MÀU NẮNG CŨ
Đau đến mấy chân trời em có biết?
Thủa em đi áo mỏng phất tay người
Tôi ngồi lại giữa mùa thu lá chết
Nhặt cho mình màu nắng cũ vàng tươi.
MÙA LÁ CŨ
Đêm buồn như một cơn mưa
Cứ tha thiết đổ từ xưa đến giờ
Tay trơ gầy ngón mong chờ
Hết mùa lá cũ còn ngơ ngác sầu
SINH
NHẬT 12-12 NĂM 2021
Cảm ơn ta có ngày sinh nhật
Tuổi bao nhiêu ở cõi vô thường
Không nhớ lúc chào đời mở mắt
Tiếng tu-oa khóc vọng ngàn phương
Giữa tháng mười hai năm sắp hết
Tiết thu tàn, đông chớm heo may
Mẹ chuyển dạ một lần khốc liệt
Có mặt ta trên trái đất này
Trang cổ tích lật qua năm tháng
Bom đạn rền cuối cuộc chiến tranh
Tuổi thơ như cánh đồng sương sớm
Rơm rạ thơm bùn đất nguyên lành
Con bìm bịp kêu bờ sông vắng
Gọi ngang chiều khản giọng mong ai
Cánh lúa vàng theo chân cò trắng
Ta lớn lên qua những dặm dài
Thêm ngọn nến những lần sinh nhật
Thổi hương bay về phía tình yêu
Những giọt nến hồng như nước mắt
Mỗi lần phai thêm chút liêu xiêu
Như chiếc bánh ngày em mang tới
Đã chia nhau một đóa hoa hồng
Theo năm tháng mắt môi vời vợi
Ta trả về vai tóc hư không
Nay, sinh nhật góc trời lặng lẽ
Với quê nhà trăng chớm mùa lên
Chỉ mình ta bên bờ dâu bể
Xé môi cười nghiêng cốc rượu quên
Quên để nhớ dưới chân cát bụi
Con dế sầu trong cỏ gáy rồi
Một nhành rêu xanh thềm bóng tối
Ta hoang tàn một bóng đêm trôi
Cám ơn ta thêm lần sinh nhật
Ngày cuối năm giữa tháng mười hai
Còn mấy nhịp vòng quay trái đất
Cũng về thôi tro cốt hình hài
Cám ơn em một lần đã tới
Ngồi bên ta góc quán cuối năm
Rồi lặng lẽ theo mùa đi vội
Để vầng trăng khuyết nửa gối nằm.
THEO
CÁNH ÉN
Năm tháng bay vèo theo cánh én
Anh như hạt bụi vướng chân ngày
Nghe nắng về đường mai không hẹn
Nhặt lá, tìm hoa sợ gió bay
Sương khói làm hoa rung cánh mỏng
Giật mình nghe lại tiếng ong reo
Phất tay áo tiễn mùa xa vọng
Đối bóng mà quên trận gió chiều
Đầu năm ngoài ngõ chờ em tới
Chỉ thấy thềm xưa đọng dấu chân
Độc ẩm nhìn hoa rung cánh đợi
Bạc lòng thương sợi tóc phai dần
Người ngắm đường mai, hoa như khói
Phơi vàng dưới nắng cánh long lanh
Ngỡ áo ai về trong mắt đợi
Hóa ra hạt bụi ghé tay mình.
THỜI
LÃNG MẠN
Tôi lãng mạn yêu em thời lãng mạn
Tình dễ thương, thời tiết cũng dễ thương
Đâu biết được ngày sen khô hồ cạn
Tình cũng phai, hai đứa ở hai đường.
TRÁI
ĐẮNG
Môi mắt ấy một lần tôi nếm thử
Em cho rồi trái đắng mọc đầy tay
Cứ mơ mộng loanh quanh chân trời cũ
Thu nhuộm vàng hoa cúc vẫn không hay.
