Wednesday, May 29, 2024

Đi Qua Trần Gian 3

 
Khi nhìn bầu trời đêm
Những gì lộng lẫy như vô tận
Một vẻ đẹp mông mênh.
Nhờ phát triển của ngành Thiên văn, ngày nay chúng ta có thể chiêm ngưỡng những vẻ đẹp lộng lẫy của Vũ trụ, chưa bao giờ chúng ta nhìn được xa và rõ như thế.
Cũng nhờ phát minh của khoa học, kính hiển vi điện tử giúp chúng ta nhìn vào những gì gần nhất để thấy được những nguyên tử, hạt hay thậm chí sóng, nguyên lý cấu tạo nên vật chất.
Tuy nhiên, tĩnh lặng vô tướng không thể được nhìn thấy bằng thiết bị và mắt thường, nó chỉ có thể thấy bằng tuệ giác. Thành đạt trong đời sống là một điều tốt, nhưng sẽ tốt hơn khi chúng ta biết được bản thể của mình; đây là sự thành đạt tối thượng.
Mang hình hài người và sống trong một thế giới hào nhoáng vật chất vẫn chưa đủ, mà phải nhận ra cội nguồn tĩnh lặng của mình và muôn loài.
Nhận biết sự hiện hữu của tất cả những gì đang xảy ra ở hiện tại, là con đường duy nhất đưa đến tĩnh lặng.
Bạn vừa là một phần của Vũ trụ cũng vừa là tổng thể của những gì hiện hữu. Vì vậy, hãy mở lòng và trao tặng những gì đẹp nhất để cuộc sống luôn được tốt lành!
 
Nắng nóng suốt mấy ngày
Sân trước hoa giấy nở rực rỡ
Buổi chiều đang qua đây.
Dù muốn dù không, trên phương diện phận người bạn phải tùy thuộc vô số điều kiện, cuộc sống là tổng thể những gì như nó là.
Thay vì chống đối hoặc phán xét, hãy thử mở lòng cảm thông, chấp nhận mọi sự sai biệt; cuộc sống trở nên dễ chịu và rộng thoáng hơn, bạn sẽ nếm được hương vị của thảnh thơi vô sự.
Cứ đón nhận và cảm ơn, hạnh phúc hay khổ đau đều là những cơ hội để bạn trải nghiệm và trưởng thành. Đừng để mình đắm chìm trong bất cứ điều gì, tự do mới là mục đích tối thượng của sự lĩnh hội.
Có hai sự thật trong cuộc đời, một sự thật tương đối, là những gì chế định và quy ướt; hai là sự thật về bản thể của bạn và Vũ trụ.
Sự thật tuyệt đối không dễ gì biết được, vì nó vượt khỏi suy tư và cái hiểu của lý trí, phải tự mình chứng ngộ. Chỉ khi biết được sự thực bản thể, lúc ấy bạn mới có thể vượt lên cảm giác thiếu thốn hay cô đơn, vì bản thể vô tướng vốn là sự viên mãn của siêu việt.
 
Như không khí trong lành
Dưỡng nuôi sự sống mãi tươi xanh
Từ bi là tinh anh.
Lòng tốt và sự tử tế cũng như không khí trong lành, luôn cần thiết cho cuộc sống. Hãy chấp nhận mọi sự khác nhau, đừng để những suy nghĩ đố kỵ của bản ngã nhấn bạn chìm trong dòng chảy tầm thường. Tất cả những gì bạn đối xử với mọi người với cuộc đời đều do những gì mà bạn nghĩ.
Cứ tập sống trọn vẹn ở hiện tại và chân tình với cuộc đời, dù đôi khi cuộc sống không như ý, rồi bạn sẽ trưởng thành và phát tâm rộng lượng, dù đôi khi thấy quanh mình những phận đời hời hợt và giả tạo.
Lắng nghe và cảm nhận sự tĩnh lặng phía sau tất cả buồn vui bên trong bạn, tương thông thực tại và nhận biết sự sống siêu việt!
 
