Bài thơ cho em anh viết suốt đời
Khi xa cách mong chờ tưởng thất lạc
Khi bên nhau tâm sự suốt đêm thâu
Tình yêu thăng hoa giây phút nhiệm màu
Nụ hôn tình đắm say quên trời đất
Ôi môi má nồng nàn và đôi mắt
Cuốn đời anh mất tích tận chiêm bao
Vườn tình ái của trăng sao lấp lánh...
Đời đâu chỉ sớm chiều hoa ngõ hạnh
Rồi bão giông ụp xuống ai đâu ngờ!
Anh vẫn yêu em chung thủy, làm thơ
Dẫu cuộc sống áo cơm bao cay đắng
Sông có khúc xoáy ngầm, khúc thanh vắng
Vẫn sóng đời reo vỗ nhịp thi ca
Bóng hình em muôn thuở đẹp trăng ngà
Trong thơ anh đẹp tình đầu tình cuối
Anh là Hoàng Tử Thơ Tình Không Tuổi!
BUỒN TÀN THU
Nắng đã tàn phai chiều xế thu
Dòng sông xưa con nước sa mù
Tình em chiếc lá vàng thu cũ
Bay mãi trong hồn, trong giấc mơ!
Em hỡi! Mùa xanh xưa tóc xanh
Tay trong tay nắng lụa thơm tình
Nụ cười mắt biếc Thiên Đường mộng
Môi thắm lời yêu lòng tuyết trinh
Bờ cỏ hoa ơi! Áo mộng đầu
Duyên tình dang dở buồn đêm thâu
Vầng trăng thổ huyết mùa thu cũ
Còn láng lai cành sương lệ châu!
Ôi đã về đâu thuyền ái ân!
Mộng tình Em đã vỡ cung đàn
Em ơi! Mộ địa mùa trăng cũ
Chiếc lá Tình Yêu khắc Đá Vàng!
Anh níu thời gian tay trắng tay
Quỳ dâng tiếng hát thu tàn phai!
Em ơi! Chuông đổ Nhà thờ nguyện
Chiều lắng ru hồn theo khói bay...
Về đâu Em hỡi? Mộng tàn thu!
Núi đá sầu ngân khúc phượng cầu
Tình Yêu gãy cánh Thiên Đường vỡ
Thơ tình anh: Giọt lệ thiên thu!
CHÀO VĨNH BIỆT THIỀN SƯ THI SĨ TUỆ SỸ TẠI CHÙA PHẬT ÂN
Chào vĩnh biệt! Người về "Cung Trời Hội Cũ" (*)
Cõi Vĩnh Hằng mây Tịnh Độ trắng bay
Bóng Hạc Vàng ơi đời đời tưởng nhớ
Quán trọ trần gian thôi nhé, những tháng ngày!
Nhớ Linh xưa giảng sư Đại Học đường Vạn Hạnh (**)
Đôi mắt tròn xanh biếc quán Tánh Không
Nụ cười Thơ ngôn lộng cùng Đại ca Bùi Giáng (***)
Hồn u u đêm trắng tịch mịch hồng
Con của Phật trang thơ "Ngục Trung Mị Ngữ" (****)
Bát cơm tù khép nếp dâng Đấng Chí Tôn
Quanh sân đời còn lắm ma nhiều quỷ dữ
Bưng bát cơm mà đẫm lệ trong hồn!
Đường trần gian chênh vênh bờ huyễn mộng
Dịch tàng kinh vạn cổ máu xương reo
Thạch sùng kêu hay tiếng gầm sư tử hống
Rồi Người đi như ánh chớp lưng đèo
Ôi khoảnh khắc Hạc Vàng biệt thế gian
Cả mười phương hội tụ Lặng Tâm Tang!
Bóng Hạc Vàng bay về trời Đâu Suất
Dấu còn lưu muôn thuở chùa Phật Ân.
MỘNG TÀN THU
Rồi chẳng còn gì đâu em
Ngày mai bóng xế chẳng tìm thấy nhau!
Se se chuyện thuở ban đầu
Một mùa lạnh xếp lá sầu trên cây
Là thôi mộng vỡ hương phai
Buồn như rượu mạnh cơn say thấm dần...
Chào vĩnh biệt! Người về "Cung Trời Hội Cũ" (*)
Cõi Vĩnh Hằng mây Tịnh Độ trắng bay
Bóng Hạc Vàng ơi đời đời tưởng nhớ
Quán trọ trần gian thôi nhé, những tháng ngày!
Nhớ Linh xưa giảng sư Đại Học đường Vạn Hạnh (**)
Đôi mắt tròn xanh biếc quán Tánh Không
Nụ cười Thơ ngôn lộng cùng Đại ca Bùi Giáng (***)
Hồn u u đêm trắng tịch mịch hồng
Con của Phật trang thơ "Ngục Trung Mị Ngữ" (****)
Bát cơm tù khép nếp dâng Đấng Chí Tôn
Quanh sân đời còn lắm ma nhiều quỷ dữ
Bưng bát cơm mà đẫm lệ trong hồn!
Đường trần gian chênh vênh bờ huyễn mộng
Dịch tàng kinh vạn cổ máu xương reo
Thạch sùng kêu hay tiếng gầm sư tử hống
Rồi Người đi như ánh chớp lưng đèo
Ôi khoảnh khắc Hạc Vàng biệt thế gian
Cả mười phương hội tụ Lặng Tâm Tang!
Bóng Hạc Vàng bay về trời Đâu Suất
Dấu còn lưu muôn thuở chùa Phật Ân.
THU TƯƠNG TƯ
Anh lặng nhìn mùa thu đi. Gọi em!
Trời mây lãng đãng sương khói mộng chìm.
Lá vàng hiu hắt, đường chiều hoa lạnh
Tà áo hoàng hôn hay tà áo em!
Mùa thu đi. Mùa chim di. Mênh mang.
Màu nắng cô đơn lả dã quỳ vàng.
Anh ôm nỗi nhớ thu vàng tâm tưởng
Em có nghe tiếng thu buồn chứa chan?
Em có biết màu thời gian xa cách
Tím bâng khuâng, vàng ngăn ngắt chia ly?
Anh cô độc giữa không gian quán khách
Vàng thu tâm bay... từng lá tình si!
Anh rót hồn vào sông thu tương tư
Cây lá lặng im thương nhớ đôi bờ.
Cây lá guộc gầy giơ bàn tay đói.
Anh một mình hứng lá trút rừng thưa
Vườn kỷ niệm, bướm mơ màng hôn gió
Tóc hương xưa ôi mắt biếc môi mềm!
Xưa em hát ru hồn thu quyến rũ,
Giọt dương cầm xanh anh uống ngọt tay em.
Mùa thu đi, mùa thu chết trong tim.
Đường Ảo hoa bay, em hỡi, biết đâu tìm!
Anh lặng nhìn tuyết xa hàng thế giới
Vòng tay ôm sương khói tưởng hình em!
Đêm trăng vàng thu tương tư, em ơi!
Hồn anh đan sao tình ái kín trời.
Mênh mông sông Ngân, không cầu vồng Ô Thước
Ai khóc mong chờ: Giọt lệ thu rơi!!!
No comments:
Post a Comment