ÁO VÀNG LÀM CHI
Mùa hạ em mặc áo vàng
Con đường thả lá ngỡ ngàng bước chân
Tiếng ve gọi nắng bao lần
Để hàng phượng đỏ ngại ngần nở hoa
Tôi tìm một phiến trời xa
Gửi theo ánh mắt người qua sông về
Ngang chiều - Ngọn khói - Tay che
Để em nghiêng tóc vai kề giấc mơ
Bao năm tháng đã hẹn hò
Còn nguyên góc phố để chờ đợi nhau
Tiếng chuông ngân đến ngàn sau
Ngôi nhà thờ cổ, bạc màu nắng mưa
Tôi về chép lại ngày xưa
Tìm trong cổ tích em vừa đến đây
Một ngày, đâu chỉ một ngày
Tháng năm nối lại, vơi đầy tháng năm
Áo vàng chi để xa xăm
Thành mùa thương nhớ lặng thầm nhớ thương
Tôi đi hết mấy con đường
Với chiều nghiêng bóng, mùi hương phai tàn.
Nghe bão lên, gió nổi, sóng nhồi
Ta không qua biển vượt ngàn khơi
Sao nghe tan tác vòng tay trống
Bờ bãi chông chênh hết nửa đời
Những khi đối bóng dựa thềm rêu
Không uống say lòng cũng trăng treo
Đêm mênh mông quá màu sương trắng
Tiếng dế ru hồn thêm hắt hiu
Ta với người như khói đầu mây
Trời đã mưa trưa, nắng cuối ngày
Còn nhớ gì không đường phố nhỏ
Ngã ba nào cho phút vẫy tay
Như nước hồ im gió lướt về
Vạc sành trong cỏ rúc trời khuya
Cây nghiêng bóng đổ vào năm tháng
Ta lẻ loi vàng cơn gió xưa
Nghe bão lên, áp thấp, mưa dầm
Ta về hiên vắng nhớ xa xăm
Đường cỏ chân ai mù dấu bước
Áo quen màu cũ tóc vai gần
Một tháng mười đi không trở lại
Đã thành dâu biển, dốc tình sầu
Người bên kia dốc rừng núi thẳm
Ta ở bên này không thấy đâu.
BƯỚM MA
Em có phải bướm ma
Tìm tôi trong khoảnh khắc
Hóa thân của hoàng hoa
Giữa đêm tràn nước mắt?
Trên đôi cánh xập xòe
Chở hình sương bóng khói
Cho tôi mảnh trời quê
Con sông dài sóng nổi
Cứ quanh quẩn bên tôi
Nửa mùa sương hôm trước
Muốn nghiêng xuống một đời
Trải tóc thơm mấy lượt
Đêm nay trăng tàn phai
Mùa đi qua cửa khép
Em nguyên vẹn hình hài
Ngả vào tôi khép nép
Hôn em nụ môi sầu
Đêm lạnh còn tay ấm
Mai rồi thương nhớ nhau
Mấy nhịp cầu mưa trắng
Ngoài kia gió giao mùa
Đi trên tàn cây úa
Nát hết dòng lệ xưa
Ái ân nhau mấy thuở?
Bướm ma ơi bướm ma
Cớ gì em quanh quẩn
Có phải cánh hoàng hoa
Bên trời kia xa thẳm?
Em có phải bướm ma
Tìm tôi trong khoảnh khắc
Hóa thân của hoàng hoa
Giữa đêm tràn nước mắt?
Trên đôi cánh xập xòe
Chở hình sương bóng khói
Cho tôi mảnh trời quê
Con sông dài sóng nổi
Cứ quanh quẩn bên tôi
Nửa mùa sương hôm trước
Muốn nghiêng xuống một đời
Trải tóc thơm mấy lượt
Đêm nay trăng tàn phai
Mùa đi qua cửa khép
Em nguyên vẹn hình hài
Ngả vào tôi khép nép
Hôn em nụ môi sầu
Đêm lạnh còn tay ấm
Mai rồi thương nhớ nhau
Mấy nhịp cầu mưa trắng
Ngoài kia gió giao mùa
Đi trên tàn cây úa
Nát hết dòng lệ xưa
Ái ân nhau mấy thuở?
