôi
Nỗi nhớ quên phong kín lối ngang trời
Buồn giăng mắc như sương mai còn đọng
Mai tôi về sầu chia muôn cánh mỏng
Tia nắng reo tấu giai khúc tơ trời
Muôn nốt nhạc thánh thót gọi hồn tôi
Giữa Thiên hà bài thánh ca ý Chúa
Mai tôi về...là giả biệt cuộc chơi...!!!
(Tử Giang - 19/06/2017)

MẮT ẤM
-Bùi Phan Thảo-
Chiều lặn vào ngày ngày lặn vào năm
gửi vào mắt dấu bóng chim tăm cá
những quán vừa quen những người chớm lạ
vệt chân mày một nét giữ làm tin.
Năm tháng của ai mà mãi đi tìm
những khó thiếu thời những vui thiếu nữ gì
những chiếc bình chứa bao mùa xưa cũ
bỡ ngỡ đón sắc hoa thời thượng kiêu sa.
Hồ như mùa về hồ như mùa qua
chỉ mắt ấm tỏ bày lời chân thật
một mầm gieo vừa trở mình trong đất
tháng Chạp qua tay rồi biền biệt xa.

MỘT MÌNH THÔI! 
"Nếu ta nghe thinh lặng quá dài
Chắc có lẽ cuộc đời đang khẽ thở
Cũng như
Sau tất cả những cuồng điên rực rỡ
Ta trở về Khép cửa Chờ Ta"...
Nếu ta nghe gió lộng cuối hiên nhà
Cũng có lẽ ta đang tìm xa vắng
Hình như
Sau những vỡ òa cuối mùa thinh lặng
Ta co ro đứng đợi hồn mình!

MỘT NGÀY
Lê Viết Hòa
Một ngày Ta lại gặp ta
Suy tư nặng trĩu Bốn bề Cách ly
Một ngày sông đời lặng lẽ
Phù sa bồi lở xuôi về chông chênh
Ngẫm nhìn Rớt lệ nhân sinh
Thân chưa hết phận điêu linh mấy thời
Trăm năm chưa tròn kiếp người
Cho đi - nhận lại đầy vơi nhân tình
Một ngày Ráng chiều vô định
Ta nghe quạnh quẽ Nhịp thinh không trầm
Bờ vui bao người mãi tìm
Từng cơn sóng nhẹ vỗ tình mênh mang
Một ngày Từng dải cách ngăn
Nghe đêm lẳng lặng Từng mùa thu qua
Trọn vòng ai rồi cũng xa
Khổ đau - hạnh phúc âm ba kiếp người
Một đời Ta lại tìm ta
Trên dòng sông mẹ Ngọt ngào lời ru
Thì đây còn khúc phiêu du
Mơ ngày phục dựng hồn thu đá vàng
Một ngày Cát bụi đa mang
Nhịp thời gian Sóng thời gian Vô cùng
Thì đây còn đóa hoa hồng
Cho ta đi hết một vòng yêu thương...!


MÙA THU PARIS
-Cung Trầm Tưởng-
Mùa thu Paris
Trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ
Rưng rưng rượu đỏ tràn ly
Mùa thu đêm mưa
Phố cũ hè xưa
Công trường lá đổ
Ngóng em kiên khổ phút, giờ
Mùa thu âm thầm
Bên vườn Lục-Xâm
Ngồi quen ghế đá
Không em buốt giá từ tâm
Mùa thu nơi đâu?
Người em mắt nâu
Tóc vàng sợi nhỏ
Mong em chín đỏ trái sầu
Mùa thu Paris
Tràn dâng đôi mi
Người em gác trọ
Sang anh, gót nhỏ thầm thì
Mùa thu không lời
Son nhạt đôi môi
Em buồn trở lại
Hờn quên, hối cải cuộc đời
Mùa thu! mùa thu
Mây trời âm u
Yêu người độ lượng
Trông em tâm tưởng giam tù
Mùa thu!…Trời ơi! Tình thu!

