CHÂN KHÔNG
Một bài hát hay chưa hẳn ở âm thanh du dương, trầm bổng hay sống động ồn ào mà ở đằng sau những cung bậc của lời ca, nốt nhạc là cảm xúc dạt dào, lắng đọng rót thinh âm vào sâu thẳm lòng người.
Một bài thơ được cho là hay chưa hẳn ở những câu từ trau chuốt, lãng mạn mà ở bên trong cái vô hạn của tâm trường là ẩn ý sâu kín của lẽ chân thường thắp lên tình yêu thương của con người với con người với đất trời mênh mông vô tận.
Một bức tranh gỗ hay một bức phù điêu toát lên vẽ đẹp mĩ miều là nhờ những nét lõm khuyết để làm nổi bật những nét chạm trổ rất chi tiết nhưng hài hòa.
Một bức tranh nhìn xa thấy cảnh vật hay người như đang lay động là nhờ những khoảng trống mà người họa sĩ khéo léo không tô vẽ; những nét không lặng lẽ, hư ảo ấy đã làm cho bức tranh thêm sức sống và có hồn!
Ôi! Những chỗ khuyết, chỗ không tưởng chừng vô nghĩa mà mênh mông sâu thẳm đến lạ thường!
Con người thiện mỹ cũng thế! Cái đẹp của hình thể chỉ là cái đẹp chớp nhoáng bên ngoài rồi cũng tàn phai, nhạt nhòa theo năm tháng của quy luật “ hữu vật hữu hoại”!
Chỉ có tâm hồn! Cái khối vô hình rỗng không bên trong là hằng tại. Nó sống còn mãi mãi cùng đất trời, vũ trụ bao la!
Sinh ra làm người phải chịu mang cái xác thân nặng nề để đi hết con đường của kiếp sống. Có thân nhưng không có tâm thì thân chẳng khác gì một khúc gỗ. Tâm không thân thì đâu có chỗ cho tâm thường trú. Đừng nghĩ có tâm là đủ! Không thân lấy gì để tâm kết nụ đơm hoa? Tâm thể hài hòa là điều cần phải có. Điều quan trọng là nuôi dưỡng nó như thế nào? Có người béo mập, to cao cả đời chỉ biết săn sóc, chăm lo cho thể xác tráng kiện, ăn uống, chơi bời tùy tiện, hoang phí cho thỏa mãn nhục thân chẳng biết hiếu đạo nghĩa nhân cho đến khi nhắm mắt lìa trần. Loại người như thế sống có ích gì? Có người ốm yếu, bệnh tật, coi thường
thân thể cha mẹ dưỡng sanh, cố chấp cho rằng chỉ có cái tâm lành là quý. Nghĩ như thế, cũng là ma mị, tiếc thay!
Vẫn biết rằng, sinh ra trên cõi đời này, giữa cuộc tỉnh say con người ai cũng đến lúc buông tay, nhắm mắt. Đó là định luật của sinh tử vô thường!
Tuy nhiên không thể cho là vô thường mà khinh thường tâm hồn và mạng sống!
Con người, nếu vài ngày không ăn, chẳng uống thì thân thể đã bủn rủn, rã rời; nhịn ăn vài tuần, nhịn uống vài ngày, nhịn thở vài phút …kết cuộc là vĩnh biệt cõi đời! Như vậy mới biết, thức ăn, nước uống, không khí có giá trị như thế nào?
Ôi chao! Không ăn, uống, hít thở thì làm sao mà sống! Nhưng sống để làm gì? Sống để nâng cao số lượng dân số trên hoàn cầu, hay sống để giành giật, hơn thua gây cảnh thảm sầu, tạo nên cuộc bể dâu mới là điều cần sống ? Sống cho con cháu đầy đàn, sống cho giàu có bạc vàng đầy rương.
Mặc đời tang tóc đau thương. Thân ta no ấm đoạn trường mặc ai? Sống như thế, sống thọ, sống dai thử hỏi được ý nghĩa gì cho đời?
