Wednesday, December 27, 2023

Thơ vần D

 ĐÁO PHƯƠNG NAM
Người trở lại có lần như mộng mị
Vườn thu xưa lộng lẫy dáng cô liêu
Người trở lại có lần như nguyệt hẹn
Và cầm xưa lơ đãng dệt cung chiều

DẤU CHÂN ĐÊM
Đêm lầm lũi chân về ngang qua phố
Men hư hao gặm nhấm mảnh linh hồn
Trăng một thuở trôi qua miền dĩ vãng
Ta gom ngày nhốt giữa bãi hoàng hôn
Dòng nước mắt chảy dồn trên đôi má
Tiếng thơ đau len lỏi tận vô cùng
Ta uống vội đôi chung đời sớm tối
Cõi nhân tình trôi nổi giữa mông lung
Người vẫn đến nhưng ngàn trùng cách trở
Ta chưa xa nhưng vạn thuở quên rồi
Cuộc hội ngộ đưa ta về quá khứ
Để đêm tình cứ thế mãi xa khơi
Người về đâu giữa đêm trời hoang dã
Em chưa quen nên xa lạ mất rồi
Bởi riêng tư ta chưa hề giả dối
Sao lòng người cứ bạc trắng như vôi
Cơn gió giữa lưng đồi đang xoay đảo
Mảnh trăng đêm trơ tráo một góc trời
Cuộc mộng mị chơi vơi ngàn sóng gió
Bến gian trần cay đắng thế nhân ơi
Tiếng thơ rơi giữa vườn thu huyễn ảo
Câu kinh đêm mang chiếc áo nâu sòng
Cơn mưa nhỏ ai ngồi hong ngọn gió
Tiếng chuông buồn rơi giữa bãi mênh mông
Đời chẳng dễ cho ta về cát bụi
Đêm tiêu dao lúi húi nhặt mây ngàn
Ly rượu đắng miên man hình bóng cũ
Cổ độ buồn gió phủ bến trăng tan
Bờ nước mắt ngập tràn cơn chua xót
Em quên chưa mặn ngọt những đêm tình
Ta chẳng nhớ khi bình minh trở lại
Cũng không buồn dẫu ánh mắt còn xinh
Thế đã hết giấc mơ hình với bóng
Cũng không còn ước vọng những lời ca
Chiều đã úa theo tuổi già bóng xế
Trăng đơn côi rướm lệ trước hiên nhà
Thôi đã hết phôi pha cùng nắng gió
Cả khung trời vàng võ tiếng thời gian
Tiễn biệt em, tiễn biệt cảnh đêm tàn
Chuyến xe cuối miên man cùng vó ngựa
LCT 12/06/2019 - với Mặc Thế Nhân.
Nối vần cùng Anh!
 
DẤU ĐỊA ĐÀNG
Đêm bội bạc người về ngang qua phố
Những hư hao đã gặm nhấm linh hồn
Còn sót lại một vầng trăng dĩ vãng
Cứ thẩn thờ trôi mãi cuối hoàng hôn
Đêm cô tịch giọt buồn rơi trên má
Giọng thơ ngâm tan nát cõi vô cùng
Tiếng ai khóc hoang tàn trong bóng tối
Lay lắt đời bám víu chút mông lung
Màu tím ấy đã muôn trùng cách trở
Mà hình như năm tháng cũng quên rồi
Người không đợi cuối trời chiều quá khứ
Khúc tơ đồng lặng tiếng giữa mù khơi
Người thay áo giữa đêm tàn hoang dã
Chút thơ ngây cũng già cỗi mất rồi
Người mặc cả lên những điều giả dối
Góc thiên đường đã bạc trắng như vôi
Người cố níu chút tình mình điên đảo
Chỉ tội thêm mảnh trăng vỡ góc trời
Con lật đật nghiêng qua vùng sóng gió
Cõi vô thường cay đắng thế nhân ơi !
Đừng treo ngang những tứ thơ huyễn ảo
Chuông chùa xa tỉnh lăng chút nâu sồng
Hoa bỉ ngạn kể ngọn ngành cơn gió
Có còn gì trong nỗi nhớ mênh mông
Người thắp nến đưa ta về cát bụi
Có còn thương chi chút nắng mây ngàn
Những xác lá cũng vàng chân mộ cũ
Nén hương tàn cuối độ ánh trăng tan
Cũng có thể ta ngàn lần chua xót
Những âm ru bàng bạc chút sương tình
Ta mộ địa ngàn sau không trở lại
Nghĩa lý gì tóc rối có còn xinh
Khúc đêm buồn hắt hiu hình với bóng
Loài ngu ngơ rền rĩ những lời ca
Ta ngoái lại nhìn mình ngày xế bóng
Thương câu thơ chết lịm cuối hiên nhà
Đêm đã hết ta về theo ngọn gió
Chim từ quy khắc khoải khóc thời gian
Người đi đi khi chuốc chén điêu tàn
Cứ bỏ mặc thân ta trên vó ngựa
Mặc Thế Nhân 12/06/2022 - với LCT