TRỞ
LẠI THUNG LŨNG XANH
Chào em, một sáng thung lũng xanh
Cho ta trở lại mộng thơm lành
Ngàn thông vẫn đứng yên trong nắng
Một sắc trời sương trắng long lanh
Ta trong Đà Lạt với màu hoa
Bỗng nhớ người xưa xa rất xa
Nơi nghiêng mắt biếc trời mơ cũ
Sầu cũng đầy thêm ta với ta
Ngày đã vào mưa, phố đã buồn
Ta lang thang dốc nhặt mùi hương
Tiếc năm tháng vùi trong cỏ biếc
Còn bóng hình em khắp nẻo đường
Hồ đã đầy sương nên rất trong
Ta qua buổi ấy ngả nghiêng lòng
Tóc ai thơm hết thời tuổi dại
Áo trắng chân cầu mong nhớ mong
Hẹn ước gì chăng thung lũng xanh?
Nơi em xa quá mộng không thành
Mưa trắng lên chiều xanh nắng sớm
Mây đỉnh trời xưa cũng mỏng manh
Ta vẫn lang thang buổi trở về
Đầy vai che cơn gió tái tê
Cũng bước chân dài lòng bụi cát
Gặm mấy dốc tình nơi quán khuya
Tạm lắng lòng theo cánh mưa tan
Về chơi thung lũng với thông ngàn
Ta với mình ta mưa nắng cũ
Thương người Đà Lạt đã sang ngang.
TRỞ
VỀ TUỔI NGỌC
Giữa giọt nước tôi xin về như lá
Trên cây đời mai mốt sẽ mùa thu
Nhìn dưới chân màu đất cũng hoang vu
Buồn trĩu xuống mang linh hồn sương cỏ
Em vẫn bé như một loài chim nhỏ
Mắt xanh trong và tóc lệch đường ngôi
Sợ mưa nhiều nên em giữ giùm tôi
Màu nắng cũ qua hiên nhà cửa mới
Và một chút lòng tôi đang bối rối
Giữa đường thơm hoa bướm cũng reo mừng
Phấn hương trời, mây tóc mượt như nhung
Xin giữ lại bài thơ trên bước nhẹ
Dù vấp ngã thì đau tôi chỉ khẽ
Để trong hồn còn lại một vết thương
Như khóm Tường Vi nở cõi vô thường
Cho giấc ngủ mai em vào mây trắng
Dù mai mốt, hay ngày kia, mưa nắng
Em không vào lớp học giữa chiều phai
Đừng hỏi vì sao sương khói trên vai
Tôi ngơ ngác khi mùa thu đi mất
Tôi trở về khi mưa lất phất
Đợi em nơi góc khuất rất tình cờ
Thành phố buồn cũng chỉ đến như xưa
Đầu mùa bấc màu môi em có rét ?
Tôi nắm bàn tay khi em khép nép
Sợ thời gian khua vội bước lạnh lùng
Sợ mắt buồn em trải giữa hư không
Ngày tháng vỡ trong ta hình dáng cũ
Tình thơ dại nương tay đời cổ thụ
Để bình yên thời con gái mây trôi
Để em còn ngậm mật giữa vành môi
Đường kim chỉ may qua tờ lá úa
Tôi trở lại còn mùa thu công chúa
Nắng bâng khuâng màu lụa óng tơ vàng
Gió rất thầm, như sợi khói bay ngang
Buồn lướt nhẹ trên dòng sông mái tóc
Tôi chợt biết hôm qua em vừa khóc
Khi bàn tay năm ngón vuốt hững hờ
Một đóa hồng rụng xuống dấu chân xưa
Bằng đi lại cả một thời thơ ấu
Sẽ kinh ngạc như bầy chim xuống đậu
Giữa sân trường xao xác lá cây bay
Tôi nhìn em cuống quýt cả chân tay
Mặt trời nhỏ reo trong lòng biển lớn
Sẽ nghe nắng nghiêng qua, trời mưa tạnh
Để ngàn năm cơn bão dữ trong đời
Bao nhiêu hồn sũng ướt cũng đem phơi
Và sách vở bày vội vàng ra cửa
Dù kỷ niệm hai bên, buồn ở giữa
Tôi cũng về thay lại tấm gương vui
Để lúc nhìn em chải tóc ngậm ngùi
Thương nhớ hết thuở lạc loài đôi mắt
Tôi trở về giống một người lẩn khuất
Đã thân quen như một nhánh cây dài
Em có buồn ngơ ngẩn ngắm thu phai
Và thương nhớ, vì em là con gái?