Bướm ma ơi bướm ma
Cớ gì em quanh quẩn
Có phải cánh hoàng hoa
Bên trời kia xa thẳm?
Buồn như ta từng buồn
Đêm khuya trăng lẻ bạn
Thương nhớ chỉ là sương
Có cơn mưa về sáng
Tình xa muôn vạn dặm
Sông nước cứ đầy vơi
Người xưa từ môi thắm
Nay vẫn bóng bên trời
Buồn thương em càng buồn
Đóa hoa vàng mây khói
Tới cùng ta một buổi
Ấm áp ngày lẻ loi
Tình cũng chỉ thế thôi
Khác chi ly rượu cạn
Mưa hắt lạnh ghế ngồi
Một hiên chiều gió tạt
Buồn theo ta mỗi ngày
Đêm về làm chiếc bóng
Không có giấc mơ đầy
Chỉ một đời huyễn mộng
Tình thôi em về sông
Nơi chân cầu nước chảy
Ta thả cánh phiêu bồng
Một hôm vừa qua đấy
Buồn như ta thường buồn
Lang thang trên phố cũ
Chiếc lá mấy mùa sương
Vàng nẻo mây cố xứ
Tình trăm năm vẫn vậy
Chỉ đến một lần thôi
Hoa vàng từ độ ấy
Nay gửi lại bên trời.
Cà phê vẫn đắng môi khi uống chậm
Thủa chờ người không đến kịp cơn mưa
Quán đủ vắng để tê bàn tay ấm
Nên bây giờ đành gọi tiếng...ngày xưa.
CÂY BÓNG LẺ
Mai em tìm gặp tình tôi
Ở trong màu lá đang rơi nghịch mùa
Cây dài bóng lẻ ngày mưa
Mình tôi trút xuống âm thừa chìm sâu
CHIM NGANG TRỜI
Mai tôi tìm lại tình em
Lênh đênh theo một cánh chim ngang trời
Ngàn năm sau nhé giữa đời
Thấy trong lau lách chơi vơi bóng hình
CÚC
HOA CUỐI MÙA
Gom đêm lại xếp thành ngày
Xòe ra đếm mỗi ngón tay một mùa
Dư rồi cái chữ tình xưa
Thêm vào nghĩa cũ nắng mưa nhớ thầm
Mỗi lần qua hết mười năm
Thời gian tính đủ xa xăm con đường
Tôi ngồi nhặt nhạnh mùi hương
Rơi từ áo mỏng vấn vương đến giờ
Sớm mai em đã bao giờ
Nơi chân trời ấy đợi chờ như tôi
Nghe cơn gió thổi mồ côi
Qua hiên nhà vắng chỗ ngồi mênh mông
Vết thương nào cũng nhói lòng
Vẫn thành dư chấn bềnh bồng nỗi đau
Nghe con chim vịt kêu sầu
Âm vang tan chảy hết bầu trời xa
Tôi về hỏi thảm cúc hoa
Vàng chi trong cỏ quê nhà sớm mai
Để tôi như tiếng thở dài
Trước cơn gió lẻ tàn phai cuối mùa.
Mai em tìm gặp tình tôi
Ở trong màu lá đang rơi nghịch mùa
Cây dài bóng lẻ ngày mưa
Mình tôi trút xuống âm thừa chìm sâu
Mai tôi tìm lại tình em
Lênh đênh theo một cánh chim ngang trời
Ngàn năm sau nhé giữa đời
Thấy trong lau lách chơi vơi bóng hình
Gom đêm lại xếp thành ngày
Xòe ra đếm mỗi ngón tay một mùa
Dư rồi cái chữ tình xưa
Thêm vào nghĩa cũ nắng mưa nhớ thầm
Mỗi lần qua hết mười năm
Thời gian tính đủ xa xăm con đường
Tôi ngồi nhặt nhạnh mùi hương
Rơi từ áo mỏng vấn vương đến giờ
Sớm mai em đã bao giờ
Nơi chân trời ấy đợi chờ như tôi
Nghe cơn gió thổi mồ côi
Qua hiên nhà vắng chỗ ngồi mênh mông
Vết thương nào cũng nhói lòng
Vẫn thành dư chấn bềnh bồng nỗi đau
Nghe con chim vịt kêu sầu
Âm vang tan chảy hết bầu trời xa
Tôi về hỏi thảm cúc hoa
Vàng chi trong cỏ quê nhà sớm mai
Để tôi như tiếng thở dài
Trước cơn gió lẻ tàn phai cuối mùa.