Khi tâm hồn nở hoa
Thế giới bỗng lung linh kỳ diệu
Cùng trỗi khúc ngân nga.
Dù đâu đó vẫn hiện hữu nhiều khắc nghiệt, bạn cứ mở rộng tấm lòng, không cần ai ngợi ca, hãy luôn trao yêu thương cho cuộc đời.
Khi môi nở nụ cười, người ta thêm rạng rỡ, chỉ cần hiểu vậy cuộc đời bạn sẽ là từng ngày tỏa sáng và bạn sẽ là người ươm trồng hạnh phúc trên hành tinh này.
Khi nhận ra cô đơn là cội nguồn, cửa sự sống sẽ mở để cho bạn thấy biết bao điều kỳ diệu. Đừng tìm cách trốn chạy cô đơn, điều này là không thể, vì cuối cùng ai cũng phải chết một mình như tất cả chúng sinh. Có hiểu biết sự chết của mình, mới biết cách sống sao cho ý nghĩa.
Con đường sống là một chiều, sự sống luôn là bây giờ, cứ trọn vẹn từng bước chân để tận hưởng, đâu cần phải tìm kiếm thêm gì!
 
Vượt lên khỏi bản năng
Con người có đời sống đạo đức
Cho cái đẹp thường hằng.
Từ thuở hồng hoang đến nay, bản năng bảo tồn sự sống và quan điểm của mình khiến con người thường nghi ngờ sợ hãi và cạnh tranh tàn khốc với nhau. Có triết gia từng lập luận: " Người là chó sói đối với người" (Thomas Hobbes), trên phương diện sự thật của lịch sử nhân loại, câu nói ấy không hẳn hoàn toàn sai. Tuy nhiên, lòng tốt, đức hạnh và trí tuệ của loài người cũng đã giúp thắp sáng cuộc đời tăm tối, là phần kia của sự thực.
Chúng ta không ngừng tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất để phục vụ cho cuộc đời, từ vật chất đến tinh thần, loài người hiện nay dường như đã chạm tới những gì cao siêu nhất. Nhưng tại sao, những thống khổ do chiến tranh, bạo lực và độc ác vẫn luôn tồn tại giữa con người, dù cho đã trải qua bao nhiêu bài học ngập tràn xương máu? Âu cũng là một chữ duyên nghiệp.
Sự sống tự nó trải nghiệm qua muôn vàn hình thức để rồi tự giác ngộ qua những trải nghiệm của mình, sự giác ngộ chỉ có thể bắt đầu từ những cá thể!
Tìm kiếm mới lạ bên ngoài là một cuộc tìm kiếm miên viễn, vô tận; không có sự thỏa mãn.
Quay lại bên trong, nhận ra bản thể tĩnh lặng, cái đã có sẳn mới khả dĩ đi đến viên mãn, bởi đó là mục đích cuối cùng.
Dù thấy hay không, sự sống vẫn đang hiện thể; những người sống có ý thức sáng tỏ về khổ đau, mới có khả năng thoát khỏi khổ đau, để có một đời sống đức hạnh và đó cũng là giá trị đích thực khi làm người.
 
Mỗi sáng hãy mỉm cười
Với cuộc đời và với chính bạn
Để trọn ngày vui tươi.
Khi đủ trưởng thành, bạn có quyền lựa chọn để tự mình viết nên trang thơ đời mình. Đừng để chuyện cơm áo lợi danh cứ mãi cuốn ta đi mà bỏ quên bao nhiêu thi vị của trần gian.
Chỉ cần một chút nhận thức sáng tỏ, ngay lập tức bạn có thể nhận ra những vẻ đẹp của cuộc sống nơi những gì bình thường; và chỉ những ai biết được cái mỹ diệu nơi những gì bình thường mới là một thi nhân sâu sắc.
Khi người ta vượt lên khổ đau tầm thường của tâm thức, lúc ấy họ mới biết cảm ơn khổ đau đã cho mình bài học quý giá như thế nào. Chạy trốn khổ đau cũng là một cách khả thể, nhưng khi không giải quyết được nguyên nhân từ gốc rễ thì cả đời cứ mãi loay hoay chuyện trốn tìm.
Luôn giữ sự nhận thức sáng tỏ bên trong với những tương giao, bạn sẽ tự biết cân bằng và khiến cuộc sống nhiều cung bậc thành một điệu vũ tuyệt đẹp!
 
