Tuesday, January 2, 2024

MĐTTA - Thơ

 
 NỤ NGỌC
Thương ôi, tóc mẹ còn xanh
Hứng bao gió chướng nắng hanh, mưa dầm
Nuôi con, xuôi ngược đường trần
Hứng bao gió chướng nắng hanh, mưa dầm
Nuôi con, xuôi ngược đường trần
Trái tim nụ ngọc, trong ngần tuyết mai

THƯƠNG THƯƠNG CON NƯỚC CHẢY
Em ra đi, ta xin chào tương ngộ!
khu rừng xưa, bóng hạc lẻ loi về
tình như đá, non sâu còn trăng tỏ
bên trời, ta, vong lữ lẫn vong quê!
Muốn nói lời thương thương con nước chảy
muốn nói lời thương thương biển rộng, thân thuyền nan
bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa
hồn ta khô như gió Lào Trường Sơn
Mình gặp nhau nơi am tranh đá sỏi
khoai sắn đầy lòng mà nghĩa xanh lá non
vai cuốc, vai rìu, ôi! vai thư sinh bé nhỏ
mắt em vẫn ngời, ôi, ánh lửa từ nhiên!
Canh lá Giang, canh rau rừng cơ cực
hói Mít, hói Xoài, trăm bó củi ta rong chơi
điện Phật khuya, thiếu dầu, leo lét tỏ
em đăm chiêu, sầu, đêm tối ba mươi!
Những lần mà trăng sao cùng ngủ cả
ta bên trời thức tỉnh để miên man
sinh tử xoáy sâu vào lòng tim máu đỏ
nhìn hương đăng, Phật tượng, tủi vô vàn
Kinh sách đốt, không tìm ra xá-lợi
nguyên ngữ xưa, vùi lấp dưới tro tàn
ngón tay hồng, nguyên trinh hoài rỉ giọt
đầy hai bờ, tri kiến dựng trơ gan!
Phố thị no thân chú bò tơ gặm cỏ
ruộng đồng trơ lũ quạ hót kinh người
nếu thập phương thì phương nào bé nhỏ
xin một cọng rơm, một chiếc tổ mà thôi!
Ta đàm đạo về cuộc đời, huynh đệ
đã liêu phương và trọn kiếp không nhà
có một Cô Lãnh, trang-nghiêm-thân, trí hải
thôi về đây, chóp núi, tiêu dao ca
Có những lần ra đồi sau hóng nguyệt
phương lan hương thoảng dịu chút tâm hồn
mật nghĩa thoáng qua như tà huân xế núi
lặng, rất sâu, sương giáng hạ mơ màng!
Chiếc cầu khỉ bây giờ đầy gai mọc
tay vượn cong, muôn thuở dáng em còn
nhà bếp gió xiêu, ai còn ngồi cô độc
trán em cao, bừng chí nguyện trăm đường
Tảng đá bên gốc sồi già, giờ ai ngồi làm thơ
nhìn đệ huynh xa xăm từ con đường thiên lý ngược
hội quy về, nồi chè to thắm thiết
một lần, hai lần -
rồi tiếng gọi sông hồ giục giã ra đi!
Những lần xa, những lần gặp lại
lỡ lầm nào đức Phật cũng từ dung
một tách trà, một nụ cười giản dị
tay siết tay, lòng tỉnh như hư không!
Nhớ chăng em, một lần là tất cả
thể vô lưu nên mệnh ấy vô hành
trong trời đất, nơi nao không quán trọ
tâm vô danh, lai khứ ấy vô danh!
Muốn nói lời thương thương con nước chảy
muốn nói lời thương thương, biển rộng, thân thuyền nan
bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa
hồn ta khô như gió Lào Trường Sơn
Bây giờ xa nhau Đông châu, Tây thổ
bên trời, ta, vong lữ lẫn vong quê
tình như đá, non sâu còn trăng tỏ
núi cũ ơi! bóng hạc đã quên về!

Ý tưởng sáng nay
Ý tưởng sáng nay của tôi 
Tan trong mù sương Và dập dờn nỗi nhớ
Ánh trăng tri âm xưa Cứ dòm vào khung cửa
Muốn hỏi rằng Giọt mực có buồn không?  
Thế kỷ đã sang trang Đã lạnh tím mặt trời đông
Tiếng kinh rớt giữa sông thu 
Tiếng kinh rớt giữa sông thu 
Khuya khoắt tiếng ai chèo Vỗ hoài đau lòng sóng
Tôi sống giữa hoang vu
Giữa bồng bềnh mây đen và gió xám
Hạt bụi bên này Con mắt bên kia
Một nửa niềm vui Nhìn giọt sương Ngọn cỏ gió lùa
Một nửa nỗi buồn Nhặt cánh hoa tàn Đề câu thơ
Thả vào cõi điêu linh rỗng không văn hóa
Số phận muôn loài đỏ đen mặc định
Gõ enter thiện ác lập trình ngay
Ký hiệu nhân gian Đầu bút ngón tay
Bao định mệnh Bao chương đời Thực hư ảo giác 
Ý tưởng sáng nay của tôi Là hoa hay là rác
Chảy trăm trang Tim óc đã khô rồi
Nhớ ánh trăng xưa soi mãi mặt người
Sợi tóc bạc Còn lang thang giữa dặm cầu bất trắc 
Chảy trăm trang Tim óc đã khô rồi
Nhớ ánh trăng xưa soi mãi mặt người
Sợi tóc bạc Còn lang thang giữa dặm cầu bất trắc 
Muốn hội thoại với đông tây huyên náo
Sử triết văn mối mọt rỉ dung phàm
Từ, nghĩa rã rời Sa mạc kiến tri hoang
Tay vỗ núi Bụi c
ay rơi lòng suối
Ý tưởng sáng nay của tôi
Muốn bay theo màu nắng mới…



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...