ĐÊM NGHE MƯA
Trần Thắng Lợi
Mưa đêm Giấc ngủ phập phồng
Bìm bịp gọi nước ngoài sông thẫn thờ
Hương bần chín rục triền thơ
Dầm trôi trong nhớ bâng quơ ngọn triều...
Người ta bỏ dở mùa yêu
Mình ngồi khâu lại chi nhiều... xót xa...
Mưa Rơi Từng giọt lệ Nhòa
Chấm vào đêm...để loang ra...và, đời!
Đôi khi, mưa cũng có lời
Mà, người ta ít chịu ngồi lắng nghe!

ĐÊM THÀNH PHỐ TRỞ MÌNH 
Anh có về Bà Rịa hay chưa
Để cùng em sánh vai chiều thứ Bảy
Thu sắp qua… em bắt đền anh đấy
Anh nhớ về anh nhớ về nghe anh...
Con sông Dinh chiều nay nước trở mình
Đợi chờ ai bước chân về qua phố
Bao tương tư giấu ngàn con sóng nhỏ
Ôm vào lòng da diết những yêu thương
Hoa bằng lăng vẫn nở tím con đường
Chiều công viên nhớ anh mùa lá đổ
Gió heo may dắt nhau về qua ngõ
Mang theo mùi hoa cải nở bên sông
Em mang theo mùi hương lúa nội đồng
Ủ Hòa Long đẵm trong mùi men nếp
Bà Rịa thu…đất trời như hòa quyện
Đợi anh về ta uống cạn mùa yêu
Dòng sông Dinh lại khoe nét yêu kiều
Bà Rịa ơi da diết tình đến thế
Vầng trăng non gối đầu nghe phố kể
Đêm thì thầm con sóng của tim em
Minh Hương

Đêm Xuất Gia
Rabindranath Tagore
 Nguyên Túc dịch
Giờ đây, hãy để ta đi,
đã đến lúc phá tan đi những ràng buộc.
Trong giấc ngủ hạnh phúc,
em run rẫy với những giấc mơ chia ly,
khi bình minh, đôi mắt em trống vắng sẽ dõi tìm,
và rưng rưng với dòng lệ long lanh.
Đã đến lúc phá tan những ràng buộc rồi,
dù đôi môi hồng còn im lặng,
đôi mắt buồn chưa thốt nên lời với bao điều yêu thương trìu mến.
Con chim rồi sẽ bay qua biển rộng, bỏ lại đằng sau, tổ ấm hạnh phúc ngày nào
Từ bên kia cung điện nguy nga, ta nghe tiếng gọi,
Đã đến lúc phá tan những ràng buộc!
“Đêm đến đã lâu rồi, Ta đã chọn đường đi Đường Từ Bi…