MƯỜI NĂM
Biết nhau từ thuở dại khờ
Giờ đây cát bụi đã mờ mắt trong
Nhánh hồng em chiết bên song
Đã mười xuân rụng mười bông hoa cười
Con chim bạc má già rồi
Mỏ vàng đã nhặt hết lời thơ xanh
Còn gì nữa ở lều tranh
Ở lòng em, ở lòng anh còn gì?
Tương phùng là để biệt ly
Biệt ly là một lòng đi qua lòng
Giờ thuyền em đã sang sông
Anh nhìn khói sóng ngỡ trông mây đèo
Mười năm mới hiểu tình yêu
Một nguồn hương nhẹ mấy chiều gió đưa?
Trần Huyền Trân
 
Từ muôn phương đi chung một con đường
Đến nơi đây dưới mái chùa yêu thương
Bạn và tôi chúng ta cùng chí hướng
Về cùng nhau đắp xây nên tình Tăng thân
Ngày hôm nay đang tu học hết lòng
Nắm tay nhau đi như một dòng sông
Nào cười lên hát ca vì lẽ sống
Thở đi cho sức vóc mãi thêm nồng.

10 bài Haiku
   Pháp Hoan
Hoàng hôn tới rồi
bầy đom đóm thắp
miếu đền trong tôi.
The sun sets behind
fireflies are coming out
to light my internal shrine.

Giữa trận mưa giông
chú tiểu ôm chặt
cuốn kinh trong lòng.
The storm is rampaging
the novice monk hugs hard
onto the book of chanting.

Dưới vầng trăng thanh
hoá thành tượng đá
khuôn mặt tăng nhân.
Under pure moonlight
the face of the monk
became fossilised.

Bốn bề hư vô
một quả thông rụng
bên trên mặt hồ.
In a world of emptiness
a pine nut falls
on the lagoon’s surface.

Cuộc đời của ta
một cành mận gãy
vẫn còn đơm hoa.
My life’s a living
of a broken plum branch
still flowering.

Lá mùa thu rơi
như muốn chôn lấp
những giấc mộng đời.
Leaves of autumn fall
as if wanted to bury
the living dreams and all.

Cơn gió vô thường
sáng nay thổi đến
bụi hoa lệ đường.
The impermanent draft, windy
blowing through this morning
unsettling the Yamabuki 

Nhấp bát chè xanh
trong khu vườn vắng
trà mi lìa cành.
Sipping the green tea
in the deserted garden
camellia flowers fell free.

Chùa miếu hoang tàn
trên tòa tháp cổ
quạ diều kêu vang.
In the dilapidated temple ground
on the old tiered tower
ravens with their echoed sound.

Mười năm du hành
sáng nay dừng lại
bên bờ nước xanh.
Ten years of wander
stopping by this morning
on the bank of blue water.

Nẻo Về (Khung Trời Hội Cũ)

Em đưa ta về khung trời hội cũ

Có em ta có cả quê nhà.

Những bờ tre mái rạ,

Con đường làng lầy lội dấu trâu qua.

Liễu Cốc (1) mưa nhòa gập ghềnh góa bụa.

Mẹ đi bước nữa,

Ai nhìn qua cửa lớp khóc òa.

Mơ về một mái ấm vời xa.

Em đưa ta về khung trời hội cũ.

Ta tìm lại tuổi thơ ta

Thật thà như rơm rạ.

Áo lụa về thơm nắng vườn xưa

Tình tinh khôi một lời yêu không dám vội.

Tình tinh khôi một bàn tay không nắm nỗi.

Lặng im vườn xưa gió thổi

Khẻ khàng hoa khế rụng tình ơi.

Rồi một ngày đạn nổ bom rơi.

Khói lửa ngút trời quê hương chừ tan nát.

Gục lên thềm đời, ta hát bài ca trên những xác người

Đàn trâu gầy nhỏ lệ trêu ngươi.

