Wednesday, February 21, 2024

TN Thu Dung D E

 DẠ KHÚC XÁM

… em đừng nghĩ có ngày tôi trở lại
khi quay đi lòng đã khác xưa rồi
nếu có thể- xin em đừng ngần ngại
bài thơ tình thuở ấy- ném vào tôi…
ném vào tôi… và xin em đừng khóc
soi bóng mình tôi thấy trái tim đau
một trăm năm- một ngàn năm đã mất
tôi không về… trong cả giấc chiêm bao.
 
DẠ LAI HƯƠNG
Rồi ta về đâu trong đêm
Hương xưa quyến rũ đã mềm lòng ta
Vườn khuya bóng nguyệt xế tà
Bướm đêm rũ cánh la đà trong sương.
 
DẠ QUỲNH
Sầu ơi tìm đến chốn nào
Dạ quỳnh thuở trước tan vào khói sương
Tay nào thả nụ trầm hương
Về nghe chim hót trong vườn chiêm bao
 
DẶM ĐƯỜNG MÂY TRẮNG
... Vô tình nhặt hạt thu rơi
Mượn câu thơ cũ phổ lời tương tư
Tìm hoài một bóng phù hư
Nghe mưa thiên cổ về từ môi em
Giữa chiều cánh phượng bay lên
Tiếng vang vọng đến trăm miền tịnh không
Lá cây mùa nọ chưa hồng
Chiều nay bỗng ứa trăm dòng nhựa tươi
Ô kìa em quá xa xôi
Làm sao về gõ hồn tôi kịp giờ
Tôi nằm như đá cổ sơ
Chờ chân em động đôi bờ tử sinh
Tôi nằm như thú hiển linh
Lạc trong oan nghiệt tìm kinh vô thường
Tiếng nào trải rộng tà dương
Một con hạc trắng khởi nguồn bay xa.
Chiêm bao đến giữa giang hà
Hai tay ôm mảnh trăng tà gọi sương
Về đâu lạc giữa ngàn phương
Tiếng kêu còn vọng trăm đường mây bay...
 
Mùa về thay áo hàng cây
Dặm đường mây trắng còn bay theo người
Lá hồng rơi lá hồng rơi
Vàng phai ngày cũ lỡ trôi theo dòng
Từ tôi vụng dại chia lòng
Là em…một phút ngại ngùng bỗng xa
Ngàn thu khóc tiễn chiều tà
Vô thanh động vọng giang hà khói sương
Về đâu...lạc giữa ngàn phương
Về đâu…mây trắng dặm đường còn bay
 
ĐÊM
Về thôi đêm phủ mặt người
Tay ai đốt thuốc hiên đời nhặt thưa
Về thôi đêm bắt đầu mưa
Nghe hoang vắng đã rơi ùa trên da
Về thôi đừng để đêm qua
Gió hiu hắt lẫn sương nhòa mai sau
Về thôi đừng để đêm sâu
Chút tình nhẹ quá cho nhau sao đành…

ĐÊM LƯU XỨ
Đêm khói tỏa, đêm trầm hương mê hoặc
Đêm tàn canh qua vội rất vô tình
Con Dế nhỏ gọi hoài âm thưa, nhặt
Cũng như người thao thức với đêm thanh.
Bờ huyễn ngạn còn vang lời hư ảo
Đưa tôi về nồng ấm những khuya mưa
Và hoài niệm vẫn xanh màu phương thảo
Màu chiêm bao lẫn khuất bụi xa mờ.
Đêm lưu xứ nghẹn ngào men rượu đắng
Từng giọt buồn như lệ buốt thiên thu
Nghiêng ly cạn đợi một giờ Nguyên Đán
Vàng son xưa phai nhạt tự bao giờ…
 
ĐÊM NGUYỆT QUẾ
Đêm nguyệt quế sương hay là nước mắt
Bờ cỏ xanh hoài nhớ dấu chân ai
Con dế nhỏ vì sao mà thổn thức
Giọt long lanh rơi vỡ suốt khuya dài