Điếu văn kính dâng Đức Tăng Thống
Ban Hướng Dẫn Trung Ương GĐPTVN
Sông Côn sóng cuộn,
Đỉnh Thái mây vần;
Bốn nghìn năm non nước lặng chuông ngân,
Suốt nghìn dặm hoa vàng in ngấn lệ,
Rừng thông bóng ngã, chợt lênh đênh dép cỏ rêu mờ,
Canh mộng đèn lu, nghe lạnh buốt nhà Lam mưa rủ.
Đường đời vinh nhục, không nhạt màu son,
Vận nước thăng trầm, dễ mòn nẻo Đạo.
Giữa lúc thuyền Chánh Pháp vượt ngàn thác lũ,
Ánh Hùng Tinh lịm tắt bờ Tây;
Đàn chim dại bơ vơ, cội Bồ Đề lá rụng.
Chúng con toàn thể Lam viên khắp mọi miền thế giới,
Từ tận cùng hải đảo xa xôi,
Hoặc hiện tiền, hoặc xa cách,
Hết thảy đồng quy tâm về trú xứ Nguyên Thiều,
Đồng phủ phục dưới bóng Linh đài,
Chí thành kỉnh niệm Giác Linh xưa,
Gia phong truyền nếp, tín nguyện túc căn.
Giang sơn Bình Định kết thái anh hoa;
Nhân kiệt địa linh ươm mầm Thánh chủng.
Tuổi đồng chơn cát ái từ thân, nhẹ gót siêu phương.
Đường Bắc Nam xuyên suốt dặm trường,
Mười bốn năm theo Thầy học đạo.
Giữa lúc nhân tâm thế đạo ngửa nghiêng,
Đất nước ngập tràn máu lệ,
Quê hương nô dịch ngoại bang;
Gió Tây điên đảo, tà thuyết hoành hành;
Chín năm ròng lặn lội hiểm nguy, vào tù ra khám,
Mong manh chiếc áo nâu sòng mà đương cự cuồng phong, dương cao Chánh Lý.
Khi đất nước qua phân, củi đậu nấu đậu,
Mà nước sông Côn chưa cạn tình người;
Sừng sững Trường Sơn,
Bóng rập phương trời khói hận.
Sân chùa nắng đỏ, đỉnh tháp sương in;
Ánh đèn khuya soi lối cửa tùng,
Hồn dân tộc rạng ngời Bắc đẩu.
Ba mươi năm vật đổi sao dời,
Bền nguyện cả dẫu lênh đênh chìm nổi.
Cửa Thiền bổng rộn ràng khóa lợi,
Đèn Tổ chong leo lét Tăng luân.
Đường Bắc Nam một dải sơn hà,
Tình nhân thế chập chờn phản phúc.
Thị phi không đầu mối,
Nhân nghĩa khớp dàm danh.
Bóng xuất trần nặng trĩu gánh nhân sinh,
Gương đạo lý phôi pha màu thế lụy.
Người về đâu, muôn dặm thân cô,
Cắm gậy trúc vững nền Đạo thống.
Đi về đâu, nghìn nhà một bát,
Quải nạp y ấp ủ hương Nguyền.
Bánh xe Hóa đạo xoay vần theo quỹ đạo Nhật thân,
Binh pháp truyền đăng
Giữ gìn lưu truyền Thánh sử.
Nghìn năm Huyền sử, đêm âm u bởi lạc hướng văn minh.
Một lớp thiêu thân, gió dập dồn theo lửa đèn hư huyễn.
Đầu đường xó chợ lác nhác trẻ thơ,
Quán rượu phòng trà quay cuồng niên thiếu.
Để đưa đàn nai qua rừng an ổn,
Tránh xa cạm bẫy yêu ma;
Chúng con nương nhờ đức Cả, tựa bóng sông chùa,
Dọn vườn Lam tiếp đãi hậu sinh,
Lắng nước Tuệ ươm mầm chánh tín.
Những cánh chim non đã tung bay khắp bốn phương trời,
Bằng BI TRÍ DŨNG mà vượt ngàn giông bão.
Kỳ diệu thay! Chúng sanh nghiệp cảm bất khả tư nghì;
Gốc cổ thụ nghìn tầm sừng sững.
Rồi một sớm, cổng nhà Thiền chợt khóa nẻo vườn Lam,
Đàn Oanh vũ xua bay tứ tán.
Từ ly lọan nghe ẩn tình thâm thiết,
Lướt phong ba nên chí nguyện kiên cường.
Trên trời cao ngự áng mây Từ,
Cho cỏ dại vươn cao, dù nắng mưa bão táp.
Ô hô ai tai!
Dòng sanh diệt sát na không đình trú,
Cõi vô thường một thoáng sương mai.
Bến Kim Hà rụng cánh hoa Đàm,
Miền đất khổ nghẹn lời Di huấn.
Kể từ đây, đường về cõi Tịnh, bóng ẩn hoa vàng;
Lối cỏ Nguyên Thiều, rêu mờ gậy trúc.
Biển Đông vang dậy muôn lớp sóng triều,
Cánh hạc ngút ngàn phương trời thăm thẳm.
Bóng Thầy lồng lộng,
Đi về tự tại đường mây;
Lênh đênh một chiếc thuyền Lam,
Mù mịt ba nghìn thế giới.
Còn đây vẳng lời Thầy dạy,
Mênh mông bể khổ, bất khả nại hà.
Chốn Ta Bà ô trược,
Chúng con nguyền không quản chông gai;
Đời nhân ngã thị phi,
Còn đức nhẫn nên sáng màu đạo nghĩa.
Ô hô, phục vọng Giác Linh tiền.

