Sunday, January 7, 2024

Khải Tĩnh C D

 Cà Phê Phố Đông...
Tinh sương quán vắng gót hồng thoáng qua
Cà phê nhỏ giọt tình ta
Chớm nghe tim lạnh sát na luân hồi

Chén Biệt Ly
Tháng năm nghĩa nặng tình sâu
Biệt ly cạn chén trăng sầu sương rơi
Người xa cách mấy phương trời
Mà nghe trong gió tiếng lời nhớ thương.
 
Ta nhem lửa cho lòng thơ cháy
Chút tro tàn gói lại niềm xưa
Trầm tư khổ đế nào thừa
Cho tình vô lượng, đạo vừa lời thương.
 
Bụi năm tháng vương đầy hoa nắng
Lá thời gian rụng trắng nhân tình
Ta về đọc lại lời kinh
Phàm tâm rơi xuống giật mình bâng khuâng.
 
Thu về bên góc núi
Chiếc lá vàng khẽ rơi
Có sự sống ngắn ngủi
Nằm thoi thóp bên đời.
 
Bên thềm giọt nắng thu rơi
Vàng ươm chiếc bóng ven trời lãng du
Còn đây nỗi nhớ sa mù
Vương lên chiếc lá phù du chút tình.
 
Bỗng một lần ta biết
Thổn thức trái tim đau
Giọt mộng đầu bỡ ngỡ
Nhưng khắc khoải ngàn sau.
 
Những chiều lạnh, những đêm mưa
Lòng ta gợi nhớ chuyện xưa chạnh buồn
Nửa đời học lý vô thường
Để rồi vỡ lẽ cuối đường đơn côi.

Chí Ngàn Dâu
Phương trời vô định biết về đâu
Chẳng lẽ lang thang tới bạc đầu
Một kiếp ba đào trần viễn mộng
Vạn đời kiềm tỏa khổ miên sầu
Xé màn tục lụy, vùi non thẳm
Cắt sợi ái tình, quẳng vực sâu
Sỏi đá chông gai nào ngại bước
Tăng nhân gánh đạo chí ngàn dâu.

CHÍ NGUYỆN
Em đi lưu lạc quê người
Chút tình viễn xứ nụ cười cố hương
Đường xa chốn cũ mờ sương
Hoa rơi lối nhỏ mà vương bóng hình
Bao đêm phố lạ một mình
Ngộ đời bèo nước lục bình trôi sông
Phủi tay rủ bụi bên dòng
Mưa nguồn đã tạnh nắng hồng ướm môi
Đó chiều cánh nhạn xa rồi
Trăm năm cuộc lữ mấy hồi nhớ nhung
Hạnh xưa chí lớn nghìn trùng
Tha phương học đạo tương phùng ngày sau
Rồi mai cùng bắt nhịp cầu
Tử sinh gieo hạt đạo mầu mến thương
Áo đại bi, khoác muôn phương
Đóa trăng tri ngộ chân thường đợi em!

Chí Sơn Tăng
Có những đêm buồn nhớ ánh trăng
Nơi lều hoa nhỏ khói sương giăng
Tình Thầy kinh pháp, ân vô lượng
Nghĩa đệ văn thi, lửa hữu hằng
Lý đạo thượng cầu, duyên ẩn sĩ
Nhân tâm hạ hóa, chí sơn tăng
Xuất trần đâu ngại đời dâu bể
Đại nguyện sá gì cách trở ngăn.

Chợ Đời...
Chợ đời bán lợi mua danh
Đong, đo, cân, đếm, tranh giành hơn thua
Trăm năm biết được mấy mùa
Vô thường bỏ lại sân chùa lá rơi.

Chờ Người...
Chờ người thức trắng đêm thâu
Dưới trăng đứng đợi bên cầu nhân sinh
Sông khuya sương nước tự tình
Chợt nghe sóng vỗ giật mình nhớ nhau...
 
