Wednesday, December 13, 2023

Thu Hoài

 
BUÔNG LƠI
Ta như sương đọng từ mái ngói
rơi xuống tình cờ trên tóc em
tham lam ôm lấy phần da thịt
thấm ướt trong em sợi tóc mềm
Ta như loài bướm hoang cầu thực
về tìm lan huệ chốn vườn xưa
hoa vãn suốt mùa đông, xa vắng
mỗi lá khô vàng níu đong đưa
Ta như đom đóm trong rừng vắng
lơi lả cùng trăng sao ái ân
lao theo ánh sáng màu hư ảo
nám, cháy một đời - kiếp thiêu thân
Ta là hạt bụi từ cơn lốc
trôi giữa bạt ngàn - cõi phù vân
bỏ mặc, bay trong trời gió lộng
cuốn, lạc vào nơi chốn hồng trần
Ta về gót đã hằn bao nỗi
dừng lại một hôm cuối chân đồi
tàn thu, nghe tiếng lòng se sắt
vang vọng chuông chiều ngân xa xôi
Rồi sẽ yên nằm trong bóng tối
Cởi trói linh hồn cho buông trôi
 
NHẬT NGUYỆT ĐÔI BỜ
ta, nơi bờ tây nhìn ngày đang xuống
em đón sớm mai bên kia bờ đông
mặt trời bên em xôn xao nắng ấm
ta bên này nhìn trăng lững trên sông
em: dang tay chờ bình minh đón nhận
ta: giữa hoàng hôn khuất bóng ngậm ngùi
đến, chưa một lần cạn lời ân ái
đi cũng vội vàng chưa kịp buồn vui
em, hướng dương soi sáng màu hư ảo
cố định một đời tiền kiếp định tinh
ta, giữa thiên hà chờ đêm bỏ ngỏ
băng theo sao trời xuống cõi hành tinh
đã bao lần ta thấy màu trăng vỡ
lạc chốn rừng già chờ đợi nắng đêm
thoi thóp suối nguồn, chìm sâu đáy cốc
ngước hỏi sao ngàn: nơi đâu có em!
nhật nguyệt đôi bờ, ngày lên đêm xuống
trăng đến muộn màng trôi dạt mênh mông
có giọt mưa khuya về rơi thầm lặng
vỡ bóng nguyệt hằng từng mảnh trên sông
 
NHỮNG GÓC CẠNH BÊN ĐỜI
Có những góc chiều ngồi thầm lặng
lắng lòng về lại cõi thinh không
mùa đông đến chưa mà xa vắng
hiên nắng hoàng hôn về mênh mông
Có những góc đường trong nỗi nhớ
chờ đã bao lần chẳng thấy qua
nón lá có còn che nắng hạ
níu áo, gió tung vạt trắng ngà
Có những góc đời quanh khu phố
thương thầm, vờ vịt không thấy nhau
mãi đến một hôm nghe tiếng pháo
còn nỗi đau nào hơn mất nhau
Có những góc nhà thềm cô quạnh
chiếc ghế nhiều năm không ai ngồi
chẳng ai thay thế người đi vắng
lạnh lẽo chịu đời, hứng lá rơi
Góc chiều, ngồi lại trên chiếc ghế
im ắng nằm bên một góc nhà
là một góc đời trong góc phố
người góc đường xưa - nay vắng xa
 
TA VỀ
ta về giữa núi nghe hơi thở
róc rách, miên man tiếng suối nguồn
trầm mặc rừng khuya sầu ngọn cỏ
lá hứng chịu lời, mặc mưa tuôn
ta về với biển nghe sóng vỗ
trôi nổi bọt bèo giữa trùng khơi
trót thân là dã tràng se sắt
lên xuống triều dâng bạt cuối trời
ta về qua phố nghe tiếng gọi
chiều bên khung cửa ai ngoắt tay
quay nhìn, xa lạ lòng bỡ ngỡ
lầm lũi ngậm ngùi ai có hay
ta về qua giáo đường thấy Chúa
thánh giá võ vàng trên tường vôi
hàng cây bông sứ nằm trơ trọi
vang tiếng chuông chiều ngân xa xôi
ta về ngồi lại nơi chùa vắng
tịnh niệm gõ đều, thoảng tiếng kinh
là chốn trần gian hay cõi Phật
ta có về đâu cũng một mình
 
THẤM ĐỜI NHAU
nghe con nước kể về thân phận
phó mặc trôi theo lũ ngông cuồng
ngập ngụa, dập dìu cùng mưa bão
cuốn thuở đầu nguồn đến cuối sông
mà hỏi: mưa về sao xối xả
sụt sùi chi lắm hỡi mưa ngâu
đã ướt tình nhau sao không thấu!
sá gì vài giọt vắng đời nhau?
ta đi giữa nắng mùa thu trước
nghe gió đông về lạnh bến sông
có con đò lặng lờ buông mái
chao sóng lông bông, gợn nỗi lòng
ta soi thấy bóng mình trên sóng
thấy ánh nguyệt vàng dưới đáy sâu
sao phải hão huyền theo Lý Bạch
tha thiết - ôm chi? mảnh trăng sầu
để biết, nhủ lòng ngày đã tắt
ánh lửa nào còn cháy trong đêm?
có chăng, sương khói mờ nhân ảnh
chỉ là hư ảo thoáng qua đêm
ta ngăn sao được dòng mưa lũ
đành để bùn trôi cuốn lấm lem



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...