GIẶT ÁO PHƠI CHIỀU NẮNG MUỘN
Chiều nắng muộn rồi, thôi ta giặt áo
Những mù sương gió bụi tháng năm dài
Những nhọc nhằn đói no thời giông bão
Phơi một lần cho hết những tàn phai
Áo đã mặc nửa đời người lận đận
Bóng hình ta từ thủa biết yêu em
Tay vụng dại ôm tình sầu mấy bận
Chân hoang vu hụt bước vẫn đi tìm
Ngày thơ nhỏ áo theo ta khôn lớn
Con đường dài vạn dặm đã hoàng hôn
Nay dừng lại ở chân trời mây gợn
Lòng hắt hiu như sợi chỉ vai sờn
Cố giặt hết những bợn nhơ cơm áo
Những vinh quang và những bể dâu
Tay chà xát bọt xà phòng mộng ảo
Những buồn vui, cay đắng đã hằn sâu
Áo đã phơi rồi trong ngày nắng muộn
Ta ngồi đây trên mấy bậc thềm rêu
Người năm trước như sương sầu đang xuống
Rất thênh thang làm nhói vết thương chiều.
Hai bờ dài rộng để tôi một mình
Trong veo cái bến vô tình
Gọi đò chẳng thấy thôi đành về không
Bao nhiêu tháng mười rồi anh không về Đà Lạt
Khi những cơn mưa trắng dốc dã quỳ
Màu hoa ấy đã rưng rưng nước mắt
Thương hai người hai phía bỏ ra đi
Em thôi học từ ngày ba mươi tháng tư năm ấy
Hết chiến tranh sao có cuộc chia tay
Trong tình yêu không có người tháo chạy
Huống chi anh và em chẳng đủ thời gian giận dỗi một ngày
Sau ngần ấy năm đủ phủ mờ thời ly loạn
Anh trở về Đà Lạt một ngày mưa
Trời rét cóng liêu xiêu đường Võ Tánh
Chẳng còn em trên thềm cũ, cánh mây xưa
Em xa Đà Lạt trốn anh theo người đi xứ khác
Bỏ lại mùa hoa vàng rực của tháng mười
Ngôi trường Bùi Thị Xuân trên đỉnh trời gió tạt
Và cuộc tình thơ mộng tuổi đôi mươi
Nếu có lỗi lầm anh xin làm người tạ lỗi
Với cánh mây xưa với Đà Lạt và em
Đồi thông cũ, con dốc dã quỳ vàng, bước chân thời nông nỗi
Sương trên hồ, vai áo ướt lòng đêm
Bao nhiêu tháng mười rồi anh không về Đà Lạt
Cũng như em không trở lại quê nhà
Con dốc dã quỳ mỗi mùa hoa rưng nước mắt
Mưa cuối trời xao xác gió em xa?
Nửa hồn ta để lại Di Linh
Nơi dã quỳ xưa thắp lửa tình
Em mặc áo vàng lên đỉnh dốc
Đi hát tình sầu trong lá xanh
Nửa hồn ta băng gió vượt đèo
Thấy mắt em buồn trong suối reo
Đợi cuối mùa thu lòng nghiêng nắng
Một trời thạch thảo tím liêu xiêu
Nửa hồn ta thương tích đã lâu
Nay phế nhân rồi để nhớ nhau
Môi khô hôn vết rêu ngày đó
Đợi chút mưa tàn rơi phía sau
Nửa hồn ta không thấy trở về
Như người nằm lại giấc hôn mê
Giữa dã quỳ trôi màu sương khói
Một trái tim chôn dưới đất thề.
GỬI EM
Em giờ vai nắng qua mưa
Tôi đi tìm vạt tóc xưa ướt thầm
Gặp nhau ngoài cõi mù tăm
Xin em lời hẹn trăm năm ngỡ ngàng
Em giờ vai nắng qua mưa
Tôi đi tìm vạt tóc xưa ướt thầm
Gặp nhau ngoài cõi mù tăm
Xin em lời hẹn trăm năm ngỡ ngàng
Anh xa Đà Lạt, em cũng xa
Chỉ cây thông cũ đứng bên nhà
Mỗi bận anh về lên dốc mỏi
Sương chiều vây lạnh lối quỳnh hoa
Ta chia tay thủa còn đi học
Tóc em sợi nhỏ thả bao mùa
Đường cũng dài thêm ngày nước mắt
Phố tàn phai một sắc thu xưa
Anh từ buổi ấy thành kẻ lạ
Cố quay về một nẻo thân quen
Đâu ngờ gió bụi tràn vai áo
Lạc mất anh và lạc mất em
Ta lạc mất nhau chẳng hẹn về
Buồn se lòng mấy trận gió khuya
Đau nhói dưới chân như vấp bước
Ngẩng nhìn lên khuyết mảnh trăng thề
Em xa Đà Lạt xuôi về đâu?
Áo bay chiều tím- tím chân cầu
Anh mãi đi tìm trong xa thẳm
Gần nửa đời vẫn chẳng thấy nhau
Gần nửa đời anh hỏi đường mây
Gợn sóng xôn xao nước hồ đầy
Mỗi người một phía trời xa vắng
Một cõi lòng riêng như lá bay
Em xa Đà Lạt chẳng quay về
Anh như người trễ mọi chuyến xe
Ta mất nhau sau lần lầm lỡ
Cứ xa dần theo trận gió đưa
Buông tay không nói lời chia biệt
Thoáng chốc già theo tóc ngã màu
Nỗi nhớ xoáy vào vành trăng khuyết
Ngày mai ai biết-khuất về đâu?
Tôi ngồi trước mặt nỗi buồn
Thấy em ánh mắt khói sương mấy mùa
Tháng tư. Một tháng tư xưa
Ngã ba ngày đó ta vừa chia tay
Vòng xoay trút cánh dầu bay
Mỗi người một nẻo phố gầy mà đi
Mưa trưa chỉ thấp thoáng về
Để tôi quán gió. Tóc thề em xa
Nắng hanh nhuộm tán me già
Thương bao nhiêu lá bay qua nghìn trùng
Công viên đầy xác phượng hồng
Tiếng ve ru khoảng trời không vắng người
Tuổi thanh xuân đỏ môi cười
Một thời áo trắng ta rười rượi thương
Nhớ quay quắt một cổng trường
Trời xanh cửa lớp mây vương tóc dài
Tháng tư nào thuộc về ai
Mỗi trang lưu bút dặm dài nhớ nhau
Ép chi một cánh phượng sầu
Để dòng mực tím đậm sâu cuộc tình
Mỗi người một bước lênh đênh
Biển dâu chia cả mông mênh chân trời
Bây giờ qua hết nửa đời
Chỉ xin còn lại tay rời ấm tay
Tôi ngồi trước những vơi đầy
Với sương lất phất mưa lay bay về
Ôm đàn hát tặng trời quê
Tháng tư còn đó mải mê dấu người.
No comments:
Post a Comment