Nhặt từng lá cọ khô hanh
Đem về lợp lại mái tranh ấm nồng
Kệ kinh khuya sớm yên lòng
Sá gì sương gió đêm đông lạnh buồn
 
Trà đàm vị đạo hương thiền
Tri âm cạn chén lụy phiền vỡ tan
Hồ tâm trùng ngộ trăng ngàn
Khói sương điểm mộng trần gian soi tình
 
Tặng người một nửa bình yên
Tôi đây xin gửi nửa kia trong lòng
Để phòng những khoảnh gió giông
Mang ra giữ lại thong dong đời mình.
“Góc núi mình ên ngồi độc ẩm
Đầu xuân bẻ bút ngắm mưa bay”
(Bè Văn Bến Mộng)

Chôn Chân Núi
Vung kiếm đề thơ điểm mộng sầu
Khúc cầm dang dở biệt ngàn dâu
Nghìn trùng gió bụi, mờ quan tái
Muôn dặm khói mây, lạnh vó câu
Chớp mắt bạc đầu, sờn gót quạnh
Cạn tình hoen giấc, chạnh đêm thâu
Túi thơ bầu nậm chôn chân núi
Xuất thế ly hương, đoạn niệm đầu.

Cổ Lai Tình
Nắng vương đầu cỏ chớm bình minh
Sương núi thản nhiên vỡ bóng hình
Ngõ tịnh hương bay, vô sở trụ
Cửa không duyên bén, hữu nhân trình
Tầm chương trích cú khai văn bút
Gánh đạo độ đời tải lý kinh
Đại nguyện cô liêu niềm viễn xứ
Chạnh buồn cuộc thế cổ lai tình.

Cô Liêu
Một mình góc núi cô liêu
Kệ Kinh thiền tọa sớm chiều làm vui
Chút tình xưa , sót lại gùi
Gom ra nhem lửa bùi ngùi nhớ thương

Cổ Lục Tình
Phong ấn thiêng sơn cổ lục tình
Hư tâm hóa ngọc đoạn tam sinh
Hoa khai cửu niệm, ly hương sắc
Pháp trụ vĩnh trì, biệt bóng hình
Gió lẻn miền thương, đời hữu ý
Trăng soi nẻo giác, đạo vô thinh
Cuộc trần gót lữ mười phương bụi
Bất nhiễm nhân gian, cõi mộng trình.

Cổ Miên Sầu
Tam sinh bất toại cổ miên sầu
Cạn chén vong tình ẩn núi sâu
Phong ấn ngàn năm nơi đáy mộ
Hàn tâm triệu kiếp chốn nương dâu
Tim khô hóa đá trơ canh vắng
Máu nhạt hòa xương lạnh bóng thâu
Nhân ngã thị phi xin đoạn tuyệt
Chuyện đời con nước chảy qua cầu!

Cố Nhân Tình
Then cài rêu phủ tơ vương
Nhàn vân một cõi non sương ủ tình
Liễu cành sầu rũ trang Kinh
Tương tư canh mộng bóng hình cố nhân
 
Trần gian quán trọ em ơi
Xin em vô ngã, xin đời hư vô
Xin cho cát bụi tình cờ
Đừng sa, đừng dính hoen mờ mắt nhau
 
Bỏ quên thế sự rừng sâu
Trăm năm trần mộng ngẩng đầu thoáng qua
Sông chiều chảy ngược về xa
Non cao cười mỉm ta bà lặng rơi

Cố Nhân Tình
Tóc mây vương gió khẽ chùng chình
Tuế nguyệt lạnh lùng, giục tử sinh
Bẻ kiếm giang hồ, neo vó ngựa
Chôn đàn cuộc lữ, lãng dung hình
Đốt thơ buông bút, ly trần thế
Treo ấn lánh đời, biệt đế kinh
Khoác áo sa môn trì phạm hạnh
Đường xưa chạnh nhớ cố nhân tình.

Có Phật
Đạo vàng soi bước con đi
Giữa đời có Phật ngại gì bão dông
Mặc sương gió, chẳng nản lòng 
Trái tim kiên định vượt dòng tử sinh.

Cổ Thiên Sầu
Mộng thuyết hý đàm dụng ý sâu
Mê ngôn huyễn ngữ, cổ thiên sầu
Chợ đời lãng tử say phong nguyệt
Nẻo tục giai nhân đắm bể dâu
Cửa đạo gìn tâm, không ước muốn
Am thiền giữ niệm, chẳng mưu cầu
Thế tình bát nháo ngàn xưa vậy
Un khói vào sương mắt đục ngầu!