Một người, sau khi chết, bạn bè đến thăm viếng và thương tiếc thầm nhắc vài câu: Ông này (hay bà ấy), sống được, sống hiền lành; sống có nghĩa tình. Chẳng ai khen lão này, mụ nọ sống giàu có, quyền uy nên khi bỏ đời mà đi phải đến, lạy quỳ, cúng bái. Có đến chăng cũng vì một lí do khác…vì người sống chứ không phải người chết. Thế là hết chẳng còn ai nhắc đến tuổi tên, mọi thứ đi vào lãng quên. Có khi người đời đi viếng tang bên ngoài tỏ ra thành kính nhưng bên trong là ý đồ của sự xu nịnh, lấy lòng vì con cháu người quá vãng có quyền có thế. Họ thắp vài nén nhang cho có lệ nhưng trong bụng lại chửi thầm, oán than: sống ích kỉ, hách dịch, sống gian…kiểu ấy xuống suối vàng đọa là cái chắc!
Như thế, sống hay chết không phải là thân xác này còn hay hủy hoại theo lẽ vô thường, mà là sống để làm gương cho LẼ SỐNG!
Sống mà không có trí tuệ, lười học cam chịu đời ngu dốt thì có tài cán gì mà bắt mọi người phải tuân phục? Trí tuệ muốn có phải học, học mọi lúc, mọi nơi, học cho sáng ngời lẽ học, đó mới là học chứ không phải học đòi những thứ phàm phu tục tử để câu nhữ lợi danh và trở thành mối nguy hại cho xã hội. Tội lỗi cho cái kiểu học theo thói đời! Đáng nực cười và phỉ nhục lắm thay!
Quay lại với lẽ sống! Sống phải có tính thiên lương, lấy nhân nghĩa, hiếu trung, lẽ yêu thương làm trọng. Đó là báu vật, là tâm hồn của con người.
Tâm – Hồn! Hai lẽ này kết giao làm một. Không tâm là vô hồn. Tâm là nơi để cái thiên tính tồn tại và hằng tại. Có người bỏ mặt cho tâm hồn đói khát, rã rời, chơi vơi, lạnh lẽo, úa héo mà không hay chẳng biết. Đáng tiếc, đáng thương, và đáng trách lắm thay ! Không ăn uống vài ngày đã kề cận cái chết. Không học hành tử tế để trí ngu si đình trệ, đời người như đã hết!
Tâm hồn cũng chẳng khác gì ! Thiếu chất bỗ dưỡng thì tâm hồn dần dà sẽ bị hủy hoại. Cái để nuôi sống tâm hồn không phải bằng vật thực mà là nguồn sống tinh thần! Tâm hồn của con người vốn là một khối nguyên trinh trong sáng đến vô ngần mà đặc ân tạo hóa ban cho loài người (Nhân chi sơ tánh bổn thiện), đó là nguyên tánh, thiên tánh hay còn gọi là chân tánh! Để tâm hồn được trưởng dưỡng vững bền thì phải lấy ý tưởng, suy nghĩ hành động của chân - thiện – mỹ mà dưỡng nuôi thì mới tồn tại. Nếu lấy cái ý đồi bại bởi dục vọng tham sân mà rót vào tâm chân thì đâu khác gì tự cho mình uống no bởi một bầu thuốc độc. Thật tàn khốc, dã man đến vô cùng!
Nhiều người để tâm hồn quằn quại, rên rỉ, thoi thóp mà chẳng hề hay biết. Đau xót thay! Tự giết mình mà cứ huênh hoang, ngã mạn cho mình là khôn là giỏi, là sành sỏi với đời! Than ôi! Mê muội đến điên rồ! Thân xác tuy còn nhưng chẳng khác chi một nấm mồ hoang lạnh!
Hiện nay, hầu như mọi người đều tham gia mua bảo hiểm như: Bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm xe cộ, bảo hiểm thân thể...và nhiều loại bảo hiểm khác để đề phòng những lúc bất trắc và thiệt hại do bệnh tật, tai nạn, dịch hoạ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Tất nhiên là phải tốn tiền, càng mua nhiều thì tốn tiền càng nhiều! Có một điều cần phải nói đến là tất cả mọi người khi mua bảo hiểm không ai mong muốn một ngày nào đó mình sẽ được thu lợi từ nó, phải nhờ đến nó. Tốn tiền, không muốn xảy ra nhưng phải lo xa, bởi vì không ai lường trước được chữ ngờ, vì có ai dám khẳng định cuộc đời mình là an bình mãi mãi !
Như vậy mua bảo hiểm là lợi hay hại? Nếu hại chẳng ai dại mà mua! Bảo phí cho bảo hiểm là sự an tâm mà sống trước những rủi ro không thể lường được!