Cứ mỉm cười mỗi ngày
Khi nhận ra sự sống tốt đẹp
Rồi gửi gió ngàn bay.
Tận cùng của sự thật, mọi chúng sanh đều bình đẳng, sự sống là nguồn cội của muôn loài.
Ở hiện tại, tất cả con người đều có thể trực nhận sự thật như nhau chứ không phải chỉ hiếm hoi hay một ai duy nhất đạt được sự giác ngộ. Tuy nhiên, phần đông không đủ duyên lành để biết được sự thực về những gì mình khả thể mà tự trói buộc mình theo những điều kiện.
Dĩ nhiên, trên phương diện hình hài không thể có sự hoàn hảo, và chính sự bất toàn ấy là lẽ thực để con người biết rõ thân phận mình.
Càng thoát ra những trói buộc chật chội của cái ngã, tầm nhìn sẽ lớn dần lên, cho đến khi vẫn trong hình tướng đó mà nhận ra bản thể vô tướng, lúc ấy mới có thể vượt lên bản ngã; để không còn thường xuyên bị ảo giác chế ngự.
Ngôn ngữ là phương tiện tuyệt vời khai mở những gì sâu lắng, nhưng quá dính mắc vào khái niệm thì không thể nhận ra sự thật.
Tất cả đều là sự sống, làm khổ người cũng chính đang làm khổ mình. Vì vậy, những gì tăng trưởng thiện lành thì nên làm, còn không thì gắng đừng tạo tác; bởi chung qui, ngày tháng trôi nhanh mà đời người rất mong manh.
 
Lang thang như mây trời
Suy nghĩ vật vờ và vô định
Mãi luân hồi lạc trôi.
Dù có mơ mộng cao siêu mà không thường xuyên sống được với thực tại thì cứ còn hoài trong ảo mộng ngược xuôi.
Xưa có bậc hiền nhân, sau khi tỉnh giấc mộng hóa thân làm bướm, chợt nhận ra thân phận người này cũng tựa một giấc mộng của bướm hóa thân.
Kỳ cùng của đời sống là sự nhận thức được chính mình để vượt thoát khỏi ảo tưởng, nhưng có mấy ai, hay rồi phút cuối tạ từ vẫn đầy tiếc nuối khôn nguôi.
Ngay từ đầu, khi đến cuộc đời này, bạn đã có nhận thức sáng suốt chưa nhiễm ô, xuyên suốt cuộc chơi, những hồn nhiên ấy bị khuất dần theo năm tháng. Nhưng không sao, vì điều cốt tủy của sinh mệnh bạn vẫn còn đó, bị che lấp chứ không phải đã mất đi, nên trở về cội nguồn vẫn luôn là điều khả thể.
Cuộc sống sẽ rất dễ chịu khi bạn buông xuống mọi lo lắng, phiền muộn, quay lại và nhận thức sáng tỏ những gì đang xảy ra. Đi gần hết cuộc đời để rồi mới hiểu, những gì đang là cũng là điều bí ẩn của cuộc sống. Quay lại để thấy, đơn giản chỉ vậy thôi.
Đời mỗi chúng sanh thật ngắn ngủi, hãy tận hưởng mỗi khoảnh khắc với hân hoan, đừng cứ hão huyền mộng mị!
 
