BÀI THƠ KHÔNG ĐỀ
Tìm nhau tắm nắng ngày xưa
Hóa thân chim én cõng mùa Xuân sang
Để lòng theo gió miên man
Giờ văn đi lạc giữa trang vở hồng
Chúng em trôi giữa mênh mông lời thầy
Tìm nhau cúi nhặt nắng ngày xưa đâu
Đàn chim áo trắng lạc nhau
Tiếng kêu khan giữa xác màu phượng rơi
Dấu rêu phong của tinh khôi thuở nào
Giấc mơ hái những vì sao
Đã phong kín cổng trời cao chân ngày
Tìm hơi ấm của những ngày thơ xa
Áo xưa chỉ lệch đường tà
Riêng dòng xưa vẫn thật thà nông sâu
Vịn tay nhau để xưa sau nhớ tìm
Trên đồi cỏ một màu sim tím…chờ
Xuân về rung lại tiếng tơ
Yêu thương là một bài thơ không đề
Hái ngày trên ngọn sầu đông
Nhuộm chiều để xanh luống tóc
Lòng ta mặt trời quên mọc
Qua sông đã biết lụy đò *
Chiều nghiêng thở gầy con phố
Bước trong vô tận hình hài
Tiếng cười vỡ giòn hữu hạn
Trên tay cầm những tàn phai
Dòng đông mùa không chảy ngược
Đò ai goá bụa mà thương
Ráng chiều nồng nàn hợp cẩn
Ta ngồi thần thoại trên sông
Cho ta đặt khẽ nụ hôn lên chiều
Từ em quẩy nắng về trời
Ta con sếu nhỏ ngậm lời hư vô
Từ em chiều rụng bên hồ
Từ em thổ mộ qua truông
Ta dòng Tô Lịch chở mông mênh buồn
Từ em xõa tóc trên nguồn
Ta là đêm giữa bãi cồn trông nhau
Từ em ngọn nến thiên thâu
Ta trang sách cũ nguyên màu phu thê
Từ em thiên cổ đi về
Lòng ta sa mạc bốn bề tiêu tao
Từ em thánh địa xa cao
Ta hành hương giữa chiêm bao cuộc người
Từ em đánh cắp nụ cười
Ta dung nhan đó ra người cổ sơ
Hẹn nhau hay là tình cờ
Trăng trăm năm gãy Đôi bờ hợp tan
Em đi về phía xa xăm
Bên ta khuyết một chỗ nằm từ đây
(Bài thơ Viết cho Thục Uyên)
Ta vẫn chờ em bên ngoài ô cửa
Dấu ngày trôi tiếng bìm bịp kêu thương
Hương Thục Uyên dìu dịu phía hiên chiều
Tay chưa chạm đã như gần hơi thở
Mắt chưa nhìn tình đã thấy mênh mông
Ta giẫm bóng về phía “ngày không gió”
Em dịu dàng thả từng “giọt buồn rơi”
Ta ngồi nhặt mùa đi trên tóc rối
Quến chặt đêm để rót ngày gần
Bến thiên lương chờ thuyền em neo đậu
Dẫu lở bồi Lòng dạ vũ xanh xưa
Sớm gùi một giỏ mây
Qua cánh đồng nhân thế
Thác đời bên quán cỏ
Dự cảm một mùa lau
Trưa quảy đôi quang gió
Lòng thảo nguyên xanh về
Thổi chiều nghiêng bóng đỏ
Phù phiếm một cơn mê
Chiều vác nắng nguyên sinh
Bềnh bồng lên núi thuỵ
Lòng phù điêu mấy nổi
Giám định cuộc đi về
Đêm khua sào bảo chứng
Lên non một góc ngồi
Lòng Sadi khép cửa
Tiêu hoá cuộc buồn vui
Ngày…trả hương cho đất
Ngày…trả gió cho trời
Trả đời nhau sau trước
Dịu dàng nhìn mây trôi
(Viết tặng Soeur…)
Đốt lửa tàn khuya nấu nỗi buồn
Nghe hồn chín rục cạn đêm tuôn
Ngỡ đời chưng cất chiều thôi lạnh
Giấu vết đau hằn mộng tưởng vuông
Nhưng đã bốn mùa trăng khuyết rụng
Cũng là đôi giọt lệ dài buông
Chúa ơi! đã ngủ hay còn thức
Có thấy con quỳ dưới tháp chuông.