Đêm buồn như một cơn mưa
Cứ tha thiết đổ từ xưa đến giờ
Tay trơ gầy ngón mong chờ
Hết mùa lá cũ còn ngơ ngác sầu
Cảm ơn ta có ngày sinh nhật
Tuổi bao nhiêu ở cõi vô thường
Không nhớ lúc chào đời mở mắt
Tiếng tu-oa khóc vọng ngàn phương
Giữa tháng mười hai năm sắp hết
Tiết thu tàn, đông chớm heo may
Mẹ chuyển dạ một lần khốc liệt
Có mặt ta trên trái đất này
Trang cổ tích lật qua năm tháng
Bom đạn rền cuối cuộc chiến tranh
Tuổi thơ như cánh đồng sương sớm
Rơm rạ thơm bùn đất nguyên lành
Con bìm bịp kêu bờ sông vắng
Gọi ngang chiều khản giọng mong ai
Cánh lúa vàng theo chân cò trắng
Ta lớn lên qua những dặm dài
Thêm ngọn nến những lần sinh nhật
Thổi hương bay về phía tình yêu
Những giọt nến hồng như nước mắt
Mỗi lần phai thêm chút liêu xiêu
Như chiếc bánh ngày em mang tới
Đã chia nhau một đóa hoa hồng
Theo năm tháng mắt môi vời vợi
Ta trả về vai tóc hư không
Nay, sinh nhật góc trời lặng lẽ
Với quê nhà trăng chớm mùa lên
Chỉ mình ta bên bờ dâu bể
Xé môi cười nghiêng cốc rượu quên
Quên để nhớ dưới chân cát bụi
Con dế sầu trong cỏ gáy rồi
Một nhành rêu xanh thềm bóng tối
Ta hoang tàn một bóng đêm trôi
Cám ơn ta thêm lần sinh nhật
Ngày cuối năm giữa tháng mười hai
Còn mấy nhịp vòng quay trái đất
Cũng về thôi tro cốt hình hài
Cám ơn em một lần đã tới
Ngồi bên ta góc quán cuối năm
Rồi lặng lẽ theo mùa đi vội
Để vầng trăng khuyết nửa gối nằm.
Năm tháng bay vèo theo cánh én
Anh như hạt bụi vướng chân ngày
Nghe nắng về đường mai không hẹn
Nhặt lá, tìm hoa sợ gió bay
Sương khói làm hoa rung cánh mỏng
Giật mình nghe lại tiếng ong reo
Phất tay áo tiễn mùa xa vọng
Đối bóng mà quên trận gió chiều
Đầu năm ngoài ngõ chờ em tới
Chỉ thấy thềm xưa đọng dấu chân
Độc ẩm nhìn hoa rung cánh đợi
Bạc lòng thương sợi tóc phai dần
Người ngắm đường mai, hoa như khói
Phơi vàng dưới nắng cánh long lanh
Ngỡ áo ai về trong mắt đợi
Hóa ra hạt bụi ghé tay mình.
Tôi lãng mạn yêu em thời lãng mạn
Tình dễ thương, thời tiết cũng dễ thương
Đâu biết được ngày sen khô hồ cạn
Tình cũng phai, hai đứa ở hai đường.
Môi mắt ấy một lần tôi nếm thử
Em cho rồi trái đắng mọc đầy tay
Cứ mơ mộng loanh quanh chân trời cũ
Thu nhuộm vàng hoa cúc vẫn không hay.