Muộn phiền cứ buông đi
Chỉ nhớ những bài học từ đó
Để vượt khỏi sầu bi.
Trong thế giới đương đại, cuộc sống của phận người bị thao túng dưới nhiều hình thức tinh tế. Từ tiền bạc vật chất cho đến công danh sự nghiệp, để buộc người ta tồn tại, rồi khi nhìn lại thấy mình cùng với những tầm thường.
Ta thường mong cầu đạt được cuộc sống dài lâu nhưng trong thâm tâm ai cũng biết mọi chuyện mong manh theo định luật vô thường.
Những phận người bé nhỏ, giới hạn như bị bỏ rơi, những hiện hoạt máy móc khiến sự tồn tại ấy mãi chìm trong vòng xoáy vô nghĩa.
Cái đích thực sự của cuộc sống là gì, ngoài những áo cơm hay những nhu cầu bản năng; điều gì là giá trị thiết yếu.
Đời sống của mỗi cá thể đã được lập trình sẳn mà đích đến của mỗi người chính là nấm mồ; có tích trữ được gì rồi cũng trở thành cát bụi. Đây là điều mà bất cứ ai có lý trí đều hiểu thế.
Phải thực sự thấm đẫm khổ đau và trăn trở để nhìn lại mình thì mới biết được mục đích sống.
Còn không, thì rồi cũng qua một kiếp người như nhiều người!
 
Chuyện gì rồi cũng qua
Tất cả chẳng có gì quan trọng
Khi cuối cùng phôi pha.
Những muộn phiền trong bạn chẳng có ý nghĩa gì với cuộc đời. Dòng thời gian cứ trôi, người ta vẫn thản nhiên đó thôi; sao cứ sống với những ám ảnh của quá khứ.
Lo lắng tương lai cũng chẳng giải quyết được gì, thử nhìn xem một cái cây hay một bông hoa, nó vẫn sống rất tự nhiên mà chẳng đăm chiêu nghĩ ngợi gì.
Những sầu bi khổ não đang chiếm ngự tâm bạn đó cũng chỉ là ảo, chỉ cần nhìn lại mình và nhận biết hiện tại là dễ dàng thoát ra thôi. Muôn thuở tinh khôi vẫn luôn là cái đang là, thực ra, sự thật tột cùng thì rỗng lặng không tên, nhưng tạm gọi là cái đang là vậy.
Không phải chỉ nỗ lực tìm kiếm và hy vọng mà đến được với chân lý tối thượng. Tất cả đều mất công nếu bạn không tự thấy được sự thật. Mấu chốt quan trọng vẫn là phải "thấy" ra điều cốt tủy trong bạn.
Mở cánh cửa bên trong, ánh sáng cũng từ đó xuất hiện!
 
Dù dòng đời thăng trầm
Cũng chỉ là những bài học giác ngộ
Hiểu vậy mới uyên thâm.
Tại sao người ta có chung niềm tin và thờ cùng một vị thần duy nhất mà lại mâu thuẫn đưa đến việc thù hận chém giết nhau?
Tại sao sau bao nhiêu miên mật nỗ lực hành trì và cầu nguyện nhưng lý trí vẫn thấy nó trống rỗng bế tắt?
Tại sao học biết quá nhiều những kiến thức, tư tưởng hay kinh điển cao siêu mà còn thấy mình mông lung trôi lạc trong bể khổ bao la?
Kiến thức, niềm tin, nỗ lực miên mật hay cầu nguyện hy vọng phải chăng đang hướng ra khỏi thực tại, ngay câu hỏi này đã có câu trả lời.
Những người thấy được sự thực thì không còn hoài nghi mà cũng chẳng cần niềm tin, bởi sự thực tự nó đã là cứu cánh tối thượng. Người thấy rồi thì cũng chẳng cần tranh cãi với ai, vì những người chưa thấy thì không thể hiểu được thực tại bản thể là gì, tranh cãi là việc làm vô ích.
Chân lý có ở trong mọi thứ và ở bất cứ đâu, ai thấy ra sự thực người ấy chạm tới vùng trời phúc lạc viên mãn.
Để thấy ra chân lý ở khắp mọi nơi, đầu tiên bạn hãy nhận ra sự thật ấy bên trong mình, phía dưới những cảm xúc và suy nghĩ; là không gian tĩnh lặng của ở đây và bây giờ!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...