…Có màu xanh thảo nguyên trên sợi tóc con
Là nụ cười sương mai trong đôi mắt ngoại
Khung cửi thời gian phủ lớp bụi dày bên ngoài ô cửa
Sợi tằm gai ngoại dệt thương nhớ bốn mùa…
Trở lại Huế nghe lòng chiều đã cũ
Dòng Hương Giang dáng điệu đà thiếu nữ
Sông nước chẳng như ta Lòng riêng một ngả
Cuốn theo dòng tan hợp hợp tan
Mái Thiên Mụ rêu phong trầm tuổi hạc
Lặng lẽ chiều bóng tuế nguyệt đi qua
Áo y xưa vàng một giấc hoàng hoa
Trang cổ lục trắng màu vô tự
Tấm long bào ai phơi chiều đại nội
Cho ta thả lòng mơ gặp một Phù Sai.
Hoá Tây Thi giặt lụa bên bờ nhược thủy
Để lại đời trang thiên tình sử bi ai
Em Đồng Khánh tóc không còn dài trong gió
Triền cỏ xưa mất dấu một thiên đường
Con chim Dẽ nép mình trên tháp cổ
Như hồn ta về đậu nhánh hoang vu
Huế của ai? Mà lòng chiều mắc cạn
Giữa Tử Cấm Thành biết lối nào ra
Học Hàn Thúy Tần ta đề thơ trên lá
Thả theo dòng biết có ai là Vu Hựu ngày xưa…
Mai xa rồi Giã biệt cố đô ơi!
Chút ân sủng xuống ngày mưa móc
Cám ơn đất thần kinh quay về thời triều cống
Cho ta một ngày làm hoàng hậu không ngôi
(Tất cả rồi trở về không…
Không bắt đầu cũng Không kết thúc)
Không giây bắt đầu không giờ kết thúc
Tàng thức từ đâu xuyên thế giới tìm
Đêm tri ngộ phía không miền tối sáng
Hiện hữu đất trời tái lập một giấc mơ
Khi hoàng hôn vắng mặt gọi tên
Là lúc bình minh ngọt ngào dâng hiến
Khi tia nắng cuối ngày khánh kiệt
Là lúc đất cùng trời tận thế một bờ môi
Đêm . Đã cài then chặt búi tóc mây
Vó ngựa chinh phu xuyên thành phá cổng
Khi hai nhánh đời chảy vào sông rộng
Hoá một dòng chưa kịp đặt tên
Cầm chiều ra phơi khoảng nhớ không tên
Gói nụ hôn khuya giấu mùa trong gối
Phía trăng muộn hai bóng đời chìm nổi
Đất mở màu xin đợi buổi tàn tro.
Dáng thầy bụi phấn hóa sông
Chúng em trôi giữa mênh mông lời thầy
Mắt nửa vành nghiêng một khoảng trời
Mỗi bước đời qua giông hay bão?
Nay Hãy về đây rửa vết thương…
Hãy khoác lên thơ áo lụa là
Cùng nghìn cung bậc vút ngân xa
Cho tư tưởng chảy xuyên biền bãi
Để ngữ ngôn rơi hoá ngọc ngà
Đập vỡ càn khôn nhìn tịch lặng
Xới tung tuế nguyệt chạm bao la
Gom trời đất lại làm mưa gió
Một chén phong lưu một chén trà .