ĐỜI LÀ CÕI TẠM
Thích Nhuận Thường
Bởi đời là cõi tạm
Nên sống thật với nhau
Nếu kiếp người trôi mau
Thì oán thù dừng lại.
Bởi không gì tồn tại
Nên giận hờn bỏ qua
Nếu lòng mình vị tha
Thì nỗi sầu tan biến
Bởi không gì lưu luyến
Nên đừng buộc ràng thêm
Nếu có ngày và đêm
Thì mê rồi phải ngộ.
Bởi mộng đời dễ vỡ
Nên quý trọng hôm nay
Nếu thế sự vần xoay
Thì ngồi yên tĩnh lặng.
Bởi lòng người sâu thẳm
Nên đừng cạn nghĩa ân
Nếu mang nặng nghiệp trần
Thì buông rời vọng tưởng.
Bởi tham cầu danh tướng
Nên quán niệm vô thường
Nếu ai còn tha phương
Thì nhớ về nguồn cội.
Bởi ai còn nông nỗi
Nên nhớ lấy lời xưa
Nếu ai đi trong mưa
Thì thấm đời gian khó.
Bởi yêu trong giông gió
Nên hiểu tình long đong
Nếu “Sắc tức thị Không”
Thì… vô cầu, vô niệm.
Cuộc đời là phép thử
Ta phải tự đi qua
Không ai thay ta cả
Thành bại ở nơi ta
Hãy học cách vị tha
Đau khổ sẽ rời xa
Yêu thương lấy tất cả
Hạnh phúc sẽ nở hoa.

DÒNG SÔNG THƠ 
Trần Thoại Nguyên
Ô hay...Là chuyện của lòng
Đời tôi chảy mãi một dòng sông thơ!
Biết đâu bến biết đâu bờ
Mênh mông sóng nước giấc mơ cuộc đời!
Chảy cùng tôi nhé sông ơi!
Hòa chung biển lớn ngàn khơi linh hồn
Ru tình nhân thế hoàng hôn
Muôn nghìn con sóng nỗi buồn mang mang!
Dòng sông thơ mãi ngân vang
Ngày đêm lay thức nhân gian kiếp người
Cõi trầm luân tiếng khóc cười
Sông thơ tôi đó xanh lời biển dâu
Tiếng lòng tôi vọng nỗi đau
Đôi bờ nhân thế sắc màu có không
Dòng sông thơ chuyện của lòng
Tình trong khoảnh khắc lưu vong muôn đời
Chảy cùng tôi nhé sông ơi!
Sóng bao dung vỗ tình người thăng hoa
Nghìn thu sóng nước giang hà
Sông thơ bàng bạc trăng...là lòng tôi.