Cởi Hài Tục Lụy
Vầng trăng cổ độ, khuất mù sương
Hồn khách tơ giăng giấc mộng trường
Rủ áo phong trần về Cố Quận
Cởi hài tục luỵ ẩn Sơn Phương
Giang hồ khúc nhạc thôi trăn trở
Bí sử ngôn tình chẳng vấn vương
Bến nước bây chừ in bóng nguyệt
Nghìn thâu, vạn thuở tợ đài gương!
Cô Vân Sơn Liêu
15/08/2016

Cợt Tử Sinh
Nhất thanh viễn thế tiếu sơn đình
Ngạo khúc vô thường cợt tử sinh
Vẫn biết phù vân tam giới mộng
Lại mơ phong nguyệt tứ phương tình
Yên hà sương khói sầu nhân ảnh
Cổ độ nước mây ố sắc hình
Tri kiến chập trùng bao ảo vọng
Tro tàn tưởng thức hóa hư linh.

Cuộc Mộng
Thế tình con nước đầy vơi
Xả buông vô sự giữa đời sắc không
Câu kinh bối diệp nguồn trong
Liễu tri như thực vô mong vô sầu
Tuổi xanh hành cước bạc đầu
Trăm năm cuộc mộng qua cầu đánh rơi.

Cười Khì
Gương hoa vỡ đốm sầu miên
Tình vơi vương vấn nợ duyên hao gầy
Kinh thiền lắng vọng trời mây
Khì cười sinh tử nhẹ lay hồng trần.
Miên sầu đốm vỡ hoa gương
Gầy hao duyên nợ vấn vương vơi tình
Mây trời vọng lắng thiền kinh
Trần hồng lay nhẹ, tử sinh cười khì.

Cười Sông Thẳm
Xứ người gót lữ khói sương giăng
Đời lạc tiếng lòng lạnh giá băng
Nghịch cảnh rèn tâm, tâm đại sĩ
Chướng duyên mài chí, chí sơn tăng
Sắc không hữu ý tình miên viễn
Thiền pháp vô ngôn đạo vĩnh hằng
Gậy trúc lên non cười sông thẳm
Trà xuân tịch vắng hỏi buồn chăng?

Đại Bi Mộc Trầm
Ham vui chút xíu cõi người
Ngờ đâu lạc mất nụ cười trong ta
Gót hồng hoại sắc màu da
Mắt xanh lấm bụi, khói sa hoen tròng
Thói đời nghĩa nhạt tình vong
Gom sầu nhân thế, thả dòng sương mơ
Gió chao rều sóng rạp bờ
Lễnh bèo, rã, tấp, lật lờ phiêu linh
Bợt trăng khẽ vởn bóng hình
Bè lau vô định, dặm trình chênh lung
Cố quê thăm thẳm miên trùng
Bát phong bỉ ngạn, biệt tung lối về
Tấm thân mỏi rạc nhiêu khê
Lém nhơ danh đốm, bợn mê tục huyền
Đèn khuya chạnh trĩu ưu phiền
Nam kha dệt mộng, lạnh miền chiêm bao
Tưởng tri, ái, vọng, buộc, rào
Gỡ từng chấp niệm ném vào trời mây
Hoa rơi bến nhớ vơi đầy
Nhựa cành níu lá, lắt lay, héo, giòn
Tuổi chiều gậy trúc lên non
Gặn lòng tự vấn: mất, còn được chi?
Chợt nghe đá cỏ thầm thì...
Khổ đau diệu chất đại bi mộc trầm
Tuế hàn, trưởng tuệ cao lâm
Tuyệt hương tụ bởi vết dằm trong tim.

ĐẦU ĐÀ
Rừng khuya dưới ánh trăng rằm
Đầu đà thọ nguyện lặng thầm sơn khê
Mới hay sinh tử sự hề
Cửa không gở mối ước thề trầm luân.
 
Thị phi nước chảy qua cầu
Buồn vui gió thoảng, non đầu mây bay
Mỉm cười giữa cuộc đổi thay
Tình đời ấm lạnh, đắng cay sá gì

Đục Hư Có Khúc
Thế gian bất mãn chuyện chùa chiền
Chê trách tu hành, hám bạc tiền
Lánh khổ tìm an, lười tựa hủi
Ăn trên ngồi trước, sướng như tiên
Đôi khi quát mắng, y phường tục
Lắm lúc tranh giành, giống chợ triền
Di giáo Phật ngôn xưa vẫn vậy
Đục, hư, có khúc, chớ sinh phiền!























Đục Hư Có Khúc

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...