Monday, January 1, 2024

MĐTTA vần T

 
81 XUÂN TỰ TRÀO
Bát nhất niên lai, ngẫm sự đời,
Tuổi già, thân bệnh, dĩ nhiên rồi
Xuân về, mượn vận, treo đầu núi
Tết đến, vay câu, khắc cuối vời
Tập ngắm buồn vui - cơn gió thoảng!
Thử nhìn lạc khổ - đốm sao rơi!
Khen chê, đổi dạng, méo tròn nhỉ?
Phải trái, thay hình, sấp ngửa ôi!
Lúc thắng, chớ hăng tâm bám nắm
Khi thua, đừng nhụt chí buông rời
Lỗ lời, chợ cũ, dăm thùng rác!
Được mất, non xưa, một nụ cười!
Thói tật, tuệ tri - không nghỉ mệt!
Nếp nề, giới hạnh - chẳng nằm ngơi!
Hành trì, chớ vội bình chê kẻ
Tu tập, đừng nên xét lỗi người
Ngu trí, chóng chầy, duyên lắm kiếp
Ngộ mê, mau chậm, nghiệp bao đời
Thì nên lặng lẽ, bầu trăng chiếu
Và hãy âm thầm, ngọn đuốc soi
Màu nước rỉ ngàn, trong diệu vợi
Sắc sương điểm cỏ, sáng tinh khôi!
Bồ-đề, lánh dại, bu cành nhánh!
Bát-nhã, lách khôn, xoá tiếng lời!
Rùa chậm, tự khiêm, đích trước nhẽ
Thỏ nhanh, ngã mạn, vạch sau thôi
Nhẹ nhàng giác niệm khi co duỗi
Thanh thản minh tri lúc đứng ngồi
Chi mựa biết sâu, phanh xó bụi!
Nỏ cầu hiểu rộng, giảng bên trời
Nào mê, nào tỉnh, không lầm lẫn
Đâu rác, đâu hoa, phải rạch ròi
Lạy Phật, hư vô đùa mạt pháp!
Lông rùa, sừng thỏ - cợt tro vôi!
SƠN THƯỢNG LÃN SƯ
Cuối năm Quý Mão (2024)

Thương Thương Con Nước Chảy

em ra đi, ta xin chào tương ngộ!
khu rừng xưa, bóng hạc lẻ loi về
tình như đá, non sâu còn trăng tỏ
bên trời, ta, vong lữ lẫn vong quê!

muốn nói lời thương thương con nước chảy
muốn nói lời thương thương biển rộng,

thân thuyền nan bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa
hồn ta khô như gió Lào Trường Sơn

mình gặp nhau nơi am tranh đá sỏi
khoai sắn đầy lòng mà nghĩa xanh lá non
vai cuốc, vai rìu, ôi! vai thư sinh bé nhỏ
mắt em vẫn ngời, ôi, ánh lửa từ nhiên!

canh lá Giang, canh rau rừng cơ cực
hói Mít, hói Xoài, trăm bó củi ta rong chơi
điện Phật khuya, thiếu dầu, leo lét tỏ
em đăm chiêu, sầu, đêm tối ba mươi!

những lần mà trăng sao cùng ngủ cả
ta bên trời thức tỉnh để miên man
sinh tử xoáy sâu vào lòng tim máu đỏ
nhìn hương đăng, Phật tượng, tủi vô vàn

kinh sách đốt, không tìm ra xá-lợi
nguyên ngữ xưa, vùi lấp dưới tro tàn
ngón tay hồng, nguyên trinh hoài rỉ giọt
đầy hai bờ, tri kiến dựng trơ gan!

phố thị no thân chú bò tơ gặm cỏ
ruộng đồng trơ lũ quạ hót kinh người
nếu thập phương thì phương nào bé nhỏ
xin một cọng rơm, một chiếc tổ mà thôi!

ta đàm đạo về cuộc đời, huynh đệ
đã liêu phương và trọn kiếp không nhà
có một Cô Lãnh, trang-nghiêm-thân, trí hải
thôi về đây, chóp núi, tiêu dao ca

có những lần ra đồi sau hóng nguyệt
phương lan hương thoảng dịu chút tâm hồn
mật nghĩa thoáng qua như tà huân xế núi
lặng, rất sâu, sương giáng hạ mơ màng!

chiếc cầu khỉ bây giờ đầy gai mọc
tay vượn cong, muôn thuở dáng em còn
nhà bếp gió xiêu, ai còn ngồi cô độc
trán em cao, bừng chí nguyện trăm đường

tảng đá bên gốc sồi già, giờ ai ngồi làm thơ
nhìn đệ huynh xa xăm từ con đường thiên lý ngược
hội quy về, nồi chè to thắm thiết
một lần, hai lần - rồi tiếng gọi sông hồ giục giã ra đi!

những lần xa, những lần gặp lại
lỡ lầm nào đức Phật cũng từ dung
một tách trà, một nụ cười giản dị
tay siết tay, lòng tỉnh như hư không!

nhớ chăng em, một lần là tất cả
thể vô lưu nên mệnh ấy vô hành
trong trời đất, nơi nao không quán trọ
tâm vô danh, lai khứ ấy vô danh!

muốn nói lời thương thương con nước chảy
muốn nói lời thương thương, 
biển rộng, thân thuyền nan
bút ta cùn, thơ không còn ngọt nữa
hồn ta khô như gió Lào Trường Sơn

bây giờ xa nhau Đông châu, Tây thổ
bên trời, ta, vong lữ lẫn vong quê
tình như đá, non sâu còn trăng tỏ
núi cũ ơi! bóng hạc đã quên về!
Hải Vân - Lăng Cô 1977



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...