An tâm mà sống ! Đó là cách sống thỏa mái nhất: Giảm phiền muộn, bớt lo toan, đỡ bàng hoàng, tránh sầu khổ…
Một khi tâm an, con người sẽ vững vàng, vững chí hơn trên cuộc hành trình của kiếp làm người!
Như vậy mới biết cái tâm quý giá đến dường nào! Mua bảo hiểm nhưng không mong ngày nhận cuối cùng cũng vì cái tâm! Nhưng chẳng qua cũng chỉ là cách chữa bệnh tạm thời xoa dịu cho tâm mình đỡ bớt phần lo sợ của ‘‘Họa vô đơn chí’’.
Ngày xưa có biết bao nhiêu người vương giả; ngày nay có biết bao nhiêu tỉ phú, quan lại chức quyền, nhà cửa bạc tiền chèn núi, lấp sông nhưng cuối cùng cũng không mua được mạng sống. Trước phút cuối đời muốn đem gia tài để đổi lấy cái tâm trong sạch để lại thanh danh cho đời sau cũng chẳng được. Bởi trước khi thân chết thì tâm đã chết từ lâu rồi. Những ngày sống còn sung túc trên cõi đời của họ tuy nhiều người thấy thèm muốn ước ao nhưng ôi chao làm sao mà thấy được cái tâm ngổn ngang ê chề của họ. Sợ tiền của vô lương có ngày sẽ tìm đường về với chính chủ của nó, sợ chức quyền một ngày nọ sẽ bị xã hội gạt bỏ, sợ bạn bè lật tẩy bởi tâm địa nhớp dơ, sợ người tình đến lúc thờ ơ trở mặt làm ngơ khi không còn tiền của. Sống như vậy là hạnh phúc ư? Tâm trí mệt nhừ có gì mà đáng sống!
Để cho tâm an mà chẳng tốn một đồng xu không gì bằng tự tu, tự dưỡng, tự tẩy rửa hằng ngày cho tâm bừng sáng. Trí chẳng nghĩ điều xằng bậy; thân không vướng vào điều xảo quấy; không tranh giành cướp lấy những gì chẳng phải của mình; không đắm tục, lụy tình; sống cho tròn đạo nghĩa, lấy chí minh mà nhắc nhở, đọc sách vở thánh hiền, thấy việc xấu thì dè kiêng, thấy việc tốt thì làm liền không nên hứa hẹn, đợi chờ. Phải luôn nhắc nhở và răn đe mình từng phút từng giờ. Thà mình chịu hao hụt không thể thấy người hoạn nạn mà trở mặt làm ngơ. Dưới thương trẻ ấu thơ, trên kính người già yếu. Thà cam chịu để kẻ bất chính dèm pha chớ không buông xuôi theo lũ gian tà mà làm điều thất đức. Thà chịu khổ cực còn hơn sống no đủ mà bất lương. Sống vui thú với ruộng vườn, vui cùng nhật nguyệt gió sương mà giữ trọn đạo thường còn hơn một số kẻ bất nhân sống nơi phố phường giàu sang chỉ biết tranh chấp bạc vàng, buôn gian bán lận làm vấy bẩn chân tâm.
Sống lấy đất trời làm bạn tri âm còn gì vui hơn nữa!Cơm canh qua bữa mà dạ thảnh thơi, còn hơn nhà lầu xe hơi mà rối bời trí não. Sống nghèo mà thật, còn hơn giả tạo mà phụ nghĩa vong tình! Sống giản dị mà vinh còn hơn ở lầu các cung đình cúi lòn mà nhục! ‘‘Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc, tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn’’; nhàn tâm mới là lẽ sống!
Một khi tâm còn vọng động bởi ganh ghét, được hơn, yêu hờn, oán giận, thù hận, tham si thì có gì gọi là an lạc!
Tâm không ngột ngạt bởi khối vật chất đè bẹp, tâm không hạn hẹp bởi ích kỷ, tư thù, thì tâm như đã vân du thoát cõi ngục tù, xích xiềng của sợi dây oan khiên trói buộc. Đó là tâm không! Cuối cùng chỉ là một chữ không! Chữ không tuy người phàm tục không nhìn, không thấu mà ẩn dấu lẽ huyền vi đến mênh mông, bất tận, vô cùng!
Cuộc đời danh lợi hơn thua
Gây nên sóng gió can qua não nùng
Tâm không chẳng lụy lao lung
Tháng năm thanh thản ung dung mỉm cười
Chân không cùng với đất trời
Mênh mông hằng tại muôn đời vĩnh an!
No comments:
Post a Comment