ĐÊM BUỒN
Vẫn xao xác gió ngoài đêm
Mảnh trăng khuyết - bóng hình em xa vời
Theo mùa cánh lá khô rơi
Nhẹ tênh như áo bên trời vàng phai
Vẫn xao xác gió ngoài đêm
Mảnh trăng khuyết - bóng hình em xa vời
Theo mùa cánh lá khô rơi
Nhẹ tênh như áo bên trời vàng phai
Xé ngày. Đi khuất tháng năm
Theo con én lạc. Xa xăm lưng trời
Tìm em ở phía. Mù khơi
Cánh buồm. Trôi hết. Một đời bão giông
Rượu đâu. Lòng cũng đắng lòng
Ta giờ như mảnh trăng cong. Khuyết tàn
Buồn. Rơi nhịp lá khô vàng
Vui trong khoảnh khắc. Hợp tan Nẻo về
Tuổi nào. Đốt cháy. Si mê
Làm chim đập cánh. Đêm. Tê tái mình
Uống khan cho cạn. Chén tình
Say từ buổi trước giật mình. Tỉnh ra
Bụi lầm lỡ. Áo hào hoa
Đã treo phong ấn lên. Tà huy xưa
Nửa đường. Gặp nắng trong mưa
Một đời chỉ để. Yêu vừa trái tim
Buông rồi. Năm ngón tay. Em
Tự mình ấm lạnh. Mỗi đêm. Gối sầu
Nguyệt cầm réo rắt. Lòng nhau
Nửa khuya. Chờ sáng. Tóc màu nhạt phai.
DỐC DÃ QUỲ
Tôi về con dốc dã quỳ
Thương màu ly biệt nói gì biệt ly
Con đường phai dấu chân đi
Tôi và Đà Lạt có khi cùng sầu
Tôi về con dốc dã quỳ
Thương màu ly biệt nói gì biệt ly
Con đường phai dấu chân đi
Tôi và Đà Lạt có khi cùng sầu
DỐC MIMOSA
Tôi về qua dốc ngày xưa
Mi mô sa đội nắng trưa phai tàn
Em đi từ thuở mưa tan
Để Đà Lạt trắng ngày mang mang sầu
Tôi về qua dốc ngày xưa
Mi mô sa đội nắng trưa phai tàn
Em đi từ thuở mưa tan
Để Đà Lạt trắng ngày mang mang sầu
Mười sáu tuổi em nuôi dài mái tóc
Để ngày xưa ở lại phía sau lưng
Ve cuối hạ kêu vàng trang vở học
Tình tôi trao trên cánh phượng rưng rưng.
Em ngồi nán lại chút thôi
Mùa thu trên tóc gỡ hồi tàn phai
Vàng chi một chiếc trâm cài
Buồn như hoa cúc nở ngoài vườn xưa
Đường nhà vắng lặng sau mưa
Cỏ xanh mọc kín cuối mùa thiết tha
Môi nào còn rượu phôi pha
Mắt nào còn khép trăng xa góc trời
Thương con dế nhỏ cạn lời
Nép chân phiêu lãng nửa đời nằm im
Mặt hồ trong ngấn sương đêm
Cánh con bướm lượn đi tìm tình nhân
Cớ sao ta bước ngập ngừng
Người trong buổi trước đã từng ở đây
Không về nắm lại bàn tay
Cho bông chiều tím nở ngày xanh trong
Em ngồi nán lại được không
Để nghe thoáng gió mùa đông se về
Lạnh rồi khoác áo ai đi
Ta người ở lại làm gì sớm mai?
No comments:
Post a Comment