Hai đời sông sấp ngửa ngó trời cao
Ngày đã lấp những vực sâu cần thiết
Để hạnh phúc đầy gieo xuống giữa gió mưa…
Anh vào quân trường Em còn ngồi cửa lớp
Xếp bút nghiên hoài bão theo về
Anh biến giấc mơ xưa thành hiện thực
Ngày về phép dáng thư sinh giờ nghị lực
Đêm bên giàn thiên lý anh ngỏ lời thương…
Trăng mười lăm thẹn thùng nép vào trong tóc
Em mười sáu nụ xuân còn e ấp
Hoa mười giờ khép cánh trước lời yêu
Sóng nước lao xao trời hôm ấy gió nhiều
Thương cô bé lần đầu hoa mắc cỡ
Đêm không nắng sao má em hồng rạng rỡ
Trời chưa đông tay năm ngón run đều
Ai biểu anh chờ em hứa lời yêu
Khi mẹ dặn: phải tròn đôi chín
Em tinh khôi bên anh giờ tan trường cổng kín
Trưa Cẩm Nam chiều An Hội sông Hoài
Khoảng trời xanh mây nước chung đôi
Tay trong tay mùa chín vàng thương nhớ
Buổi đất nước giao thời Anh chim bay về tổ
Đêm chia ly…hoa bưởi rụng rơi nhiều
Tập thơ tình mực tím còn dang dở lời yêu
Theo chuyến bay đưa anh vào quỹ đạo
Mối tình đầu chỉ còn là huyền thoại
Đêm chong đèn cổ tích kể con nghe
Cánh bướm ngày xưa đã thiên cổ đi về
Trang nhật ký bên sông Hoài chiều cuối thu khép lại...
Có cơn gió nhẹ nhàng hương hoa sữa
Có cơn gió dịu dàng hương cau thoảng
Giấc mơ đêm nghiêng nửa phía thật thà
Đời đã lạnh sá chi chiều bão tuyết
Lòng quá giang con sóng cũng thác ghềnh
Ngày không gió nắng không về bên cửa
Mơ hồ một tiếng mưa rơi
Cuốn đời nhau Thác ghềnh trôi ơ hờ…
Đã mang hơi thở mùi hương đất
Hẹn…Sẽ trôi về theo nhánh sông
Tôi qua Xuân giấu thật thà chút hương
Lặng chiều khói sóng êm đưa
Ngỡ lời ru mẹ thơm mùa cỏ nương
Lặng nhìn sóng bạc mà thương
Tóc xanh xưa ấy tuyết sương bây giờ
Cầm chiều rớt xuống cơn mơ
Mùa trên lưng mẹ gió xơ xác lồng
Xin đừng “trả nhớ về không”
Để con tắm mẹ trên sông nắng vàng
Xin đừng mây trắng lang thang
Để con cõng mẹ lên ngàn hái trăng
Ngày nào trái đất còn lăn
Xin cho con được làm chăn đắp người.
Từ người mượn bóng trăng qua
Tảo y từng bước duyên…gieo
Hồn nghìn năm cũ một chiều tái sinh
Tuyết Sơn mây phủ mật thinh lối vào
Đường về am cũ một màu lá rơi
Đêm nay trăng lại ngủ ngồi
Trần gian bỗng thức khóc…cười cùng trăng
Nghe sóng thời gian vỗ nhịp ru
Đò đã đôi lần qua sông tịch
Sao còn chưa giũ áo…phù du!
Mắt chưa nhìn tình đã thấy mênh mông
Ta giẫm bóng về phía ngày không gió
Em dịu dàng Vớt từng giọt buồn rơi…
Người đàn bà ngồi chải tóc
Nghiêng trời rót nắng vào tay
Tuổi rơi nửa mùa lau trắng
Nụ cười tím biếc tầm Xuân
Người đàn bà ngồi nhả kén
Vàng tơ từng sợi khoan thai
Bóng chiều đỏ trên lưng áo
Hồn rêu. Gánh chợ vừa tan
Người đàn bà ngồi nhốt gió
Vén lòng cơn bão đi qua
Địu ngày mông mênh xuống phố
Bỏ quên xiêm áo thị thành
Người đàn bà ngồi vạt núi
Cuống chiều rụng bóng dưới khe
Quẩy mùa đọt hương gió mới
Thương người Vác nắng qua sông
Người đàn bà ngồi tắt nến
Giọt tàn nhỏ xuống trang kinh
Tử sinh nhẹ như hơi thở
Trong hoàng hôn Thấy bình minh.
Giữa biển đêm người đàn bà vượt cạn
Chiếc thuyền nan đơn độc tay chống tay chèo
Đường vào vườn địa đàng trần thế cheo leo
Sóng nối sóng đau nối đau...
