Học đạo quý vô tâm
Làm nghĩ nói không lầm
Sáng trong và lặng lẽ
Giản dị mới uyên thâm
Thầy Viên Minh
Đạo đang ở ngay đây
Quý nhất, sạch bụi mắt
Vô ngã liền thấy ngay
Tâm rõ biết - là thầy…
Nghĩ về lợi ích chung
Nói đúng lúc, nhẹ nhàng
Không đoán, phán lung tung
Lầm biết lầm - liền thông…
Trong từng sát-na qua
Và sống hạnh khiêm nhường
Lặng yên để thấy ra
Lẽ sinh diệt - diệu thường…
Dị nghị, chuyện người ta
Mới thấy lòng bất động
Uyên nguyên Pháp đang là
Thâm sâu, tự nở hoa…
Liễu Ngộ
Đá tĩnh lặng nằm nghe suối chảy
Đất cần cù ươm ngọn cỏ xanh
Cầu đi liễu đứng rủ mành
Thảo đình ngồi tụng bài kinh sớm chiều.
Thầy Viên Minh
Tĩnh tâm uống cạn một dòng thơ
Lặng yên nghe tiếng chuông Chùa vọng
Nằm nghỉ ngàn năm, chẳng đợi chờ
Suối đổ, trăng treo sáng đôi bờ
Chảy về Tịnh Thuỷ, Thanh Tâm lặng
Đất vốn như nhiên tự bấy giờ
Cù lao ốc đảo, có chi phiền
Ươm mầm tỉnh thức hoa tâm nở
Ngọn đèn trí tuệ chiếu vô biên
Xanh màu thủy trúc bên hàng hiên
Cầu qua một nhịp lên trà thất
Đi ngắm lan rừng chốn hậu viên
Đứng xem đàn hạc lóng ngóng trông
Rủ nhau một lượt bay về núi
Mành kéo, hoàng hôn đẹp lạ lùng
Đình Tổ chùa xưa có pháp trông
Ngồi nghe suối chảy bên triền dốc
Tụng tán vô ngôn bếp lửa hồng
Kinh đem soi sáng lại chính mình
Sớm ra vác cuốc lên làm rẫy
Chiều về đọc tiếp, trang tự kinh
Liễu Ngộ
No comments:
Post a Comment