La Chữ (2) ơi! đồng khô lúa chết cùng người.

Ta bỏ làng đi, xuân thì tắt nắng,

Ta tang trắng trên đầu, áo lụa em về đâu?

Tình lạc mất tình, người lạc mất nhau.

Hạnh phúc và khổ đau

Thời gian nước chảy qua cầu.

Người ở đâu đường xa diệu vợi?

Ta phương nầy cách mấy trùng khơi.

Đầu ai chừ lau trắng

Nợ áo cơm không thả nổi cánh diều đời!

 

Em đưa ta về khung trời hội cũ.

Quê mẹ Huế ơi! Hoàng thành rêu phủ.

Phố vẫn xưa người cũ nay đâu?

Nghe dòng sông kể chuyện chiếc cầu.

Nghe câu mái nhì kể chuyện con cò chở nắng về đâu.

Nắng vẫn là nắng ngày xưa

Đường vẫn là con đường cũ.

Kinh thành xưa như anh,

Dòng sông cũ như em.

Bạn bè rơi như lá!

Mừng đứa xênh xang,

Thương thằng áo vá.

Khóc người vùi đất đá ngủ trăm năm!

Em đưa ta về khung trời hội cũ.

Nghĩ thương em thiếu đủ cũng thừa.

Ngồi chông đèn kể chuyện đời xưa.

Kể rằng đời xửa đời xưa

Có con cò nhỏ gánh bừa qua sông.

Trời già thương kẻ tâm công

Cho cò con với cò chồng vẹn nguyên.

Bão giông qua, vẫn bình yên.

Cò bay một mạch tới Miền Tự Do.

Bay đi em cánh chim trời bé nhỏ.

Mai em về bên đó,

Trời Sàigon ta đứng ngó cơn mưa.

Mưa từ Brodard mưa qua Khánh Hội.

Ta thương em mà thấy mình có lỗi.

Ta thương ta lại xét mình vô tội.

Ta thương đời đành lội xuống sông.

Một mình lắc mấy sầu đông

Ngàn sau ai biết có, không thế nào.

Chút tình xin gởi mây cao.

Mai kia rớt hạt mưa vào hư không.

 

(1)         (2): Tên những làng quê ở Huế

Nguyễn Văn Anh

NGƯỜI ĐI
Từ Niệm
Người lên non uống trà
Con cố quận mưa sa
Trời Đông mùa bão lũ
Cỏ cây sũng đường qua.
Người đi, người đi xa
Giữa trùng khơi biển cả.
Góc bờ nhìn sóng vỗ
Lần hạt cát ngỡ là…
Người đi đã đi xa
Buồn hiu hắt quê nhà
Khói chiều vương cành sứ
Cũng vừa rụng chiều qua.
Đồng Nai, 29.11.2023


Người lữ hành
Một kiếp nào ta như người cô lữ,
Gót tiêu dao theo gió núi mây trời
Tâm vô ưu thân từng bước thảnh thơi
Muôn lối rẽ chẳng lối nào vương ý.
Chốn nghèo hèn hay giàu sang phú quý
Cảnh điêu tàn hay cảnh sắc thần tiên,
Ta vào ra như làn gió an nhiên
Cõi vô thường, tà áo bay nhè nhẹ.
Bước thênh thang, đường mây không hẹn rẽ
Gió bờ vai, màu áo sắc không phai
Tâm vô ưu chẳng nhiễm bụi trần ai
Giữa thanh vắng, chuông lòng ngân gióng giả…
Tiếng chuông lòng ngân nga
Vọng về từ ngàn xa
Bước chân nào tiền kiếp
Nay về dẫn lối ta.
Thanh Trà Tiên Tử
(Thu 2013)