Nửa yêu thương biển tình là vô hạn
Phút lâm bồn con nước rẽ một mình trôi
Như hạt sương đêm chạm nắng sớm mai...ôi!
Trước phút chảy tan oằn mình đau đớn
Người đàn bà cắn chặt môi trôi trên sóng lớn
Thai nhi cập bờ đổ bến nhân sinh
Bước xuống dương gian trần trụi hóa thân mình
Làm hạt bụi trăm năm đời rêu cỏ
Mẹ là dòng sông đò con xuôi bến đổ
Trong cơn mơ thiên chức là đây
Người đàn bà vượt cạn đi qua chín từng mây
Cảm nhận phút nhiệm mầu thiêng liêng tình mẫu tử
Vườn trái chín hương thơm mùa thiếu phụ
Bầu sữa thay dây cuốn rốn thấm giọt nuôi con
Thức dõi theo từng hơi thở cạn suối khe mòn
Nên đức Phật thuyết
“khi thác, xương người đàn bà đen và nhẹ”
Xin nói cùng trần gian nửa thế giới làm cha
Người đàn bà tội nghiệp vượt cạn đêm qua...
Người đàn ông ngồi nhặt tuổi
Trên tờ lịch cuối rơi…rơi
Chạm vào giấc mơ xa ngái
Giật mình một khúc tỉnh say
Người đàn ông ngồi nhặt khói
Vàng tay sợi thuốc quanh đời
Bờ môi tím mùa sim chín
Thương chiều ai vắt qua sông
Người đàn ông ngồi nhặt sóng
Giấu gì trong “phiến đá sầu”
Mùa qua đời như lau trắng
Chỉ khâu vá những tàn phai
Người đàn ông ngồi nhặt bóng
Cầm chiều rót xuống cơn say
Mềm môi đã hồn phế tích
Tàn y đắp bóng cuộc tình
Người đàn ông qua lăng kính
Ngựa hoang mỏi vó trên đồi
Đường về quan san cố thổ
Chập chờn mây trắng quanh đây
Những ngày mưa đất trời hợp hôn vần vũ
Chim khép tổ buồn gì sao chẳng hót
Bước đông vội đến đi ngoài ô cửa
Vạt khói nhàu cõng nắng qua sông
Người đàn bà không còn đi hái mặt trời
trên luống tóc hoa râm
Khẽ cúi xuống nhặt tuổi mình trên xác lá
Có nỗi nhớ từng để quên ngoài bậc ngõ
Xám thềm rêu giun dế ngủ qua chiều
Rồi nắng cũng về vàng áo mơ thêu
Người đàn bà giấu nụ cười phía sau cánh cửa
Mùa của đất trời yêu nhau thắp nồng hương lửa
Có một người...bóng soi bóng
xuống ngày diện mục một dung nhan.
(Con cám ơn BA MẸ. Cám ơn các con. Xin cám ơn tất cả ACE bạn bè thân tình bằng hữu đã chúc mừng ngày SN của tôi. Xin trân trọng cám ơn)
mai rồi quên tuổi quên tên
đường về phía ấy mông mênh sương mù
bước vào…cánh cổng thiên thu
nụ cười cũng hóa hoang vu nụ cười…
Lửa nhóm trong thơ huyết lệ tâm hồn
Bầy vượn mẹ nép ngày trên tán lá
Nhai lại tuổi mình tròn khuyết một tháng ba
Thân cổ lục hồn ngữ ngôn hoá đá
Lời rêu phong chạm trổ giấc mơ ngàn
Đêm chảy qua ngày hồn hoá dung nhan
Mây trăm năm ân sủng đến vô cùng
Người đàn bà đi tìm mẫu số chung
Nuôi lớn câu thơ Tính bằng hơi thở
Sống là cho Tay không về với cỏ
Nhẹ nhàng ôm Dịu dàng ngủ Đất ơi!
Uống trời mới thấm vị mưa
Uống Xuân mới biết Đông vừa ở đây
Uống tình mới biết còn say
Uống ta mới ngộ một ngày thiên thu…
Vẫn là hương của núi rừng
Vẫn là em…giọt nắng Hiên thuở nào
No comments:
Post a Comment