Chào em, một sáng thung lũng xanh
Cho ta trở lại mộng thơm lành
Ngàn thông vẫn đứng yên trong nắng
Một sắc trời sương trắng long lanh
Ta trong Đà Lạt với màu hoa
Bỗng nhớ người xưa xa rất xa
Nơi nghiêng mắt biếc trời mơ cũ
Sầu cũng đầy thêm ta với ta
Ngày đã vào mưa, phố đã buồn
Ta lang thang dốc nhặt mùi hương
Tiếc năm tháng vùi trong cỏ biếc
Còn bóng hình em khắp nẻo đường
Hồ đã đầy sương nên rất trong
Ta qua buổi ấy ngả nghiêng lòng
Tóc ai thơm hết thời tuổi dại
Áo trắng chân cầu mong nhớ mong
Hẹn ước gì chăng thung lũng xanh?
Nơi em xa quá mộng không thành
Mưa trắng lên chiều xanh nắng sớm
Mây đỉnh trời xưa cũng mỏng manh
Ta vẫn lang thang buổi trở về
Đầy vai che cơn gió tái tê
Cũng bước chân dài lòng bụi cát
Gặm mấy dốc tình nơi quán khuya
Tạm lắng lòng theo cánh mưa tan
Về chơi thung lũng với thông ngàn
Ta với mình ta mưa nắng cũ
Thương người Đà Lạt đã sang ngang.
Giữa giọt nước tôi xin về như lá
Trên cây đời mai mốt sẽ mùa thu
Nhìn dưới chân màu đất cũng hoang vu
Buồn trĩu xuống mang linh hồn sương cỏ
Mắt xanh trong và tóc lệch đường ngôi
Sợ mưa nhiều nên em giữ giùm tôi
Màu nắng cũ qua hiên nhà cửa mới
Giữa đường thơm hoa bướm cũng reo mừng
Phấn hương trời, mây tóc mượt như nhung
Xin giữ lại bài thơ trên bước nhẹ
Để trong hồn còn lại một vết thương
Như khóm Tường Vi nở cõi vô thường
Cho giấc ngủ mai em vào mây trắng
Em không vào lớp học giữa chiều phai
Đừng hỏi vì sao sương khói trên vai
Tôi ngơ ngác khi mùa thu đi mất
Đợi em nơi góc khuất rất tình cờ
Thành phố buồn cũng chỉ đến như xưa
Đầu mùa bấc màu môi em có rét ?
Sợ thời gian khua vội bước lạnh lùng
Sợ mắt buồn em trải giữa hư không
Ngày tháng vỡ trong ta hình dáng cũ
Để bình yên thời con gái mây trôi
Để em còn ngậm mật giữa vành môi
Đường kim chỉ may qua tờ lá úa
Nắng bâng khuâng màu lụa óng tơ vàng
Gió rất thầm, như sợi khói bay ngang
Buồn lướt nhẹ trên dòng sông mái tóc
Khi bàn tay năm ngón vuốt hững hờ
Một đóa hồng rụng xuống dấu chân xưa
Bằng đi lại cả một thời thơ ấu
Giữa sân trường xao xác lá cây bay
Tôi nhìn em cuống quýt cả chân tay
Mặt trời nhỏ reo trong lòng biển lớn
Để ngàn năm cơn bão dữ trong đời
Bao nhiêu hồn sũng ướt cũng đem phơi
Và sách vở bày vội vàng ra cửa
Tôi cũng về thay lại tấm gương vui
Để lúc nhìn em chải tóc ngậm ngùi
Thương nhớ hết thuở lạc loài đôi mắt
Đã thân quen như một nhánh cây dài
Em có buồn ngơ ngẩn ngắm thu phai
Và thương nhớ, vì em là con gái?
(Thơ Hồng trên Tuổi Ngọc-1972.Tác giả có sửa lại tựa và chỉnh câu từ cho chỉn chu hơn)
No comments:
Post a Comment