Người về
Vĩnh Hảo
Trời rạng muôn phương với trăng sao
Đất rung bảy lần cùng núi rừng
Người về rực rỡ vườn tuệ giác
Thiên nhạc dặt dìu khúc xưng dương.
Trần gian thống khổ bao đời kiếp
Bảy bước đơm hoa mở đường về
Trí tuệ xua tan ngàn năm tối
Từ bi trải rộng vạn nẻo mê.
Thị hiện đi ngang đời tục lụy
Hóa độ hằng hà mộng phù sinh
Đại dương ảnh hiện trăng miên viễn
Dạt dào sóng vỗ nhịp vô thinh.
Từng đến từng đi từng lưu trú
Hay vẫn chưa từng với mộng trung
Nhẹ cười phiêu diêu thân dặm lữ
Gậy trúc qua đường nghiêng bóng không.
Một thuở ngang về
Xôn xao cuộc thế
Căn nhà bốc lửa
Rường cột đổ nghiêng
Hớt hãi bầy đàn
Vẫn còn giành nhau ghế cao ghế thấp
Lặng nhìn thế sự trong đêm
Núi tuyết nghìn năm tịch mặc
Cánh phụng hoàng không lẫn giữa bầy quạ đen
Ôi đời, ôi thế nhân, hãy yên lòng tranh ngôi phù phiếm
Ta về đây không vì quyền chức, cao danh
Ta về đây mở một con đường
Con đường phủ nhận mọi con đường
Con đường cô liêu chỉ một hương vị
Tuyệt nhiên không lời
Bất động như như.
California, ngày 25 tháng 4 năm 2020
Kính dâng Thầy Tuệ Sỹ nhân mùa Phật Đản

NHỚ NGƯỜI XƯA 
Hình như đã có một lần như thế
Ta về ngang mái phố giữa chiều thu
Nhỏ một mình hong tóc tiếc lời ru
Rồi mặc cả giận thu vàng lá đổ...
Nhỏ ơi!...
Ta xin mang ơn buổi chiều hạnh ngộ
Tóc đa đoan ta vướng nợ em rồi
Nhỏ hoang đường dỗ ngọt dấu son môi
Ta nông nỗi áo hai tà rất ngắn
Nhỏ ơi!
Ta trốn qua mấy mùa thu phẳng lặng
Một gánh hoang tàn ta tiễn mùa sang
Lý lơi làm gì để tội nhỏ cưu mang
Cái gã mơ hồ chẳng còn về An Cựu
Nhỏ ơi!
Ta nhớ hương cúc nồng nhỏ gieo trên tóc
Vẫn còn thơm thơm lắm một vời xa
Lỡ rồi không đan tóc rối với người ta
Ta nhớ nhỏ mỗi độ thu về...nhỏ ơi!
Ta biết úp mặt vào đâu sau liếp nhớ!
Tèo xe ôm (Thanh Thái)

NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG
-Thiên Di-
Một mai anh về nơi ấy
Đừng hỏi người xưa nay đâu
Em giờ hoa cài mái tóc
Lòng trong chẳng vướng bụi sầu
Như các cô nàng thôn nữ
Lang thang giữa cánh đồng hoa
Hồn thơ gửi vào cánh bướm
Véo von hát cùng chim ca
Một mai anh về chốn cũ
Đừng hỏi chừ em ra sao
Trăng soi đêm nao giếng nước
Cũng là trăng của trời cao
Đường đời quanh co mãi
Em hoa thảo dã triền non
Du khách phút dừng chân lại
Tình trần tìm đâu lòng son
Một mai buồn vui chợt nhớ
Người xưa, xưa lắm câu thề
Vô tình lạc về chốn cũ
Đừng tìm trăng vỡ canh khuya…

NỐI LIỀN
Chẻ lòng hạt cát vỡ ra
Mù sa hư ảnh bao la dấu hài
Cười vang điệu khóc sông dài
Hoang vu giông tố choàng vai độc hành
Nỗi niềm viễn xứ qua nhanh
Hai đầu Vĩnh Cửu mong manh nối liền 
Triều Nguyên

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...