DÒNG THƠ TIỄN BẠN
NGUYÊN GIÁC
Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn
tan theo nghiệp, bạn về đâu
kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn
nguyện qua bờ dứt thảm sầu.
Mở trang kinh, đọc lời Phật
vô lượng khổ ngàn kiếp xưa
chờ nến tàn theo lửa tắt
nguyện chúng sinh khắp qua bờ
Đêm chia ly, ngày sẽ tới
tôi trọn đời, ngồi chép kinh
làm thơ nhìn lửa ba cõi
thấy vô ngã, ngộ vô sinh
Mở trang kinh, nghe tin bạn
rơi tay bút, mực loang dòng
bọt sóng trôi vô cùng tận
như tia chớp, như hạt sương
Đêm rất lạnh, rừng ký ức
nghiệp trùng trùng mấy trận văn
bạn xông xáo đời giấy mực
bây giờ nằm, ai niệm tâm
hãy lặng lẽ, nghe hơi thở
thấy vô ngã, chớ suy tầm
hãy buông sạch ngàn muôn chữ
hãy buông hết trọn thân tâm.
Đêm trừ tịch, đêm lưu lạc
lời từ biệt muôn kiếp xưa
hướng tâm về tạ ơn Phật
tắm mặt trời nắng ban trưa
nhớ lời kinh, mời bạn đọc
tạ ơn Pháp, lệ vui mừng
từng dòng chữ như chuỗi ngọc
trang nghiêm tâm sáng vô cùng
Đêm không ngủ, đêm tu học
như lửa cháy khăn trên đầu
mắt tỉnh thức nhìn gió ngược
tâm tịch lặng dứt muôn sầu
mời bạn nhìn tâm sinh diệt
cái được thấy, cái được nghe
tâm không trụ xa lìa nghiệp
một pháp Như rực nắng hè.
Đêm trực nhận đời huyễn hóa
cái được thấy là vô thường
cái được nghe là vô ngã
tâm tỉnh thức sáng như gương
rời sân hận, lìa tham đắm
tâm bất động tan bóng đêm
tỉnh tỉnh tỉnh, lặng lặng lặng
giới giới giới, tâm trang nghiêm.
Đêm vô minh rừng quá khứ
đường giải thoát, tạ ơn Tăng
soi đèn pháp, kinh vô tự
xua mây mờ, sáng lối trăng
mở trang kinh, bạn có thấy
pháp duyên khởi, không cách chia
trăng Lăng già hiện trên giấy
không bờ này, không bờ kia
Đêm đi tìm Phật tam thế
một tiếng đàn, ngàn mối dây
một bè pháp giới định huệ
vượt muôn trùng, vạn gót giày
mở trang kinh, tâm không trụ
không hôm qua, không ngày mai
không hôm nay, không phương xứ
thấy ba cõi pháp Như Lai
Đêm vô tận rồi sẽ dứt
lìa hữu vô, ngộ Niết Bàn
tánh trong gương ai thấy được
rơi tất cả bụi ngàn năm
tâm vô ngã lìa giông bão
không cao hơn, không kém hơn
vui tịch lặng tâm hải đảo
không lay động giữa đại dương.
Bạn hãy nhớ, Phật tuyên thuyết:
tất cả nghe thấy hay biết
thân ý mũi lưỡi mắt tai
tất cả quá hiện vị lai
đều không tôi, không của tôi
đều không ta, đều không người
tất cả pháp, tận thâm sâu
không từ đâu, không về đâu
tất cả pháp như tiếng đàn
vốn rỗng lặng Tâm Niết Bàn.




No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...