ÂN MỘT NIỀM ĐAU
Con chim ngồi giữa tuyết sương
Thấy mùa Xuân ngủ bên đường
cô liêu
Em ơi! Hãy nhớ một điều
Khổ đau là mộng nhưng nhiều ân sâu!
Em ơi! Hãy nhớ một điều
Khổ đau là mộng nhưng nhiều ân sâu!
DẠI KHỜ
Em đi vào cõi sương gầy
Là từ tâm rụng xuống đầy hồn tôi
Ngày mai tình giã biệt rồi
Giữa cơn hư ảo mình tôi dại khờ.
Em ngồi đấy nghe trần gian im tiếng
Những đi về trên mái tóc chưa phai
Màn đêm xuống, chuyện ân tình dâng hiến
Là câu thề mộng đẫm cuối sương mai.
Thời gian chị bán cho đời
Tình yêu chị bán cho người chị thương
Bóng dài đổ cuối con đường
Chị tôi bán cả vô thường nghìn thu.
Chỉ tay Mẹ dệt nỗi buồn
Thành hồn viễn xứ trên muôn tội tình
Bàn tay Mẹ, một lời kinh
Dạy con yêu những chuyện tình xót xa.
Đường mòn ấy, thời gian đem nỗi nhớ
Dắt tình yêu qua những phố tiêu điều
Trên vách núi mùa trăng quên xoã tóc
Nghe bàn tay vá lại giấc mơ chiều.
Mù sương nẻo ấy mong manh
Em dang dở mộng tôi đành lầm than
Em đi vào cõi bẽ bàng
Vì yêu thế tục, tôi lang thang tìm.
Đà Lạt 14.10.2018
Từ ngày em bỏ tình tôi
Nghe mùa ly biệt vừa thôi điệu chào
Thế là mãi mãi chiêm bao
Thế là mãi mãi tôi vào cõi mơ.
Mẹ về đây giữa trần gian
Bán rao thân phận hành trang muộn phiền
Ai người mua lấy đảo điên...?
Mẹ tôi gánh cả oan khiên cuộc sầu.
Dòng đời có bao lâu
Mà tình sầu vô hạn
Gặp nhau trong cõi miên man
Là duyên trùng ngộ giữa ngàn bể dâu.
Cảm ơn em, cuộc tình sầu
Ru ta theo suốt niềm đau cuối mùa.
Em là con chim nhỏ
Ngủ vùi dưới tháp chuông
Tôi, vì yêu nỗi buồn
Nên nhẹ bước quanh sân
Tóc em phai mấy lần
Theo tiếng chuông chùa đổ
Tình, tôi còn dang dở
Nên bước vào siêu phương
Ngày mai lỡ vô thường
Tháp chuông buồn quạnh quẽ
Tôi ôm đời lặng lẽ
Tìm lại giấc mơ xưa
Em khoác áo đại thừa
Đi vào cõi vô biên
Tôi ở lại ưu phiền
Vùi dưới tháp chuông khuya.
Thời gian chẻ mái tóc gầy
Cho mùa tưởng niệm trùng vây tội tình
Đường mòn trên những lời kinh
Là trong sương đục một mình tôi đi.
TÓC RỐI
Hoàng hôn về, tình ta thêm già cỗi
Chuyện tương phùng đang mục giữa trăm năm
Ta còn ít thời gian trên tóc rối
Dành cho nhau, thay vị nén hương trầm.
Thôi rồi phố đã ngủ quên
Để niềm đau rớt ngoài hiên một mình
Là tôi xin lại tội tình
của tôi. Chợt thấy bóng mình xót xa.
No comments:
Post a Comment