Khung cửa sổ ngọn đèn vàng hiu hắt
Bài du ca muôn thuở gió ru buồn
Bàn tay lạnh che ngang vầng trăng muộn 
Nghe nghẹn ngào lời vọng thức mưa tuôn

Bầy dơi xám bay qua vườn lặng lẽ
Cánh rã rời tiễn biệt dấu chân đêm
Từ ký ức - suốt đời - hương nguyệt quế
Và một người, tôi không chắc, đã quên

Đêm nguyệt quế dịu dàng đêm nguyệt quế
Đêm cuối cùng rồi từ đó xa xăm 

ĐỪNG
Đừng đồi em bằng một nỗi đau
Từng đêm nghe lạnh buốt chiêm bao
Tiếng chim thảng thốt dòng sông trắng
Đừng hỏi vì sao lạc mất nhau…
Đừng đổi em bằng một trái tim
Đôi khi lỗi nhịp phải đi tìm
Thoáng hiện trong màu tan vỡ ấy
Một vầng trăng cũ vẫn y nguyên…
Đừng đổi em bằng một giấc mơ
Ngàn thu tím ngắt đến đôi bờ
Những hoàng hôn đã phai tàn nắng
Và nắng cũng buồn hơn thuở xưa…
 
ĐỪNG NHỚ PHƯƠNG ĐOÀI
Ngồi nghe mưa rơi lạnh từng sợi tóc.
Sao mưa nơi đây mà nhớ quê nhà.
Quê nhà đã xa xa nhoà nước mắt.
Con sóng phiêu du lạc cuối giang hà.
Ngồi nghe mưa rơi rơi từ biển Bắc.
Ngọn gió lang thang tìm kiếm cội nguồn.
Cội nguồn hư vô nghìn trùng xa khuất.
Tiếng chuông gió reo từng giọt giọt buồn.
Ngồi nghe mưa rơi xin mưa đừng vội.
Phố vẫn còn đêm đêm nhớ mặt trời.
Mặt trời bội thề mãi là đêm tối.
Người từ phương Đông đừng nhớ phương Đoài.
 
…trong bóng chiều bay ngang…
tôi thấy mình bé nhỏ
giữa trời mây không cùng
một nỗi gì như cỏ
nghiêng mình ôm giọt sương
tôi thấy mình vô vọng
như sóng chìm đại dương
trong muôn nghìn vô lượng
gió tình cờ bay ngang
…tôi thấy mình như lá
trong bóng chiều lang thang…
 
EM ĐẾN
Em đã đến tháng ngày êm ả nhất
Mang trong hồn những nụ sứ tinh anh
Ta đứng gọi từng môi cười chất ngất
Từng sợi buồn lây lất ở chung quanh ...
Em đã đến áo mây trời bay lạc
Có bàn tay vẫy gọi bước chân người
Có tình yêu làm thơm ngát bờ môi
Có khói nhớ thả lên trời xanh biếc
Em đã đến trên tay đời tưởng tiếc
Mà thời gian bay mãi đến vô cùng
Dẫu trăm năm tình có phai đi hết
Em sẽ về như thoáng nhớ rưng rưng ...

EM – MÙA THU
Đường xưa tắt nến giữa chiều
Ô hay lòng cũng quạnh hiu bao giờ
Ngày về xa quá như mơ
Bàn tay giữ mộng – mộng vừa vuột bay
 
EM – MUÔN THUỞ
Em về hát khúc chia xa
Chiều buông cánh hạc bóng tà huy nghiêng
Em về như thể là chim
Trăm năm giữ nụ cười hiền trên môi
 
EM – TUỔI NHỎ
Mưa hiền rụng xuống hồn em
Lá rơi trên tóc chiều im giọt đàn
Môi cười ấm cả mùa sang
Sầu bay muôn lối bạt ngàn cánh chim

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...